Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 118

Cố phu nhân hơi kinh ngạc khẽ ngước mắt nhìn Vĩnh An công chúa, không nghĩ tới nàng lại có thể nói ra những lời này, lập tức có chút chần chờ, ánh mắt theo bản năng liền liếc về đình viện phía bắc, do dự một lúc lâu mới nói: “Những chuyện này vốn không phải loại chuyện mà nữ nhân chúng ta có thể lắm mồm, vẫn nên báo cáo cho Thái phó trước thì tốt hơn.”

Đôi mắt to của Niếp Thanh Lân hơi đổi, cũng nhìn theo hướng Cố phu nhân nhìn, trong nháy mắt mặt lập tức thanh tĩnh như thường, mở miệng nóitiếp: “Trước kia, lúc hoàng tỷ còn sống, Nô Lan Trắc phi cũng đã luôn tìm cách gây khó dễ, nàng ta còn chưa bị diệt trừ, mối hận trong lòng Bản cung liền chưa giải…” Lời chưa nói xong, đã nghe thấy tiếng người nói vọng vào từ phía cửa phòng: “Công chúa nói đúng, nếu không trừng trị hung thủ, người đã chết cũng không được nhắm mắt? Bản Hầu đương nhiên sẽ giao phó cho Cố tướng quân.”

Lời nói vừa dứt, chỉ thấy thân ảnh cao lớn của Thái phó xuất hiện tại cửa Dịch quán, lúc hắn mở miệng, cặp mắt phượng lóe lên nhìn chằm chằm Niếp Thanh Lân, nhất thời nhìn không ra biểu cảm trên khuôn mặt hắn.

hắn tiếp tục nói: “Bát công chúa bất hạnh, tất cả đều do Hưu Đồ Liệt hại, đến lúc đó tự nhiên bản Hầu sẽ cho công chúa một câu trả lời thỏa đáng.”

Nếu Thái phó đã nói như vậy, đương nhiên Niếp Thanh Lân cũng không tiện nói thêm gì nữa, nói thêm vài câu, công chúa liền đứng dậy cáo từ.

Ra tới ngoài Dịch quán, Vĩnh An đang muốn lên xe ngựa thì Thái phó tự nhiên đỡ lấy bàn tay trắng nõn của nàng, đỡ nàng lên. Lúc xe ngựa chuẩn bị chuyển bánh, Thái phó hơi nghiêng mặt qua, môi mỏng khẽ mở: “Công chúa vì sao lại phải bỏ gần cầu xa, lại đi nhờ cậy một mệnh phụ ở chốn biên quan xa xôi đó? Chẳng lẽ trong lòng công chúa, bản Hầu không đáng tin?”

Niếp Thanh Lân cúi đầu nói: “Thái phó còn bận lo lắng cho đại sự quốc gia, Bản cung sao dám làm phiền? Đây chẳng qua chỉ là một vài biện pháp trả đũa của những phụ nhân chốn khuê phòng với nhau, nam nhân đi làm ngược lại không tốt….”

Lời của nàng còn chưa dứt, Thái phó liền nâng cằm nàng lên, ngắt lời nói: “Bản Hầu đương nhiên biết rõ tư chất thông minh của Trứng gà nhà ta, chỉ là nếu có ta ở đây, chỉ hi vọng công chúa không cần phải lo nghĩ nhiều. nói đến cùng bản Hầu luôn muốn công chúa sống một cuộc sống tự do tự tại, nếu như không thể lo cho nàng một cuộc sống hoa lệ không buồn không lo, như vậy bản Hầu sao xứng là vị hôn phu của công chúa?”

nói xong câu đó hắn nhìn thật sâu vào đáy mắt nàng.

Ngẫm lại, từ lúc hai người quen biết. Lúc đầu đơn giản chỉ nghĩ nàng là một thiếu niên hồn nhiên ngây thơ, nhưng lại không biết tại sao chính bản thân mình từng bước bị nàng hấp dẫn, cho đến lúc này bản thân đã bị hãm sâu vào trong đó, không thể tự kiềm chế được. Cho tới bây giờ, tính tình của Trứng gà nhà hắn, tuy nói không thể chắc mười, nhưng hơn chín phần thì hắn đương nhiên nắm chắc. Nhìn thì như mềm mại yêu đuối, nhưng có việc không bao giờ muốn dựa vào người khác. Quả nhiên từ nhỏ đã được giáo dục như nam nhi, nên thiếu đi nét mềm mại như lụa, mảnh mai như dây tơ hồng, lại mỏng manh như cánh hoa của một nữ nhân. Nhưng ngẫm kĩ trong hoàng cung nhấp nhô này, ai có thể trao ra thật tình mà dựa vào?

“Lần này, bản Hầu sẽ coi như nàng chưa có thói quen coi bản Hầu là phu quân của mình, nhưng nếu lần sau lại tự chủ trương như vậy, bản Hầu sẽkhông tha.” nói xong liền ôm nàng vào lòng…

Niếp Thanh Lân khôn khéo tựa vào lòng Thái phó, nhưng cũng không để những lời dọa nạt kia ở trong lòng. Nhiều ngày nay mặc dù nàng không để tâm đến chuyện triều chính, nhưng cũng không có nghĩa nàng không biết gì cả, Hưu Đồ Hoành đã là quân cờ Thái phó muốn vứt bỏ, mà thực lực của Thiền vu Hưu Đồ Liệt cũng đã bị tổn hao khá nhiều. Lúc này đương nhiên là Thái phó phải bồi dưỡng một thế lực mới, mà kẻ được chọn không phải ai khác chính là phụ thân của Nô Lan, tộc trưởng của bộ lạc Cách Nhĩ Phiên. Xem ra, Thái phó đã sớm có sự chuẩn bị từ trước, đã thảo luận việc hợp tác với bàn bạc kỹ với bộ lạc Cách Nhĩ Phiên. Nhiều ngày nay điểm nóng chính trong triều chính là việc bộ lạc Cách Nhĩ Phiên hướng Đại Ngụy cầu thân.

Nhưng tại thời điểm nhạy cảm như hiện tại, đối tượng cầu thân là người nào cũng càng là một vấn đề lớn. Trong gia tộc họ Niếp đến tuổi thành thân thì tất cả đều đã vô ưu vô lo tự kết hôn, về sau đại sự giang sơn cũng không cần đến bọn họ phải gánh vác, Đế vương tương lai là Vệ Lãnh Hầu cũng không có muội muội để hòa thân, như vậy thì Đại Ngụy cần phải cưới một công chúa Bắc Cương mới là hợp lí nhất.

Cũng bởi vì hoàng tỷ đột nhiên chết đi, làm cho nàng bị rối loạn tâm tư, nên không chú ý đến chuyện ngày ấy Thái phó đích thân đi nghênh đón tiểu công chúa Gia Nhu. Tuy rằng quan hệ giữa nàng và hoàng tỷ thân cận gần gũi, Thái phó đối với tiểu Gia Nhu cũng rất quan tâm chăm sóc, nhưng cũng không đến mức hắn cùng An Bang hầu cùng một đám cận thần đích thân ra nghênh đón.

Cũng bởi vì hiểu rất rõ cục diện chính trị trong thời gian gần đây, nên hôm nay nàng mới rời cung với danh nghĩa là tìm bạn tri âm tri kỉ ngày xưa uống trà đàm đạo. Sau khi vào dịch quán chờ đợi Cố phu nhân, tuy rằng trong lòng rất hận Nô Lan, nhưng cũng không đến mức phẫn nộ mất hết lý trí, đitìm Cố phu nhân để bàn cách báo thù.

Chỉ là nhìn hành động Cố phu nhân có chút bất an chốc chốc lại liếc mắt về hướng bắc của Dịch quán. Nhất thời trong lòng Niếp Thanh Lân liền chợt hiểu. Các Lão vốn thành thật không bao giờ dối gạt người khác, đã nhờ nội thị đưa đến một phong thư vào cung, nội dung bên trong đó hoàn toàn là sự thật: Bởi vì Nô Lan bày kế hãm hại, làm Thiệu Dương công chúa bị rơi xuống vách núi, lão tộc trưởng Cách Nhĩ Lân liền lo lắng liên minh có biến, vì thế đã bí mật đưa con gái út của ông ta là muội muội của Nô Lan Trắc phi tới Đại Ngụy.

Mười lăm tuổi, dung mạo hơn tỷ tỷ một phần kiều diễm, lại không có tâm cơ, hay kiêu ngạo ngông nghênh, đơn giản chỉ là một tiểu công chúa ngây thơ, thiện lương, như này mới làm cho kẻ thượng vị an tâm nhất, lúc này nàng ấy đang được an bài nghỉ ngơi tại phía đông bắc Dịch quán. Đây khôngđơn giản chỉ là hạ thần nịnh hót tiến cống nữ sắc, mà đây là minh ước của hai kẻ đứng đầu quốc gia.

hiện tại nàng mới tỉnh ngộ, có lẽ ngay từ đầu Thái phó đã không có ý định nâng đỡ cho người của họ Hưu Đồ. Chỉ có tân Thiền vu mới, không có căn cơ vững chắc, khó thu phục lòng dân, mới có thể giao cho trách nhiệm quản lý thảo nguyên mênh mông rộng lớn đó. Cũng thích hợp để triều đại mới của Vệ thị ổn định vững chắc.

Sau khi Đại Ngụy công chúa cùng Thái phó thành hôn. Đến lúc đó tân hoàng Vệ thị có lẽ sẽ không mang tiểu thiếp liên quan tiến cung, nhưng nhất định sẽ sắc phong nữ nhi của tân Thiền Vu thành phi tử, bên cạnh tân vương liền có 2 mỹ nhân làm bạn, một người sẽ làm cho dân chúng và quần thần tiền triều cảm động và phục tùng, người còn lại sẽ làm cho biên thùy vững chắc, bang giao ổn định. Đây chính là một mối nhân duyên mà khôngai có thể khước từ, là một đoạn giai thoại có thể truyền lưu thiên cổ.

Nhân duyên như vậy, có cái gì mà chỉ trích? Đáng thương cho nàng vẫn còn giữ lấy chút hy vọng xa xăm, nên đã ướm lời để thử dò xét giả chân. Nhưng kết quả của việc thử dò xét đó ra sao? Mặc dù đang cực kì bận rộn việc triều chính, nhưng Thái phó vẫn bỏ hết mọi chuyện để chạy đến nơi này, ngăn cản trọng tâm của cuộc nói chuyện, không hề đề cập tới Nô Lan một chút xíu nào, đã vậy còn đem hết tất cả tội lỗi đổ lên người Thiền Vu Hưu Đồ Liệt.

Cũng đúng thôi, nếu như trách tội lên người Nô Lan, thì bảo Thái phó sẽ đối đãi như thế nào với tiểu công chúa Hung Nô mềm mại kia?

Niếp Thanh Lân cố gắng bình ổn hô hấp, dù sao thân là quân vương, Thái phó thực hiện sách lược như thế đúng là cực kì hoàn mỹ không hề có điểm sơ sót gì để có thể chỉ trích, ước vọng cùng quân vương một đôi cả đời, đó chính là si tâm vọng tưởng viễn vông, là một câu chuyện buồn cười nhất trong thiên hạ từ xưa đến nay.

Nếu Thái phó không muốn nàng biết, như vậy, nàng liền giả bộ ngây ngốc, chỉ là không biết sự ngây ngô giả bộ này có thể kéo dài được trong bao lâu?

Nhưng làm cho nàng thoáng mừng đó chính là câu Thái phó đã nói: “Đều đã có hắn giúp nàng”, người này từ trước đến nay chưa bao giờ nói cho có lệ. không lâu sau Bắc Cương truyền tới tin tức. Sau khi Cát Thanh Viễn cưới Nô Lan, vào đêm động phòng hoa chúc đã xảy ra thảm kịch. không biết Nô Lan đã nổi cơn điên gì, mà trong đêm động phòng giấu chủy thủ muốn ám sát Cát Thanh Viễn. Cát Thanh Viễn mặc dù cực lực trốn tránh, nhưng cũng bị sự việc xảy ra đột ngột, nên đã lỡ tay giết chết tân nương đang nổi cơn điên. Cát Thanh Viễn đích xác là một kẻ giỏi luồn lách, đầu tiên có thể từ thủ hạ của Hưu Đồ Liệt mà luồn cúi đến bộ lạc Cách Nhĩ thì đã không phải tầm thường, đáng tiếc thảm cảnh đêm động phòng kia, lại ở ngay trong trung tâm, xung quanh tề tụ đầy đủ dân chúng của bộ lạc, cho dù tộc trưởng cũng không phải tiếc thương gì đứa con gái thân tàn ma dại kia, nhưng ông ta cũng sẽ để ý tới chính thể diện của bản thân, vì thế, tộc trưởng giận tím mặt hạ lệnh xử tử Cát Thanh Viễn.

Mạng của Cát Thanh Viễn nhưng mà đúng thật là lớn. Dưới sự che chở của thuộc hạ, mang theo thân thể trọng thương vẫn chạy trốn được khỏi tay tộc trưởng. Lại do đã từng phản bội lại Hưu Đồ Liệt, nên khó mà dung thân trên thảo nguyên Bắc Cương được nữa, vì thế một đường bị đuổi giết, chạy trối chết vào quan nội.

Sau đó, từ miệng của Thái phó, Niếp Thanh Lân cũng biết được, thì ra bản thân Nô Lan đã trúng kỳ độc của Nam Cương, mà người hạ độc không phải ai khác là muội muội ruột của Cát Thanh Viễn là Cát Vân Nhi. Bị huynh trưởng lưu đày, trong lòng Cát Vân Nhi liền chứa đầy thù hận, không dễ gì đợi được hôn sự của đại ca, tâm tình sung sướng, nàng ta liền cố gắng thu liễm quay về tham dự hôn lễ, mà vì sao nàng ta lại làm vậy, dĩ nhiên là do Thái phó an bài phía sau.

Bởi vì do đã cùng Cát Nhĩ Phiên kết đồng minh, đương nhiên Thái phó cũng không tiện khi hướng lão tộc trưởng đòi giết kẻ đầu sỏ đã hại chết công chúa Thiệu Dương, nhưng nếu làm cho hai kẻ kia tự chém giết lẫn nhau, bất kể là ai chết cũng đều làm người ta thống khoái. Mà nữ nhân Cát Vân Nhi cũng là một nữ nhân ngu xuẩn, hắn chỉ an bài một chút cho mật thám tại Bắc Cương đi xúi giục ả, quả nhiên ả bị lừa, không ngừng gây ra tranh chấp với Nô Lan, ả ghi hận trong lòng, kết quả chính là một hòn đá ném chết ba con chim. Tại thời điểm sự việc xảy ra, Cát Vân Nhi do chạy trốn chậm nên bị ngựa của truy binh giẫm chết.

Về phần Cát Thanh Viễn, thân mang trọng thương chạy vào quan nội liền bị nhân mã của Cố tướng quân cùng mật thám của Thái phó bắt được, sử dụng xe tù áp giải vào kinh thành.

Nghe được tin tức đó, Niếp Thanh Lân liền nhẹ nhàng thở ra, chỉ cảm thấy có chút an ủi đối với linh hồn của tỷ tỷ.

Khi xe tù chở Cát Thanh Viễn chậm rãi đi vào trong kinh thành liền bị quan binh áp giải đi ngạo thị dân chúng, đối với dân chúng đây chẳng khác nào một tiết mục giải trí, nào là đồ thực phẩm thối, trứng gà, đá đều từ trong đám đông hướng tới chiếc xe áp tải Cát Thanh Viễn ném tới.

Kỳ thật, đại bộ phận dân chúng cũng không rõ ràng lắm kẻ trong xe ngựa đã phạm tội ác tày trời nào, nhưng nhìn thấy xe chở tù vững chắc kia, đãđem quý công tử ngày xưa dẫm đạp xuống đống bùn. Nên đâu cần gì lí do, ngay cả tên ăn mày hèn mọn nhất cũng có thể càn rỡ phun một bãi nước miếng lên mặt để nhục mạ, hưởng thụ lạc thú giẫm lên trên người kẻ khác, nhất là những kẻ đã từng ở trên cao.

Thái phó mang theo Niếp Thanh Lân đứng trên thành nhìn xuống chiếc xe chở tù phạm. Khi đi ngang qua thành lâu đột nhiên Cát Thanh Viễn ngẩng đầu lên, khuất sau mái tóc rối tung kia lộ ra cặp mắt rắn độc, nhìn chằm chằm vào đôi bích nhân trên thành.

Nam anh tuấn, nữ xinh đẹp động lòng người, đứng bên cạnh nhau làm ngươi ta cảm giác thật giống như được trời đất tác thành mà tạo nên.

không biết đã bao nhiêu lần, trong những giấc mộng của hắn, đều mơ tưởng đến tình cảnh như thế. Ôm nữ tử hắn yêu vào lòng, đem gương mặt luôn cao ngạo, coi thường chúng sinh của Vệ Lãnh Hầu, ở trước mặt gian nhân, hung hăng giẫm hắn xuống vũng bùn khoái cảm chinh phục đó luôn làm cho hắn mỉm cười tỉnh lại từ trong mộng.

Nhưng hiện tại bây giờ, là hắn đang ở trong xe tù, chịu những lời nhục mạ tục tĩu của dân chúng, ngẩng đầu nhìn lên hình ảnh phía trên mà hắnkhông bao giờ với tới: Quyền lợi, địa vị và nàng…

không! hắn không cam lòng, cặp mắt như độc xà kia lóe lên, đột nhiên hắn cười to một tiếng, gắng sức hướng phía thành lâu giương giọng nói: “Vĩnh An công chúa, chẳng lẽ nàng không muốn biết công chúa Thiệu Dương còn sống hay đã chết sao?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT