Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 132: Ngoại truyện Bát công chúa (hạ)

Nghĩ đến đây, hắn liền vỗ bàn một cái, trừng mắt cao giọng quát: “Đúng là không biết điều!”

nói xong liền đứng dậy giơ chân đạp chiếc bàn trước mặt một cái làm mặt bàn lộn đổ ra đằng trước.

Ở phía ngoài cửa hàng dân chúng vây xem có chút náo nhiệt, nhỏ giọng nói: “Bắt đầu rồi… bắt đầu rồi.”

Hưu Đồ Hoành vốn đang ở bên ngoài tra xét mấy xe thảo dược mới được chuyển đến, đột nhiên nghe thấy thanh âm ném bàn từ phía đại đường của tiệm thuốc, lập tức chạy thật nhanh vào trong.

Vừa đi vào hắn liền thấy, trong tiệm là một đống hỗn độn, chiếc màn vải che trước nương tử đã bị kéo xuống, chiếc bàn trước mặt tiểu nương tử cũng bị đạp đổ, ngã chỏng ngọng trên mặt đất.

Vị Ngô tiểu anh hùng sau khi lật đổ bàn ghế xong, thấy Hưu Đồ Hoành đi vào, lập tức vung nắm đấm về phía hắn. Hưu Đồ Hoành đã sớm tức đỏ mắt, vội vã nhìn tình hình của nương tử xong, hắn cũng lười cùng tên vô lại này dây dưa, chỉ hất một chân lên, đem Ngô tiểu anh hùng đạp vằng vào tường. Ngô tiểu anh hùng bị đạp xong, sắc mặt trắng nhợt, sau đó run rẩy phun ra một ngụm máu.

Bọn thị vệ theo hầu Ngô công tử toàn là những bọn chuyên đi gây rối! Vừa thấy chủ nhân nhà mình bị hành hung, làm sao chịu ngồi yên? Liền vung tay lên, cầm lấy gậy gộc giấu trong tay áo, tất cả cùng xông lên phía trước. Người Hung nô vốn dĩ mãnh mẽ và hung dữ, trước kia bọn chúng cũng từng gặp qua một số người biết võ công, nhưng có câu: “Hổ mạnh cũng không địch được bầy sói, hảo hán cũng không đấu được số đông”, cho dù là hán tử dung mãnh cuối cùng cũng thua dưới loạn côn của bọn họ, lần này thấy tiểu chủ nhân bị chịu thiệt, liền hăng máu chuẩn bị trả thù giúp chủ.

Ngay tại lúc bọn chúng tiến vào, còn chưa đợi Hưu Đồ Hoành động thủ, năm tên tiểu nhị trong tiệm thuốc đã ra tay trước.

Dân chúng vây quanh đều tròn mắt lên nhìn, cừ thật, rốt cuộc đám tiểu nhị này ở đâu ra thế? Bình thường luôn tươi cười nhã nhặn đón khách, nhưng giờ phút này thì bộ dáng lại hoàn toàn khác, từ trong giỏ thuốc rút ra những thanh trường đao sáng loáng, mặt hằm hằm sát khí lao thẳng về phía bọn phá đám vô lại, ra tay sạch sẽ lưu loát, nhìn theo hướng tay chân bọn họ, liền thấy chiêu chiêu ra tay dứt khoát, thanh âm xương gãy vang lên liên tiếp.

Chỉ trong một khoảnh khắc, đoàn quân chuyên đi diệt người Hung Nô “Ngô gia quân” liên tiếp phát ra những tiếng kêu thảm thiết, nằm úp sấp mặt trên đất.

Có một tên mới gia nhập, lần đầu đi theo Ngô công tử gây sự, trong lúc tay chân khiếp vía nên đứng trốn một góc, nhìn thấy tình trạng thảm thiết của đồng bọn, nhất thời sợ tới mức tè cả ra quần, vội vàng chạy đi báo quan tìm viện binh.

Tiểu nhị trong quán đều là tinh anh trong Hắc Kỳ Quân do chính Thái phó đại nhân tỉ mỉ chọn lựa, ở trên chiến trường giết địch vô sô, thu nhập mấy tên lưu manh này dễ như trở bàn tay, không cần Vương gia phân phó, liền đem hết một lũ thương tích tàn phế này kéo ra ném trên đường lớn, sau đó dùng nước bắt đầu cọ rửa sạch sẽ trước cửa tiệm thuốc.

Dân chúng nín thở ngây người ra nhìn, ai nấy đều trợn tròn mắt thầm nghĩ: Má ơi, mấy người này làm là tiểu nhị của tiệm thuốc được, rõ ràng đây phải là mấy thằng cướp trên núi giết người không chớp mắt.

Ôi, không lẽ nơi này là cứ điểm bí mật của các hảo hán chốn sơn lâm?

Vương gia lúc này liền ôm Bát công chúa lên, đau lòng nhìn cái trán của nàng bởi vì va vào góc bàn mà sưng đỏ, hắn chỉ hận không thể giơ đao lên chém vào tên đầu sỏ quấy rối kia.

Nhưng Bát công chúa liền kéo tay áo của hắn nói: “không được…” Hưu Đồ Hoành cũng hiểu được ý nàng, nếu đã muốn mai danh ẩn tích, không nên gây sóng gió thêm nữa.

Chân nhấc lên, liền đem Ngô công tử đá bay ra đường, sau đó ôm tiểu nương tử trở về phủ.

Đúng lúc này, quan phủ cũng phái người qua đây, đội trưởng đội nha dịch vốn luôn cùng Ngô công tử giao hảo, nghe nói thương nhân ngoại bang đả thương con cháu của vương hầu đại Ngụy, liền lập tức mang theo một đám sai dịch tiến tới truy bắt phạm nhân dị tộc.

“Chính là tiệm thuốc này” Tên côn đồ tìm được người tâm phúc, lòng đầy căm phẫn chỉ tay nói.

Tên sai dịch nhìn tình cảnh thảm thiết trên đường, lại nhìn tới Ngô công tử bị đá lệch cẳm, té xỉu ở một bên, quả thực là trợn mắt kinh ngạc. Sao hắnlại không biết những hành động ác bá thường ngày của ngô công tử? Nhưng bình thường những kẻ dị tộc hắn gặp cũng chỉ là những thương nhân bình thường, không có chỗ dựa, chỉ đến đây buôn bán kiếm sống, nên dù bọn họ bị đánh cho răng rơi đầy đất cũng chỉ dám nuốt máu vào trong! Nhưng đụng phải thiết bản như thế này đúng là lần đầu tiên!

đi vào tiệm thuốc, hắn thấy một tên tiểu nhị mang vẻ mặt tươi cười đi ra đón, hỏi: “Xin hỏi, vị quan sai này tới bốc thuốc sao?”

Nha dịch trừng mắt nhìn hắn, cao giọng quát: “Là kẻ nào dám đánh Ngô công tử?”

Tên tiểu nhị kia vừa nghe xong, nụ cười trên mặt liền lập tức biến mất, chậm rãi đứng thẳng thắt lung, hừ lạnh một tiếng, giống như là ảo thuật móc từ trong ngực ra một lệnh bài bằng ngọc chạm rồng bóng loáng “Ngươi không đủ tư cách đứng đây hô to gọi nhỏ, gọi lão già củ phủ nha huyện này lăn đến đây gặp ta…”

Chỉ trong chốc lát, dân chúng vây quanh xem náo nhiệt liền thấy tên sai dịch vừa rồi mặt mày xám ngắt chạy vụt ra. Đúng lúc đó Ngô công tử tỉnh dậy, thấy tên sai dịch kia đi qua bên cạnh mình, liền ôm lấy bắp đùi hắn: “Thường Sơn huynh, huynh nhất định phải trả mối hận này cho bản thiếu gia…”

Vị sai dịch kia cũng hung hăng giật chân ra, giậm chân một cái nói: “Ngươi gây ra hoạ lớn rồi, ọi phụ thân ngươi tới thu dọn cục diện rối rắm này đi!”

Thiệu Dương công chúa vì đầu bị đập vào bàn nên cảm thấy choáng váng, sau khi được Vương gia ổm trở lại nội thất liền mơ màng ngủ, trong mơ hỗn loạn nhưng lại thấy không ít những hình ảnh trước kia, cảnh con sông dài, mặt trời lặn, cùng một đôi mắt xanh sâu dị thường trong đó chứa đủ loại yêu, hận…

Ngủ thẳng một giấc đến khi đầu đau liền tỉnh lại, nàng mở mắt ra đã thấy trăng treo ngoài cửa sổ. Nam tử trong mộng đang tựa vào thành giường, ngủ rất say.

Do mình không chịu nhận hắn, nên từ lúc tới Giang Nam đến giờ, hắn vẫn ngủ trên sạp. Trong mộng kia, hắn là một nam tử có dục niệm mãnh liệt, hiện tại đúng là đã đè nén mấy tháng rồi.

Thiệu Dương công chúa nhịn không được liền đưa tay ra nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt thâm thúy của hắn, hắn thoạt nhìn luôn làm cho người đối diện cảm thấy không rét mà run, nhưng trong mông lại thập phần ôn nhu đợi nàng…

Đúng lúc này, nam nhân chậm rãi mở mắt ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng hỏi: “Tỉnh rồi à, nàng thấy thế nào, có muốn uống một chút nước không?”

Thiệu Dương công chúa gật đầu, nhận lấy cốc nước, bởi vì vừa rồi bị bắt quả tang, nên trong lòng có chút ngượng ngùng, nhất thời uống vội, làm nước dính vào vạt áo lót, áo lót dán chặt vào làn da trắng như tuyết của nàng. Ánh mắt Vương gia nhìn thấy liền dần dần tối sẫm lại.

Công chúa theo ánh nhìn của hắn cúi, đầu, lập tức có chút ngượng ngùng che chặt phần trước ngực, đột nhiên, Hưu Đồ Hoành mãnh mẽ đem nàng ôm vào ngực, môi áp lại, hơi thở ấm áp phả qua làm cho người ta có chút đỏ mặt.

Cũng không biết có phải vừa do những hình ảnh trong giấc mộng vừa rồi có quá mức thân mật hay không, cảm giác triền miên này liền làm cho Thiệu Dương vô thức hơi hơi nhắm mắt lại, giống như âm thầm mời mọc, làm cho nam nhân nhịn không được muốn giày xé đôi môi mỏng kia.

Nóng bỏng dây dưa, màn lặng lẽ được kéo xuống.

Hưu Đồ Hoành kinh ngạc phát hiện, trước kia khi ở trên giường, chân tay nữ nhân này luôn cứng ngắc, nhưng nay thân hình mềm mại, uyển chuyển, khiến hắn nhịn không được mà nhiệt huyết sôi trào yêu thương một phen…

một góc giường đang không ngừng lên xuống, bỗng lộ ra một cuốn sách, bìa ngoài tiêu diễm dị thường ghi tiêu đề “Bí mật chốn khuê phòng” thực làm cho người xem phải mặt đỏ tim đập, tác giả đề tên là “Hồng bút thư sinh”.

Hoành Vương Gia vẫn còn đang chìm đắm trong ôn nhu lâu lắm rồi hắn chưa được hưởng, đúng là một loại cảm xúc muốn rơi lệ. Người Hán có nóiđúng cực kỳ: “Trong sách đều có Nhan như Ngọc!” hiện tại tiểu nương tử của hắn đang đọc sách giải trí, hắn cũng tò mò, cũng lén lật thử mấy trang, không nghĩ tới đều là những trang sách hương diễm cực lay động tâm tình nam nhân, không biết là do vị thư sinh phong lưu nào trong Câu Lan viện viết nên.

Xem ra bộ sách này đúng là chẳng khác gì xuân dược, nương tử đúng là đã thay đổi linh động hơn trước không ít, làm hắn càng phải cố gắng xuất ra tất cả vốn liếng, khiến cho nàng vui vẻ, không thể để giống như vị tướng quân trong sách miêu tả kia, bị nương tử ghẻ lạnh vứt bỏ vào một góc...

Giang Nam xuân sắc lượn lờ, nhưng khuê phòng trong chốn hoàng cung thì xuân sắc lại chậm chạp chưa tới.

Kinh Quan Lục Cung, hoàng phu của tân đế đã tắm rửa sạch sẽ, nằm trên long sàng chờ đợi ngọc thể của Hoàng thượng đến lâm hạnh, nhưng nữ nhân mềm mại kia vẫn là phủ phục trên bàn dài, vẫn đang múa bút thành văn.

Thái phó nhịn rồi lại nhịn, đến lúc không kiềm chế được liền quát to: “Niếp Thanh Lân, nàng lăn lại đây cho bản Hầu!”

Cuộc sống như thế này làm sao còn có thể sống nổi nữa đây? Ban ngày thì hắn phải vào triều, căng óc ra để đấu trí với đám đại thần, khi hồi cung còn phải đấu thể lực với “ông” con không lúc nào chịu yên của hắn. Suốt cả một ngày dài, chỉ có “một khắc xuân tiêu” này mới đáng giá làm hắn chờ mong, nhưng tiểu nữ tử này gần đây lại đang si mê văn chương viết lách, nghe nói là nàng dùng tên nặc danh biện soạn vài cuốn sách đem bán ở hiệu sách, thậm chí bán chạy dị thường!

Trứng gà rất thích tiêu khiển như vậy, thật ra hắn cũng không hề dị nghị chút nào, nhưng nó ảnh hưởng đến thời gian thư giãn của hắn sau một ngày dài mệt nhọc, chuyện này thì thật không dễ dàng bỏ qua! Gầm lên giận dữ, thế mà bóng dáng yêu kiều vẫn viết văn kia không mảy may nhúc nhích, vẫn đang múa bút thành văn.

Thái phó đại nhân vác khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo đi tới, nhìn qua vao mỹ nhân, thấy những dòng chữ trên trang giấy đang viết đến chỗ gay cấn nhất --- Quả phụ kia e lệ hô: “Tướng quân mau mau dừng tay! Đừng lột quần ta ra mà...” Tướng quân liền đem đôi chân dài trắng như tuyết của quả phụ dang ra rộng hơn nữa, miệng nói: “Nương tử cứ thong thả nằm đó, lát nữa bản tướng quân sẽ nhiệt tình hầu hạ thoả đáng, bảo đảm nàng sẽ quên tên trượng phu chết tiệt đã thành quỷ kia của nàng...”

hắn nhớ rõ mấy ngày trước đây từng hỏi thăm về vị Hồng bút thư sinh với bút pháp thần kỳ như hoa trôi nước chảy này là ai. Người khác đều viết về thiên kim tiểu thư, vì sao nàng này lại đi viết về quả phụ. không nghĩ tới nàng lại nháy mắt nói với hắn: “Nếu muốn sách bán chạy, thì phải làm cho người ta lạc vào cảnh giới kỳ lạ, mua những cuốn sách đủ loại người, từ phụ nữ có chồng, quả phụ... Những người này đã được trải qua cuộc sống vô cùng ly kỳ, nếu còn không bán chạy, thì thiên lý ở đâu?”

Lúc đấy hắn còn cảm thấy buồn cười, nhưng mà đến bây giờ thì cười không nổi. Đam mê đến độ bỏ cả mọi việc như thế này... Hay là nàng muốn theo những quả phụ kia, muốn trượng phu chết sớm để nếm thử trai tráng của cả triều văn võ?

Nghĩ tới đây, một bàn tay hắn liền lấy luôn cây bút đang múa trên giấy, ôm lấy eo nàng ôm lên long sàng.

Niếp Thanh Lân xõa mái tóc dài thoải mái cười to, chỉ chốc lát sau đã bị nụ hôn của hắn chặn miệng, ở trên long sàng cùng vị nam tử mình yêu quấn quít cùng nhau.

Dưới ánh đèn chập chờn của cung đình, một trong những tờ bản thảo rơi xuống trên mặt đất. Chỉ thấy trên đó có một hàng chữ nhỏ xinh đẹp:

“Hoang đường thế gian nhìn bằng mắt

Mấy ai hiểu được tấm chân tình

ẩn sau mành trúc, sau chăn gối

Nam nữ yêu nhau có tội gì?

- - Hồng bút thư sinh


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT