Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 121

Vị Phan tam gia này cũng đã quen ngang tàng trên địa bàn của mình, lúc này lại bị mỹ sắc mê hoặc nào còn nghe được lời nói thâm ý của mỹ nhân trước mặt? Đôi mắt lim dim, cao thấp đánh giá mỹ nhân trước mắt, đáp: “Xin tiểu nương tử hãy xưng danh tính, đợi sau khi tiệc cưới xong, ta sẽ tới nhà tiểu nương tử bái phỏng.”

Niếp Thanh Lân nhìn thằng cháu ngoại lớn của mình, lại thở dài: “không cần, ta sẽ trực tiếp đi gặp phụ mẫu của ngươi…”

nói xong vung tay lên, Lỗ Dự Đạt bọn họ tựa như mãnh hổ xông tới, kéo tên Phan tam gia kia ngã xuống đất, sau đó liền trói chắc hắn lại.

Gia đinh của Phan phủ vừa thấy thiếu gia nhà mình bị trói gô lại, sao chịu ngồi yên? Ùa tới như ong vỡ tổ, nhưng chưa kịp làm gì đã bị đánh cho tan tác.

Đan ma ma đá văng mấy trên gia đinh đang nằm vật vã trên mặt đất, sải bước đi tới vén mành lên nhìn vào: Khuôn mặt này, dáng người này, rõ ràng chính là – Thiệu Dương công chúa!

Đương gia Phan phủ là Phan Chính Đạo nghe được con mình bị một người không rõ thân phận giam giữ, ném thẳng vào đại lao của quan phủ thìkhông khỏi chấn động. Vị đại lão gia Phan phủ tuy không kiêu ngạo vô lối giống như con mình, nhưng mà đem nhi tử của mình nuông chiều thành cái dạng trong mắt không có vương pháp như thế này thì cũng không phải là người tốt lành gì.

Nơi đây cách xa triều đình, nên những chuyện mâu thuẫn đang xảy ra trong triều thì ở đây cũng không biết được rõ ràng, vì thế dĩ nhiên không biết được gian nan, khó khăn của biểu đệ Hoàng đế, cho nên hành động đánh hoàng thân quốc thích tại thành Lâm An cho tới bây giờ cũng chưa từng xảy ra, huống chi là loại hành động làm mất hết mặt mũi nhà bọn họ như thế này. Trong lòng mặc dù mắng chửi nhi tử hoang đường, cưới tiểu thiếp thìtiêu chút bạc là được rồi, lại còn không biết xấu hổ mà huyên hoang đến thế này! Bất quá cũng là căm tức nha môn Lâm An, lại toàn dạng không có mắt dám không nể mặt Phan gia!

Nghe quản gia đi theo đội ngũ đón dâu nói, thiếu gia bị đánh rất thê thảm, mặt mũi xưng vù không nói, mấy cái răng đều bị rơi ra. Nhưng không đợi ông ta kịp phái người đi quan phủ đòi người, một phong bái thiếp đã được đưa tới trong phủ, quản sự đang ở 1 bên lau máu tiếp tục nói: “Lão gia, người gác cổng phủ ta vừa nhận được bái thiếp từ một tiểu tử, chính là kẻ đã trực tiếp đánh thiếu gia nhà chúng ta, đúng là khiêu khích trắng trợn, đợi biết được địa chỉ phủ trạch của bọn chúng, tiểu nhân liền mang người đi dạy dỗ bọn chúng!”

Nhưng Phan Chính Đạo đứng bên cạnh thì mắt đang trợn trừng: Bái thiếp này không đơn giản như những bái thiếp thông thường, dùng gấm thượng hạng được tiến cống từ nước ngoài bao bên ngoài, hoa văn tinh xảo, trên mặt giấy được rải đầy kim tuyến… Phủ của ông ta lúc trước kinh doanh tửu lâu, hiện tại kinh doanh tiền trang, mặc dù không làm quan, nhưng vẫn thường xuyên giao tiếp cùng quan to quyền quý. Nhìn bái thiếp trước mặt, rõràng có xuất xứ từ trong cung! Trong lòng nhất thời giật thót, đợi vừa mở bái thiếp ra, nhìn thấy một hàng chữ thanh thoát rõ ràng, khách khí mời biểu ca là mình buổi trưa hai ngày nữa tới biệt phủ của hoàng thất ở Giang Nam một chuyến.

Tay run run chậm rãi khép lại thiệp mời, Phan Chính Đạo đầu đầy mồ hôi lạnh, ông đột nhiên cảm thấy con trai của ông dường như vừa chọc một lỗ thủng thật to trên trời. Quản sự đứng bên cạnh còn không biết chết sống, vẫn đang thao thao bất tuyệt thêm dầu vào lửa: “ Lão gia, ngài có muốn mời thêm Chu tiêu Sư của tiêu cục xử lý những kẻ này hay không?

Phan Chính Đạo tức giận đến mức giơ chân đá thẳng quản sự ngã lăn ra đất: “Mang theo thiếu gia đi gây rối ngay trên đầu người hoàng gia, hiện tại ngươi lại còn muốn đi tìm chết?”

Chủ quản cả Phan gia mấy ngày tiếp theo ăn uống không trôi, nhấp nhổm không yên là chuyện đương nhiên. Đến Niếp Thanh Lân hiện tại cũng đanglo lắng đến rối tinh cả lên.

Nếu đích thân đến Giang Nam, thì đương nhiên phải nghiêm chỉnh chấn chỉnh lại gia phong của Phan gia, chắc chắn sẽ không để xảy ra cơ sự bừa bãi như vậy, miễn cho tương lai bị kẻ hữu tâm nắm được làm nhược điểm trong tay, đến lúc đó chẳng khác nào họa ngập đầu cho những thế hệ tiếp theo? Nhưng hiện tại còn một sự kiện quan trọng hơn, đó là Bát hoàng tỷ.

Khi bọn họ đem Bát hoàng tỷ còn đang hôn mê trong kiệu cứu ra, Lỗ Dự Đạt cũng lần tìm cắt đi sợi dây đang trói tay nàng. Chẳng biết tại sao, đây rõràng chính là Thiệu Dương công chúa, nhưng đến ngay cả Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng gọi tỷ tỷ, nàng ấy vẫn hoảng sợ không thôi.

Niếp Thanh Lân lập tức phái người đi tìm hiểu tình hình của cô gái này, đợi khi đến được hiệu thuốc của Lâm lão bản thì ông ấy hiện nay vẫn chưa thể rời khỏi giường bởi bị tên hư đốn nhà họ Phan hành hung, vị lão bản này thấy có người quen biết công chúa Thiệu Dương tới đây hỏi thăm, mới rưng rưng kể lại sự việc, thì ra ông vốn là người Bắc Cương, hơn mười năm trước ấu nữ của ông bị chết đuối trên dòng suối ở Mạn bắc

Sau đó, ông lại qua Giang Nam định cư, cứ cách vài năm lại quay trở lại cố hương chọn mua chút thảo dược, đồng thời qua chỗ bờ sông để tế vong hồn của nữ nhi. không nghĩ tới năm nay khi đi qua khúc sông đó đúng lúc thấy một cô gái đang trôi nổi trên sông, lúc ấy cả thân thể nàng đang ôm lấy khúc gỗ, trên trán tựa hồ đập vào đâu mà bị thương, hấp hối, đang sắp chìm dần.

Lâm lão bản lúc ấy vội vàng cứu cô gái này, cảm giác nàng ấy cùng mình có duyên, mà nữ tử này cũng không biết có phải do bị đập vào đầu khôngmà bị mất trí nhớ, chuyện cũ không nhớ một chút gì, đây quả thực là Hà Bá hiển linh, thấy ông cả đời làm nghề thuốc thiện lương nên thương tình trả cho ông một cô con gái.

Vì thế Lâm lão bản đã đem nàng nhận làm nữ nhi, án theo tên cũ của nữ nhi đã mất mà gọi nàng là Lục Nương, đem nàng theo về Giang Nam. Nhưng không nghĩ tới mặc dù chỉ khoác trên mình những bộ áo vải thô sơ, nhưng vẫn không làm mất đi được nét đẹp trời sinh trên người nàng, bởi vì hai năm trở lại đây làm ăn khó khăn, hiệu thuốc không đủ bạc để thuê thêm người giúp, Lục nương liền đi ra cửa hàng hỗ trợ, đúng lúc bị tên tiểu ác bá kia nhìn trúng, tìm mọi cách dây dưa, cuối cùng là cường đoạt nạp nàng ấy làm thiếp…

Nghe Lâm lão bản kể lại xong, Niếp Thanh Lân càng thêm xác định nàng chính là vị hoàng tỷ tưởng đã chết của mình, chỉ biết ôm thật chặt nàng ấy vào lòng, khóc nức nở.

Tuy Thiệu Dương công chúa không thể nhớ ra muội muội của mình, nhưng rốt cuộc cũng là do quan hệ huyết thống, nhìn nữ tử thanh nhã tú lệ trước mặt cũng sinh ra một chút thân thiết. Nhưng khi nhìn thấy tiểu gia Nhu đang nằm chơi trên chiếc võng đong đưa, thì liền có chút kinh hoảng: “Đây... đây là hài tử của ta? Vậy… phu quân của ta là ai?”

Niếp Thanh Lân nghĩ tới đoạn đường cuộc sống hôn nhân của hoàng tỉ nhà mình quá mức ly kỳ, cảm thấy nói ra sẽ kích thích tới nàng ấy, liền hàm hồ qua loa nói hắn không ở đây cho qua.

Thiệu Dương công chúa lần này bị ăn nhiều đau khổ, cả người cũng gầy gò đi khá nhiều, Niếp Thanh Lân liền chu đáo quan tâm tới ăn mặc, mọi thứ phải thật tinh tế, chỉ hận không thể một hơi đem Thiệu Dương gầy gò trước mặt nuôi cho béo tròn, mượt mà như trước.

Thời điểm rảnh rỗi, Niếp Thanh Lân cầm bút thật lâu cuối cùng cũng quyết định viết cho Thái phó đại nhân một phong thư. Tuy rằng trong lòng biết Thái phó còn đang trong khoảng thời gian ngọt ngào của tân hôn, kẻ thức thời thì không nên quấy rầy, nhưng mà chuyện tìm được Bát hoàng tỷ, không thể giấu diếm được, sớm muộn thì cũng tới tai Thái phó. Nếu người đời đều đã cho rằng Thiệu Dương công chúa đã không còn, vậy thì cứ để cho một nữ tử, vốn đã chịu không ít đau khổ của hoàng gia, sống như vậy an ổn hết nửa đời còn lại đi, chỉ hi vọng Thái phó giơ cao đánh khẽ, trênbàn cờ của hắn, thiếu đi vị nữ tử này cũng không quan trọng.

Mỗi câu chữ trong thư, nàng đều viết rất cân nhắc, hiện tại Niếp Thanh Lân cảm thấy hơi có chút hối hận, vì trước khi rời kinh đã đem tặng bức thêu kia cho hắn. Khó trách người xưa đã nói: Làm gì cũng đừng làm đến tuyệt tình.

Lúc trước khi quyết định trốn đến Giang Nam, vốn cũng đã mang theo ý định là không bao giờ quay trở lại kinh thành nữa, lại không ngờ đến mình lại có lúc vẫn còn việc phải cầu đến Thái phó, theo tính cách có thù tất báo, lòng dạ hẹp hòi của gã nam nhân đó, thì phải nên dùng câu chữ như thế nào, nịnh nọt ra sao, tự hạ bản thân như thế nào, mới có thể làm hắn vừa ý đây?

Sau khi đem thư gửi đi, đó cũng như đá chìm xuống biển, không lưu lại tiếng vang. Lại một tháng trôi qua, Niếp Thanh Lân cũng không nhận được bất kỳ hồi âm nào, nàng lại dần dần yên lòng. Từ khi họ Vệ nổi lên, thì giá trị của hai vị công chúa họ Niếp cũng dần bị hạ thấp, cho dù muốn làm một con cờ, cũng cần phải xem lại mình có giá trị gì đáng để người ta lợi dụng hay không, hiện tại nàng cùng tỷ tỷ đều không đủ tư cách.

Chỉ chớp mắt đã đến thời điểm thả đèn trong tết nguyên tiêu. Tập tục Giang Nam khác hắn với phương Bắc, vào thời điểm này vừa ngắm đèn vào ban đêm, vừa có tục ngắm “Hoa” vào ban ngày.

“Hoa” này không phải chỉ những đóa hoa mọc lên từ đất, khoe sắc trong vườn. Mà là hoa trong ý của từ hoa khôi. Vào hôm ngắm đèn, thì toàn xe hoa của thanh lâu toàn thành xuất động, đủ loại nữ nhân với đủ mọi phong cách khác nhau, trang điểm lộng lẫy, trang sức độc đáo đứng trên xe hoa diễu qua các phố lớn nhỏ thành Lâm An.

Nhưng làm các nữ tử Giang Nam động tâm lại chính là màn xuất động của các nam thiếu niên tuấn tú.

Thư viện ở khắp mọi nơi đều sẽ đề cử các tài tử xuất sắc nhất ở thư viện của mình đến Phiên Mặc lâu, được mệnh danh là Giang Nam đệ nhất lâu, để trổ tài thi thơ đối đáp, đợi tới khi tuyển ra ba người đứng đầu, lúc đó sẽ được các hoa khôi tặng hoa. Trong khoảng thời gian này, những câu chuyện ái muội giữa các tài tử giai nhân, có thể viết thành câu chuyện, chất đầy các thư viện trải dài trên khắp Đại Ngụy.

Nghe nói các tài tử trong thư viện năm nay, ai ai cũng đều có tài mạo tuyệt vời, người người tác phong nhanh nhẹn quyến rũ.

Loại chuyện thưởng thức “nam sắc” này, Niếp Thanh Lân đương nhiên sao chịu bỏ qua. Nên đã đặt sẵn một vị trí dễ thưởng thức nhất ở Phiên Mặc lâu từ trước, để đến thưởng thức các tài tử múa bút vẩy mực. Nghe nói vị trí cách xa đài thi nhất cũng đã có giá hơn trăm lượng. Nên sau khi Niếp Thanh Lân hỏi qua Đan ma ma về lộ phí Thái phó đưa, liền lập tức không khách khí chút nào, đặt ngay vị trí đầu tiên.

Đến ngày lễ ngắm đèn hôm đó, Niếp Thanh Lân cùng tỷ tỷ đều ăn mặc xinh đẹp, hôm nay nàng cùng tỷ tỷ đã lựa chọn quần lụa nổi danh nhất hiệnnay với hai màu xanh trắng phối hợp, với ý nghĩa là hai vị tiên y thanh xà bạch xà, đến thám hiểm Lôi Phong tháp. Tỷ tỷ nàng ăn vận thành Bạch nương tử, nàng là tiểu Thanh muội muội, muốn quên hết đi những lễ nghĩa rườm rà ràng buộc, giáo điều của phàm tục, biến thành một yêu tinh, chưa rành thế sự, chỉ muốn vui chơi cho thỏa thích. Đợi đến khi chải chuốt chỉnh tề xong xuôi, hai tỷ muội cùng lên xe ngựa chạy thẳng tới hoa lâu.

Các gian trên nhã lâu đều đã kín hết chỗ, chỉ còn nơi này là thông thoáng, tân khách tuy nhiều, nhưng cũng không đến nỗi chật chội. Căn bản do nhã lâu này địa thế tốt, không cần phải xuống lầu cũng có thể ngắm những hàng xe nối đuôi nhau trên đường, lại do giá thuê khá cao, không phải phú hộ tại Giang Nam thì chắc chắn không thuê được, càng bởi vì Phiên Mặc lâu này bình thường cũng chỉ có những tiểu thư danh giá, gia thế giàu sang mới dám ngồi.

Phải biết rằng, người có thể đạt được vị trí quán quân trong các cuộc thi ở Phiên Mặc lâu này thì đều thuộc hạng người xuất sắc nhất về tài lẫn dung mạo, chứ không phải hạng thanh niên phàm tục, chỉ muốn tranh chút tiếng tăm ở nơi này. Giang Nam phần đông là thương nhân, không lo bạc chỉ lo công danh. Nếu gả con gái cho những tài tử, có tương lai rộng mở như thế, dù là tài tử kia có chút nghèo khó một chút, cũng cam lòng. Vì thế hàng năm những người đoạt giải trên Phiên Mặc lâu này đều trở thành giai thoại.

Những tài tử kia trong lòng cũng hiểu rõ, gia cảnh bần hàn muốn ôm mỹ nhân về thì bắt buộc phải triển lộ tài năng ở Phiên Mặc lâu này.

Loại lễ hội mới mẻ, thú vị như thế này lại văn nhã mười phần, thật đậm chất phong tình Giang Nam.

Chỉ là năm nay, đợi dến khi các tài tử mặc bạch y, nhộn nhịp leo lên đài cao dưới sự chỉ dẫn của tiên sinh các thư viện, đều có chút căng thẳng gần như ngừng thở. Bởi vì thiếu niên các nhà vốn là rất bình tĩnh đảo mắt nhìn lướt qua những vị khách đến đây xem thi hội, thì tất cả ánh mắt của bọ họ đều bị cố định bởi hai cô gái trẻ tuổi ở một nhã gian gần nhất.

Nhị vị nữ nhân này không biết là thiên kim nhà nào? Chỉ thấy nữ nhân mặc áo trắng, bình tĩnh văn nhã cúi đầu khép mắt, dáng vẻ thanh tú, nhã nhặn. Hồn còn chưa kịp thu về, thì lại nhìn thấy nữ tử mặc áo xanh bên cạnh.

Khác rất xa với nữ tử mặc áo trắng nhã nhặn kia, vị tiểu thư này quyến rũ xinh đẹp mà không bút mực nào tả xiết, tuổi không lớn lắm nhưng từ trênngười lại toát ra một khí chất cao quý không sánh được. Khi đôi mắt không vẽ mà sâu thăm thẳm như mặt nước hồ thu của nàng đảo qua, thì tất cả các nam thiếu niên tài tuấn ở đây, đều có cảm giác như vừa được một cơn mưa mùa xuân của tháng ba, tưới mát nội tâm, rất lâu, rất lâu sau vẫn không thể hoàn hồn...

Khi nữ tử mặc áo xanh nhìn thấy các tài tử nối đuôi nhau bước lên đài cao, thì cả hai người hơi ngây người ra một chút, sau đó mở chiếc quạt Kim cốt phiến ra che lại chiếc miệng nhỏ xinh, nghiêng người qua thì thầm khe khẽ với nữ tử mặc áo trắng, không biết nói gì đó, mà cả hai đều cười rộ lên.

Bị các giai nhân giễu cợt, các vị tài tử dưới sự thúc giục của các lão tiên sinh bên dưới mới kịp hoàn hồn, hơi đỏ mặt liền ngồi xuống thư án như trước, chuẩn bị nghe đề thi tiếp theo.

Bất quá, bọn hắn không biết, các giai nhân đang cười bọn họ cũng không phải là người mà bọn họ có thể si tâm vọng tưởng.

Trước kia, ở trên triều Niếp Thanh Lân cũng chỉ gặp văn võ bá quan không tuổi cao sức yếu như Ngô Cảnh Lâm, thì cũng là đại thần trung niên mập ú, dù là thanh niên trẻ tuổi, nhưng nếu đem so với vị Giao Long yêu nghiệt nào đó thì lại cực kì tầm thường đến không thể tầm thường hơn.

không như hôm nay, một đám thiếu niên tươi trẻ sáng lấp lánh, trên mặt vẫn chưa hết lông tơ, tề tụ lại đầy đường, có thể nói là cực kì rầm rộ. Giang nam mĩ nữ nhiều, nhưng mỹ nam cũng không thua kém bao nhiêu, đã là làm cho đôi mắt công chúa đến đây ngắm “hoa” sáng rực cả lên, thầm nghĩ một tiếng: “Giang Nam! Tuyệt thật!”

Nàng dùng quạt khẽ che miệng, cực kì hưng phấn kéo tỷ tỷ thấp giọng nói: “Ai ai cũng đều là cực phẩm xuất chúng, so với các tiểu sinh nổi bật nhất ở kinh thành còn phong độ ngời ngời hơn nhiều!”

Thiệu Dương công chúa tuy bị mất trí nhớ, nhưng nghe Niếp Thanh Lân nói, cũng kiềm không được khẽ đưa mắt liếc về đám “hoa” đang khoe sắc kia, tuy rằng cảm thấy nữ tử mà nhìn về một đám nam tử bình phẩm là hết sức không ổn. Nhưng bởi vì đã quên mất thân phận trước kia của mình, nên tính tình trở nên hoạt bát hơn nhiều.

Lòng yêu thích cái đẹp mọi người đều có, há có thể phân biệt nam nữ, dưới sự chỉ dẫn của Niếp Thanh Lân, nàng cũng lớn gan đánh giá một đám thiếu niên anh tuấn nhã nhặn, nhưng đôi má cũng tự nhiên mà hổng lên một mảnh.

Ngay cả Đan ma ma trên mặt cũng mang theo ý cười, nhìn chằm chằm vào đám thiếu niên trên đài. Làm cho Lỗ Dự Đạt đang ngồi sau lưng các nàng ngấm ngầm tức giận không thôi: Đúng là một địa phương làm bại hoại thuần phong mỹ tục! Thân là nam nhi, một là phải tuấn tú giống như Định Quốc Hầu, hai là cường tráng giống như Lỗ Dự Đạt hắn! một đám người gầy còm ốm đói như mấy con gà nuốt dây thun kia, nếu ném lên đống xe hoa vừa giễu phố kia, thì sao có thể phân biệt được đâu trống đâu mái chứ, đẹp chỗ nào vậy?

Đúng lúc này, Bát công chúa đột nhiên cúi thấp người, hướng Niếp Thanh Lân nói: “Muội mau nhìn về hướng kia, thiếu niên tuấn tú đầu mang ngọc quan kia, từ nãy đến giờ hình như cứ nhìn muội mãi!”

Niếp Thanh Lân nhìn theo hướng tay của nàng ấy, quả nhiên trên đài cao có một thiếu niên cao gầy, sống lưng thẳng tắp đang ngồi trước án, đôi mắt phượng nhìn thẳng về phía nàng.

Niếp Thanh Lân bị ánh mắt kia nhìn, làm cho nàng cứng người, cảm thấy hô hấp như ngừng lại. Đợi đến khi bừng tỉnh liền biết vì sao mình như vậy – Khuôn mặt của thiếu niên kia, có chút tương tự người kia...

đã mấy tháng nay trong mộng không còn hắn, nhưng khi bị ánh mắt của thiếu niên kia nhìn sang, nàng mới phát hiện, không phải là không có hắn, chỉ là đau đớn mà hắn mang đến, đã ngấm sâu vào tận xương tủy, không có thuốc nào chữa được.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Long Châu tử muốn nhấm nháp tiểu thịt tươi của Giang Nam, Thái phó, ngài có đồng ý không???


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT