Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 31

Con đường quan đạo Yến Tử Hồ bị máu tươi nhuộm đẫm, sau khi phủ một lớp cát vàng thật dày lại bắt đầu thông hành.

Tuy rằng bốn ngày trước nơi này vẫn là cảnh tàn sát khốc liệt, hiện tại khách lữ qua lại tới lui, lúc những chiếc xe nhỏ chầm chậm đi qua, nhóm tiểu dân thế nào cũng không tưởng tượng được tình cảnh đáng sợ ngày hôm đó.

Trương thái y ngồi trong xe ngựa, vết thương bị đao chém trên vai vẫn hơi đau, nhưng trong lòng hắn hận không thể nhanh chóng đến đích.

Qua đường eo núi, trước tiên hắn bố trí xe ngựa ở bên đường trong rừng, sau đó bước nhanh tới khu vực dưới sườn núi, đi vào chỗ ẩn nấp bí mật của tiểu Hoàng đế phía trước sơn động, cúi người xuống đẩy đống cỏ dại ra, lại cố hết sức đẩy một tảng đá lớn, bên trong lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Đôi mắt to linh động, lúc này gắt gao khép chặt, giống như không có chút sự sống này...

Tay Trương thái y hơi run run, có chút khiếp đảm đi qua xem thử hơi thở của đứa bé kia, sau khi cảm giác được hơi thở yếu ớt kéo dài, mới nặng nề buông lỏng một hơi.

hắn đưa tay rút mấy cái châm dài phía sau gáy của đứa bé kia, sau đó ôm lấy người không còn được bao nhiêu trọng lượng, đi thẳng đến chỗ để xe ngựa, lên xe ngựa liền vội vàng rời đi...

Thôn Hoa Khê ở phía Bắc kinh thành, đáng lẽ phải là một thôn xóm vô cùng náo nhiệt, vị trí mặc dù gần nhưng lại cách kinh thành một ngọn núi, phải đi qua một con đường núi hiểm trở, nên nơi này từ một trung tâm phồn hoa trở thành một nơi thế ngoại đào nguyên.

Đồ ăn chủ yếu của người trong ngọn núi này là rau, đất đai vùng này quanh năm ẩm ướt, các loại rau được trồng ra vô cùng ngọt, các vật phẩm rau trong cung một nửa là do thôn Hoa Khê cung ứng, bởi vì là nơi cung cấp rau cho hoàng gia nên quan phủ cũng rất ít khi đến quấy rầy, chỉ mong mưa thuận gió hòa, các loại rau không bị thối nát, sưu thuế cao cũng được miễn giảm không ít.

Tuy nhiên tính bài ngoại của thôn này rất cao, người bên ngoài căn bản không có khả năng ở lại trong thôn, dù sao thì ruộng đất cũng có hạn, đâu có dư thừa để chia cho những người mới tới!

Nhưng điều này không áp dụng đối với lão Trương Thái y, năm đó ông chữa khỏi bệnh cho tộc trưởng trong thôn, nói ra yêu cầu sau này muốn ở trong thôn dưỡng lão, đã bỏ ra một số tiền lớn để mua nhà cửa tại đây.

Tộc trưởng cảm động và ghi nhớ ân cứu mạng của lão Thái y, nên đã đem sân nhỏ ở thôn đông tặng cho Trương lão tiên sinh, nhưng lão Thái y kiên quyết không chịu nhận, sau khi tộc trưởng nhân lấy ngân phiếu, mới tiếp nhận khế ước nhà đất.

Đáng tiếc lão Thái y ra đi quá sớm, không có phúc quay lại thôn Hoa Khế dưỡng lão, nhưng Trương Thị Ngọc là con trai độc nhất của ông lại xui xẻo bị Hoàng đế đuổi đi, liền trở lại định cư trong thôn.

Tất nhiên, hắn cũng không phải trở về một mình, mà còn có một tiểu nương tử vừa mới thành thân.

Điều này làm cho tộc trưởng cảm thấy rất thất vọng, ông dự định gả cháu gái của mình cho người trẻ tuổi đôn hậu đoan chính này!

Nhưng khi vừa nhìn thấy tiểu nương tử của hắn từ trên xe ngựa đi xuống, râu lão tộc trưởng nhếch lên, đôi mắt đã hoa một nửa bỗng lớn lên mộtvòng! Đây không phải là tiểu tiên nữ của Vương mẫu nương nương sao?

Tuy rằng hơi nhỏ yếu một chút, ăn mặc cũng chỉ là vải thô sam bình thường, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo, thần thái phấn khởi, trên đầu là mái tóc đen như mực, nha đầu trong núi sao có thể sánh kịp!

Khụ, rốt cuộc tiểu Trương Thái y tiến cung đã gặp được chủ tử quý nhân, tìm được nương tử có tư sắc chắc không thua kém so với cung phi!

Mọi người trong thôn đều rất nhiệt tình, một vài thím nhà bên cạnh qua đây giúp tiểu Trương đại phu quét tước đình viện, phòng ngủ sạch sẽ, còn lấy cả chăn đệm trong rương mang đi phơi nắng, bảo đảm buổi tối vợ chồng son ngủ ở bên trong, ấm áp hòa thuận vui vẻ, sớm sinh một tiểu tử mập mạp.

Đến khi mặt trời lặn, mọi người giúp đỡ đều đã đi, Trương Thị Ngọc mới dùng cánh cửa thật dày che lại cửa phòng, xoay người vào trong nhà, cúi đầu nói với người đang ngồi ở ghế đối diện: “Hoàng thượng chắc cũng đã mệt mỏi rồi, mặc dù thôn dã nên chỗ tắm rửa hơi đơn sơ, ngài vẫn nên đến đó ngâm chân đi ạ, cháo trên bếp đã nấu xong, sau khi Thánh thượng dùng cơm xong thì nghỉ tạm trước đi.”

Niếp Thanh Lân mỉm cười nhìn Trương thái y: “ đã nói không được gọi ta là hoàng thượng nữa, nếu ngươi không thay đổi cách gọi, sẽ khiến ta và ngươi lâm vào tai họa, ngươi gọi ta là... Lâm nhi đi.”

một tiếng “Lâm nhi” này nhất thời làm hai má tiểu Trương thái y ửng đỏ.

hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình lại có một ngày tốt đẹp như vậy, có thể sống chung với giai nhân trong mộng, giúp nàng lấy nước rửa chân, chuẩn bị cơm cháo nóng hổi, đi theo hầu hạ bên cạnh, còn có thể gọi một tiếng “Lâm nhi”...

Vẻ quẫn bách của Trương Thị Ngọc bị Niếp Thanh Lân thu vào trong thấy, trong lòng cảm thấy ấm áp. Rốt cuộc vẫn là một người thành thực, mấy ngày trước, đột nhiên trong lòng nàng nghĩ ra một kế sách, nghĩ ra biện pháp tốt có thể thoát khỏi thâm cung, vốn chỉ cần Trương Thị Ngọc trốn tránh đi ra ngoài, sau đó quay lại là được. Nhưng là Trương Thị Ngọc kiên quyết không đồng ý, vì để lấy được sự tín nhiệm của Thái phó, vậy mà lại chém mình một đao. Giả bộ hôn mê tỉnh lại.

thật ra bước này coi như là tìm thấy đường sống trong cái chết, nàng đoán chắc nơi này sẽ trở thành diểm mù màu đen, những người lục soát trong núi chắc chắn sẽ không nghĩ tới Hoàng đế đang trốn trong một sơn động cách dó không xa.

Nhưng kế này cũng có một điểm vô cùng nguy hiểm đó là chả may Vệ Thái phó thân mến kia hung ác đột phát, giết hết những người sống sót để bị miệng.

Tuy rằng Trương Thị Ngọc hạ tích cốc châm, bốn ngày sau sẽ tự động mất đi hiệu lực, mình sẽ chậm rãi tỉnh lại, nhưng liệu có sức để đẩy được tảng đá chắn trước cửa động hay không đó cũng là một điều trí mạng.

Nhưng nếu bỏ qua cơ hội chạy trốn này, ở lại trong cung cũng sẽ chết... Trời càng ngày càng nóng, ngồi ở trên long ỷ vạn người chú ý kia, chỉ khôngphải là người mắt mù tâm mù, rồi cũng sẽ nhìn ra sơ hở của mình, không thể che giấu mãi được!

Cân nhắc kỹ càng, Niếp Thanh Lân quyết định liều chết đánh cược một trận.

May mắn đó là tất cả mọi việc đều đúng theo kế hoạch, tiểu Trương Thái y tự chế thuốc bột giả chết, đồng liêu trong Thái y viện, có Triệu ngự y là bạn tri kỉ của lão Trương Thái y, coi như là nhìn Trương Thị Ngọc lớn lên, sao có thể nhẫn tâm nhìn người thanh niên tốt này vì chuyện này liên lụy mà mất mạng, sau khi Trương Thị Ngọc tỉnh lại nói ra Hoàng đế “mất tích”, liền giúp con cháu che dấu nói thương thế quá nặng nên đã “đi đời nhà ma”.

Lúc đó Thái phó nào có tâm tình quan tâm đến sự sống chết của nhân vật nhỏ bé này, chỉ cần có thể bịt được miệng, chuyện Hoàng đế bị bắt khôngbị truyền ra ngoài là được.

Mà sở dĩ bọn họ không có đi xa, lại đi tới thôn Hoa Khê, đó là vì lúc này đúng lúc là mùa xuân, mọi người trong thôn đều bận rộn cày bừa vụ xuân, những người trong thôn không có qua lại với Thái y viện, nên tin tức Trương Thị Ngọc “qua đời” nhất thời chưa thể truyền tới nơi này.

Niếp Thanh Lân vô cùng tin tưởng rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, mà thôn Hoa Khê chính là ‘Bóng tối dưới ngọn đèn’ của Thái phó đại nhân đang ở kinh thành

Niếp Thanh Lân quyết tâm ở lại trong thôn một thời gian để sản xuất ra các loại rau dưa mỹ vị, không biết chừng củ cải đường mà mình trồng có khi sẽ xuất hiện trên bàn ăn của Vệ ái khanh. Đợi đến lúc trong cung truyền ra tin tức phế đế, khi đó, trời xanh mấy trắng, nàng sẽ giống như những con chim nhỏ giương cánh bay thật xa, ngắm nhìn sông núi tuyệt trần...

Bọn nhỏ trong thôn gần đây rất thích trèo qua tường rào bên ngoài nhà Trương đại phu, đi xem vị Trương tiểu nương tử kia một chút.

Dáng vóc không chỉ giống tiên nữ, mà làm đồ ăn cũng rất ngon, ví dụ như đậu đũa, khi xào với dưa xanh mùi vị ngon hơn rất nhiều lần so với mùi khi nấu với tương đất mà mẫu thân nhà mình hay làm!

Hơn nữa ngay cả bộ dáng lúc nấu cơm, rất giống với các diễn viên trên sân khấu, trông rất đẹp mắt!

Lấy việc gọt dưa để làm ví dụ, sau khi rửa qua nước và được đặt ngay ngắn trong rổ, tiểu nương tử sẽ ngồi ngay ngắn trên ghế được lót đệm mềm trong sân, một tay cầm dao gọt vỏ, một tay giữ cuống dưa, qua lại hai lần, lớp vỏ màu xanh bong ra giống như quần áo, từ bàn tay trắng nõn nhỏ dài tấp nập rơi xuống, rơi xuống chiếc mâm màu trắng.

một đám trẻ đang đứng ở tường rào nín thở tập trung nhìn chăm chú, từ từ, dưa xanh đã biến thành dưa trắng.

Lúc này, trong phòng bếp Trương đại phu cũng đã nhóm bếp xong, trên mặt dính đầy tro đen sau dó tay cầm cái quạt quạt sạch khói đen dày đặc trong phòng bếp, rồi nhỏ giọng gọi nương tử vào phòng bếp. Lúc này, tiểu nương tử đang cầm một cái muôi nhỏ, múc nửa muỗng để nêm nếm lại nước sốt, giống như phu tử trong học đường chấm mực viết chữ, cổ tay nhẹ vung, “xoạt” tiếng nước vang lên ngon miệng, đổ mấy miếng thịt dây mướp mà Trương đại phu đã thái vào, sau đó đảo vài cái, những miếng thịt dây mướp kia đã được xào xong rất đẹp mắt.

Tiếp đó, tiểu nương tử đưa cái muôi trả cho Trương đại phi, đi đến bên chậu nước để rửa tay sạch sẽ, dùng khăn lau khô bọt nước, rồi cầm lấy mộtquyển sách, lại ngồi xuống chiếc ghế tựa trong sân, ngón tay tinh tế cầm lấy một vốc hạt ngô trên bàn bên cạnh, nhẹ nhàng ném xuống mặt đất, dẫn đến một vài con gà lông tơ tranh nhau tới mổ.

Cái cổ trắng nõn của người đẹp buông xuống, bắt đầu tập trung đọc cuốn sách trong tay, loại cảm giác an nhàn tự tại đó giống như một vị phu nhân đang ngồi giữa những bông hoa màu sắc sặc sỡ trong vườn, nhẹ vung tay cho những chú cá chép óng ánh trong hồ ăn…

Đến lúc Trương đại phu đã nấu đồ ăn và dọn cơm xong, sau khi mang lên bàn, tiểu nương tử mới đứng dậy đi vào trong phòng, ngồi vào bàn ăn dùng cơm.

Lúc này, bọn nhỏ trên tường rào cũng lập tức giải tán, tất cả đều bị mẫu thân gọi về ăn cơm.

“Nhìn ngươi xem, chóp mũi vẫn còn dính tro đen.” Niếp Thanh Lân cười cầm cái khăn lau chóp mũi chă rửa sạch bụi đen của Trương Thị Lang.

Ngay tại lúc hai má tiểu Thái y vẫn đang ửng hồng, lại tự mình gắp một miếng dưa xanh để vào trong chén của hắn: “Đây là một vài món ăn lúc trước Xảo Nhi dạy cho ta, tuy rằng khá đơn gian, nhưng mùi vị rất ngon, mẫu phi của ta... Mẫu thân lúc còn sống rất thích ăn.”

Trương Thị Ngọc không có ý định nhắc nhở giai nhân, mặc dù là món ăn đơn giản, nhưng hai người họ phải làm suốt ba canh giờ, hơn nữa phần lớn các bước thực hiện đều do hắn làm.

Nếu không phải Lâm nhi kiên trì, thì ngay cả việc cầm cái muôi nhỏ, hắn cũng không muốn để cho giai nhân đụng đến, người khác có thể không biết, nhưng hắn sao lại không rõ đây chính là thân thể ngàn vàng?

Nếu bản thân mình có đủ bản lãnh, nhất định sẽ mua một nơi sơn trì xinh đep tuyệt trần, xây nhà thật cao, chung quanh trồng cây cỏ um tùm để che giấu đến mĩ thiếu nữ xinh đẹp vất vả lắm mới có thể đến gần này.

Nghĩ vậy, Trương Thị Ngọc hạnh phúc thỏa mãn nuốt xuống miếng thức ăn mà Niếp Thanh Lân gắp. Sau đó nói: “Sáng mai ngày họp chợ, ta muốn điđến các chợ lân cận để mua chút đồ dùng, Lâm nhi có muốn mua gì không?”

Nghe thấy vậy, ánh mắt Niếp Thanh Lân hơi sáng lên: “Giống như lần trước đi, ta muốn mua y phục, còn có trâm cài tóc, bột nước...”

Trương Thị Ngọc dùng sức gật đầu, vô lực tự hỏi, y phục mua lần trước, có vài bộ tiểu chủ tử còn chưa mặc đến đâu!

hắn thật sự là hy vọng có thể mua toàn bộ những bộ y phục đẹp nhất cho thiếu nữ xinh đẹp này, tận lực gom hết những thứ đẹp nhất trên thế gian này để đặt dưới chân mỹ nhân đẹp nhất thiên hạ này...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT