Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 21

Lúc dùng bữa sáng, An Xảo Nhi lại bưng tới một chén canh, Niếp Thanh Lân không chịu uống: “Canh này bổ quá, Trẫm mập lên rất nhiều rồi, nếu còn bồi bổ nữa, chỉ sợ người tinh mắt một chút là có thể nhìn ra nội tình mất.”

An Xảo Nhi nghe thấy thế liền nhìn gương mặt tiểu chủ tử sau khi khỏi bệnh đã trở nên hồng hào đầy đặn hơn, không thể không thừa nhận tiểu chủ tử chỉ cần phúng phính lên một chút thì lập tức nhìn thuận mắt hơn trước kia nhiều.

Sau khi dặn dò An Xảo Nhi, Niếp Thanh Lân chỉ uống ba thìa canh thì không chịu uống nữa, tốc độ tăng thịt vẫn nên giảm đi mới tốt, bằng không thìngực cứ trướng trướng, lại còn đau nhói nữa.

Mặc dù không quá tình nguyện ra khỏi tẩm cung, thế nhưng “Đại lễ” của Thái phó đã tới, không ló mặt nói lời cảm tạ thì thất lễ rồi.

Đợi đến khi nghe nói Thái phó đã hạ triều, Niếp Thanh Lân liền đứng dậy đi tới thượng thư phòng.

Tiểu thái giám trông cửa nhìn thấy thân ảnh sáng ngời của tiểu Hoàng đế, khóe miệng hơi nhếch lên, sau khi thi lễ với Hoàng thượng thì nhỏ giọng bẩm: “Thái phó đại nhân đang ở trong thư phòng cùng Công bộ thị lang thương nghị chuyện quan trọng, Hoàng thượng có muốn lát nữa hẵng vào không ạ?”

Niếp Thanh Lân cẩn thận quan sát kỹ tiểu thái giám kia, cảm thấy người này mặt mũi thanh tú là kẻ trung hậu, không ngờ còn có thể mở miệng nhắc nhở người làm Hoàng đế bị khinh thường là nàng đây —— thư phòng hung hiểm.

Thư phòng tuy đã đóng cửa nhưng vẫn không ngăn được giọng nói nghiêm túc đầy phẫn nộ của Vệ Lãnh Hầu: “Sông đào phía tây bắc kinh thành đãbị sụt lở suốt một tháng trời, hàng hóa ngược xuôi nam bắc mắc kẹt đến nước chảy không lọt. Nếu trong vòng nửa tháng không thể khôi phục lại tuyến vận chuyển đường sông này, thì ngươi nên mang theo đám đồng liêu Công bộ của ngươi đến đó tự mình cõng hàng hóa qua sông đi!”

không lâu sau, Công bộ thị lang bị chửi như con lừa mặt mày xám tro đi ra, phía sau lưng hơi hơi gồ lên như đang cõng vật nặng nghìn cân vậy.

Niếp Thanh Lân thấy mình ra khỏi tẩm cung đúng là không xem hoàng lịch, lúc này mà vào thư phòng không nghi ngờ gì là tự tìm đường chết, liền muốn quay trở về, nào ngờ nam nhân trong thư phòng bỗng cất cao giọng hỏi: “Ai chờ ở ngoài thư phòng thế?”

Tiểu thái giám vội vàng bẩm báo: “Là hoàng thượng vừa rồi sợ quấy rầy Thái phó nên đã đứng chờ ngoài cửa ạ.”

Niếp Thanh Lân thở dài một tiếng, Hoàng thượng ở ngoài thư phòng chờ đại thần triệu kiến, nàng xem như là đã mở ra một trang mới cho lịch sử triều Đại Ngụy rồi.

Tiểu thái giám bẩm báo xong, trong thư phòng yên lặng một hồi. Niếp Thanh Lân hối hận ban nãy không quyết đoán kịp thời xoay người rời đi. Đương lúc mọi người ở bên ngoài lúng túng thay cho tiểu Hoàng đế, thì nam nhân trong thư phòng cuối cùng cũng mở miệng: “Thỉnh hoàng thượng vào đi.”

Niếp Thanh Lân bước vào thư phòng, phát hiện Thái phó đại nhân đã lâu không gặp đang ngồi ngay ngắn đằng sau thư trác, chẳng thèm liếc mắt nhìn Hoàng đế lấy một cái.

Niếp Thanh Lân hắng giọng, cười nói: “Trẫm đã lâu không có tới thư phòng học tập cùng Thái phó, còn xin Thái phó thứ lỗi.”

Hoàng đế đã mở kim khẩu trước, ấy vậy mà Thái phó lại làm như không nghe thấy, đến cả mí mắt cũng chẳng thèm nâng lên.

Niếp Thanh Lân lúc này mới sâu sắc lĩnh hội được, mấy ngày nay Thái phó đã ngâm lửa giận đến cỡ nào.

Cho dù bản thân là một Hoàng đế sa cơ, thế nhưng mặt mũi tổ tiên Đại Ngụy thì vẫn phải bảo vệ. Chẳng biết tên Thái phó này lát nữa sẽ vòng vèo vũ nhục bản thân như thế nào, cũng may là không vứt mặt mũi họ Niếp trước mặt cung nhân.

Hễ Vệ Lãnh Hầu ở tại thư phòng thì không muốn hạ nhân lưu lại hầu hạ, Niếp Thanh Lân liền xoay người bảo cung nhân đi theo vào phía sau mình: “Các ngươi lui xuống đứng chờ ngoài thư phòng đi.”

Đợi đến khi trong thư phòng chỉ còn lại quân thần hai người, Niếp Thanh Lân đi tới cạnh thư trác, ngồi xuống kế bên hắn, cũng không mở miệng. Thấy Thái phó đang phê tấu chương, liền giơ tay lấy đĩnh mực nằm trong nghiên, đổ thêm nước vào bắt đầu tỉ mỉ mài.

Đĩnh mực này là sản vật của huyện Ô thành Giang Nam, mặt ngoài là hoa văn kim long quấn quanh đĩnh mực, chứng tỏ đây là vật tiến cống cho Hoàng gia. Trong viên mực thượng đẳng xen lẫn một loại bột vàng đặc biệt, hễ gặp nước sẽ rất trơn bóng, khiến người mài mực gần như không dừng tay được. không lâu sau, trong nghiên mực cực to đã là nước mực đầy tràn, suýt nữa thì sánh cả ra ngoài.

Vệ Lãnh Hầu sớm đã liệu trước được bé con phế vật này chắc chắn phải tìm đến mình, ngược lại hắn rất tò mò Hoàng đế sẽ phản kháng hắn, từ chối mấy vị “mỹ nhân” kia như thế nào.

không nghĩ tới tiểu Hoàng đế lại giống như kẻ không có chuyện gì làm, sau khi vào phòng, nói xong lời xã giao, liền cầm đĩnh mực chơi đến quên trời đất.

Vệ Thái phó mặc dù không nhìn hoàng thượng, thế nhưng khóe mắt lại lia tới những ngón tay thon dài trắng ngần kia. Những ngón tay ấy nắm hờ lấy đĩnh mực nhẹ nhàng xoay tròn trên chiếc nghiên, thật giống như đang khéo léo chơi đùa nắn bóp trái tim người ta.

Mắt thấy mực nước sắp tràn cả ra ngoài, Vệ Lãnh Hầu mới lạnh lùng mở miệng: “Hoàng thượng mài nhiều thế này là muốn để vi thần uống sao?”

Niếp Thanh Lân cũng là rãnh rỗi buồn chán mới tìm chút việc để làm, chờ đến khi phục hồi lại tinh thần sau câu nói của Vệ hầu, mới phát hiện ra chuyện tốt mình gây ra, đĩnh mực trong tay cứ thế mà đã cụt đi một đoạn khá dài.

“Trẫm lại thất thần nữa rồi, thỉnh Thái phó chớ trách.” nói xong bèn cười áy náy với Thái phó.

Vệ Lãnh Hầu lúc này mới khẽ nâng mắt, nhìn tiểu Long Châu đã lâu không gặp.

... đã lâu không gặp, hai gò má đầy đặn lên không ít, khuôn mặt càng thêm trắng mịn, đường nét gương mặt cũng toát lên vẻ yêu mị không che giấu nổi. Đến khi cười thì khuôn mặt nhỏ nhắn lớn cỡ bàn tay kia dường như đang phát sáng... Bản thân là nam tử, lại cứ kiều mị đến mức này, thực đúng là... vật xui xẻo.

Vệ hầu cảm thấy bản thân có hơi không mở mắt nổi, có phần tham lam nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cười yểu điệu kia, lại chợt nhớ tới tình cảnh trong noãn các hôm ấy, ánh mắt dần chuyển lạnh.

“Vi thần nghe nói vài ngày trước thánh thượng không được khỏe, sao không nghỉ ngơi mà lại chạy tới thượng thư phòng này.”

Niếp Thanh Lân thu lại nụ cười, đoan chính đáp: “Thái phó ngày xử lý muôn vàn chính sự, lại trích thời gian rãnh rỗi ra để mắt đến chuyện hậu cung của Trẫm, Trẫm tới là để cảm tạ Thái phó.”

Vệ hầu bỏ tấu chương trong tay xuống, ngồi thẳng người hỏi: “Hoàng thượng vẫn còn chưa vừa lòng?”

Chỉ nghe thấy Long Châu trả lời: “Chỉ cần là Thái phó thay trẫm chọn lựa, nhất định sẽ là một Hoàng hậu hiền đức, chỉ là đưa tới mấy nữ tử như thế, trẫm nhất thời không biết chọn hay bỏ ai. Còn thỉnh Thái phó làm chủ, thay trẫm định đoạt.”

Đôi mày rậm của Vệ Lãnh Diêu tưởng chừng như dựng đứng lên rồi, một hồi lâu sau mới giận quá hóa cười: “Hoàng thượng thật tín nhiệm vi thần, đãvậy thì vi thần cả gan thay Hoàng thượng làm chủ đi.”

Tiểu Hoàng đế nghe được lời ấy, ngược lại thở phào nhẹ nhõm, bèn đứng dậy bảo: “Thái phó quốc sự bộn bề, Trẫm không quấy rầy nữa. Thái y sắp đến thỉnh mạch rồi, Trẫm hồi tẩm cung trước đây.” Dứt lời liền đứng dậy rời khỏi thư phòng.

Vệ Thái phó thực không ngờ tới Hoàng đế này đối với chuyện chung thân đại sự của bản thân không hề có câu oán hận nào. Cho dù là một tên nịnh thần nham hiểm bắt bẻ hơn nữa cũng không bới ra được khuyết điểm của Hoàng đế này, thực sự là một tên bù nhìn nói gì nghe nấy!

“Rắc”, bút lông trong tay Vệ Lãnh Hầu gãy thành hai đoạn. Trông thấy Định Quốc Hầu tức giận đến gương mặt tuấn tú trắng bệch cả ra, Nguyễn công công bưng trà vào bị dọa sợ đến mức sau khi đặt tách trà xuống liền vội vàng rón rén lủi ra ngoài.

Ôi, qua một thời gian nữa là sinh thần của tiểu Hoàng đế rồi, nhưng sao ông lại cứ có cảm giác dạo này tiểu Hoàng đế đã đủ lông cứng cáp rồi, muốn biến ngày sinh thành ngày giỗ thể nhỉ?

Đường thủy phía Tây kinh thành bị sụt lún đã là vấn đề tồn đọng từ lâu, cây cối hai bên bờ sông bị một toán dân tị nạn ùa vào các vùng lân cận kinh thành mấy năm trước chặt làm củi đốt. Đất đai mất đi cây cối không ngăn được, lại thêm trận mưa như trút nước lúc vừa chớm đông khiến đê điều hai bờ sông bị sụt lở, đất chảy vào lòng sông gây nên tắc nghẽn sông đào.

Mùa đông giá rét, hễ nơi nào nước cạn thì sẽ rất dễ kết thành băng, nếu hiện giờ mà mới bắt đầu khai thông thì thực sự là một công trình nhọc nhằn.

Mặc dù đã khiển trách Công bộ thị lang, nhưng còn phải ổn định lòng dân thương lái vãng lai nhằm bày tỏ triều đình coi trọng vấn đề này.

Lễ bộ xem xét an bài Hoàng đế thân chinh đến kênh đào, khẩn cầu trời xanh phù hộ, thủy trạch khai thông, ngoài ra còn có dụng ý Chân Long sẽ đè bẹp Thổ Long đang làm loạn.

Tiết hoa đăng đã gần kề, Lễ bộ tính ra ngày nào dương khí chính thịnh, thì Tiểu Hoàng đế sẽ xuất phát, chuẩn bị đi tới kênh đào dạo bộ vài vòng cho có lệ.

Chờ đến ngày tế đàn khấn trời bên bờ sông, Niếp Thanh Lân mới phát hiện Thái phó giám sát công trình, đúng lúc cũng ở đây, cũng có thể là ý tứ của Thái phó, vừa vặn cùng Hoàng đế cầu phúc, bày tỏ quân thần đồng tâm.

Bài văn khấn vái cầu phúc là do đại nho Hàn Lâm Viện dày công trau chuốt, đứng đọc oang oang trôi chảy, tình cảm dạt dào, cảm trời tạ đất, cho dù thật có Địa Long tác loạn, sau khi nghe xong bảo đảm cũng sẽ hổ thẹn trốn trong hang khóc đến chết mất thôi.

thật vất vả mới diễn xong, Thái phó thay mặt Hoàng thượng đích thân triệu kiến vài thương nhân đại biểu, tỏ vẻ trấn an.

Niếp Thanh Lân nhàn rỗi ngồi trong loan giá, nhìn Thái phó hỏi thương nhân bị tổn thất bao nhiêu, lại chính mồm hứa hẹn triều đình sẽ phái binh mã bảo đảm an toàn nếu bọn họ vận chuyển hàng hóa vòng qua bằng đường bộ.

Nhìn gương mặt bình dị gần gũi kia, cảm thấy hắn đúng thực là người chăm sóc thiên tử. Những thương nhân này, vào Nam ra Bắc, giao thiệp rộng rãi, sau khi nhìn thấy một mặt yêu nước thương dân này của Thái phó, phỏng chừng không lâu sau sẽ trở thành giai thoại hiền thần lưu truyền Đại Giang Nam Bắc.

Sau khi gặp gỡ xong xuôi đám thương nhân, Thái phó đi tới trước loan giá, nhìn Hoàng đế thản nhiên mở miệng: “Hoàng thượng hiếm lắm mới được ra ngoài, có muốn cùng vi thần cải trang đi xem thử bách tính trong các thôn gần đây hay không?

Niếp Thanh Lân có phần kinh ngạc, Thái phó vẫn luôn ngó lơ mình lại đột nhiên đưa ra yêu cầu như thế này, nhưng nếu Thái phó đã mở miệng, nàng đều không phản đối.

Bởi vì là xuất cung, cho nên An Xảo Nhi không tiện đi theo, nàng mang theo đều là tiểu thái giám hầu hạ. Cũng may mấy ngày nay quấn ngực đủ chặt, bên trong Long bào là áo khoác, lúc thay y phục cho dù là tiểu thái giám hầu hạ cũng không sợ bị nhìn ra sơ hở.

Chỉ trong chốc lát, tiểu Long Châu liền thay trang phục thành một tiểu công tử phấn điêu ngọc thế, còn Thái phó đại nhân vận thường phục, như là quý công tử trẻ tuổi nhà giàu.

Lúc lên xe ngựa, Niếp Thanh Lân mới lúng túng phát hiện, bản thân sẽ phải dùng chung một chiếc xe với Thái phó đại nhân. thật có chút tiến thoái lưỡng nan, nhưng khi trông thấy vẻ mặt lạnh lùng, hơi lộ ra chút không kiên nhẫn thúc giục của Thái phó, không giống điệu bộ sẽ động tay động chân trên xe ngựa với nàng.

Đường đất vùng ngoại ô khó tránh khỏi xóc nảy, dù quanh xe ngựa đã được lót bông thật dầy, Niếp Thanh Lân vẫn bị xóc nảy đến ngã trái ngã phải, lúc chạy qua một hố đất, liền bị chúi đầu vào trong lòng Thái phó.

Nàng hốt hoảng ngẩng đầu, môi không cẩn thận lướt nhẹ qua môi Thái phó.

Chỉ một thoáng như vậy, thậm chí không kịp cảm nhận sự mềm mại kèm theo chút lành lạnh kia...Cùng lúc đó, hai bàn tay đỡ lấy Niếp Thanh Lân đột nhiên dùng sức, siết hai tay hoàng thượng đến suýt gãy.

Thái phó vốn đang tĩnh tâm dưỡng khí muốn gạt đi mùi táo thơm ngát tràn ngập trong xe, đột nhiên thấy cái đầu của bé con chúi tới, đôi môi mềm mại cứ thế mà lướt qua môi hắn.

Chỉ trong một thoáng ấy, nơi non mềm thơm mát kia thật khiến người ta nhịn không được muốn ngậm vào, tiếp đó trong không gian chật hẹp trên xe ngựa, mới đem cái tươi non ấy từng chút từng chút một nuốt vào trong bụng...

Thế nhưng mặc cho con mãnh thú đang rít gào gầm gừ trong lòng, đôi môi mỏng của Thái phó đại nhân kiêu ngạo hơi hé ra, có chút chán ghét nhắc nhở: “Thỉnh hoàng thượng ngồi vững vàng chút, chớ để vi thần hiểu lầm thánh thượng muốn khinh bạc hạ thần...”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT