Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 119

Niếp Thanh Lân nghe vậy không khỏi sửng sốt, đem ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Vệ Lãnh Hầu. Vệ Lãnh Hầu nói: “Bất quá chỉ là con thú sắp chết cố giãy dụa lần cuối, công chúa không cần nghe gã nói bậy.” nói xong liền kéo nàng đi về phía cổng thành.

Nhưng tên Cát Thanh Viễn này đúng là một cao thủ đánh vào lòng người, chỉ bởi vì không tìm thấy thi thể của Thiệu Dương, chỉ một câu “chết sống không rõ” cũng đã làm cho tâm những người quan tâm tới nàng đại loạn, ít nhất là bước chân của Vĩnh An công chúa đã trở nên chần chờ.

Cái chết của công chúa Thiệu Dương, đã ảnh hưởng mạnh mẽ tới cảm xúc của Trứng gà nhà hắn. Thái phó cũng không muốn nghịch lại ý của nàng tại đây, liền thấp giọng nói: “Bản Hầu đương nhiên sẽ thẩm vấn hắn, sau đó mới tiễn hắn ra đi.”

Niếp Thanh Lân gật gật đầu, nhưng nhìn biểu tình trên mặt cũng không biết nàng đang nghĩ gì.

Nếu không phải là bởi vì câu giãy chết cuối cùng đó của Cát Thanh Viễn, Vệ Lãnh Hầu đương nhiên không có khả năng đi gặp tên bại tướng dưới tay này lần nào nữa, bởi có quá nhiều chuyện cần hắn xử lý, tặc tử như thế chỉ cần vào thời điểm trảm thủ, cầm một bầu rượu ngon nhìn đầu người rơi ra khỏi cổ, trong dòng máu tươi phun trào đó uống một ngụm rượu nóng thưởng thức đó là tuyệt nhất.

Cho nên khi hắn bước chân vào địa lao ẩm thất thì trong lòng có chút không thoải mái.

Nghe thấy thanh âm mở cửa nam nhân trong nhà lao vội vã ngẩng đầu lên, nhưng khi nhìn thấy thân ảnh Vệ Lãnh Hầu, thì ánh mắt không khỏi hơi tối lại.

“Cát đại nhân, đã lâu không gặp!” An tọa bên ngoài nhà lao, Thái phó rốt cục cũng mở miệng, xuyên qua hàng rào sắt, nhìn thấy công tử thế gia ngọc thụ lâm phong một thời nay trở nên gầy gò còm cõi, tựa hồ như có thứ gì đó đang hấp thụ hết khí lực trong người hắn, nhanh chóng hút hết nguyên khí của hắn.

Cát Thanh Viễn khẽ ngẩng đầu lên, trên khóe môi rạn nứt treo lên một nụ cười: “Thái phó tới đây, không phải là muốn hỏi tình hình sinh tử của công chúa Thiệu Dương sao? Nhưng nếu như ta không thấy được công chúa Vĩnh An, ta chắc chắn sẽ không mở miệng.”

Thái phó lười nhác gật gật đầu: “Nếu như ngươi thực sự biết tin tức của công chúa Thiệu Dương, thì đã mang đi uy hiếp Hưu Đồ Hoành, củng cố thêm lực lượng của mình, làm gì có chuyện giữ lại đến bây giờ mới tung ra? Ta cũng không phải công chúa, quan tâm tất bị loạn, đối với loại chó cùng dứt giậu như ngươi thì có thể làm nên được chuyện gì?”

Thái phó lười biếng nói xong, liền cảm thấy hành trình đến địa lao lần này đã có câu trả lời làm vừa lòng giai nhân, trong lòng lập tức khinh thường cười lạnh, đến chết vẫn còn si tâm vọng tưởng, coi hắn là người chết sao? Cho dù thực sự công chúa Thiệu Dương có còn sống đi chăng nữa, hắncũng không để cho Trứng gà nhà hắn đi gặp tên chồng trước chó chết này! Nếu đã có thể có câu trả lời vừa lòng Trứng gà, hắn liền muốn đứng dậy rời khỏi đại lao.

Cát Thanh Viễn thấy vậy liền cao giọng nói: “Thái phó chẳng lẽ không muốn biết, những ngày ở doanh trướng Hung Nô, công chúa Vĩnh An mềm mại hầu hạ dưới thân ta như thế nào? Thái phó ở trên chiến trường dũng mãnh phi thường như thế, sao ở trên giường lại không thể thỏa mãn cho người ngọc? Làn da của nàng đúng là cực kỳ trơn mềm, mềm mại nhất trong tất cả những nữ nhân mà ta đã từng ngủ qua, nhất là đôi chân thon dài kia, quấn quanh thắt lưng ta siết chặt không buông, khít khao đến mức có thể làm cho nam nhân chết chìm luôn trong cơ thể của nàng, mỗi lần đều muốn ta phải thõa mãn nàng mới chịu buông ra….”

Những câu nói đấy ác độc của hắn vẫn chưa kịp nói xong, đã thấy Thái phó đột nhiên rút bảo kiếm đeo bên hông, chặt đứt xích cửa lao, nhấc chân đá văng cánh cửa, đi tới phía trước Cát Thanh Viễn, hướng bụng hắn đâm một kiếm, Cát Thanh Viễn lập tức phun ra một ngụm máu tươi, nhuộm đẫm vạt áo phía trước của Thái phó.

Thái phó hơi quay đầu, đưa tay lau vết máu tươi dính trên mặt, khinh miệt nói: “Loại lời nói ly gián ngu xuẩn thế này liền muốn đã lừa gạt bản Hầu? Công chúa băng thanh ngọc khiết, há có thể để loại tục vật dơ bẩn như ngươi làm ô uế? Sao không nhìn thử xem bản thân mình hiện nay đã trở thành thứ gì? Còn dám mơ mộng đến những chuyện xa vời đó? Thân đã tàn tạ như thế này lại còn không biết nhục mà tự sát, lại còn muốn gặp bảo bối của bản Hầu, không cảm thấy ngươi đang làm xấu mặt mũi nam nhi trong thiên hạ hay sao? Ngươi có biết, cực hình kế tiếp chờ đợi ngươi là cái gì không? Ta sẽ cho đao phủ dùng những chiếc dao mỏng như cánh ve, xử lăng trì ngươi. Đến lúc đó, ngươi có thể cảm nhận rất rõ ràng, từng miếng thịt được lóc ra khỏi thân thể của ngươi... Những ngón tay của ngươi đã từng chạm qua thân thể nàng, sẽ bị búa tạ nghiền nát từng ngón, đến lúc đó chỉ sợ ngươi sẽ mong mỏi mình chưa bao giờ xuất hiện trên cõi đời này!”

Cát Thanh Viễn nghe những lời nói tràn đầy uy hiếp kinh người của Thái phó, nhưng sắc mặt không hề thay đổi, khóe miệng dính đầy máu tươi cũng chậm rãi cong lên đầy ác ý, sau đó bật cười đắc ý như điên: “không ngờ Vệ Lãnh Hậu lại thâm tình đến mức độ này, thật sự là cảm thiên động địa, nhưng mà... Ngươi cho là ngươi thực đúng là người thắng sao? Ha ha ha.... Từ xưa đến nay, đạo lý giang sơn và mỹ nhân không thể có cả hai, ngươi cuồng vọng đến mức không hiểu đạo lý đơn giản như thế sao? Ta không có được nàng, nhưng ngươi cho ngươi đã thực sự chiếm được nàng? Ngươi nên nhớ, ngươi chính là cừu nhân giết cha của nàng! một ngai vàng bị che lấp như thế đã đủ để một nữ tử tâm tính cao ngạo, thông minh như nàng có thể thần phục dưới chân ngươi? Cho dù là nàng nhất thời bị lời ngon tiếng ngọt của ngươi mê hoặc....Ha ha ha.... Mùi vị chỉ có giang sơn, nhưng mỹ nhân không ở bên người, cô độc đơn côi, ngươi sẽ nhanh chóng nếm được thôi.... Ha ha ha ha...”

Vệ Lãnh Hầu không muốn lãng phí thời gian với hạng bại tướng này thêm nữa, vừa xoay người lại nghe Cát Thanh Viễn nói đầy ác ý: “Chẳng lẽ Vệ hầu không cảm thấy kỳ quái vì sao ta lại thúc thủ chịu trói sao?”

Ngày ấy, đến tận lúc lên đèn, Niếp Thanh Lân cũng không hề ngủ, nàng chờ Thái phó đi gặp Cát Thanh Viễn về xem có chút tin tức gì của hoàng tỷ không, nhưng mà mãi cũng không thấy bóng dáng.

Đan ma ma thấy công chúa không ngủ, liền đi thỉnh Thái phó. Nhưng không lâu sau, bà trở về báo Thái phó đã trở về phủ nghỉ ngơi, hắn chỉ nói là Cát tặc miệng đầy những lời lừa gạt, bảo công chúa không cần để trong lòng, an tâm nghỉ ngơi.

Niếp Thanh Lân gật gật đầu, nhưng trước khi đi ngủ, nghĩ thầm đợi ngày mai gặp nàng sẽ hỏi tỉ mỉ cũng không muộn.

Nhưng qua mấy ngày vẫn như cũ không thấy bóng dáng của Thái phó đâu. Niếp Thanh Lân liền cảm thấy có chút không đúng. Bình thường cho dù có bận rộn như thế nào đi chăng nữa, thì ban ngày hắn cũng bớt chút thời gian trờ lại đây dùng bữa cùng nàng… Hơn nữa, những ngày trước hầu như ngày nào cũng có nội thị giám trong cung không ngừng mang lễ vật dành cho ngày đại hôn tới để cho nàng lựa chọn những món đồ mình thích dùng, nhưng mấy ngày nay gần như là dừng hết mọi hoạt động, trong lúc nhất thời cung Phượng Sồ lại trở nên thanh tịnh đến mức làm người ta khó có thể thích ứng.

Ngày hôm đó nội thị giám dẫn theo một tiểu tổng quản mới đến để quản lý ống khói thông khí ở cung Phượng Sồ, gần đây bên nội thị mua vào mộtđám ống khói dùng để khơi thông khí trong cung, sau khi được huấn luyện đầy đủ, liền đưa tới cho cung của công chúa.

Công chúa lẳng lặng nhìn, đột nhiên hỏi: “Trong phủ phò mã cũng thay đổi sao?” Tiểu tổng quản vừa nghe liền vội vàng cúi đầu nói: “Nô tài cũng không rõ, chỉ nghe Nguyễn công công nói là thay đổi trong cung Phượng Sồ trước, bởi vì đại hôn của công chúa bị lùi lại, phủ Phò mã hiện tại chưa có người ở, nên cũng chưa cần thay đổi.”

Niếp Thanh Lân nghe vậy thì sửng sốt, nàng không ngờ tin tức đại hôn của mình bị lùi lại, nhưng lại có thể nghe được từ miệng của một tiểu thái giám. Đan ma ma đứng bên cạnh nhất thời cũng không nghĩ là công chúa sẽ hỏi câu này, nhất thời hung hăng trừng mắt liếc tiểu thái giám, mới vội vàng nói: “Là lỗi của nô tỳ, hôm trước Thái phó có nói ngày lễ được chọn vào mùa đông năm nay không tốt, mà hôn lễ chuẩn bị cũng hơi vội vàng, vì thế liền muốn lùi lại một thời gian. Hơn nữa, hôn lễ của tiểu quận chúa Cách Nhĩ Phiên cũng cần phải làm gấp, nếu cả hai hôn lễ mà đụng nhau thìkhông tốt, bên Nội thị giám nhất thời cũng không chuẩn bị kịp, vậy không bằng lo cho hôn lễ của tiểu quận chúa trước, miễn cho nàng ta đoạt mất phong thái của công chúa… Nô tỳ thấy công chúa mấy ngày nay buồn bực không vui, sợ công chúa nghe xong lại càng thêm mất vui, nên định đợi thêm một thời gian nữa, mới chậm rãi thông báo với công chúa…”

Đan ma ma nói xong, liền ngẩng đầu nhìn công chúa, chỉ thấy sắc mặt nàng giống hệt hôm nghe tin dữ của công chúa Thiệu Dương, khuôn mặt trắng bệch giống như tờ giấy Tuyên Thành.

một lúc lâu sau, mới thấy trên khuôn mặt trắng thuần nhỏ nhắn chậm rãi nở một nụ cười, lãnh đạm nói: “đã biết, tất cả các ngươi lui xuống đi.”

Hôm nay thời tiết không được tốt, vừa mới bắt đầu mùa đông mà đã có bông tuyết rơi, trước thềm cửa sổ đã bị ướt một mảnh, từng tiếng vang bốp bốp phát ra từ trên mái ngói. Niếp Thanh Lân ngồi trong phòng một lúc lâu, mới nhẹ nhàng đưa tay sờ gương mặt mình, chỉ thấy đầu ngón tay chạm đến một mảnh ẩm ướt lạnh lẽo, nàng phục hồi lại từ từ buông tay, tiếng sấm bên ngoài vang dội, hòa theo đó là tiếng khóc thút thít chậm rãi phát ra. Nhưng trong lòng nàng cũng lặng lẽ nói với chính mình, đây sẽ là lần cuối, từ nay về sau Niếp Thanh Lân nàng sẽ không bao giờ rơi một giọt lệ nào vì gã nam nhân kia lần nào nữa.

Tiếp theo đó là những chuỗi ngày yên tĩnh lạ thường, tựa như cuộc sống trong thâm cung mười sáu năm qua của nàng. Thái phó có lẽ đang vội vàng chuẩn bị tân hôn để ôm kiều thề mềm mại, nửa bước cũng chưa từng bước tới cung Phượng Sồ.

Thời gian lâu đến nỗi Đan ma ma cũng cảm thấy chột dạ, nhưng mà tiểu công chúa lại coi như không có việc gì, mỗi ngày đều nói nói cười cười cùng Tiểu Gia nhu, gần đây lại có hứng với thêu thùa, thường thường cầm khung thêu ngồi ngẩn ngơ cả một ngày, mười đầu ngón tay không biết bị tàn phá bao nhiêu lần, nhưng khuyên thế nào cũng không được, nên cũng đành mặc cho nàng thêu.

Ngày hôm đó, Đan ma ma lại bắt gặp công chúa đang cúi đầu thêu, liền nhỏ giọng nói: “Công chúa dạo gần đây cứ ở mãi trong cung, chắc bức bối khó chịu lắm, hay để nô tỳ đi xin Thái phó, để cho công chúa đến hành cung nghỉ ngơi một thời gian ngắn có được không?”

Niếp Thanh Lân nghĩ nghĩ: “Đến hành cung cũng không thay đổi được gì, năm đó phụ hoàng có xây biệt quán tại Giang Nam, nếu Thái phó ân chuẩn, Bản cung muốn đi thăm lại cố hương của mẫu phi.”

Mặc dù là thuận theo tâm ý của bản thân. Nhưng mà Niếp Thanh Lân cũng không hi vọng xa vời rằng Thái phó đại nhân sẽ ân chuẩn, nhưng khôngnghĩ tới, ban ngày vừa mới trình tấu lên, chỉ một lúc lâu sau liền có người tới truyền lời, nói Thái phó ân chuẩn. “Mấy ngày gần đây thời tiết đã trở nên ấm áp, tuyết đã bắt đầu tan, vừa vặn có thể xuôi Nam theo đường thủy, nếu công chúa cảm thấy ở đó thoải mái, thì có thể ở đó đón năm mới ở phía Nam, rồi mới trở về cũng được.”

Tiểu thái giám vừa truyền xong những lời này thì Vĩnh An công chúa cũng vừa vặn thêu xong những đường chỉ cuối cùng, dừng tay xem xét trái phải một chút, đúng là cảm thấy tài nghệ của bản thân đột nhiên tăng mạnh, nhìn tác phẩm trong tay chẳng khác nào được thêu từ những nghệ danh đứng đầu.

Chuẩn bị xong hành lý chỉ trong một ngày, bất quá Đan ma ma nghe nói là Lỗ Dự Đạt cũng sẽ cùng đi theo xuống phía nam thì sắc mặt kia có chút tối tăm không lý giải được, khi công chúa mang theo tiểu Gia Nhu cùng bà Vú lên thuyền thì xoay người gọi tiểu thái giám lại, bảo thị nữ bên cạnh đưa cho hắn một bức tranh thêu chuyển cho Thái phó đại nhân.

“Thái phó có hỉ sự trên người, Bản cung bởi vì tinh thần không tốt mà muốn đi Giang Nam nghỉ ngơi, không có lễ vật gì để tặng, tay nghề mặc dù không tinh, chỉ là muốn thêu tặng cho Thái phó một chiếc khăn thêu, hi vọng Thái phó vui lòng nhận lấy.” nói xong, liền khẽ nâng váy đi lên thuyền.

Khi bức tranh thêu được thái giám trình lên cho Thái phó thì Khâu Minh Nghiên đang đứng hầu trước cửa thư phòng. Thái phó nghe thấy lời của thái giám, liền ở trong phòng lười biếng nói: “Nhìn giúp bản Hầu, nàng đã thêu gì thế?”

Khâu Minh Nghiên mở ra nhìn, tỉ mỉ quan sát một lúc lâu, càng nhìn thì vẻ nghi hoặc trên mặt càng sâu.

“Như thế nào? Thêu quá khó coi, nhìn không ra sao?”

“không phải…” Khâu Minh Nghiên lắp bắp nói: “Thần vụng về, kiến thức nông cạn, không biết có phải đã nhìn lầm hay không….”

“Cứ nói, đừng ngại.”

“Nhìn vừa giống ngựa, lại vừa giống lừa….Mà trên thân có vảy, cổ dài như rắn, giống như.... Giao Khuyển trong ‘Sơn thủy kinh chú’…”

Lời này vừa nói ra, xung quanh toàn bộ là một mảnh yên tĩnh, Vệ Lãnh Hầu cùng Khâu Minh Nghiên đều là tinh anh trong tinh anh, đương nhiên là biết về quyển Kỳ văn dị sự ghi chép về các dị thú thời thượng cổ.

Mà Giao Khuyển, thuộc loại dâm thú, bản tính thích nữ sắc, thích thả mình trên những con sông suối, đuôi biến thành giao khí*, thường nằm ẩn mình trong nước để rình bắt mỹ nữ xuống sông tắm rửa, hàng ngày giao hợp với không biết bao nhiêu nữ tử không hề mệt mỏi. Sau đó bị một vị Hoàng đế cho tát cạn nước sông, đóng cừ chặn bắt, ngay lúc nó đang giao hợp với nữ nhân, chặt giao khí, tinh tẫn nhân vong mà chết...

*biến đuôi thành vật để giao hợp

Khâu Minh Nghiên nói xong, tự giác tắt tiếng, có chút ngây ngốc nhìn dị thú thêu trên chiếc khăn mềm mại trên tay, thật không thể tin được, một con vật hoang dâm đến thế này lại được công chúa đoan trang, tao nhã thêu lên khăn tay…

không đúng! Nếu công chúa đích thân tự tay thêu nhất định là có thâm ý! Có lẽ là cầu phúc chăng? Cầu phúc cho nam tử không thể trôi chảy chuyện phòng the, sớm ngày được khôi phục oai hùng như trước?

Nghĩ vậy, Khâu Minh Nghiên lại kinh hoàng ngẩng đầu lên, nhìn về cánh cửa đang được đóng chặt của thư phòng. không thể tin được Thái phó đại nhân lại... Như vậy...

Qua thật lâu sau, chỉ nghe thấy từ trong phòng truyền ra tiếng đập bàn lớn: “Niếp Thanh Lân, nàng chờ đó cho ta!”

(Giải thích giúp các bạn ngây thơ trong sáng không hiểu ý của công chúa. thật ra công chúa đang nghĩ rằng, Thái phó đang vội chuẩn bị đại hôn cho tiểu công chúa Cách Nhĩ Phiên với Thái phó, nên bỏ mặc nàng ấy. Vì thế nàng buồn bã xuôi về Giang Nam, định sống nửa đời còn lại ở nơi đó, nhưng ngẫm đi nghĩ lại, cơn tức chưa tiêu, nên thêu Giao Khuyển, ờ, dâm thú, tặng thay quà tân hôn. Ý nói, Thái phó đại nhân nhà chúng ta, gặp mỹ nữ là híp mắt, như giao khuyển, Thái phó đại nhân là dâm thú...)


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT