Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 114

Hầu phu nhân nhìn thần sắc trên mặt công chúa, liền biết mình đã vừa nói cái gì đó không nên nói, nên cũng lập tức thu lại, chỉ cười nói: “Thiếp cũng chỉ mơ hồ nghe thấy Hầu gia nhắc như vậy, cũng có lẽ là do thiếp nghe nhầm… Xem trí nhớ của thiếp này, mới rồi không phải nói đi uống trà sao? Kỳ thật, trong phủ của thiếp có một vị sư phụ chuyên làm bánh ngọt rất ngon, ông ấy vừa mới làm được món bánh quýt nhấm nháp khi uống trà….”

Niếp Thanh Lân dịu dàng từ chối khéo lời mời của Hầu phu nhân, sau đó lập tức trở về cung.

Bất quá xe ngựa vừa mới đi tới đầu hẻm, nàng đã nói: “một lát nữa không cần cho xe ngựa đi vào từ cửa Đông, dọc theo đường đi vào từ cửa Bắc đi.”

Vì thế xe ngựa liền điều chỉnh phương hướng, lượn quanh một đường rồi đi nhanh tới.

Đợi cho đi ngang qua trạm Dịch sứ quán thì Niếp Thanh Lân hơi vén mành lên, trong sân Dịch quán đang dị thường náo nhiệt, quả nhiên là có cờ của Hung Nô được cắm trên xe ngựa đang dừng trước cửa Dịch quán.

Kinh nghiệm trong những ngày sống trong nguy hiểm cận kề ở bộ lạc Mạt Nhi Ha Cáp kia, đã làm cho Niếp Thanh Lân có không ít kinh nghiệm, ít nhất sau khi được An Xảo Nhi giải thích, nàng cũng nhận biết được rõ cờ xí của Hung Nô, trên cờ có biểu tượng đầu sư tử, đó chính là cờ của bộ lạc Hưu Đồ Hoành….

Niếp Thanh Lân tinh mắt liếc một cái liền nhận ra người đang xuống từ xe ngựa kia là Cố phu nhân, trong lòng nàng ấy đang ôm một đứa trẻ mới sinh…

Chỉ cái nhìn này, liền làm cho sắc mặt của Niếp Thanh Lân trắng bệch, nhẹ nhàng buông tay liền ngã ngồi trên đệm. Chờ nàng yêu cầu xe ngựa dừng xe thì xe đã đi thật xa rồi, Niếp Thanh Lân cố tình muốn kêu xe ngựa quay lại, nhưng trong lòng liền dâng lên một cơn khiếp sợ, cuối cùng cũng khônglên tiếng, chỉ để xe ngựa chạy trở về hoàng cung.

Trở lại Phượng Sồ cung, quần áo cũng không muốn thay, nàng liền ngồi trên ghế. Nàng muốn tự thuyết phục bản thân đừng nghĩ nhiều, nhưng mà lại phát hiện nghĩ thế nào cũng không thông… Cố phu nhân vì sao lại ngồi xe ngựa của Hưu Đồ Hoành? Lúc nãy Hầu phu nhân nói tới chuyện của công chúa Hung Nô là chuyện gì? Tựa hồ như cứ theo dòng suy nghĩ đó, tất cả đều chỉ thẳng vào một kết quả đáng sợ.

Niếp Thanh Lân cũng không ngồi yên nữa, nàng cho gọi một tiểu thái giám vào đi nhìn xem hiện tại Thái phó có ở trong ngự thư phòng không. đãnhiều ngày nay bởi vì Hung Nô sinh biến, Thái phó luôn đi sớm về trễ, có khi trở về lúc đó nàng cũng đã ngủ say.

một lát sau, tiểu thái giám trở lại báo Thái phó đang ở ngự thư phòng, ngài ấy nhắn hôm nay công việc bận rộn nên không thể tới gặp công chúa được, nhưng hắn lại phân phó thị vệ đưa tới cho công chúa một đống lớn son phấn vừa mới được tiến cống, để cho người điều phối xem xét, nếu cảm thấy tốt, thì ngày thành hôn sẽ để công chúa sử dụng nó trang điểm.

Hoa Cao sơn hồng vi 50 năm mới mở được một đóa, màu đỏ ửng đoan chính, dùng nó để điều chế son sẽ không bị phai màu, cho dù có lây dính mồ hôi cũng sẽ không dễ dàng bị trôi. Nếu là bình thường, chắc chắn Niếp Thanh Lân sẽ hứng thú mà chạy đi điều phối, nghiên cứu, nhưng mà hôm nay, nàng càng chắc chắn hắn đang có chuyện gạt nàng!

Tuy rằng bình thường Thái phó cũng hay tặng đồ cho mình, nhưng mà tuyệt đối cũng sẽ không nhàn hạ mà đến nổi đích thân dặn dò tỉ mỉ những việc vụn vặt như điều phối son. Dùng kiểu giọng điệu lừa dối trẻ nhỏ như này sao lại không làm cho người ta sinh nghi?

Niếp Thanh Lân đứng dậy, bảo Đan ma ma thay xiêm y cho mình, Đan ma ma mang ra bộ váy dài, nhưng nàng không đón mà nhẹ giọng nói: “Thay long bào cho trẫm.”

Đan ma ma kinh ngạc ngẩng đầu nhìn công chúa, chỉ thấy trong mắt nàng tựa hồ như nổi lên một tia sáng lạ khó nắm bắt…

Lúc Niếp Thanh Lân bước vào thư phòng thì trong thư phòng các quần thần đang nghị sự lập tức yên tĩnh trở lại, hướng Hoàng Thượng thi lễ.

Trước kia cũng không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng mà hiện tại bước vào được ngự thư phòng cũng đều là hậu duệ quý tộc, đương nhiên biết rất rõ Hoàng đế hiện tại chỉ là một nữ nhi, chỉ là e ngại quyền uy “chỉ hươu bảo ngựa” của Thái phó, nên cũng không dám chọc thủng một lớp giấy mỏng này, nhưng trong lòng cũng thầm mắng mình trước kia không có mắt, nữ Hoàng đế nhỏ nhắn dễ thương trước mắt có bao nhiêu khả nghi, đúng là mắt mù mà.

Thái phó không nghĩ tới thời điểm hắn nghị sự cùng quần thần Niếp Thanh Lân lại trực tiếp mặc long bào tới thư phòng, nhịn không được khẽ cau mày. Niếp Thanh Lân lại coi như không nhìn ra chút không vui trong mắt Thái phó, vững vàng nói: “Trẫm có chuyện cần thương nghị với Thái phó, các ái khanh lui xuống trước đi.”

Nghe thấy Hoàng Thượng ra lệnh, các vị đại thần đồng loạt ngẩng đầu nhìn sắc mặt Thái phó, thấy hắn phất phất tay, liền lập tức lui xuống.

“Hoàng thượng tìm thần có chuyện gì?” Thái phó cũng không đứng dậy, chỉ ngồi trên ghế nhàn nhạt hỏi.

Niếp Thanh Lân nhìn thẳng vào mắt Thái phó, lập tức hỏi: “Hoàng tỷ đã xảy ra chuyện gì?”

Trứng gà rất ít khi nói chuyện trực tiếp, bây giờ đúng là lười vòng vo, Thái phó biết nàng vốn thông minh lại tinh ý, cũng không biết nàng nghe phong thanh ở chỗ nào, phải biết rằng hắn cũng chỉ mới nhận được thư vào 3 ngày trước, hơn nữa là trưa hôm nay cũng mới được biết xe ngựa của Hung Nô vừa tới kinh thành.

Nếu như biết họ tới sớm như vậy, hắn tuyệt đối sẽ không để tiểu Long Châu đến phủ phò mã thưởng lãm. Vốn đang nghĩ làm sao để gạt nàng, khôngngờ nàng lại cố tình đến tra hỏi… Thái phó nghĩ nghĩ nói: “Công chúa không biết thì tốt hơn.”

Niếp Thanh Lân hơi mấp máy môi nói: “hiện tại trẫm đang mặc long bào, chứ không phải là Vĩnh An công chúa mà Thái phó sắc phong.”

Thái phó trầm mặt xuống, qua một lúc nhìn bộ dáng quyết không thỏa hiệp của Tiểu Hoàng đế trước mặt, trong lòng liền biết hôm nay nàng khôngbiết rõ chuyện chắc chắn nàng sẽ không buông tha. Rốt cục hắn đứng dậy đi tới gần nàng nhẹ giọng nói: “Thiệu Dương công chúa… đã hoăng thệ.”

Tuy rằng trong lòng mơ hồ đoán được, nhưng khi chính tai nghe thì Niếp Thanh Lân vẫn không nhịn được mà chấn động, thân mình mềm nhũn, nếu không phải Thái phó kịp thời đỡ được, nàng đã ngã xuống đất.

Nhìn gương mặt không còn chút máu nào của Trứng gà, trong lòng Thái phó liền căng thẳng, thầm mắng là mình đã nói quá nhanh, liền tranh thủ ôm lấy nàng tới nhuyễn tháp trong nội thất, cởi nút thắt trên long bào, sau đó xoa nắn chiếc cổ trắng nõn của nàng, nhìn bộ dạng hoảng hốt của nàng liền nói: “Nếu trong lòng khó chịu thì khóc ra, đừng cố đè nén.”

Niếp Thanh Lân nhìn về phía Thái phó, thanh âm run rẩy hỏi tiếp: “Bát hoàng tỷ... sao lại chết?”

Thái phó nghĩ nghĩ nói: “Tình huống cụ thể ta cũng không rõ, có lẽ là khi Vương gia gặp chuyện, Vương phi cả người lẫn ngựa đều bị rơi từ khe núi xuống sông lớn và bị cuốn trôi. Xe ngựa thì bị vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, tìm mấy ngày cũng không thấy bóng dáng… Con sông kia nước luôn chảy xiết, lại từ trên nơi cao như vậy rơi xuống…” Tới đây, Thái phó cũng không nói tiếp nhưng ngụ ý đã rất rõ ràng.

Niếp Thanh Lân nghe thế, nước mắt liền chảy ra. Bát hoàng tỷ của nàng, lá gan rất nhỏ, một mình nàng ấy rơi từ trên vách đá xuống sẽ sợ hãi như thế nào? Tưởng tượng tới cái lạnh thấu xương của dòng nước dũng mãnh, Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy yết hầu liền nghẹn lại, ngẹn ngào thở dốc.

Bộ dáng này của nàng làm cho Vệ Lãnh Hầu thương tâm không dứt, nhưng hắn biết lúc này nên để cho nàng khóc to một trận trong lòng mình, còn hơn là để nàng tự mình một mình ngồi ôm gối khóc một mình trên giường, vì thế hắn cũng chỉ ngồi ôm chặt nàng vào lòng, để cho nàng khóc thỏa thích trong lòng mình.

thật không dễ dàng đợi tới lúc thanh âm nghẹn ngào kia nhỏ dần, Vệ Lãnh Hầu liền hôn lên đôi mắt sưng đỏ vì khóc kia, thấp giọng nói: “Tình cảnh của Hưu Đồ Hoành hiện tại khá gian nan, e sợ ái nữ bị liên lụy, liền phái tâm phúc đưa nữ nhi vào quan nội, lại ủy thác cho Thanh Long quan Cố Kiến Quân, đem tiểu công chúa tới kinh thành. Cố tướng quân sợ tiểu công chúa nửa đường có sơ xuất, cho nên đã để cho phu nhân của hắn mang theo hai nhũ nương tự mình đem công chúa theo vào kinh thành. Nay tiểu công chúa được an trí tại Toái Nguyệt Cung, nếu như người làm dì như nàng chỉ biết ngồi một chỗ bi thống khóc lóc, như vậy thì đứa bé vẫn còn trong nôi kia biết dựa vào ai?”

Có câu nói làm mẽ sẽ trở nên mạnh mẽ, mặc dù Niếp Thanh Lân chỉ là dì, nhưng mà vừa nghĩ tới số khổ của đứa trẻ mà tỷ tỷ mới sinh, Niếp Thanh Lân liền miễn cưỡng đứng dậy khỏi lòng Thái phó, thút thít đòi đi xem đứa nhỏ.

“Tuy Gia Nhu công chúa còn nhỏ, nhưng nàng làm dì mà mang cặp mắt sưng húp này đi gặp cũng không tốt, để mai rồi đi thăm.” nói xong Thái phó liền gọi Nguyễn công công, dặn ông cho quần thần giải tán trước, còn mình thì cùng Niếp Thanh Lân quay trở về cung Phượng Sồ.

Lấy khối băng để vào trong khăn tay, sau đó tự mình xoa mắt cho nàng. Đan ma ma vốn nghĩ do công chúa tự tiện xông vào thư phòng mà bị Thái phó khiển trách, mới ủy khuất khóc lớn như vậy, nhưng mà nhìn thấy Thái phó cẩn thận chăm sóc cho công chúa thì lại không giống, lúc này mới có chút yên lòng, im lặng bưng chậu nước lui xuống.

“Thái phó có biết kẻ đã ám sát Hưu Đồ Hoành là người phương nào không?” Đợi sau khi cả hai thay xong quần áo nằm xuống nhắm mắt được một lúc Niếp Thanh Lân mới mở miệng hỏi.

“Trắc phi của Hưu Đồ Vương gia cấu kết với Cát Thanh Viễn, gã điều tra được hành tung của Vương gia, sau đó phái ra tử sĩ tập kích Vương gia, Vương phi…” Nghe được một câu này, trái tim của Niếp Thanh Lân như siết chặt lại, nếu có thể, nàng thật hi vọng mình có thể hạ quyết tâm, tại doanh trướng của Hung Nô tự tay một kiếm đâm chết Cát Thanh Viễn. Nếu như không có hắn, hoàng tỷ cũng không đến mức chết thảm ở nơi lạnh lẽo đó, tiểu Gia Nhu cũng không vì thế mà còn nhỏ đã mất mẫu thân… thật là một bước sai, để hận ngàn năm....

Ngay tại lúc nàng đang tự trách không thôi thì Thái phó ở phía sau nhẹ nàng cầm lấy tay nàng: “Trứng gà đừng nghĩ nhiều, đều là lỗi của bản Hầu, nếu ban đầu ta không làm cho huynh đệ Hưu Đồ Hoành nội đấu, đợi cho thực lực của Hung Nô bị hao tổn thì ra mặt can thiệp, đưa Hưu Đồ Hoành xưng Vương, nhưng lại chưa từng nghĩ nhất thời chần chờ lại hại tới Bát công chúa…”

Niếp Thanh Lân nghe vậy liền cười khổ, nhẹ nói: “Thái phó làm sai chỗ nào? Là bậc Đế vương nhất định phải lấy đại cục làm trọng, dù ta chỉ là một nhi nữ khó tránh khỏi yếu lòng, mặc dù không thể ra quyết định dứt khoát xoay chuyển càn khôn như Thái phó, nhưng cũng biết đó cũng là chuyện cần làm... Thân là nữ nhi hoàng gia từ nhỏ đã sống trong cẩm y ngọc thực, sau khi trưởng thành thì nên biết hồi đáp công ơn của hoàng gia. Chỉ hi vọng bọn họ có thể tìm thấy hoàng tỷ… Cho dù không thể sống mà quay trở lại Đại Ngụy, nhưng khi chết rồi cũng nên nghênh đón nàng ấy về cố thổ để an táng cùng mẫu phi.”

Ngày hôm sau, Niếp Thanh Lân thức dậy rất sớm, nhưng vừa rời giường liền phát hiện không thấy người nam nhân kia ở bên cạnh. Nàng rời giường rửa mặt chải đầu, cũng không ăn sáng liền muốn đi thăm Gia Nhu công chúa.

Lúc này tiểu công chúa vẫn đang ngủ say, khuôn mặt mềm mịn như phấn trong chiếc nôi, lúc Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng bế lên, có thể do ngủ no rồi, bé con liền mở choàng mắt ra nhìn dì nhỏ liếm liếm đầu lưỡi, chành cái miệng nhỏ nhắn nở nụ cười. Dáng vẻ lanh lợi đáng yêu động lòng người kia thật đúng là làm cho người ta không thể không đau lòng xót dạ.

Nhìn tiểu công chúa, Niếp Thanh Lân không nhịn được mà đôi mắt lại đỏ lên.

Tác giả tâm sự: Hưu Đồ Hoành Vương gia sẽ tự tử sao? Vậy thì hãy đợi các chương sau sẽ từ từ phân giải~ ~ Ủng hộ tác giả đi nào các tình yêu!!!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT