Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 23

Thái phó không biết rằng lão nhân kia oán thầm, hắn chỉ biết là, một câu “Tướng đoản mệnh” kia nghe rất chói tai. Nhưng không biết lão nhân kia có phải thật sự có chút bản lãnh hay không, hắn mơ hồ cảm thấy câu nói kia có chút đúng.

Nhưng không phải là tướng đoản mệnh sao? Đợi đến ngày mình lật đổ triều cương, chẳng lẽ thật sự là lúc đứa trẻ kia mất mạng?

Nghĩ đến hai tay mình nhuốm máu của đứa trẻ kia, Thái phó cảm thấy có một loại cảm xúc xa lạ đang nổi lên trong lòng.

trên đường hồi cung, Thái phó cũng không có lên xe ngựa, mà túm lấy tuấn mã của một thị vệ, một đường đi ở phía trước xe ngựa. trên đường xóc nảy khỏi nói, trong xe ít đi một nam nhân, rốt cuộc tiểu Hoàng đế có thể thoải mái ngã tới ngã lui.

Chạy một hồi, Thái phó chậm rãi thả chậm tốc độ, nghĩ tới Vệ Lãnh Hầu hắn, đường đường là Thái phó nước Đại Ngụy, hùng bá trong triều đình, nếu muốn lưu lại tính mạng của một đứa trẻ, thì có Diêm Vương nào dám lấy đi tính mạng của hắn chứ?

Nhưng ngược lại Long Châu tử kia cũng không chịu thua kém, mới vừa rồi khi ôm hắn qua vũng bùn thì phát hiện cân nặng của hắn cũng không tăng bao nhiêu, trước kia bị sốt đã muốn mất nửa tính mạng, chắc phải cẩn thận tẩm bổ một chút mới được...

Ngày thứ hai sau khi hồi cung, Niếp Thanh Lân đang ngủ say, đột nhiên bên ngoài tẩm cung tiếng người nói thật thấp, Niếp Thanh Lân miễn cưỡng thức dậy. Vừa hỏi mới biết phủ nội vụ lại đưa thuốc bổ đến.

Lần này lại là một đống nhân sâm trăm tuổi giống như cải trắng mùa thu, đã được chế biến tại huyện Đông A xếp thành những chồng thật cao. Còn có một ít loại thuốc bổ quý giá không biết tên không biết được xếp trong các hộp to nhỏ khác nhau, An Xảo Nhi hỏi nội thị giám những thứ này là cái gì. Nội thị giám thành thật trả lời đây là chỉ dụ của Thái phó, để Hoàng thượng bồi bổ thân thể...

Niếp Thanh Lân âm thầm rầu rĩ nhìn đống thuốc bổ này, cảm thấy Thái phó đại nhân đúng là giết người không thấy máu!

Mấy ngày nay cổng kinh thành rất náo nhiệt, lễ hội đèn lồng sắp đến, các lộ Phiên vương và gia quyến của các quan to trong triều cũng đều vào kinh, cho nên cửa thành thường có rất nhiều đoàn xe xa hoa ra vào.

Lễ bộ nghĩ rằng lúc trước An Tây Vương dẫn đầu kháng lệnh, lần này gia quyến vào kinh chắc không nhiều lắm, nên cũng chuẩn bị đơn giản một chút. không nghĩ rằng đến lúc mặt trời lặn, ngay cả người đã lâu không vào kinh Lão Phiên Vương đã 80 tuổi cũng dẫn con cháu tới..

Trong lúc nhất thời có nhiều khách quý như vậy, liền trở tay không kịp, vội sai hạ nhân gấp rút chuẩn bị thêm.

Ngày lễ hội đèn lồng, con đường dài mười dặm treo đầy các loại đèn lồng đủ màu. Ngự Hoa Viên trong cung cũng giăng đèn kết hoa, sáng sớm đã có thái giám đưa đến cho Hoàng đế một cái mê đăng* được cắt dán rất đẹp, để cho Hoàng đế viết đố đèn*, hắn và gia quyến Hoàng tộc treo đố đèn trênhành lang dài trong Ngự Hoa Viên, cùng mọi người dạo chơi ngắm cảnh.

*mê đăng: đèn lồng quạt

*đố đèn: một trò chơi truyền thống của TQ, các câu đố dán trên lồng đèn, treo trên dây hoặc dán trên tường.

Niếp Thanh Lân cầm bút lên nghĩ nghĩ, xoay cổ tay, viết vài chữ sau đó nói tốt. Bởi vì người có thể giải được đố đèn sẽ được ban thưởng, Niếp Thanh Lân lại nghĩ, viết trên lạc khoản* một cái tên giả - Hiên Thụy.

*lạc khoản: chỗ để ghi tên

không thể trách nàng keo kiệt, phải biết rằng từ trước đến nay nàng có thể coi là Hoàng đế Đại Ngụy keo kiệt nhất, tuy rằng phủ nội thị phủ sớm đãđưa hồng bao ban thưởng tới, nhưng nếu người giải được đố đèn là người có thân phận cao quý, nhưng mình lại không thể lấy ra được thứ gì đó quý giá, vậy chẳng phải là mua vui miễn phí cho thiên hạ sao? Vẫn là khiêm tốn một chút thì tốt hơn.

Viết xong, nàng liền bảo tiểu thái giám đi hong khô vết mực trong lồng đèn.

Lúc này, An Xảo Nhi cũng đã chuẩn bị tốt trang phục và đạo cụ. Bởi vì là yến tiệc hoàng tộc, cho nên cũng chỉ cần chuẩn bị thường phục. Cả người là gấm vóc thượng hạng màu vàng phía trên thêu hình một con chồn bằng nhung. Kết hợp với kim quan màu vàng được khảm minh châu, trông cũng khá ngọc thụ lâm phong.

Từ sáng sớm, các nhóm gia quyến đã bắt đầu tiến cung, các nơi gia quyến nhóm mà bắt đầu tiến cung, ngọ yến được tổ chức ở điện Thái Nhân.

Bởi vì là yến tiệc gia đình nên Thái phó đại nhân không tham dự, làm cho một đám đường tỷ muội trang điểm lộng lẫy của Niếp Thanh Lân rất thất vọng.

không biết đã lần thứ mấy hoàng tẩu quanh co lòng vòng hỏi Thái phó có tiến cung hay không, Niếp Thanh Lân rất muốn nói thẳng rằng, Thái phó đại nhân cũng có rất nhiều thiếp thất thân thích lui tới trong nhà, có khi so với Hoàng đế là nàng còn phiền phức hơn, thật sự là không thể phân thân là chuyện bình thường đến nhường nào.

Sau khi dùng xong ngọ thiện, buổi chiều là thời gian dùng để dạo chơi, khắp nơi trong Ngự Hoa viên đều đặt các bồn lửa ầm áp, cho nên tuy là ở bên ngoài, nhưng cũng không hề cảm thấy lạnh. Bởi vì có rất nhiều gia quyến hoàng tộc, hoàng tử và tiểu công chúa, nên các hoạt động được sắp xếp vô cùng mới mẻ độc đáo, bẫy vòng, ném đũa vào bình, phía trên sân khấu các phần tạp kỹ đang được trình diễn, đều phải làm cho các vị thân thích xem như ở nhà.

Lẽ ra nhân vật chính của bữa tiệc này là Hoàng đế, nhưng lễ hội đèn lồng năm nay, Hoàng đế lại bị lạnh nhạt. Sau khi trả lời Thái phó đại nhân sẽkhông tới, liền không có người nào quay lại nói chuyện với nàng nữa.

Ngược lại con của Bình Xuyên Vương, tiểu hoàng thúc Niếp Trung hồn nhiên ngây thơ, bởi vì trước đây đã từng chơi đùa ở tẩm cung của tiểu Hoàng đế, nên chủ động chạy đến gần Hoàng đế, líu ríu kể lại những phần tình diễn kỳ lạ mình vừa được xem.

Cuối cùng cũng đến lúc đèn hoa rực rỡ, toàn bộ lồng đèn trong cung đều được cung nhâ thắp sáng, rốt cuộc ngọn đèn cao hơn 20 trượng kia cũng phát sáng. Khi ngọn đèn được thắp sáng, mặc dù những người trong hoàng thất không phải lần đầu tiên nhìn thấy ngọn đèn cao như thế, cũng khôngnhịn được oa một tiếng.

Lúc hoàng cung được ánh sáng bảy màu chiếu sáng, thì Vệ Thái phó lặng lẽ vào cung.

Hôm nay phủ Thái phó rất náo nhiệt. Cánh cửa dày cộm thiếu chút nữa bị mọi người ùn ùn kéo tới làm đổ, thiếp thân trong nhà cũng ăn mặc trang điểm lộng lẫy, muốn làm cho Thái phó lạnh nhạt các nàng đã lâu được vui vẻ.

Được một đám người xinh đẹp mê người vây quanh, vậy mà Thái phó không có một chút hứng thú nào.

hắn là một thiếu niên tuổi trẻ tài cao, năm đó mới mười tám tuổi liền đỗ Trạng Nguyên, nhất cử thành danh. Nay tính ra đã 28 tuổi, suốt mười năm làm quan, hắn từng bước từng củng cố địa vị trong triều Đại Ngụy, đứng ngang hàng với thiên tử, đây là điều mà bất kỳ nam nhân nào cũng thèm muốn nhưng không có cơ hội, nhưng đây không phải vị trí cao nhất, đợi đến lúc hắn đứng ở vị trí tối cao, thì người như thế nào mới xứng đứng bên cạnh làm bạn với hắn đây?

không biết vì sao, hắn lại nghĩ tới khuôn mặt nhỏ nhắn trầm tĩnh rực rỡ kia. không khỏi cảm thấy buồn cười, bất luận người nào cũng có thể, nhưng tuyệt đối không thể là hắn.

Thái phó không phải không rõ ràng: Bản thân mình có ý định muốn quyến rũ đứa trẻ kia, là thuộc loại không thể vượt qua khỏi mặt bàn*, chỉ có những lúc rảnh rỗi, mới lấy ra một mình thưởng thức mà thôi, huống chi là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, ngược lại thay hắn suy xét giảm trừ các rắc rối phiền toái, hiện nay mặc dù loạn Phiên vương đã tạm thời được khống chế, nhưng phía Nam thì người man di, phía bắc thì người Hung Nô, đây chẳng phải những chuyện hắn nên quan tâm sao? không thể xem là thật sự, không thể xem là thật sự...

* ý nói vật đáng xấu hổ, không thể công khai trước ánh sáng

Sau khi uống rượu, bỗng nhiên Thái phó đại nhân tuổi trẻ tài cao lại cảm thấy phiền muộn, liền ngồi trên xe ngựa, đi vòng mấy vòng trong kinh thành, sau đó căn dặn hạ nhân lặng lẽ từ Cung Thiên Môn tiến vào cung.

Bởi vì lúc này này các nhóm gia quyến, quý nhân đầu đang nhìn ngọn đèn dẫn đầu được thắp sáng, nên trên hành lang dài ngoại trừ các thái giám trông coi thì yên tĩnh không một bóng người, trong lúc rãnh rỗi, Thái phó nhìn mọi người đang hào hứng treo đèn.

Đột nhiên một ngọn mê đăng thu hút sự chú ý của hắn, đó là một chiếc mê đăng được dán thành hình đầu mèo, trước đây hắn đã từng nhìn thấy trong tẩm cung của Hoàng đế, đứa trẻ kia nếu muốn nổi bật, không nên lấy quả cầu bằng nhung hình mèo mà mình yêu thích ra để làm khuôn mẫu, để cho thái giám làm ra một cái đèn đầu mèo giống như một con hổ được làm vụng về.

Thái phó đi đến gần, chỉ thấy trên những mê đăng kia là nét chữ thanh tú lộ ra mười phần lực đạo, như vậy khiến hắn cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới chữ của tiểu phế vật* kia không hề thua kém các bậc thầy thư pháp từ nhiều thập kỷ trước, chỉ là cái tên trên lạc khoản có chút lạ... Nghĩ nghĩ, liền vì sự keo kiệt của Long Châu tử kia mà cảm thấy buồn cười.

*tiểu phế vật: đồ bỏ đi

Sau đó xem đố đèn được viết trên mặt kia:

“Thiên địa trở cách lưỡng mang mang,

lệ tụ thành quang ký thương khung,

văn thanh nan mịch thân sau ảnh,

hỏa thụ ngân hoa nhất tràng không.”

Tạm dịch:

Trời xanh cách trở đôi bờ

Lệ rơi thành suối gửi nhờ trời xanh

Tiếng đây, nhưng bóng người đâu thấy

Ngoảnh đầu nhìn lại chỉ hư không

Đáp án thật ra không khó đoán, nhưng sau mỗi một câu lại đều thể hiện sự bi thương, tự nhiên lại khiến Vệ Lãnh Hầu nhớ tới những câu mà thầy bói kia đã nói.

hắn vươn cánh tay dài ra, tháo ngọn đèn lồng kia xuống, xách đến phía trước điện. Còn chưa đi tới trước điện, liền thấy một thân ảnh màu vàng côđơn đứng trước cửa điện, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn trơn bóng lên, say mê nhìn pháo hoa nổ đầy trời đang tản ra.

Thái phó nhẹ nhàng đi đến cửa điện, vẫy cánh tay để cho đám người An Xảo Nhi lui xuống, lẳng lặng đứng phía sau tiểu Hoàng đế.

Niếp Thanh Lân lại không hề biết gì, yên lặng nhìn pháo hoa nhiều màu đa dạng đầy trời, thở dài nói: “Xảo Nhi, vì sao thứ đẹp như vậy, đều thoáng qua rồi liền biến mất?”

nói xong, không thấy Xảo Nhi trả lời, nàng xoay người lại, mới phát hiện thân ảnh cao lớn đứng phía sau, đúng là Thái phó đại nhân, nhất thời mỉm cười một chút: “Thái phó đại nhân, ngài... sao lại đến đây?”

Ánh sáng bầu trời lóe lên phản trên mặt nam nhân, càng làm cho ngũ quan của hắn trở nên sâu sắc, sáng chói không thấy rõ tia sáng lưu động trong cặp mắt phượng của hắn lúc này.

“Vi thần là tới đòi phần thưởng của Hoàng thượng.” nói xong tay hắn giơ giơ chiếc mê đăng đầu mèo.

Niếp Thanh Lân âm thầm kêu khổ, không nghĩ tới Thái phó đại nhân yêu giao* đêm nay sẽ đột nhiên tiến cung, lại còn tìm được mê đăng của mình, thật đúng là vô cùng xui xẻo.

Đơn độc một mình, Hoàng thượng chỉ có thể đem đôi tay nhỏ bé giao nhau giấu vào ống tay áo của mình, bất đắc dĩ cười nói: “Trong phủ Thái phó đại nhân chắc hẳn là không thiếu cái gì, không biết Thái phó muốn trẫm ban thưởng cái gì?”

Thái phó không trả lời, theo khói hoa tiêu tán, bóng tối trên mặt càng thêm dày đặc.

Đột nhiên hắn kéo thân thể Hoàng đế lại, một tay kéo nàng vào trong phòng, dựa vào ánh sáng bay lên không trung, hung hăng ngậm lấy đôi môi non mềm mà hắn khát vọng đã lâu, đem tiếng kinh hô đầy hương táo ngọt ngào của đứa trẻ toàn bộ đều nuốt vào...

Trong cung, tất cả mọi người đều đang đắm chìm trong ánh sáng tựa như các vì sao đầy trời, nên không hề phát hiện, trong lầu các cách đó khôngxa, một thân ảnh nhỏ bé run run đang bị một nam nhân cao lớn vây chặt giữa ngực và vách tường, chỉ có thể bị động nhận lấy lễ rửa tội môi lưỡi so với lửa còn nóng hơn này.

Cuối cùng nụ hôn khiến người ta hít thở không thông này cũng kết thúc, Niếp Thanh Lân khẽ thở gấp nghe thấy nam nhân trầm thấp nói bên ta mình: “Ngươi sẽ không giống như pháo hoa, thoáng qua rồi liền biến mất...”

* Giao long yêu nghiệt: Biệt hiệu của Thái phó đại nhân, hình dạng khá giống rồng nhưng tính tình cực kì hung dữ ngang tàng bá đạo, sống trên biển hay sông lớn, thường gây sóng to lật đổ thuyền bè qua lại.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT