Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 24

An Xảo Nhi phát hiện, ngày đó Hoàng thượng và Thái phó đại nhân từ cổng chào đi xuống, mặc dù trên mặt vẫn là biểu tình bình thường, gần như không nhìn ra điều gì, nhưng nàng là người hiểu rõ chủ tử nhất, vẫn cảm thấy có chuyện gì đó đã xảy ra.

Như là, hiện tại Hoàng thượng giống như đang trốn tránh Thái phó đại nhân. Nhưng Thái phó lại như mèo con thấy thịt, trước ngày đó vẫn luôn lãnh đạm, nay lại thường xuyên chạy theo.

Giống như hiện tại, sau khi Thái phó đại nhân lâm triều xong, lại coi như không có việc gì thong thả đi đến tẩm cung Hoàng đế, không phải để giám sát Hoàng thượng luyện chữ, cũng không phải đứng sau phê bình chữ viết không đủ lực, mà chỉ đứng phía sau Hoàng thương, bình thản mềm mỏng nói chuyện đại sự với Hoàng thượng.

An Xảo Nhi nhìn cũng thấy sốt ruột, nhưng không có biện pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của Hoàng thượng bị Thái phó ôm vào trong ngực.

Cuối cùng, Thái phó vung tay lên, đem các nàng đuổi ra ngoài, cũng không biết tiểu chủ tử ở bên trong sẽ bị hành hạ như thế nào...

“Thái phó đại nhân, trẫm mệt mỏi, cũng không nên trì hoãn thời gian của ngài nữa, thỉnh Thái phó đi thong thả.” Bị nam nhân vây chặt, Niếp Thanh Lân cảm thấy hít thở không thông, nói xong, nàng muốn đứng dậy. Nhưng đôi tay như sắt vẫn không dịch chuyển.

Vệ Lãnh Hầu nghe vậy khêu mày rậm:”Hoàng thượng đang đuổi vi thần?”

Niếp Thanh Lân làm thế nào cũng thoát khỏi đôi bàn tay to đang bám vào người mình, chỉ có thể miễn cưỡng làm cho thân thể tránh xa lồng ngực nóng rực rắn chắc kia, cắn cắn môi dưới cười khổ nói: “Thái phó đại nhân là trọng thần phụ chính, đi lại trong cung như chỗ không người, trẫm làm sao dám đuổi Thái phó chứ?”

Vệ Lãnh Hầu làm sao không nghe ra sự tức giận trong lời nói của Long Châu tử chứ, cười khẽ dán sát vào vành tai mềm mại của Hoàng đế nói: “khôngbiết miệng lưỡi của vi thần khi vào trong quấy phá như đi vào chỗ không người, Thánh Thượng có vừa lòng không?”

Niếp Thanh Lân bị câu hỏi này làm dỏ ửng cả mặt

Nàng không nghĩ rằng nam tử như tiên nhân này bình thường mặt lạnh cũng có lúc bá đạo vô lại như vậy.

Nụ hôn trên cổng chào đêm hôm đó, quả thực làm cho người ta hít thở không thông, cuối cùng nàng cũng không thể làm được gì chỉ có thể để mặc cho đầu lưỡi của nam nhân kia tùy ý ra vào, cuối cùng bên trong miệng của mình toàn là hơi thở mang đầy mùi rượu mạnh mẽ của nam nhân kia...

Niếp Thanh Lân chưa từng có quan hệ thân mật như vậy với bất cứ người nào, bởi vì mình có bí mật, nên từ nhỏ vị Thập tứ hoàng tử này đã có thói quen giữ khoảng cách với người khác.

Những hoàng tử khác dù không được mẫu phi âu yếm, thì ít nhất cũng có bà vú ôn nhu làm bạn, nhưng từ khi nàng bắt đầu hiểu chuyện, cũng chưa từng được người khác âu yếm vuốt ve, hôn má...

Khi nam nhân kia mạnh mẽ hôn lên môi anh đào của mình, nàng cảm thấy mình bị xúc phạm nhiều hơn là cảm nhận nụ hôn nóng bỏng mãnh liệt.

Đêm đó sau khi trở lại trong cung, hiếm khi nàng lại bị mất ngủ. Vốn định như cũ, chỉ cho là Thái phó đại nhân say rượu, nên không nhắc lại chuyện quân thần bội lễ đêm hôm đó.

Nhưng có vẻ như Vệ Lãnh Hầu quyết tâm không để cho mọi chuyện nhẹ nhàng trôi qua như thế.

Trước đây Thái phó dùng thái độ lạnh lùng để đối đãi với mình nay đột nhiên lại thay đổi, từ nhỏ nàng đã quen với sự lạnh lùng nay lại tự nhiên trở nên ấm áp khiến nàng không biết phải làm như thế nào. Mà đã nhiều ngày nay, nam nhân này luôn đến những lúc không có ai ở đây, sau đó liền ôm nàng vào trong ngực, bữa bãi hôn môi, khí thế hung mãnh, như hận không thể cho nàng vào trong bụng.

Cho dù mình đã từng biểu lộ rất rõ ràng mình không phải Long Dương chi hảo*, nhưng cũng không ngăn được yêu giao kia tác quái. Nếu không phải cảm xúc khó chịu của mình biểu hiện được rõ ràng, thì không biết gã nịnh thần cả gan làm loạn này còn không biết sẽ làm đến chuyện gì đây nữa!

*đồng tính nam

Trong lòng Niếp Thanh Lân rầu rĩ một trận, nếu còn tiếp tục như vậy, một khi nam nhân kia đã ăn nghiện không biết còn có thể làm ra những hành động quá phận nào khác với mình nữa đây, đến lúc đó chỉ sợ...

Chưa kịp nghĩ xong, chóp mũi kiên đĩnh của nam nhân đã chậm rãi tới gần, một lần nữa bá đạo hôn lên cái miệng nhỏ của nàng...

Đúng lúc này, Nguyễn công công ở bên ngoài tẩm cung nhẹ giọng nói nhỏ: “Thái phó đại nhân, Binh Bộ Thị Lang ở Thượng Thư phòng cầu kiến!”

Lúc này Thái phó mới không tình nguyện buông người trong lòng ra, mỉm cười bước nhanh ra khỏi tẩm cung.

An Xảo Nhi thấy Thái phó đi rồi, mới quay người đi vào thư phòng, phát hiện bộ dạng đỏ mặt của tiểu chủ nhân, trong mắt không kiềm chế được nóng lên.

Niếp Thanh Lân cười cười nói: “Xảo Nhi, nhân lúc rảnh rỗi, đi! Kiểm kê thử xem gia sản của trẫm còn bao nhiêu?”

nói về các hoàng tử Đại Ngụy, ai cũng có sở trường riêng, Niếp Thanh Lân tự nhận mình là người có thể tích trữ được gia sản. Khi mẫu phi Lệ phi còn sống, vì lo lắng đường lui cho mình sau này, nên đã vụng trộm tích góp được không ít của cải.

Sau khi Mẫu phi qua đời, bản thân lại bị nhốt trong tẩm cung này, tuy hàng ngày không thể có thêm bao nhiêu bạc, nhưng cũng không vứt bỏ truyền thống tốt mà Mẫu phi lưu lại. Ví dụ như ngày lễ hội lồng đèn, nàng đã chia bạc trong phần thưởng ra nên đã tiết kiệm được không ít.

An Xảo Nhi thấy nàng hỏi vậy thì sửng sốt: “Hoàng thượng muốn làm gì?”

Niếp Thanh Lân xoay người sang chỗ khác, khẽ vuốt ve đôi môi có chút sưng đỏ của mình, than nhẹ một tiếng: “Xem thử có thể mua cuộc sống yên ổn một chỗ được hay không...”

Tuy rằng lễ hội đèn lồng đã trôi qua, nhưng hoàng thân quốc thích cũng chưa rời đi, một là hiếm có khi được vào kinh, tất nhiên sẽ ở lại thưởng ngoạn cho thỏa thích. Hai là, có rất nhiều thiên kim quý nữ đến tuổi cập kê đều mượn cơ hội này tìm một người chồng tốt ở kinh thành.

Mấy ngày nữa, chính là khoa thi mùa xuân, đến lúc đó sẽ có rất nhiều thanh niên tài giỏi tuấn tú vào kinh, muốn được Ngự Dược Long Môn*, kim bảng đề danh không uổng công học hành.

*Cá chép hóa rồng

Đây cũng là phúc lợi lớn nhất khi vào kinh ngắm đèn.

Niếp Thanh Lân vui mừng phát hiện, bản thân phải chịu sự khinh bạc từ hạ thần nhưng đồng thời cũng có chút phúc lợi. Ít nhất, khi Thái phó đại nhân hạ triều, sẽ dẫn mình đã cải trang đi dạo một vòng trong kinh thành, như thế giúp nàng tăng thêm rất nhiều kiến thức.

Nhóm người vào kinh dự thi, phần lớn là tìm nhà trọ ở xung quanh Quảng Ân Tự, cho nên khi đến khoa thi mùa xuân nơi này lúc nào cũng rất náo nhiệt. Tuy nhiên đám sĩ tử này cũng có tốt xấu lẫn lộn, khó tránh khỏi một số người gặp sắc sinh ra lớn mật.

Mặc dù Thái phó dẫn tiểu Long Châu đến giải sầu, nhưng cũng có ý định mặc thường phục để khảo sát Quảng Ân Tự bên cạnh Quốc Tử Giám, hắn rất coi trọng khoa thi này, dù sao triều đình vừa mới trải qua một lần thanh trừ lớn, cần gấp rất nhiều nhân tài, nhất là nhân tài để hắn sử dụng.

Cho nên khi đến Quảng Ân Tự liền tìm một tửu lâu thanh nhã yên tĩnh. Sau khi dặn đám thị vệ bảo vệ tốt cho Hoàng thượng, Thái phó đại nhân liền xuống lầu bất ngờ đi đến Quốc Tử Giám.

Từ trong căn phòng trên lầu hai Niếp Thanh Lân có thể nhìn thấy phía ngã tư đường, rộn ràng nhốn nháo rất náo nhiệt.

Đây là quán trà có giá cả cao nhất trong kinh thành, uống một ấm trà Ô Long bình thường, tiền đó cũng đủ cho một gia đình nghèo khó sống được trong ba tháng. Cho nên khách nhân cũng không nhiều lắm.

Đúng lúc Niếp Thanh Lân định ăn Phù Dung cao vừa mới mang ra, đột nhiên dưới lầu truyền đến một trận huyên náo lớn.

Bởi vì vừa nãy Thái phó mới bao toàn bộ các phòng trên lầu hai, cho nên sớm đã có thị vệ đứng ở cầu thang, ngăn không cho những người không liên quan đi lên.

Nhưng người tới cũng rất bá đạo, nghe giọng nói kia, giống như là của nam nhân quan ngoại, ở dưới chân thiên tử cũng không biết thu liễm lại, đầu tiên là tranh cãi với thị vệ vài câu, thấy thị vệ không có, liền một cước đá bay các thị vệ cao thủ đại nội đã được huấn luyện.

Khi nam tử cao lớn khôi ngô dẫn bảy, tám người hầm hừ đi lên trên lầu, ngước mắt nhìn thấy có người đang ngồi bên cửa sổ, nhất thời ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy một vị thiếu niên thân mặc bạch sam im lặng ngồi trước cửa sổ, một chiếc khăn búi tóc màu trắng quấn quanh búi tóc đen huyền, làn da trắng thuần, môi đỏ như hoa đào, một đôi mắt to khẽ lưu động, mặc dù thấy mình đột nhiên xông lên, nhưng thiếu niên xinh đẹp kia cũng không thấy hoảng sợ, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, giống như nhìn thấy tiểu nhị quán trà lên thêm nước vậy...

Mỹ nhân!

Hưu Đồ Liệt tham lam nhìn thiếu niên, trong đầu hiện ra ý niệm này...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT