Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 126

Đến khi lên đèn, Thái phó mới trở về.

Tùy Khinh Trần lúc này đúng là đã rơi sâu vào lưới tình rồi. Lần gặp ở Phiên Mặc lâu thấy Chấn Lâm tiên sinh cùng công chúa rời đi, liền không cam lòng mà sai gã sai vặt đi theo xe ngựa.

Kết quả liền một đường theo đến biệt quán. Biệt quán chính thường là để cho hậu duệ hoàng gia sử dụng khi đến đây, biệt quán này ngoại trừ Hoàng thượng sử dụng ra, phía sau biệt quán còn có chỗ cư ngụ cho các quan viên từ kinh thành đến. Niếp Thanh Lân vì không muốn kinh động đến quan viên địa phương, cũng không trụ lại biệt quán chính, mà an trí ở biệt quán phía sau, dù sao cũng dùng chung sân, ăn mặc chi phí cũng không khác nhau là mấy. Nhưng bình thường biệt quán này cũng không có người sử dụng, vì thế tiểu quan trông coi thường vụng trộm cho thuê lại những phòng trống cho các thương nhân nghỉ chân để thu chi phí tiêu dùng hàng ngày.

Cho nên khi Tùy Khinh Trần nghe nói các nàng ngụ tại biệt quán phía sau, cũng có chút hơi giật mình, sau lại phái người đi hỏi thăm, nhưng người bên trong cũng chỉ trả lời qua loa, đã chứng thực cho sự suy đoán trong lòng của Tùy công tử.

Sau khi bị giai nhân cự tuyệt trong rừng trúc, Tùy Khinh Trần cảm thấy mất hết mặt mũi nên muốn đòi lại cho được bằng cách khác. Nên liền viết mộtphong thư, sai gã sai vặt đưa tới biệt quán, thỉnh đưa tới cho Chấn Lâm tiên sinh.

Hạ nhân canh giữ ngoài biệt quán không biết Chấn Lâm tiên sinh là ai nhưng lại sợ chậm trễ, liền bẩm báo, giao cho Thái phó đại nhân.

Thái phó khi nghe thấy là giao tới cho “Chấm Lâm” mày rậm hơi hơi nhướng lên, liền sai người trình thư lên.

Lời lẽ trong thư đúng là rung động tâm can: “Ta yêu Danh hoa*, nguyện làm đất màu mỡ để nuôi dưỡng cho hoa mãi tốt tươi, sửa cành tỉa lá, nhất quyết không để hoa u sầu dù chỉ một giây. Quân vốn đi đứng không tiện, sao có thể xứng với Danh hoa? Nghe đồn Quân là một người tài năng xuất chúng, nên mời Quân ba ngày sau đến Phiên Mặc lâu, cùng nhau đối thi luận văn. Nếu như Ngô may mắn thắng, chỉ mong Quân biết lễ rời khỏi danh hoa, mới không phụ mỹ danh yêu hoa của Quân…”

*Danh hoa, dùng để chỉ phụ nữ đẹp. Cùng với từ Ngô, quân, là cách xưng hô khách sáo thanh lịch theo kiểu người xưa

Thái phó xem qua, đôi môi mỏng khẽ nhếch để lộ hàm răng sáng sắc bén. Vốn nghĩ rằng, văn của mình có thể trị quốc an bang, chấn hưng thiên hạ, võ có thể bình định loạn chư hầu, không thể ngờ lại bị một tên thư sinh gà mái khi dễ đến tận cửa nhà, cứ luôn mồm bảo mình phải rời khỏi danh hoa.

Danh hoa là để ngươi gọi sao? Muốn làm mảnh đất màu mỡ thì cũng phải xem số của tiểu tử ngươi có sống thọ hay không rồi hẳng nói.

Nhìn chữ kí là Tùy Khinh Trần khia, Thái phó lập tức nhớ ngay đến ánh mắt như sói đói của hắn nhìn chằm chằm vào Trứng gà ở Phiên Mặc lâu hôm trước, toàn thân đằng đằng sát khí, cười lạnh. Tùy Hầu vốn trung lương, nhưng mà không quản nổi con cháu thì để hắn ra tay dạy dỗ giúp vậy.

Tiện tay đem bức thư kia xé thành từng mảnh, cũng không thèm chờ đến ba ngày sau, liền mang theo Lỗ Dự Đạt cùng vài thị vệ tâm phúc lên ngựa chạy về hướng Tùy phủ. Trong lòng đang một bụng lửa giận, nên Thái phó đi thật nhanh, hành động lên ngựa so với bình thường còn thông thuận hơn mấy lần. Cưỡi ngựa thẳng tới Tùy phủ cách đó không xa, liền xuống ngựa, đi bộ tới bên cạnh tường, Thái phó phân phó một tiếng, Lỗ Dự Đạt cùng vài thị vệ nhảy tường đi vào, tìm kiếm hơn phân nửa Tùy phủ, cuối cùng cũng tìm ra được phòng ngủ của Tùy công tử, làm ngất hai nha hoàn đứng hầu, sau đó dùng giẻ rách nhét vào miệng Tùy công tử, rồi bỏ vào bao, khiêng lên vai theo đường cũ trở ra quăng lên lưng ngựa.

Khi đến một mảnh rừng âm u vắng vẻ, chọn một nhánh cổ thụ cao to, cởi miệng bao, đem Tùy công tử trói lên cây.

Tùy công tử lúc này mới nhìn thấy Thái phó bị què chân đứng trước mặt, trong lòng vừa sợ vừa giận, thật sự không nghĩ tới người này lại làm ra hành động ngang tàng như vậy, chẳng khác nào thổ phỉ, nào có chút khí chất của một văn nhân? Thế cho nên tâm tư muốn cứu danh hoa ra khỏi miệng cọp này càng lúc càng kiên định thêm, giận dữ nói “Nửa đêm xâm nhập quý phủ của người khác, cùng với bọn cường đạo khác gì nhau? Vốn nghĩ rằng các hạ tuy có chút tàn tật, nhưng văn chương xuất chúng, cũng là một nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy, không ngờ lại có thể làm ra loại việc hạ lưu như thế này. Có giỏi thì hãy thả ta xuống, và đừng cho bọn gia nô kia nhúng tay, ta và ngươi một đấu một, để xem ai có thể thắng ai!”

Thái phó cười lạnh nói: “Đem ngươi ra đây chính là không muốn quấy rầy người trong phủ. Được, ta cho ngươi thua tâm phục khẩu phục.”

Tùy công tử bị ném mạnh xuống mặt đất, sửa sang lại quần áo, ổn định quyết tâm. hắn tuy rằng chủ yếu phần lớn thời gian ở trên thư viện, nhưng trong phủ cũng có mời võ sư tới dạy để tập luyện thân thể, mắt thấy Thái phó bị tật, Tùy Khinh Trần vốn không thèm để Thái phó vào trong mắt. Đón lấy thanh trường kiếm mà hộ vệ bên cạnh đưa tới, thong thả múa một vòng, miệng quát lên một tiếng, liền đâm thẳng về phía trước.

Tùy công tử cũng là cao thủ về kiếm thuật, tia sáng lạnh chợt lóe lên. Mũi kiếm đâm thẳng về hướng Thái phó. Tiếc rằng đối thủ của hắn được mệnh danh là chiến thần, Thái phó cũng không thèm né tránh, vung kiếm đâm thẳng về phía trước, tốc độ nhanh hơn mũi kiếm của Tùy Khinh Trần mộtbước. Tùy Khinh Trần bất đắc dĩ đành phải thu kiếm về chặn lại. Thái phó khẽ đảo mũi kiếm, kiếm lại đâm thẳng về phía trước, phất mạnh vài cái đãchém nát dây lưng của Tùy công tử. Khi bị mang đến, Tùy công tử cũng đang ở trên giường chuẩn bị ngủ, trên người chỉ mặc một bộ y phục đơn giản, sau khi dây lưng đứt, thì cái quần trên người lập tức bị rơi xuống đất.

Nửa thân dưới đột nhiên có cảm giác mát mẻ, Tùy công tử nhất thời sững sờ trong bóng đêm dày đặc.

Vị Chấn Lâm tiên sinh này lại làm cho hắn đối với “lễ nghĩa liêm sỉ” có thêm một cái nhìn hoàn toàn mới. không, nhất định là hiểu lầm, quân tử nổi danh như Chấn Lâm thì không thể nào lại có thể thô lỗ đáng sợ như thế… Chân của Chấn Lâm vốn dĩ bị tật đã không giữ được thăng bẳng, chắc chắn là do hắn lỡ tay, cho nên mới cắt nhầm vào thắt lưng của mình đúng không?

Nhưng ngay sau đó, kiếm khí lành lạnh tràn đầy ác ý lại một lần nữa chặt đứt một tia ảo tưởng cuối cùng của Tùy công tử, mũi kiếm cố ý hướng về phía thân dưới của hắn nói: “Cái thứ nhỏ xíu như con giun thế này mà dám không biết xấu hổ đi đoạt thê tử của người khác ư?”

“Ngươi… ngươi…” Tùy công tử chưa bao giờ bị người khác sỉ nhục qua như vậy, tức giận đến cả người phát run, nhưng lại không hề dám nhúc nhích chút xíu nào, mũi kiếm kia chỉ vào quá gần, nếu vọng động một chút có thể trên người sẽ mất hai lạng thịt quan trọng.

Bên cạnh, bọn “gia nô” là Lỗ Dự Đạt đúng là không hề tham gia vào, chỉ đứng bên cạnh cười ồ lên giễu cợt, còn liên tục huýt sáo chỉ chỉ chỏ chỏ, quả nhiên là dạng chủ nào thì tớ đó, vô sỉ như nhau.

Nhưng trong mắt của Thái phó không hề có chút bỡn cợt nào, hắn chậm rãi xắn tay áo lên, đem “lông mọc chưa đủ” của Tùy công tử xén gọn bớt không ít, những sợi lông còn non tơ chậm rãi bay bay trong gió, quanh quẩn giữa hai chân Tùy công tử, hắn chậm rãi nói: “hiện tại Tùy công tử đãbiết vì sao một tên què như ta có thể độc chiếm danh hoa chưa? Bởi vì nếu có tên tiểu tặc hái hoa nào dám bén mảng đến gần danh hoa, đều cũng bị đao của ta cạo lông xong rồi thiến sạch!”

Mồ hôi trên trán Tùy Khinh Trần rơi xuống như mưa, nhìn nam tử trước mắt một tay cầm kiếm khí thế trầm ổn, lực đạo mười phần, chỉ cảm thấy nếu mình làm ra một chút hành động liền bị một đao cắt nhập da thịt, máu sẽ tưới ướt đẫm khu rừng vắng lạnh tối tăm này… không! hắn vẫn chưa cưới vợ, nếu thật sự bị biếm thành thái giám thì còn mặt mũi gì sống trên đời?

Thái phó cười lạnh thưởng thức vẻn sợ hãi trong đáy mắt của thiếu niên tuấn tú trước mặt, sau đó liền thu kiếm, hướng bọn Lỗ Dự Đạt phất phất tay: “Xử lý đi, chỉ cần chừa lại chỗ gieo giống cho Tùy gia là được…”

Xử lý xong rồi, hắn cũng không xoay người mà chỉ chống kiếm chậm rãi đi ra khỏi rừng rậm, lúc xoay người lên ngựa, nghe thấy từ trong rừng rậm truyền đến tiếng kêu thống khổ của vị thiếu niên, liền cảm thấy thoải mái lạ thường.

Chỉ là một tên mọt sách thành si, mà cũng dám đến để đào góc tường nhà hắn, còn dám hẹn hắn đến Phiên Mặc lâu để thi thơ đối văn? Đêm nay nhất định phải đánh cho hắn tè ra quần, dạy dỗ giúp mấy lão già nhà hắn đã sinh ra mà còn không biết dạy chỉ biết đi cướp vợ của người khác!

hiện tại, Thái phó cảm thấy hành vi cải trang vi hành lần này cũng có chút tác dụng tốt – không cần đeo trên lưng gánh nặng cái danh Định Quốc Hầu, không có quyền thần của Đại Ngụy đi sau yêu cầu lấy đại cục làm trọng, càng sẽ không bị người ta nói thành ỷ thế hiếp người, gặp loại tiểu tử còn hôi sữa này chướng mắt thì có thể vung tay đánh cho thỏa thích, thật là thoải mái!

Chỉ chốc lát sau, Lỗ Dự Đạt bọn họ liền kéo tiểu Hầu gia người đầy vết thương đi ra, ném lên lưng ngựa, lại theo đường cũ vụng trộm trả hắn trở lại trên giường trong Hầu phủ.

Về phần tiểu Hầu gia ngày hôm sau chuẩn bị giải thích cùng người nhà như thế nào, vì sao chỉ ngủ một giấc dậy trên người đầy vết thương đấy là việc của hắn. Nhưng loại chuyện bị người ta cạo trụi lủi như em bé mới sinh thế này, chắc là khó mở miệng lắm đây!

Đợi khi Thái phó trở lại biệt viện. đã thấy Đan ma ma sớm đợi ở một bên, bà liền đem chuyện xảy ra trong rừng trúc hôm nay lại một lượt cho Thái phó. Sau khi nói xong vẫn còn oán giận nói: “Loại trẻ ranh ngạo mạn không biết chuyện như thế này, không đánh gã một trận đúng là khó có thể hả giận mà!”

Bước chân của Thái phó hơi dừng lại, ánh mắt sáng ngời nói: “Công chúa thực sự nói dù không có cha mẹ mai mối, nhưng nếu không phải bản Hầu thìnhất định không lấy chồng?”

Đan ma ma vội vàng nói phải. Thái phó nhất thời cảm thấy vết thương dưới chân chẳng có cảm giác gì, ngay cả bước chân cũng nhẹ tênh. Nếu sớm biết như vậy, thì vừa rồi ở trong khu rừng rậm đó, đánh tên tiểu tử kia ít một chút.

Ngẫm lại cũng phải thôi, nếu công chúa đã “hưởng dụng” qua nam tử trầm ổn anh vĩ, hiên ngang oai hùng như mình thì sao có thể nào coi trọng tên nhóc lông mọc chưa đủ kia? Vì thế Thái phó đem roi ngựa ném cho tên thị vệ đứng hầu một bên, sau đó bước chân nhẹ như bay đi vào phòng gặp công chúa.

Niếp Thanh Lân vừa tắm rửa xong, liền định nghỉ ngơi một chút đợi Thái phó trở về. Vừa mới thay áo ngủ liền nhìn thấy Thái phó trên mặt mang theo ý cười tiến vào, trên khuôn mặt cũng không có hề có vẻ giận dữ. Nàng thấy nghi hoặc, liền cẩn thận hỏi: “Nghe nói gã sai vặt Tùy phủ đưa thư tới cho Thái phó?Tiểu công tử của Tùy gia đó thuộc loại vô ý thức, Thái phó không cần để trong lòng…”

Thái phó đợi thị nữ bưng chậu ngọc vào rửa sạch tay sau đó là kéo tay công chúa, hai người liền cùng ngồi xuống giường, nói dối không chớp mắt: “Loại trẻ ranh không biết chuyện đó, bản Hầu cần gì phải chấp nhặt với hắn? Mới vừa rồi là ta đi ra ngoài cho thông khí, công chúa không cần lo lắng.”

Niếp Thanh Lân khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng luôn không hy vọng bởi vì chính mình mà mấy con em nhà thế gia xảy ra chuyện gì, nhưng nàng cũng có chút tức giận nói: “Vi thần y đã nói, sao Thái phó lại không để trong lòng, sao có thể tùy ý cưỡi ngựa chạy loạn? Nếu động phải miệng vết thương bị rách ra thì làm sao, Thái phó không thèm quan tâm mình sẽ làm người què mãi sao?”

Nhìn vẻ giận dỗi yêu kiều của người ngọc trước mắt, làm cho Thái phó đại nhân liền thấy ngứa ngáy trong lòng, nếu như có thể, hắn thật muốn đặt nàng xuống thân mà xử theo pháp luật. Đáng tiếc hiện tại dư độc chưa giải, nên muốn thân cận thì không thể.

Nhưng trên đời này có chuyện gì mà có thể làm khó được Vệ hầu hắn? Nở nụ cười xấu xa nhìn công chúa hỏi: “Công chúa lâu ngày không được thấm mưa móc, có phải có chút nóng lòng phải không, không sao, bản Hầu hiện tại mặc dù không thể thân cận nàng, nhưng vẫn có biện pháp…”

nói xong hắn liền mang ra một chiếc rương. Mở ra liền thấy trong đó có một vật bằng ngọc khá giống với người thuốc trước kia. Chỉ là hình dáng của loại ngọc chất này lại làm cho người ta… không dám nhìn thẳng.

“Vật ấy được mài giũa căn cứ theo đúng kích thước ‘anh dũng vĩ đại’ của bản Hầu mà thành, bên trong có tẩm thuốc bổ dưỡng thân thể, có thuốc bôi trơn ấm áp, không sợ khô hạn, công chúa thong thả nằm xuống, để bản Hầu tận tay hầu hạ công chúa…”

Niếp Thanh Lân bị hình dáng ‘anh dũng vĩ đại’ của vật đó làm cho mặt đỏ tai hồng, làm sao đồng ý chứ? Nhưng lại không thể chống chọi lại với sức lực của Thái phó, nên đã bị hắn đè xuống giường, rèm che lập tức bị giật mạnh xuống, không lâu sau từ bên trong truyền đến tiếng nỉ non như tiếng chim hoàng oanh hót, một tiếng nối tiếp một tiếng, nỉ non cầu xin buông tha. Và không lâu sau đó nữa, chỉ còn lại tiếng thở dốc rên rỉ dần vút cao...

Vui đùa ầm ĩ chừng nửa canh giờ, đợi đến khi Thái phó dừng tay, cả người công chúa cũng đã đầm đìa mồ hôi, màn giường và chiếc áo ngủ bằng gấm cũng đã bị tan tác khắp nơi.

Bất quá kẻ chịu khổ nhất vẫn là Thái phó, mới vừa rồi thật thật giả giả vui đùa cũng giai nhân nhưng thật ra lại thành tra tấn chính bản thân mình, chỉ hận không thể mau mau giải hết độc trong người, để còn dùng đao thật súng thật xuất trận. Nhưng nhìn mỹ nhân sau khi sảng khoái xong, lại nổi giận quay mặt đi không thèm nhìn đến hắn, cũng đành phải cố nén nơi nào đó cứng như sắt hung hăng đòi xuất trận, nhẹ giọng dỗ dành giai nhân.

Giang Nam mặc dù tốt, nhưng cũng đã đến lúc phải quay về, qua mười lăm Niếp Thanh Lân liền lưu luyến cáo biệt tỷ tỷ, cùng Thái phó trở lại kinh thành.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT