Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 130: Ngoại truyện Làm cha khó lắm 3

Nữ đế đại Ngụy vừa mới hạ sinh thành công một đôi long phượng thai bảo bối, cả nước chúc mừng. Long tử là huynh, long nữ là muội, một cặp bé sơ sinh trắng mềm mũm mĩm thật sự làm cho người khác yêu thích đến không thể rời mắt. Tiểu hoàng tử là phiên bản thu nhỏ của Thái phó đại nhân. Mà tiểu công chúa trắng noãn mềm mại, đôi mắt to tròn đáng yêu chớp chớp làm người ta yêu thương không dứt.

Thái phó đại nhân tận mắt chứng kiến quá trình sinh nở bi thảm của Hoàng Thượng, liền thấy sợ hãi nên đã hạ quyết tâm chỉ cần một đôi long phượng này là đủ, về sau sẽ không sinh thêm nữa.

Tuy là cùng một bào thai, nhưng hai tính tình lại hoàn toàn khác nhau

Lúc này thời tiết đã chuyển sang đông, tiểu thái tử bốn tuổi mặc một chiếc áo choàng ngắn màu vàng được thêu viền đỏ, ánh mắt lấp lánh mang theo một đám nhóc khoảng 5,6 tuổi là bạn học, cùng hắn mai phục một bên Đại Hùng bảo điện. Đám lâu la cùng học khác ngày thường luôn theo đuôi đãbị tiểu diêm vương sắp xếp tụ họp tại một góc ở Ngự Hoa viện cận ngự thư phòng, nơi đó là khoảng trống lớn nhất tha hồ mọi người triển khai quyền cước.

Mấy hôm trước hắn vụng trộm trốn trong tẩm điện của mẫu hoàng, nghe mẫu hoàng oán giận: “Trẫm không muốn thượng triều! Mỗi ngày đều muốn trẫm đến ngồi ngây ra đó, mấy ngày nay mỏi lưng mỏi eo, hôm nay trẫm nhất quyết không đi.”

“Bản Hầu vào triều, làm gì có chuyện Trứng gà không theo chứ? Nếu nàng đã chán phải nhìn đám lão nhân kia, thì có thể nhìn xem tướng công của nàng, tướng tá phong độ phóng khoáng của vi phu vi phu vẫn không hề giảm so với năm xưa, nàng nhìn vi phu thì sẽ không còn mỏi lưng hay đau gối nữa.”

“không muốn… Ta không muốn đi…”

Thanh âm của nữ hoàng dần dần yếu bớt, tựa hồ như bị cái gì chặn miệng.

Đợi mẫu hoàng cùng phụ thân thượng triều, tiểu thái tử mới từ từ bò ra khỏi gầm giường, trên mặt còn dính một chút bụi, hắn nắm chặt nắm tay nhỏ, đột nhiên có chút mẫu tử liền tâm, vào những ngày đông giá rét như này, mỗi ngày hắn bị lôi ra khỏi từ chăn ấm vào triều thì cũng đã thấy vất vả, luôn luôn hâm mộ muội muội mình có thể vùi khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng vào chăn ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao.

Mỗi lần hắn muốn lười đều bị phụ thân lạnh lùng nghiêm túc bảo: “Ngươi thân là quân vương tương lai của đại Ngụy, sao có thể lười biếng như thế? Cần phải rèn luyện thêm nhiều nữa mới được.”

hắn mới chỉ là thái tử đã ăn không ít khổ cực như thế, mẫu thân hắn thân là Nữ đế, chẳng phải càng thêm vất vả gấp trăm lần sao?

Lời xưa có dạy, “Cỏ mọc lên dù ngắn, cũng đã có thể báo ân của ba tháng mùa xuân”, tiểu thái tử lập tức quyết định giúp mẫu thân giải quyết vấn đề vào triều nan giải này.

Nhưng nên làm như thế nào mới tốt đây?

Tiểu thái tử vô cùng thích chuyện tam quốc, bình thường hắn vẫn hay quấn quít lấy mẫu hoàng đòi nàng kể cho hắn nghe, những ngày gần đây Hỏa thiêu xích Bích trong truyện Tam Quốc, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng bừng sáng, hai tròng mắt liếc trái liếc phải tỏa ra ánh sáng kỳ dị, quyết định noi theo những bậc hiền triết xưa chuẩ bị dùng “hỏa thiêu đại điện”, giúp cho mẫu hoàng hắn thoát ly khỏi khổ ải,.

Mấy ngày kế tiếp tiểu thái tử ngày ngày dẫn theo đám bạn thân của mình đến ngự thiện phòng, nấp vào một bên, mỗi ngày thuận tay cầm đi một ít dầu, chỉ vài ngày sau đã có vài bình lớn. Các tiểu thế tử của các quan lại trong triều đều tôn tiểu thái tử làm chủ, sai đâu đánh đó, nghe lời thái tử phân phó liền về nhà lấy trộm đồ dùng đánh lửa. Mọi thứ đều đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ thiếu việc châm lửa đốt thôi!

Hôm nay, mẫu hoàng cùng phụ thân lại vào triều sớm, tiểu thái tử dẫn theo một đám bạn nhỏ đem dầu bình, mồi lửa cùng vật dẫn lửa đồng loạt chuẩn bị xong, xoay người lại phất tay ra hiệu với những người bạn nhỏ của mình, học theon cổ nhân trịnh trọng nói: “

“Mọi sự đã chuẩn bị, ngô chờ kiến công lập nghiệp ngay tại hôm nay!” Mọi việc đã chuẩn bị sẵn sàng, ngày kiến công lập nghiệp của Ngô*, trông cậy hết vào hôm nay!”

* Cách tự xưng bản thân mình của người xưa.

Các tiểu thế tử đồng loạt vung đôi tay tròn trịa mập ú lên, tay ôm quyền, học kép hát trên sân khấu đồng thanh nói: “Tuân lệnh!”

một cánh tay mập mạp khách giơ lên chậm nhất, đợi người khác nói xong mới giơ lên lúng búng nói “Tuân lệnh.”

Tiểu thái tử bất mãn nhíu mày: “Chí Nhân, ngươi lại chậm. Ngày hôm qua cũng đã luyện qua nhiều lần như vậy, vì sao hôm nay lâm trận lại làm giảm sĩ khí của mọi người như vậy?”

Các bạn nhỏ trong nhóm đều trợn mắt nhìn, bé mập rụt cổ lại, nhỏ nhẹ nói: “Chúng ta làm lại một lần nữa được không, ta chắc chắn sẽ không nóichậm nữa…”

Tiểu thái tử cả giận nói: “Đại sự như thế, khởi đầu quan trọng như thế, nào có đạo lý làm lại?”

Bé mập bị đẩy sinh ra vài phần khó chịu, thấp giọng lẩm bẩm: “Ngày hôm qua luyện nhiều lần như vậy, tất cả mọi người đều chán, hôm qua chính ngươi cũng chán lấy đạn ra ngồi bắn, đây không phải chỉ là trò chơi thôi sao?”

Tiểu thái tử lười cùng tên nhóc lười biếng này đấu võ mồm, liền coi như không nghe thấy, giơ cao cánh tay tròn lẳng trắng mềm như ngó sen lên, hào khí bừng bừng phấn chấn nói: “Xuất phát!” Đáng tiếc, thanh âm non nớt kia đã làm mất đi vài phần khí thế.

Thái tử cùng nhóm bạn nhỏ vừa cầm lấy đầy đủ dụng cụ chuẩn bị rời khỏi, thì có một tiểu cô nương đi giày thêu hình thỏ với đôi tai dài, mặc y phục màu trắng, làn váy mỏng màu hồng nhạt, đầu thắt hai bím tóc, làn da trắng noãn lắc lắc cái mông nhỏ đi tới nũng na nũng nịu nói: “Hoàng Huynh, không được đi! Mẫu hoàng cùng phụ thân sẽ nổi giận.”

Tiểu thái tử vừa thấy muội muội công chúa bảo bối nhà mình, liền chạy lại thơm lên đôi má thơm mềm của em gái rồi nói: “Muội muội, nếu muội không nói, thì đợt săn thú vào mùa thu, ca ca sẽ bắt một con thỏ trắng mập cho muội, có chịu không?”

“thật sao?” Tiểu công chúa vừa nghe tới thỏ con, trên mặt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn, ánh mắt cũng sáng lấp lánh.

“Đương nhiên, ca ca khi nào thì lừa gạt muội chứ, ca ca nghéo tay với muội, nhất định sẽ bắt cho muội một con thỏ thật mập thật trắng.”

“Được, ca ca, huynh không được gạt muội nhé, bằng không muội nhất định sẽ nói với mẫu hoàng cùng phụ thân đó!” Tiểu công chúa nói xong liền đưa ngón tay mũm mĩm ra ngoéo tay cùng ca ca.

Tiểu Thái tử mang theo đồng bọn đi vào bên ngoài đại điện, lén lén lút lút vòng qua bên cạnh. Thái giám cùng kim giáp thị vệ tuy rằng nhìn thấy thái tử cùng nhóm bạn đang lén lén lút lút, nhưng cũng không dám ngăn cản, chỉ có thể coi như không tìm thấy.

Thái Tử nghiêng tai nghe ngóng, bên trong các đại thần đang bẩm tấu cái gì đó, liền chỉ dẫn đồng bọn cầm bình dầu trong tay, dốc ngược đổ lên đại điện, làm xong hắn mới phát giác đồng bọn đang dồn tất cả bằng đó con mắt vào nhìn mình, cũng không có người nào chủ động đổ dầu ra sàn.

“Các ngươi nhìn ta làm gì, cùng nhau làm nhanh đi chứ.” Thái tử thấp giọng nói.

Đám bạn nhỏ ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều hiện lên nét do dự trên mặt, tay duỗi ra, đem phần dư còn lại đều đẩy hết vào tay thái tử.

Thái tử thấp giọng nói: “một lũ nhát gan.” Sau đó hắn đem nốt chỗ dầu còn lại đi đến chân tường đổ ra, đánh lửa, hơ vào vật dẫn lửa, ném thằng vào chân tường. Hô một tiếng, ngọn lửa vọt lên rất cao, thái tử liền vung quyền, hưng phấn hô lên: “Cháy!” Sau đó mang theo đám bạn nhỏ bỏ trốn mất dạng.

Niếp Thanh Lân đang nghe Hộ bộ thượng thư bẩm báo về việc cấp phát lương cứu trợ nạn thiên tai trước, đột nhiên nghe được một tiếng hô bên ngoài điện, trong mũi cũng đồng thời ngửi được mùi khói, không khỏi sửng sót, quay đầu nhìn quanh. Vệ Lãnh Hầu đã một bước như bay bước tới nhấc bổng Niếp Thanh Lân lên, quát lớn: “Kim giáp thị vệ đâu, hộ tống Hoàng thượng thoát ra, tình huống ngoài điện, nhanh chóng điều tra cho rõ!”

nói xong liền lập tức mang theo Trứng gà rời ra khỏi đại điện dày đặc khói mù.

Đại điện tuy rằng chưa bén hết lửa, nhưng một góc đã bị đốt trụi, đã nhiều ngày không mưa, ngọn lửa chỉ chốt lát liền bốc lên cao, nhanh chóng lan sang các địa phương khác. Các đại thần cũng hoảng hồn, nhìn thấy Thái phó ôm nữ đế dưới sự hộ vệ của kim giáp thị vệ đã chạy ra khỏi đại điện, cũng liền vội vã chạy theo. Có mấy đại thần thân thể già yếu nay lại bị khói đặc xông lên, dưới tình huống vội vã liền bị ngưỡng cửa cao làm ngã, ba hồn bảy vía lập tức đánh mất một nửa, hàm răng cũng bị rụng mất mấy cái, sợ quá suýt mà ngất đi may mà có kim giáp thị về kẹp ở dưới nách, lôi ra ngoài mới thoát.

Đại án phóng hỏa trong cung này tra ra khá đơn giản. Tiểu thái tử do sợ phụ mẫu mình bị vây trong biển lửa, nên trước khi chạy trốn liền hô lên mộttiếng.

Thanh âm non nớt đó làm sao mà qua mắt được vị phụ thân anh minh thần võ của hắn.

Chờ sau khi thu xếp ổn thỏa cho ái thê, mặt đầy vẻ giận dữ, cầm lấy cây côn bổng to như cánh tay, chuẩn bị đi tìm tên tiểu nghịch tử bất hiếu kia.

Niếp Thanh Lân nhìn sắc mặt Thái phó, liền biết hắn đã thực sự tức giận, liền kéo ống tay áo hắn nói: “một đứa bé mới bốn tuổi, làm sao hiểu chuyện cho được? Có lẽ nó cảm thấy chơi vui nên mới làm như vậy, chàng từ từ nói chuyện, cẩm cây côn bổng to như thế làm gì, da thịt con trai của trẫm sao có thể sánh bằng da dày thịt chắc như chàng nếu như chàng mà đánh đau nó là trẫm không đồng ý đâu!”

Nhắc tới việc chuyên đi gây họa lớn nhỏ, cũng không phải là hổ phụ sinh khuyển tử sao. Năm đó khi Thái phó còn bé cũng chẳng phải hỏa thiêu xích bích, đem một con thuyền hàng lớn làm cho cháy sạch đến trơ cả khung ra, hôm nay con trai nàng, không phải cũng chỉ là đốt bức tường thôi sao, chẳng lẽ hắn còn muốn treo đứa nhỏ lên đánh?

Đáng tiếc Thái phó vẫn một lạnh lùng phất tay áo nói: “Hôm nay nó gây họa như vậy nàng còn muốn chiều nó sao, hàng răng cửa của Trần Các Lão vẫn còn đang nằm ngoài kim loan điện kìa! Nếu không dạy dỗ nó cho đàng hoàng, nói không chừng nó đốt luôn cả giang sơn Đại Ngụy này!”

nói xong liền mang theo mấy tên thái giám cung nữ bắt đầu đi tìm tiểu nghịch tử, nhưng mà tiểu tử này ước chừng biết trước, đúng là lẩn trốn khá kĩ, hắn đi tìm những ba vòng mà vẫn chưa thấy.

Mắt phượng Thái phó ngày càng trợn cao, ngồi trong nội điện của Thái Tử, dùng côn bổng gõ thùng thùng lên mặt bàn.

Đúng lúc này, tiểu công chúa vừa cắn bánh hoa quế, vừa tựa vào cửa đại điện, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng thần bí nói: “Phụ thân, người đoán xem ca ca ở đâu?”

Nhìn thấy cô bé con xinh xắn như ngọc đứng đó, khuôn mặt Thái phó liền chậm rãi giãn ra, buông côn bổng, vươn tay ra nói: “Gia bảo bối ngoan, đến đây với phụ thân nào.”

hắn luôn luôn nuông chiều tiểu nữ nhi này, liền ngay cả đối với mình hắn cũng để con xưng hô theo kiểu dân gian thân mật. Hôn nhẹ lên khuôn mặt mũm mĩm của con gái, sau đó lại hỏi: “Gia bảo bối ngoan, nói cho phụ thân, hoàng huynh con đang trốn nơi nào?”

Cái miệng tiểu công chúa dính đầy hoa quế đường, vẻ mặt đắc ý nói “Ca ca không cho con nói, không nói cho phụ thân, phụ thân đoán đi.” Nụ cười trên mặt Thái phó càng đậm, nét quyến rũkinh quan lục cung hoàn toàn hiển lộ rõ trên nét mặt vui vẻ của hắn: “Con len lén nói cho phụ thân là được rồi, nói cho phụ thân, rồi phụ thân sẽ có người ôm đến cho con một chú chó nhỏ lông dài trắng mượt như tuyết.”

Cái miệng đang cắn hoa quế đường liền dừng lại, nàng liền so sánh trong đầu, thỏ trắng mập cùng chú chó nhỏ trắng muốt thì con nào hơn, cuối cùng rốt tình thân đoàn kết giữa hai huynh muội vẫn chiến thắng, nàng liền hạ quyết tâm, giữ nghiêm bí mật nói: “Gia Bảo bối không nói cho phụ thân biết đâu, tuyệt không nói cho cha biết là ca ca đang trốn trên cây phong dương trong ngự hoa viên đâu!”

Ai ngờ nàng vừa mới cự tuyệt phụ thân xong, lại thấy nụ cười trên mặt phụ thân càng gia tăng, ngược lại hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng: “Gia bảo bối thực ngoan!”

nói xong liền buông tiểu nữ nhi xuống, ước lượng cây côn bổng trên tay, nở nụ cười âm hiểm đi về hướng ngự hoa viên.

Bên này tiểu công chúa còn chưa có hiểu chuyện gì, liền nhìn sang mẫu hoàng hỏi: “Phụ thân sao lại không đoán tiếp thế?”

Niếp Thanh Lân xoa nhẹ huyệt thái dương, chỉ cảm tháy tại sao hai đứa bé này đều cùng ở trong bụng nàng, cùng thời điểm, mà lại sinh ra hai tính cách hoàn toàn khác nhau, một đứa thì tinh quái, một đứa thì ngây thơ hồn nhiên, nàng nhẹ nhàng gỡ xuống bánh hoa quế đường trên tay nữ nhi: “Con ăn đồ này ít thôi, phải ăn nhiều trái hồ đào mới tốt cho đầu óc được!”

Đúng lúc này, cách đó không xa ở hoa viên truyền tới tiếng la thảm của trẻ con bị đánh, Niếp Thanh Lân ôm nữ nhi lên, cảm thấy nàng không nên quấy rầy cha con hắn giao lưu tình cảm. Lúc này, nàng nên ôm tiểu nữ nhi đi ngủ một giấc thì tốt hơn.

trên đường về tẩm cung, nàng nhìn thấy tướng công đang vung lên cây côn bổng, tuy giơ cao lên nhưng lực rơi xuống lại khá nhẹ, đáng tiếc chiếc mông nhỏ của nhi tử lâu ngày chưa chịu khổ, cũng không biết có sưng đỏ hay không...

Lúc này giữa trưa mặt trời đang chiếu sáng lạn, nàng chưa từng có cảm giác thì ra trong thâm cung cấm này ánh mặt trời cũng có thể ấm áp như thế...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT