Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 122

Đề thi là do lão phu tử đức cao vọng trọng trong thư viện đề ra, đơn giản trước là câu đối sau là điền bài thi. Khác hẳn với các thí sinh đang chuyên tâm vùi đầu vào đề thi, vị thư sinh ngọc quan kia lại mang đến cho người khác cảm giác như hắn chỉ đang đi dạo trên sân vắng, luôn là người gác bút dầu tiên, sau đó ngẩng đầu, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Niếp Thanh Lân.

Ánh mắt nóng bỏng kia đến ngay cả Thiệu Dương công chúa đứng bên cạnh cũng có chút nhìn không nổi, chỉ hận không thể dùng khăn tay trong tay, che kín khuôn mặt của muội muội nhà mình lại, miễn cho nàng bị tên háo sắc càn rỡ kia dùng ánh mắt khinh bạc.

Nhưng Niếp Thanh Lân cũng không quá để ý, mà tự nhiên cùng hắn bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng làm cho vị thiếu niên tâm cao khí ngạo kia có chút đỏ mặt. Hai má trắng nõn hồng hồng, cho dù có dùng loại son thượng hạng nhất cũng không thể điều chế ra loại màu xinh đẹp như thế này.

Niếp Thanh Lân đem Kim cốt phiến đang cầm trong tay gõ nhẹ nhẹ vào tay vịn, miệng mỉm cười, trong lòng không khỏi Thầm nghĩ: “Gã Giao Khuyển lúc vẫn chưa đến nỗi hoang dâm như thế, có khi nào cũng đã trải qua đoạn thanh xuân tươi đẹp, bẽn lẽn thẹn thùng như thế này hay không?”

đang chìm trong những suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên thấy tỷ tỷ dùng ánh mắt cảnh giác nhìn mình, liền thu lại cười hỏi: “Sao tỷ tỷ lại nhìn ta như vậy?”

Nghe Vĩnh An công chúa hỏi, Bát hoàng tỷ mới nơm nớp lo sợ nói: “Vẻ mặt vừa rồi của muội, giống y như vẻ mặt của Phan tam thiếu khi cướp dâu...”

Niếp Thanh Lân nghe thế, vẻ mặt nhất thời suy sụp, mắt tỷ tỷ chắc bị mờ rồi, sao nàng lại có thể cháu họ ngoại Phan tam kia được? Nhưng nàng cũng thật cẩn thận thu hồi ánh mắt thưởng thức mỹ nam như hoa của mình, gia tộc của mẫu phi đã cho ra đời một tên ăn chơi đang điếm hống hách rồi, cũng không nên để xuất hiện thêm một nữ nhân phóng túng chuyên trêu đùa các thanh thiếu niên được!

Sau lần mấy tỉ thí, ba mươi thí sinh trên đài hiện tại chọn lựa lại chỉ còn có năm người. Mà vị thư sinh ngọc quan kia vẫn luôn là người đứng nhất. Cuối cùng là phần thi vẽ tranh, vị thư sinh ngọc quan đó cũng lại là người hoàn thành bức tranh đầu tiên.

Đợi đến khi bức họa Viễn Sơn Trọng Lâu Đồ của hắn được treo lên cao cho mọi người thưởng thức, đã làm cho những người có mặt ở nơi này tán thưởng không thôi.

Niếp Thanh Lân cũng nhìn qua, chỉ một cái liếc mắt nàng lập tức phát hiện, vị thiếu niên này học theo nét họa phong của “Chấn Lâm” tiên sinh, bút lực mạnh mẽ, trầm bổng du dương, hiện lên khí thế quyến rũ mạnh mẽ.

Tài văn chương của Chấn Lâm thế gian không có mấy vị tài tử được chiêm ngưỡng. Cho nên không có mấy người có dịp đượcbắt gặp phong thái của bản tôn. Nhưng Niếp Thanh Lân lại là người hàng ngày chìm đắm trong bút lực đó, mắt thấy, tai nghe, nên đương nhiên liếc mắt một cái có thể nhìn ra bức tranh này mặc dù đẹp, nhưng đáng tiếc... Vẫn thiếu chút hỏa hậu trong đó.

Nhưng đây cũng là một thiếu niên tài tuấn, tương lai ắt sẽ thành viên ngọc sáng. Kết quả tỉ thí cuối cùng, người dứng đầu bảng đương nhiên là vị thiếu niên kia, Niếp Thanh Lân thế này mới biết tên gọi của hắn là Tùy Khinh Trần. Lúc này, bên dưới lầu hoa cũng lựa chọn ra một tân hoa khôi đem hoa tươi được trang trí bỏ vào chiếc giỏ vừa được đưa xuống. Trong tiếng cười vui vẻ của mọi người trên phố, chiếc giỏ hoa được chậm rãi kéo lên.

Dựa theo lệ cũ, người đứng đầu giáp sẽ cầm lấy tú cầu được làm bằng hoa tươi, tháo rời ra, sau đó đem phân phát đều cho các vị tiểu thư vẫn chưa chồng chung quanh đó, nếu như ai đặc biệt vừa mắt vị tiểu thư nào, cũng có thể đem tú cầu tặng cho nàng ấy, bất quá sẽ hơi khó xử nếu vị tiểu thư nhà nào không chịu nhận, dùng lời nói dịu dàng khước từ, lúc đó cũng là mất hết thể diện.

Vị thiếu niên kia cũng không tiếp nhận bó cầu hoa được hoa khôi đưa đến, ngược lại đề bút họa lên một đóa hoa thủy tiên vừa chớm nở trên giấy, không đợi cho mực khô, liền xuống đài, đem bức họa đi về hướng Niếp Thanh Lân.

“Giai nhân hẳn nên xứng với hoa tươi, đáng tiếc đóa hoa kia đã qua tay người phàm tục, lây nhiễm bụi trần, không biết tiểu thư có vui lòng nhận lấy đóa thủy tiên vừa hé nụ này trên bức họa này hay không?” nói xong, liền nghiêm trang nhìn thẳng về phía Niếp Thanh Lân.

Phải biết rằng vị thiếu niên tài tuấn này cũng có chút tiếng tăm tại thành Lâm An này, gia thế hiển hách. hắn là cháu ruột của Trung Viên hầu định cư ở Giang Nam, tương lai chắc chắn kế thừa tước vị, cũng muốn dựa vào lần thi hội này đoạt vị trí đầu để có thể dễ dàng lựa chọn người. Nhưng vị thiếu niên này luôn tự cho mình là cao sang, đối vẫn luôn cười nhạt đối với lễ hội chọn rể này, ngẫm lại cũng đúng thôi, một hầu môn cao sang quyền quý như thế, thì làm sao có khả năng cưới con gái của một thương nhân làm vợ?

Nhưng không nghĩ tới, hắn lại ngoài dự kiến của mọi người, chủ động tỏ ý đối với một nữ tử có mặt ở nơi này. Làm cho mọi người xung quanh nhất thời ồ lên một tiếng, sau đó là tiếng nghị luận sôi nổi không biết vị nữ tử may mắn kia là thiên kim nhà ai.

Niếp Thanh Lân nhìn về phía vị thiếu niên kia, ánh mắt mang theo vẻ nóng bỏng rất rõ ràng, nhưng bề ngoài lại làm ra vẻ lạnh nhạt không để ý, bất chợt nở nụ cười, mắt thấy hắn giơ cao bức họa một lúc lâu không thấy hồi đáp đã có chút xấu hổ, rốt cuộc nàng cũng vươn tay đón lấy bức thủy tiên đồ.

Mình cố ý giấu danh tính đi đến Phiên Mặc Lâu này, chọn vị trí tốt nhất để xem hết những thú vị của ngày hội cho này, mà không quấy rầy nhã hứng của mọi người. Quả nhiên đợi nàng tiếp nhận thủy tiên đồ xong, đôi mắt phượng của vị thiếu niên kia sáng ngời, toàn bộ khách nhân có mặt ở Phiên Mặc lâu này đều xì xầm bàn tán rằng, không biết vị tiểu công tử hầu phủ kia có phải sẽ đến nhà nữ tử thần bí kia để cầu hôn hay không?

Mà Tùy Khinh Trần cũng đang muốn hỏi phủ đệ giai nhân ở nơi nào, còn chưa đợi hắn kịp mở miệng. Nhị vị giai nhân đã đứng khỏi ghế muốn rời đi.

Trong lòng không khỏi quýnh lên, hắn vội vàng đuổi theo. Nhưng không nghĩ tới nhị vị giai nhân vừa đi tới cầu thang liền dừng lại. Chỉ thấy phía dưới chân cầu thang có một vị nam tử đang đứng, tay cầm quải trượng bằng ngọc thạch, đầu trượng có một đầu hổ đang nhe nanh, trên người mặc bộ áo dài bằng gấm sang trọng, càng tôn lên đôi mày rậm mắt phượng của nam tử này. trên người vị nam tử này xuất hiện sát khí, làm không khí vui tươi chung quanh biến mất gần như không còn. Có lẽ do một bên má của hắn có một vết sẹo dài, giống như một con giao long chiếm cứ, làm cho vẻ tuấn mỹ trên khuôn mặt càng tăng thêm một phần tà khí.

Niếp Thanh Lân hoàn toàn không nghĩ người nào đó sẽ xuất hiện ở nơi này, sau mấy tháng trời xa cách, đột ngột lại xuất hiện ở Phiên Mặc lâu, nhưng trên mặt của hắn… Sao lại thế này?

“Sao ngươi lại tới đây, mặt của ngươi...”

Thái phó nghe vậy, mắt phượng âm trầm, đem một bên mặt hơi nghiêng nghiêng giống như muốn lãng tránh ánh mắt của nàng: “Bị thương ngoài ý muốn thôi, đã không sao... đang lúc hào hứng như thế, tiểu thư lại muốn đi sao?”

Nhìn tình hình của hắn rõ ràng là đã đến được một lúc, chỉ không biết đoạn bốn mắt nhìn nhau vừa rồi của mình cùng vị thiếu niên kia có bị hắn bắt gặp hay không.

Hai người đứng nhìn nhau, đúng là có chút xấu hổ. Đứng phía sau Lỗ Dự Đạt cùng Thiết Hoa vừa thấy, đang muốn thi lễ với Thái phó. Nhưng Vệ Lãnh Hầu lại mở miệng “Tiểu thư đi vội chắc là có việc bận, tại hạ cũng muốn tặng nàng một đóa hoa, thỉnh tiểu thư dừng bước, nán lại trong giây lát.”

nói xong hắn thuận tay cầm lấy chiếc đèn lồng đang được giắt ở bên cạnh. Đèn lồng này vốn là của các vị thư sinh đợi sau khi tỉ thí xong, bọn họ sẽcùng nhau tô màu, sau đó tới tối sẽ dùng làm vật trang trí trước cửa nhà.

Nhưng Vệ hầu lại thuận tay cầm lấy coi nó như một tờ giấy trắng dùng để vẽ tranh. không thèm sử dụng bút, chỉ vươn một ngón tay, chấm vào mực sau đó trên chiếc đèn lồng đã xuất hiện một đóa Hàn Mai Ngọa Tuyết đang vươn mình đón gió.

Vẽ trên hoa đăng khác rất xa so với vẽ trên giấy trắng. Bởi vì mặt hoa đăng sẽ uốn gấp gập ghềnh, khá khảo nghiệm bản lĩnh của người họa. Thái phó chỉ dùng ngón tay hơi hơi điểm nhẹ, họa lên trên đó một gốc hàn mai không lớn không nhỏ.

Gốc hoa mai đó, thoạt nhìn cực kì bình thường không có gì đặc sắc, nhưng sau đó, rất nhanh mọi người cũng phát hiện được điểm kỳ diệu trong đó, hoa mai kia bởi vì góc độ khác hẳn với trên giấy, nên khi nhìn kỹ sẽ thấy được sự lạ thường. Từ hướng bên cạnh nhìn qua, thì là một nụ hoa chưa nở, nhưng nếu nhìn trực diện, lại là một đóa hoa đang nở rộ. Bản lĩnh tính toán kết cấu, góc độ như thế này, bất kì người nào có chút hiểu biết về thi họa đều cũng sẽ khen mãi không thôi.

Điều này làm cả đám người lập tức sôi trào, tán thưởng thủ pháp tuyệt vời của họa sĩ, sau khi nhìn bức Hàn Mai này xong, khi quay lại nhìn ngắm những bức họa khác được treo trong Phiên Mặc lâu, nhất là bức Thủy Tiên đồ vừa treo lên, cảm thấy so hai bút tích thì chẳng khác nào đem so trẻ con và người lớn.

Nhất là Tùy Khinh Trần, hắn cảm thấy có chút đả kích. hắn đã dốc hết sức học theo nét vẽ của Chấn Lâm tiên sinh, thì làm sao không nhận ra đây mới chính là bút tích thật của danh họa ấy? Vốn dĩ thấy danh họa mà mình luôn hâm mộ thì trong lòng nên tràn đầy vui mừng. Nhưng lại nghĩ tới hắnmuốn cùng mình tranh đoạt giai nhân, thì niềm vui đó đã tan thành mây khói.

Vị Chấn Lâm tiên sinh này tuy có chút tài hoa, nhưng mới vừa rồi khi vươn tay lấy chiếc đèn lồng thì bước chân không vững, chính là một người què! Hơn nữa, khuôn mặt kia tuy tuấn mỹ, nhưng một bên má lại có vết sẹo đáng sợ, như vậy tuy rằng có tài hoa, nhưng rốt cuộc vẫn không xứng với tuyệt sắc giai nhân!

Nghĩ vậy Tùy Khinh Trần nhất thời tự tin tràn đầy, đem vừa sự chấn động khi mới vừa nhận ra bút tích của Chấn Lâm tiên sinh giảm đi không ít.

Như thế xem ra, hắn còn có cơ hội!

Niếp Thanh Lân chậm rãi tiếp nhận đèn lồng, xem như nể mặt mũi của Thái phó, sau đó lách người rời khỏi Phiên Mặc lâu. Tùy Khinh Trần muốn ngăn lại để hỏi phương danh của giai nhân, nhưng lập tức bị hắc y nam tử âm trầm lạnh lẽo kia ngăn lại, bị hắn trừng mắt, trong lòng cảm thấy một luồng sát khí cực mạnh ập đến, trong lúc nhất thời kinh sợ đến một cử động cũng không dám, đợi tới khi phục hồi lại tinh thần, thì bên cạnh đã không còn một bóng người...

Niếp Thanh Lân đi xuống lầu liền lên xe ngựa, Thiệu Dương công chúa hỏi hắc y nam tử vừa rồi là ai, Niếp Thanh Lân bình thản nói: “Là một ôn thần, không thể trêu vào, lại tránh không được.”

Khi xe ngựa trở về biệt quán, thì vị “ôn thần” kia đã về trước, khuôn mặt tối sầm như mực. Phất tay đuổi hết hạ nhân ra ngoài.

Niếp Thanh Lân chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế trong phòng, vẫn là nhịn không được nhìn về phía gò má có vết sẹp và chiếc gậy trong tay hắn: “Thái phó lâu ngày không gặp, vẫn khỏe chứ?”

Thái phó hé mở đôi môi mỏng, lạnh giọng nói: “Xem ra không có bản Hầu, công chúa cũng vẫn “rất khỏe”, hôm nay nếu bản Hầu không trình diện, chẳng phải công chúa sẽ cùng một đứa con nít miệng còn hôi sữa kia, diễn một tuồng tài tử giai nhân?”

Niếp Thanh Lân thu hồi ánh mắt, buông mi xuống nói: “Có giai thoại Thái phó chuyên sủng công chúa Hung Nô phía trước, thì những câu chuyện còn lại đều trở nên thô tục, sao dám so sánh? Chỉ là không biết Thái phó đến đây, có chuyện gì cần làm sao?”

Vệ Hầu cau mày: “Nàng lại nghe mấy chuyện linh tinh này ở đâu vậy, bản Hầu khi nào thì chuyên sủng công chúa Hung Nô?”

Niếp Thanh Lân kinh ngạc ngẩng đầu: “Bệnh hay quên của Thái phó nặng quá rồi chăng, chẳng lẽ công chúa Cách Nhĩ Phiên mới tới đây có mấy tháng ngắn ngủi mà đã bị thất sủng?”

Vệ Lãnh Hầu hơi nhướng mày, có chút giật mình: “Còn nói vì sao mấy tháng nay nàng không hề gửi cho bản Hầu một phong thư, thì ra là mang theo giận dỗi khi rời kinh, công chúa Cách Nhĩ Phiên sớm đã gả cho trưởng tử của An Bang Hầu, hai người trai tài gái sắc đã trở thành một giai thoại đẹp, chẳng lẽ trong mắt công chúa, bản Hầu lại là hạng người ăn tạp như vậy?”

Nghe vậy, Niếp Thanh lân sửng sốt trong chốc lát, khuôn mặt nhỏ nhắn chậm rãi giãn ra, Thái phó thấy thế liền vừa lòng, biết là tiểu nữ tử đã biết sai rồi, mới nhẹ giọng, dang tay ra nói: “Đúng là một bình giấm chua tối ngày ghen bậy bạ, còn không đến chỗ bản Hầu, để bản Hầu xem Trứng gà của ta có bị gầy đi chút nào hay không?”

Niếp Thanh Lân chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng biểu tình trên mặt lại không hề xấu hổ ngượng ngùng như hắn vẫn nghĩ: “thì ra là như vậy, may mà có trưởng tử của An Bang Hầu đứng ra chia sẻ phân ưu cùng Thái phó, nhưng quốc sự vất vả, nếu Thái phó không còn chuyện gì khác, thỉnh ngài mau chóng trở lại kinh thần, miễn cho quốc sự bị chậm trễ.” nói xong, liền lập tức đứng dậy muốn rời đi.

“Đứng lại!” Thái phó rốt cuộc không thể kiềm được cơn giận, lập tức nổ tung. hắn đi ngày đi đêm, để có thể nhanh chóng đến được Giang Nam, trong lòng tràn đầy mong đợi đến thời điểm gặp được giai nhân sẽ mềm mại săn sóc, chạy vào lòng, an ủi cho nỗi khổ tương tư nhớ nhung của mấy tháng trời xa cách. Nhưng làm sao nghĩ đến, men theo hành trình của nàng, hào hứng chạy đến Phiên Mặc lâu, đập vào mắt là hình ảnh giai nhân mỉm cười e thẹn, liếc mắt đưa tình với tên nhóc miệng còn hôi sữa. Nên lập tức vung tay vẽ ra một bức hoạ, cắt đứt si tâm vọng tưởng của tên nhóc lông còn chưa kịp mọc đủ đã dám đến dụ dỗ nữ nhân của Vệ Lãnh Hầu hắn!

Tiếng hét này cực kì vang dội, cho dù là một nam nhân cao to vạm vỡ cũng bị dọa đến mềm cả chân, nhưng tiểu nữ nhân kia vẫn vững vàng đi ra ngoài như cũ. Vệ Lãnh Hầu tức giận đứng lên, chống quải trượng bước tới trước mặt nàng, giữ nàng trong tay nói: “Công chúa ở Giang Nam nên đãdưỡng mập lá gan? Nếu đã nói là hiểu lầm, vì sao còn sinh hờn dỗi?”

Niếp Thanh Lân cười khổ nói: “Thanh Lân không tài, không thế, sao dám sinh hờn dỗi với Thái phó, chỉ là đột nhiên đã nghĩ thông suốt, vì sao bản thân mình luôn lo được lo mất. Thái phó là một anh tài xuất chúng, nữ tử trên thế gian này, luôn chen nhau đến để tranh giành. Ngài là một tướng tài dũng mãnh, sang quý, Thanh Lân không đủ tài đức để giữ lại, thay vì cứ nơm nớp lo sợ mỗi ngày rằng không biết khi nào sẽ bị mất đi, chi bằng cứ xem như chưa bao giờ từng có được. Mấy tháng chia lìa đã đủ chứng minh, Thái phó cũng không phải là không thể không có Thanh Lân... Thanh Lân và ngài từ khi quen biết nhau cho đến tận hôm nay, trải qua bao hiểu lầm sóng gió, Thanh Lân cũng cảm nhận được tấm chân tình của Thái phó, Thanh Lân cũng vì đó mà cảm động, động chân tình, nhưng trên thế gian này, tình nồng mấy cũng sẽ có khi phai nhạt, Thanh Lân cũng chỉ là một nữ tử tầm thường, nếu thật sự đến ngày đó, nhất định sẽ chịu không nổi sự đau khổ dày vò khi mất đi, nên hi vọng Thái phó thương tiếc, lúc tình còn chưa phai nhạt, buông tay để Thanh Lân có thể định cư luôn ở Giang Nam, tránh đau khổ về sau….”

Thái phó nghe xong, tức giận đến mức gân xanh đã muốn nổi hết lên, tiểu nữ tử này luôn miệng nói thương yêu mình, nhưng xoay người lại bảo mình buông tay, gương mặt đẫm nước mắt đau lòng trước kia khi nghe tin mình bị thương đến tận nay hắn vẫn còn chưa quên được, nhưng chỉ chớp mắt thôi, đã có thể lạnh lùng xoay người chẳng chút quan tâm.

Lòng dạ độc ác đến thế nào đây? Uổng cho hắn cứ mãi lo lắng, sợ khi nàng biết được, nhất định sẽ đau lòng đến mức không ăn nổi cơm, suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt. hiện tại theo hắn thấy, trong lòng nàng hiện giờ đang trông ngóng cho hắn chết sớm, để có thể tự do cùng đám trẻ con miệng còn hôi sữa kia mắt đi mày lại. Loại nữ tử không biết tuân thủ nữ tắc đến mức này, cho dù có nhốt vào lồng, thả trôi sông cũng không giải hận!

Đúng lúc này, ngoài sảnh đột nhiên truyền đến một tiếng sợ hãi: “Muội muội cứu ta!”

Niếp Thanh Lân nghe thấy tiếng đúng là của Bát hoàng tỷ, nàng vội vàng đẩy Thái phó ra, bước nhanh đi ra ngoài, chỉ thấy ngoài đình viện có mộtnam tử cao to sừng sững như một ngọn núi, vẻ mặt kích động đem Thiệu Dương công chúa ôm vào lòng, miệng không ngừng nói: “Thiệu Dương của ta, nàng không chết? Ta biết ta nhất định sẽ tìm được nàng mà!”

Thiệu Dương công chúa sau khi từ Phiên Mặc lâu trở về, mắt thấy muội muội bị ôn thần thẩm vấn, trong lòng ẩn ẩn lo lắng, rốt cuộc vẫn là tỉ muội tình thâm, cho dù không thể nhớ hết những tình cảm của trước kia, vẫn theo bản năng thấy lo lắng, cho nên sau khi xuống xe ngựa, nàng cũng không vội vã trở về phòng mà loanh quanh chờ ở ngoài vườn.

Nhưng mà không nghĩ tới, một hồi sau, tự nhiên có một nam tử dị thường cao lớn như một con gấu chạy vọt tới, nhìn thấy nàng, hai tròng mắt xanh thẳm quỷ dị chứa đầy nước mắt, vươn tay ôm lấy nàng. Mình đã đụng phải gấu vào giữa ban ngày? Làm Thiệu Dương công chúa sợ tới mức hét lên một tiếng chói tai, sau hé răng đem cổ Hưu Đồ Hoành cắn cho máu tươi đầm đìa.

Trường hợp hỗn loạn đến rối tung cả lên như thế này thật sự làm cho người ta nhìn mà đau đầu, đợi cho thật vất vả mới tách được hai người ra, thìđều tự tách ra, trấn an lẫn nhau.

Hưu Đồ Hoành mở cổ áo cho thị nữ bôi thuốc, vẻ mặt cô đơn ngồi cạnh Vệ Lãnh Hầu nói: “Làm sao bây giờ, nàng ấy đúng là đã quên mất ta!”

Vệ Lãnh Hầu mặt mày nặng nề như đá, vết sẹo giao long bên má hơi hơi ửng đỏ lạ thường, hắn nghiến răng nói ra từng chữ: “Thà là quên đi, còn tốt hơn loại người lòng gang dạ sắt, cố ý muốn quên… Nữ nhân! Đúng là không một ai tốt cả!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT