Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 124

Niếp Thanh Lân nhìn bàn tay đang kéo tay mình của Thái phó, cặp mắt phượng sáng ngời, có những tia sáng lấp lánh đang nhảy múa. Công chúa đương nhiên nguyện ý tin tưởng Thái phó yêu Giao đại nhân không gì không chọn được, đáng tiếc khi màn đêm buông xuống, đấy chính là thời khắc mà Thái phó đang đứng giữa điểm mấu chốt khó có thể chọn lựa.

Hai tháng trước lúc còn ở kinh thành thì còn đỡ, nàng đã đi xa, hắn có thể toàn tâm toàn ý chống lại cơn hành hạ mỗi khi chất độc tái phát. Nhưng hiện tại độc tính cơ bản đã tiêu tan gần hết, không giống như trước kia chỉ cần màn đêm buông xuống sẽ đau đớn không chịu nổi, nay lại còn có giai nhân làm bạn bên người, dù là người có định lực như Định Quốc Hầu đại nhân, cũng khó tránh khỏi những suy nghĩ vẩn vơ. Đáng tiếc dù giai nhân nằm ở trong ngực, nhưng lại không thể nhấm nháp dù chỉ một chút xíu, nhưng nếu như bảo hắn buông tha sự mềm mại trong lòng kia thì đời nào hắnchịu, trên giường những hành động ôm ấp quấn quít vẫn cứ liên tục xảy ra.

Niếp Thanh Lân nằm ngay bên cạnh hắn làm sao lại không biết, giơ tay ra sờ thử thì thấy thân thể hắn nóng như lửa, cứ ngỡ rằng là do độc phát làm hắn khó chịu, nhưng nàng chưa kịp ngồi dậy, thì Thái phó đã xoay người chuyển đến trên người của nàng, vươn tay giữ chặt lấy cổ tay của nàng, vùi mặt vào cổ nàng mà hít từng ngụm thật sâu.

Và cứ thế, vật “anh dũng vĩ đại” nào đó của Thái phó cách một lớp quần áo làm nàng có thể cảm nhận được rất rõ ràng, nóng bỏng lẫn cứng rắn đến như thế, làm cho người ta phải e lệ, đỏ mặt.

“Du ngoạn bên ngoài cả một ngày… đã khá mệt, sao Thái phó vẫn còn chưa chịu ngủ?” Bị thân thể như ngọn núi nhỏ của Thái phó đè nặng, dục vọng nồng nhiệt mấy tháng nay gần như đã bị quên lãng, nay lại bị trêu chọc gần như cháy bừng lên.

Nếu như có thể, làm sao hắn có thể nhẫn nại mà nghe nàng nói năng lảm nhảm, đã vươn tay, giật chăn gấm, xé bỏ lớp y phục vướng víu kia, sau đó không ngừng bơi bên trong thân thể mềm mại thơm ngát của giai nhân, dù chết dưới làn váy của nàng cũng không uổng một kiếp anh hùng…

Dù vậy Thái phó vẫn tham lam hít từng trận thật sâu hương thơm từ cơ thể nàng, sau đó tiếng nói khàn đục: “Công chúa cố nhẫn nại, ta chỉ muốn cọ cọ một chút…”

Vào trong miệng hắn thì lời gì cũng nói được, nàng cũng đâu phải xác chết, bị hắn đè chặt ở dưới thân, hơn nữa bàn tay đang vói vào bên trong áo của nàng không ngừng xoa nắn của hắn, thì cho dù là thánh nữ cũng phải động tình, hai gò má đỏ bừng, nhìn biểu tình khó chịu của Thái phó, liền mơ hồ động lòng trắc ẩn, bàn tay trắng nõn liền dời xuống, chuẩn bị giúp hắn giải tỏa chút, nhưng không nghĩ tới chưa đi xuống tới nơi, liền bị tay hắn giữ chặt lại.

“không thể… Độc khí chưa tiêu tán…” Nghe xong Vệ Lãnh Hầu cũng bị chính tiếng nói của mình làm tỉnh táo lại, lại ôm chặt nàng một lúc, hắn liền chống quải trượng xuống giường đi sang bên vách phòng bên kia, nơi có đặt một thùng nước tắm đợi cho sáng hôm sau thức dậy thì tắm rửa, dùng gáo ngọc múc một chút nước lạnh dội vào mình, cảm giác nóng rực cũng theo đó mà dần rút đi. Đợi đến khi hắn mang tấm thân ẩm ướt xoay người lại định gọi thị nữ mang quần áo, lại phát hiện công chúa trong tình trạng mái tóc xõa tung, cầm một bộ trang phục sạch sẽ trong tay đang đứng trước cửa phòng. Bộ dáng chật vật như thế này của mình lại bị rơi vào trong mắt của nàng, trong lòng Thái phó bỗng dưng tràn đầy hờn giận, cầm nhanh quần áo, ngồi sang bên cạnh mặc.

Niếp Thanh Lân cũng chỉ lặng lẽ đứng cạnh cửa nhìn thân hình tráng kiện bên trong, lúc này nhìn thấy vẻ mặt hơi giận dỗi của nam nhân, đợi cho hắnđứng dậy, liền đi qua định đỡ hắn, nhưng lại bị hắn né tránh, chưa đi được mấy bước, thì do nhất thời quên mất nền phòng đang ẩm ướt, xảy chân một cái, liền ngã sấp xuống sàn, bởi vì ngã đè lên miệng vết thương, mày hắn cau lại rất chặt.

Niếp Thanh Lân khẩn trương xoay người muốn đi đỡ, nhưng nghĩ nghĩ lại buông tay, lập tức đi thẳng ra ngoài.

Thái phó đầu tiên là ảo não vì tự nhiên mình bị xấu hổ, sau thầm mắng tên Cát tặc vô sỉ kia, cuối cùng thấy Niếp Thanh Lân tâm địa lạnh lùng khôngquan tâm đi thẳng ra ngoài, thì lòng lại dày đặc ảo não.

Cắn răng đứng dậy, quải trượng cũng không dùng, chỉ tựa vào tường chậm rãi đi ra, nhìn thấy bên cửa sổ có bóng người nhỏ bé, đơn bạc đang đứng ở đó ngắm ánh trăng, vốn dĩ có chút bực mình, nhưng thấy nàng cứ đứng hứng gió lạnh như thế, nhịn không được bèn nói: “Nơi đó gió lớn lắm, còn không mau đóng cửa sổ lại, trở về giường.” Nhưng đợi mãi một lúc lâu vẫn không thấy nàng nhúc nhích.

Thái phó cứ ngỡ rằng nàng đang chán ghét nên vứt bỏ một phế nhân như mình, đột nhiên nhớ đến tình cảnh trên Phiên Mặc Lâu hôm đó. Giai nhân rực rỡ như đang tỏa ra ánh sáng bốn phía, bị một đám trẻ ranh lông còn chưa mọc đủ dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm như đang hiện rõrành rành trước mắt. Cho dù không có thân phận công chúa yểm trợ, chỉ mỹ mạo của Trứng gà thôi cũng đủ làm đám nam nhân xếp hàng nối đuôi nhau chạy theo. Và lúc này, nàng với bộ y phục màu trắng đơn thuần đứng đó, như tan vào ánh trăng, làm cho trong lòng hắn dâng lên cảm giác chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua sẽ làm nàng theo đó mà bay lên trời.

Nghĩ tới trái tim của giai nhân hiện giờ có khả năng không còn đặt trên người mình nữa, đôi tay hắn siết chặt lại thành nắm đấm. Nhưng khi hắn đi lên mới phát hiện, nàng an tĩnh đứng đó nhưng đôi mắt đã tràn đầy lệ.

hắn nhanh chóng xoay người nàng qua, cau mày hỏi: “Sao tự dưng đang yên lành lại bật khóc như thế?” Đôi mi hơi cụp xuống nói tiếp: “Chẳng lẽ là bản Hầu làm cho công chúa thấy phiền chán?”

Niếp Thanh Lân qua làn nước mắt, nhìn về phía nam nhân bên cạnh, vẻ mặt của hắn vẫn lạnh lùng như thân đang ở triều đình, chém giết tứ phương. Nhưng sâu trong ánh mắt vẫn ánh lên một tia bất an không dễ nhận ra.

Nàng vẫn không nhúc nhích nhìn hắn, nói: “Là Thái phó đang thấy Thanh Lân phiền chán mới phải… tất cả những gì của Thanh Lân, ngài đều cố hết sức để làm chủ, nhưng mọi yêu buồn hờn giận của Thái phó, Thái phó lại giữ lại cho chính mình, cũng không cho Thanh Lân biết. Trước đây khi chân bị thương cũng thế, lần này trúng độc cũng vậy.

Mỗi ngày Thái phó có rất nhiều chuyện cần phải quan tâm, thân đứng ở trong triều đình đương nhiên cũng sẽ có lúc không nhớ đến những tư tình như nhi nữ. Nhưng làm nữ tử thân ở hậu cung thì lại chỉ có thể đơn độc canh giữ một mảnh trời riêng buồn bã đó, mỗi một ngày đều chỉ có thể ôn lại chút ấm áp mỗi khi màn đêm buông xuống. Ngày càng dài, thì trong lòng sẽ càng trở nên trống vắng.

Niếp Thanh Lân rất hiểu thân phận của mình, chỉ là một cô nhi không cha không mẹ, cho dù có thân phận hoàng gia, nhưng cũng vẫn không thể nào so sánh với nữ tử chốn nhân gian có cuộc sống xa hoa khác. Nên chút tình cảm mà Thái phó dành cho Thanh Lân, cũng giống như ánh trăng này, thấy được, nhưng lại không thể nắm bắt. Thái phó luôn nói là sợ Thanh Lân lo lắng, nhưng Thái phó có biết thật sự Thanh Lân sợ cái gì nhất không?”

Vệ Lãnh Hầu nghe vậy, nhếch miệng, khẽ hỏi: “Trứng gà sợ cái gì?”

Niếp Thanh Lân nhìn hắn, vươn tay nhẹ nhàng vỗ về lên hàng mày đang cau lại thật chặt, đôi mắt đang quắc lên của hắn: “Giờ này khắc này, sợ hãi của Trứng gà, cũng giống như sự lo lắng trong lòng Thái phó hiện giờ - Tình có nồng, cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước mà thôi…”

nói xong những lời đó, nữ tử mảnh mai đó hơi nâng chiếc cằm tinh xảo lên, nhẹ nhàng kéo áo hắn xuống, ở trên mặt hắn in lên một nụ hôn…

Khi đôi môi mềm mại kia đang định rời đi, Thái phó liền kéo nàng ôm chặt trong lòng. Nếu là trước kia, nghe được những lời ái mộ của nàng dành cho mình, trong lòng hắn sẽ tràn đầy đắc ý vui mừng, nhưng hiện tại khi nghe xong những lời thổ lộ buồn bã đó, hắn lại cảm thấy như trái tim đang căng phồng lên, khó chịu.

hắn làm sao có thể không biết người con gái của hoàng gia đại Ngụy này kiêu ngạo đến mức nào? Nàng có thể bình tĩnh ổn định lúc cung biến, cũng có thể thản nhiên đứng nhìn các nịnh thần ở phía dưới. Tuy rằng trước kia cũng đã từng có thời điểm nàng giả ngu, sụp mắt cúi người, nhưng hắn biết rõ, Trứng gà của hắn cũng chưa từng thức sự cúi mình trước bất cứ một ai.

Nhưng mà chính tiểu nữ tử ngoài mềm nhưng trong cứng này vào lúc nghe tin mình gặp nạn trên biển bình an trở về thì đã thất thanh khóc rống lên, lại bởi vì sự che giấu của mình mà ảm đạm tổn thương, mỗi một giọt lệ kia đều như giọt nước thép nung nóng bỏng làm bỏng trái tim của hắn.

hắn muốn “dùng hết tất cả tài lực của quốc gia đại Ngụy, chỉ để đổi lấy một nụ cười của giai nhân.” Nhưng kết quả là lại phát hiện ra một sự thật ngỡ ngàng, hắn làm nhiều việc như vậy, đều không phải là thứ nàng mong muốn…

Nghĩ vậy, hắn cũng chỉ biết ôm giai nhân vào lòng thật chặt, rất lâu sau vẫn không thể nói thành lời.

Gần tới lễ mừng năm mới, năm nay đương nhiên là phải đón lễ mừng năm mới ở Giang Nam. Thái phó tuy bị bệnh lâu ngày, nhưng cũng chưa từng buông bỏ quốc sự, mọi việc đều là Khâu tướng quân báo cáo cho Thái phó, xử lý từng chuyện một. Trải qua nhiều ngày kinh nghiệm như thế, Khâu Minh Nghiên đã thực sự cởi bỏ bản tính mạnh mẽ chỉ cần kết quả không để ý đại cục của trước kia, làm việc càng thêm trầm ổn. Cho dù Thái phó tạm thời rời kinh, cũng chưa hề có chuyện gì nhiễu loạn xảy ra.

Các vương hầu nghe nói Diêm Vương không ở trong kinh dự lễ mừng năm mới, người người đều vui mừng khôn xiết, chỉ cảm thấy thiếu đi sự uy hiếp của Thái phó, thì tiệc rượu ngày lễ ngày tết đều náo nhiệt lên rất nhiều.

Lão gia của Phan phủ ngày ấy gặp mặt bị công chúa Vĩnh An nói vài câu ám chỉ đến nỗi mồ hôi chảy đầm đìa, về nhà liền đem Phan tam thiếu gia đánh thành đầu heo sau đó liền hung hăng cấm hắn chỉ được ở lại trong viện của mình, Sau đó bắt đầu u sầu nghĩ không biết nên làm cách nào để có thể kéo lại tình cảm của người thân nhà hoàng gia này.

hiện tại đã vào tháng chạp, nghe nói công chúa ở lại Giang Nam đón năm mới, trong lòng ông ta mừng rỡ không thôi, hạ quyết tâm muốn dựa vào lễ mừng năm mới này, kéo gần lại quan hệ.

Ngày ấy công chúa đến Phiên Mặc lâu để ngắm cảnh, ông có dắt nữ nhi đi đến đó trước, cũng không phải là muốn tìm cho nữ nhi một vị hôn phu, mà muốn mượn cớ lấy lòng công chúa một chút. không nghĩ tới, do mình ngồi cách khá xa, công chúa ngay cả liếc mắt cũng chưa từng nhìn qua chỗ của ông.

Nhưng ông lại có thể nhìn thấy rất rõ ràng, công chúa khi nhìn công tử của Tùy phủ thì bên trong ánh mắt ẩn đầy tình ý, không hề có chút trốn tránh nào. Chàng thiếu niên kia đang tuổi dậy thì, còn công chúa thì đương lúc như đóa hoa mới nở, ánh mắt hai người dây dưa, một người từng trải như ông sao lại không nhìn ra?

Công chúa tiền triều cũng có khá người phóng khoáng, trong đó số người có những hành vi hoang đường cũng không ít. Chỉ là không nghĩ tới vị công chúa cùng Thái phó có hôn ước lại cũng là một người háo sắc. Nhưng nghĩ cũng đúng thôi, công chúa hiện giờ đang đi du ngoạn một mình ở Giang Nam, mà Thái phó lại ở kinh thành xa tận chân trời, đúng thật là tịch mịch trống trải.

Ngày ấy sau khi ông ta trở về, liền cùng vị thiếp mới mười tám tuổi ở trên giường lăn lộn một phen xong liền cảm thấy sảng khoái, tâm trí sáng sủa, công chúa hiện tại ở Giang Nam là có sự cung ứng từ hoàng cung, đương nhiên là ăn mặc không lo, nhà ông làm thương nhân lại chẳng có gì có thể lấy ra để dâng lên, nhưng Giang Nam không thiếu nhất chính là những thiếu niên tuấn mỹ. Nhưng dù sao, có lẽ công chúa cũng sẽ nghĩ đến mặt mũi của vị hôn phu trong kinh thành, nên có muốn gì đi chăng nữa thì chắc cũng không tiện. Mình nên thông minh một chút, giúp công chúa thu xếp mộtthiếu niên thích hợp. Nếu ông có thể giúp công chúa thúc đẩy loại chuyện tốt này, thì chắc chắn công chúa sẽ xem ông là tâm phúc tri kỉ.

Chỉ sợ đến lúc đó, công chúa ở trước mặt Hoàng đế nói tốt vài câu, Phan phủ một bước lên mây, chỉ là chuyện sớm hay muộn!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Chết rồi!! Có người muốn tìm ‘em út’ cho công chúa kìa, Thái phó, khi nào ngài mới có thể thị tẩm được vậy?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT