Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 22

Rốt cuộc Niếp Thanh Lân tuổi vẫn còn nhỏ, chưa từng trải qua chuyện tình cảm nam nữ, sắc mặt khẽ ửng đỏ.

Thái phó cợt nhả nói, vẻ mặt cố tình tỏ ra nghiêm trang, nhưng thật ra lại làm cho người ta có cảm giác nam tử đẹp tựa thiên tiên này đã chiếm tiện nghi lại còn ra vẻ đạo mạo.

Suốt đoạn đường tiếp theo, tiểu Hoàng đế cố tựa thật sát vào trên thùng xe, một tay nắm chặt lấy khấu hoàn* được khảm ở thùng xe, cố gắng ổn định thân thể, tận lực tránh không để bản thân mắc tội sàm sỡ Thái phó.

*khấu hoàn: một loại vòng dây làm bằng kim loại

thật vất vả mới đến nơi, thật ra cũng chỉ là sông đào nằm trong một thôn xóm hoang vắng rách nát.

Bọn họ hỏi đường tới thôn trang, thực ra là thôn của những lưu dân nằm gần kinh thành. Mấy năm trước Đại Ngụy gặp thiên tai không ngừng, khắp các quận huyện đều mất sạch, tiêu điều vạn dặm. Những lưu dân đều tranh đoạt đi đến những địa phương giàu có và đông đúc để sinh sống.

Nhưng đúng lúc khi tiên đế đi thuyền dạo chơi, thấy hai bên bờ sông đào ngoài kinh thành đều là các gia đình sống bằng lều bạt lộn xộn, quần áo của lưu dân không thể che hết thân thể, làm hỏng hứng thú dạo chơi. Sau khi hồi cung, giận tím mặt, trong một đêm lại đuổi hết lưu dân hai bên bờ sông đi, thậm chí người già, phụ nữ và trẻ con, bởi vì quan binh xô đẩy mà rơi xuống sông, tạo thành đại họa.

Mà nay Thái phó cầm quyền, ảnh hưởng của tình hình thiên tai chưa dứt, số lưu dân chỉ thấy tăng chưa thấy giảm, nhưng Thái phó không những không dẹp bỏ những nơi tập trung lưu dân mà ngược lại còn bố trí rất nhiều chúc đường* cứu tế nạn dân vượt qua trời đông giá rét..

*Chúc đường: Nhà phát cháo miễn phí

Mà tiền làm chúc đường phần lớn là do các phú hộ ở kinh thành quyên tặng.

Lúc trước Thái phó một đường đảo chính, những người ngày thường chưa kết giao tình với Thái đều thật sự sợ hãi, khi Thái phó hơi đả động đến chuyện làm thiện đường*, lập tức nhất hô bá ứng* quyên bạc. Thái phó ghi chép lại số bạc mà mỗi gia đình xuất ra, trên danh nghĩa thưởng cho các phú hộ này bảng hiệu, tất cả mọi người đều vui mừng, thi nhau xuất ra một đống tiền lớn để đổi lấy một tấm bảng hiệu, giống như một loại kim bài miễn tử.

*thiện đường: tổ chức từ thiện

*Nhất hô bá ứng: vừa lên tiếng đã ủng hộ hàng loạt

Cho nên lúc ấy tuy rằng Phiên vương giữ binh tự bảo vệ bản thân, trong lúc nhất thời không dâng lên cống nạp phải có hằng năm, nhưng gạo để nấu cơm phát cháo ở thiện đường thật ra chưa từng thiếu.

Trong một chúc đường Thái phó ngầm hỏi bọn họ.

Người trong chúc đường chỉ coi bọn hắn là những quan lại quý nhân quyên góp tiền bạc, trong lúc nhàn rỗi đến xem một chút việc thiện mình làm, khách sáo một lúc, sau đó cũng không quan tâm đến bọn họ nữa.

trên đất rất nhiều vũng bùn, lúc sắp vượt qua một vũng bùn lớn, Niếp Thanh Lân do dự có phải mình nên đi đường vòng hay không. không nghĩ rằng, Thái phó đã vượt qua quay đầu lại nhìn nàng, lại quay trở lại, cánh tay dài duỗi ra, một tay đưa ra ôm nàng, sau đó coi Hoàng đế xuống giống như một con gà thả xuống, tiếp tục đi cũng không quay đầu lại nữa.

Vào lúc thả Long Châu xuống, Thái phó không vừa lòng chau mày, đứa bé này rất nhẹ...

Niếp Thanh Lân không kịp nói lời cảm tạ, thì Thái phó đại nhân đã đi xa, nàng chậm rãi đi tới, nhìn những nạn dân bên cạnh đói cũng không im lặng, nói với sai dịch hộ bộ “Tạ ơn Thái phó đại nhân... Tạ ơn Định Quốc hầu...”

Đây là tấm lòng của người dân, nhìn những người dân nhỏ bé tưởng như vô dụng, nhưng hối sa thành sơn*.

*ngụ í gom góp những điều nhỏ nhặt để tạo thành thứ lớn hơn, giống với tích tiểu thành đại, kiến tha lâu cũng đầy tổ

Nàng không biết Vệ Lãnh Hầu bố trí việc này bao nhiêu lâu, nhưng cho dù lúc trước phụ hoàng không nghe gian thần xúi giục, có lòng muốn giết chết Vệ hầu, cũng sẽ không dễ dàng tha thứ cho quyền thân thiện tâm được lòng dân như thế này sống lâu?

Cái chết của phụ hoàng thật ra không hề oan ức, cho dù không chết dưới đao của Vệ hầu, thì sớm muộn có một ngày nào đó cũng sẽ bị những nạn dân lâm vào đường cùng này lật đổ triều chính xa hoa thối nát này….

Đây là lần đầu tiên Niếp Thanh Lân nhìn thấy cuộc sống của lưu dân, so với cuộc sống xa hoa trang nhã trong cung thật trái ngược quá lớn, trong lúc nhất thời nội tâm xác thực bị dao động.

Cuối cùng, nàng không khỏi thở dài một tiếng.

Thái phó đi ở bên cạnh nàng, làm như vô tình nhìn nàng một cái, hỏi:”Hoàng... Vì sao công tử thở dài?”

Niếp Thanh Lân nhìn một người già đã bị mù một mắt cách đó không xa, đang vuốt ve đứa cháu bị bệnh nằm trong lòng, thấp giọng thanh u* nói: “Ta... Là thở dài thay Thái phó, không được hưởng thụ những chuyện vui vẻ, đã phải gánh lấy gánh nặng đầy vai này... Vốn dĩ là phụ hoàng phải xin lỗi lê dân thiên hạ này...”

*thanh u: đẹp và tĩnh mịch

nói xong liền đột nhiên tỉnh lại, sao lại đem những lời trong lòng nói ra? Vội vàng nhìn trộm sắc mặt Thái phó, phát hiện nam nhân kia đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình.

Từ trận cung biến đó, trừ thân tín của mình ra, các đại thần người nào không phải trước mặt thì xu nịnh, sau lưng thì âm thầm phỉ nhổ hắn một câu loạn thần tặc tử?

Nếu không phải tình thế bất đắc dĩ, người đời còn tưởng hắn nguyện ý tiếp nhận cái giang sơn đã bị hôn quân tàn phá này!

Hôm nay, đột nhiên nảy ra ý tưởng đem bé con này đi tham quan đời sống lưu dân, nhưng đến tột cùng là vì cái gì, chính hắn cũng không nói rõđược, hiện tại bị giọng nói khàn khàn mềm mại kia một lời vạch trần.

thì ra chính là câu này “Nếu không phải tình thế bất đắc dĩ”.

Thái phó vẫn khó có thể quên được lần đó đứa nhỏ kia rõ ràng biết mình động tình nên có ý định cởi y phục hắn, lại có thể thốt lên lời nói tuyệt tình tuyệt nghĩa, một câu cắt đứt.

Những lúc rảnh rỗi, thì suy nghĩ đơn giản một chút, nhưng ngay lập tức lại suy nghĩ cẩn thận, phụ hoàng đầu óc mê muội không rõ phải trái của tiểu Hoàng đế kia làdo mình một đao chém xuống, nước mất nhà tan huyết hải thâm cừu này, một thiếu niên gầy yếu phải thế nào mới không khúc mắc mà bỏ qua.

Mình vốn là người gây ra tội nghiệt, hiện tại đương nhiên phải lãnh hậu quả...

Vốn Vệ hầu cũng không trông cậy vào Long Châu có thể nói ra sự đồng tình với mình, không nghĩ tới tiểu Long Châu luôn luôn được cưng chiều trong cung, lúc này khi ngửi thấy mùi hôi khó chịu từ thôn lưu dân, chẳng những không lộ vẻ ghét bỏ, ngược lại trong mắt lại lộ ra sự đồng tình, vẻ mặt tựa hồ có chút đăm chiêu không giống như giả vờ.

Lời này, từ trong miệng con của hôn quân phát ra, thật sự có chút châm chọc! Đứa con này của Ngụy Minh đế, nếu sinh ra trong thời bình, có lẽ sẽ là một quân vương tốt có tấm lòng từ bi, đáng tiếc...

“Hai người trẻ tuổi kia lại đây, coi như có duyên với lão hủ, xem tướng cho nhị vị một chút, thế nào?”

nói chuyện là một đạo sĩ xanh xao vàng vọt đang cầm cái cờ hiệu xem bói, bộ râu cáu bẩn đến mức không phất phơ nổi, nhìn không ra có chút đạo cốt tiên phong* nào, hai mắt đục ngầu một mảnh.

*đạo cốt tiên phong: chỉ những người có khí chất tiên nhân

Vừa nhìn đã biết đây là loại thầy bói hành tẩu giang hồ, có lẽ muốn trộn lẫn với đám lưu dân này để xin chút cháo, nhưng khi ông ta nhìn thấy nơi thâm sơn cùng cốc này có phú quý công tử đi qua, lập tức mời chào kiếm chút bạc

Thái phó đại nhân bình dị gần gũi cũng chia nhiều trường hợp, sao có thể để ý tới đạo sĩ thôn quê này.

không nghĩ tới lão đạo sĩ kia bị thị vệ đuổi vốn muốn xoay người rời đi, nhưng sau khi ngước mắt nhìn thấy khuôn mặt Thái phó, mờ mịt trong mắt đột nhiên chợt lóe lên tia sáng, đi tới vài bước, liền bị thị vệ tùy tùng đi bên cạnh ngăn lại, nhưng ông ta tự nói như cũ: “Lão hủ không nhìn lầm chứ, trênđời này lại có một tướng tinh dị thường như lời sư phụ lão đã nói... trên trán các hạ có phản cốt, có một bộ mắt phượng tướng rồng, đây là... Đây là Chân Long Thiên Tử sắp xoay chuyển trời đất đây mà...” nói đến chỗ này, ông già cố ý đè thấp thanh âm, bày ra dàng vẻ thần bí.

Thái phó vốn không muốn để ý tới, nghe người này nói vậy, gần như chạm trúng chân tâm, bước chân chậm lại, có chút giễu cợt nói: “A, miệng lão thật ngọt, vậy cũng mời nhìn qua xá đệ một chút, số mệnh của hắn là gì?”

Ông lão kia kích động lại nhìn nhìn khuôn mặt trăm năm khó gặp của Vệ Lãnh Hầu, lúc này mới thay đổi quay đầu lại nhìn Niếp Thanh Lân, nhưng vừa nhìn sang thì liền sửng sốt: “Đây... không phải là tiểu thư cải trang sao?”

Niếp Thanh Lân thầm nghĩ: Ánh mắt đạo sĩ này đúng là quá tinh, nhưng trên mặt thần sắc không hề biến đổi, nói giọng khàn khàn: “Lão nhân gia không phải là người đầu tiên nói bản công tử là nữ, cẩn thận da của ông, là không muốn được thưởng bạc sao?”

trên người Niếp Thanh Lân là khí thế quý phái cao sang được nuôi dưỡng hơn mười năm trong chốn cung đình, hơn nữa đóng giả nam nhân đã lâu, nên trưng ra tư thế cũng khá là bình thản.

Ông già kia thấy sắc mặt nàng vẫn bình thường, hơi giận hờn, thầm nghĩ tiểu tử này tuổi nhỏ khó phân biệt nam nữ, vội vàng nói mình mắt mờ, nóixin lỗi xong, ông ta nhìn kỹ khuôn mặt tiểu công tử, nửa ngày cũng không nói gì.

Thái phó thấy ông ta một mình là bộ làm tịch thừa nước đục thả câu, liền ý bảo thị vệ thưởng cho ông ta một thỏi bạc:”nói đi, nếu không chúng ta sẽthu bạc lại.”

Đạo sĩ kia nói: “Thuở nhỏ lão hủ đã bái giang hồ thần tóan – quỷ toán tử làm sư phụ, được sư phụ chỉ dạy sơ qua, nhưng vẫn cẩn thận vâng theo lời sư phó dạy, dù nghèo túng thế nào cũng không nói dối gạt người, điều lão hủ muốn nói chính là lời thật, có thể hai vị sẽ không thích nghe...”

Niếp Thanh Lân thấy đạo sĩ giả thần giả quỷ cũng rất thú vị, chỉ nghĩ đây là do Thái phó cố tình sắp xếp, bắt chước Trần Thắng Ngô Nghiễm*“Cất giữ trong bụng cá”, bịa đặt ra cái gọi là thuận theo thiên mệnh (ý trời), thừa cơ hội tuyên truyền huyền thoại chân mệnh đế vương truyền đến dân gian, liền cười nói:”Cứ nói đừng ngại, bản công tử và... gia huynh tuyệt đối sẽ không làm khó dễ ông.”

*Trần Thắng Ngô Nghiễm: nói về cuộc khởi nghĩa của Trần Thắng Ngô Nghiễm, vì muốn lấy được lòng quân, vì thế liền dùng chu sa viết lên tấm lụa ba chưa “Trần Thắng Vương”, đem đặt ở trong bụng cá. Khi binh lính mua cá về nấu ăn, sẽ phát hiện văn tự trong bụng cá.

hiện tại thường để chỉ cách truyền đạt tin tức.

Lão đạo sĩ nghe được lời ấy, mới phấn chấn vuốt râu nói: “Tuy rằng tiểu công tử có gương mặt thanh tú, nhưng số đoản mệnh... Chỉ sợ là chưa trưởng thành liền qua đời!”

“Lớn mật!” Lời lão đạo sĩ còn chưa dứt, Thái phó bên cạnh đột nhiên nổi giận, thị vệ nghe được Thái phó tức giận, đã sớm một cước đạp đạo sĩ kia ngã xuống đất.

Trong lòng Niếp Thanh Lân nói vì sao hôm nay Thái phó lại diễn nhập tâm như thế, hơn nữa lão nhân kia thật quá đáng thương, vội vàng hoà giải nói: “Quên đi, chỉ là nông dân thôn quê lừa gạt thôi, Thái... Đại ca ngài làm gì phải tức giận, chúng ta đi thôi.”

Thái phó hừ lạnh một tiếng, không nhìn về phía lão nhân đang rên rỉ ngã dưới đất, cũng không để ý tới Niếp Thanh Lân, một mình bước rất nhanh lên xe ngựa rời khỏi thôn.

Niếp Thanh Lân không biết Thái phó đã chuẩn bị những tiết mục gì trên đường đi, sợ phối hợp không tốt, làm cho trong lòng Thái phó không vui, cũng chạy nhanh đi theo ra khỏi thôn.

Lão đạo sĩ đáng thương, ôm bạc ngã trên mặt đất thật lâu cũng không đứng lên được.

Có đại thẩm đi ngang qua thấy dáng vẻ ông ta đáng thương, bất đắc dĩ đỡ ông ta dậy, lão đạo sĩ còn thì thào không ngớt nói: “nói không sao, sao lại ra tay đả thương người...”

Đại thẩm mới vừa rồi ở bên cạnh nghe được rõ ràng: “Lão đạo sĩ này, vậy mà đòi đi khắp nơi xem mệnh? Hai vị công tử mới xem lúc nãy một thân quý khí, ông lại nói bậy là người ta đoản mệnh, may mà người ta tốt tính, còn cho ông bạc, đổi lại là người

“Ai u, lão hủ chỉ tuân theo lời sư phó dạy bảo, không dám nói lời dối gạt người mới rơi vào tình cảnh thế này... Ai u, ai, nhưng... Đáng tiếc tiểu công tử nhã nhặn kia, cố tình lại là con trai, số đoản mệnh!”

Đại thẩm cười nói tiếp:”Nếu là con gái thì phải sao?”

Vừa hỏi như vậy, lão đạo sĩ tinh thần tỉnh táo:”Nếu là tiểu thư, thì... thì số mệnh rất tốt! Mình long đầu phượng, xứng với quân vương, cả đời được nuông chiều... Nhưng lại không hề giống với tướng mệnh là Mẫu nghi thiên hạ, rốt cuộc đây là Long Tê Phượng Sào*, hay là Phượng Nhập Long Cung... Quái tướng! Quái tướng*”

*Quái tướng: tướng kỳ lạ

* Long tê phượng sào, hay phượng nhập long cung: Rồng nhập vào ổ phượng hay phượng nhập cung rồng: ý câu này của ông ta là không hiểu tướng Niếp Thanh Lân nếu là nữ thì là nữ vương rơi vào cung rồng, hay là nam thì là nam rơi vào ổ phượng, nói chung là có tướng làm vua, dù là nam hay nữ, nên ông ta mới nói quái tướng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT