Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 32

Ngày hôm sau, Trương Thị Ngọc đi ra chợ. Trước khi đi đã nhờ con gái của Lưu thẩm bên hàng xóm là Lưu Linh Nhi đến giúp đỡ tiểu chủ nhân.

Lưu Linh Nhi mười bốn xuân xanh, thật sự rất thích sự nhờ cậy này của Trương đại phu.

Đợi sau khi Trương Thị Ngọc đi, liền chủ động lôi kéo tiểu nương tử Trương gia vào buồng trong, hăng hái bừng bừng nhất định phải giúp tiểu nương tử chải một vài kiểu đầu mới.

Dáng người phản chiếu trong gương đồng thật sự rất đẹp, da trắng như Trứng gà bóc, lông mày cũng không vẽ mà rất đen. Nhất là cặp mắt to kia, ngay cả nàng là nữ nhân nhưng khi nhìn tiểu nương tử này lâu một chút giống như bị hút vào.

Đáng tiếc người xinh đep như vậy, nhưng lại không biết tự chải đầu cho mình, cũng không biết xuất thân của tiểu nương tử này là gì, chắc là một tiểu thư phú hộ, quen được người khác phục vụ hầu hạ, chỉ giơ tay nhấc chân đã không giống với người bình thường!

Kiểu tóc hôm nay Linh Nhi chải cho tiểu nương tử Trương gia là “Đọa mã kế”, trước tiên thả mái tóc dài đen nhánh ra, vì mái tóc quá trơn không thể cầm được nên bôi lên tóc một ít dầu hoa nhài, búi tóc kéo nghiêng về một bên trên đỉnh đầu, sau khi dùng lược mã não tinh xảo để cố định, chỉ cần cài thêm một cây trâm khảm ngọc hạng hoa điệp nữa là thành công.

Chỉ thấy, búi tóc lệch rủ xuống một bên tai càng làm cho khuôn mặt tiểu nương tử càng thêm mảnh mai, khiến người khác muốn thương yêu.

Trương tiểu nương tử xoay trái xoay phải nhìn vào gương, xoay người nhìn Linh Nhi đang ở phia sau ngọt ngào cười một cái: “Cũng nhờ muội khéo tay, hôm nay tỷ đã suy nghĩ cả nửa ngày cũng không biết làm thế nào, nghĩ sẽ dùng vải để buộc lại, may mắn là muội đến.”

nói xong, nàng lấy từ trong hộp đựng trang sức trên bàn trang điểm ra một cái trâm cài tóc hình đám mây bằng vàng ra, muốn thưởng cho Linh Nhi: “Cái trâm cài này mặc dù được chế tác không tinh xảo lắm, nhưng ý cảnh không tệ lắm, cũng không hề thô tục, nếu muội không chê, thì nhận lấy đi!”

Linh Nhi trừng lớn mắt, ao ước nhìn chiếc trâm cài đầu kia, nhưng đầu lại lắc như trống bỏi: “không được! không được! Lần trước đôi hoa tai tẩu tử tặng muội bị nương nhìn thấy, liền xách lỗ tai muội nửa ngày đấy, nói muội kiến thức hạn hẹp, giúp tỷ một việc nhỏ như vậy, sao có thể nhận trang sức đắt tiền như thế, nếu muội còn tiếp tục thèm muốn đồ của tỷ, nương của muội sẽ chặt tay mà muội cầm đồ đấy!”

Niếp Thanh Lân nghe lời nói của Linh Nhi, cười nói: “Làm gì có cái nào đắt tiền? Toàn là những trang sức bình thường mua ở chợ thôi. Hơn nửa tỷ không có lỗ tai, giữ đôi hoa tai kia cũng vô dụng, nếu muội thích, ta bảo Trương... tướng công của tỷ mua nhiều một chút là được.”

Mắt Linh Nhi càng trừng lớn hơn nữa, chỉ vào tên cửa hiệu trên cái trâm đang cài trên đầu nói: “Đây đều là trang sức của tiệm Kim Thụy Tường trong kinh thành, lần trước muội và mẫu thân cùng nhau đi họp chợ, có ghé vào phân hào trong trấn xem một chút, ngay cả giá của một cái vòng tay tầm thường cũng đủ để cho một gia đình nhỏ ăn được hơn nửa năm... Trương đại ca quả thật rất thương yêu tẩu tử, mua vật gì cũng đều vô cùng tinh xảo!”

Niếp Thanh Lân nghe vậy thì sửng sốt, nàng luôn sống trong hoàng cung, tuy không xa hoa giống như các hoàng tử công chúa khác, nhưng tất cả chi phí ăn mặc cũng không phải tầm thường, tuy hình thức không được tinh xảo như các chủ nhân khác, nhưng khái niệm bao nhiêu bạc thật sự là khôngrõ.

Xem ra, có thể vì mấy ngày nay vừa mới khôi phục thân phận nữ nhi, nên đắc ý quên hình, đã tiêu tốn không ít bạc đây!

Về sau thật đúng là phải tiết kiệm một chút... Chỉ là lần này trốn đi quá mức vội vàng, không có cách nào mang số vốn riêng đã tích góp được lúc ở trong cung ra ngoài, còn có Xảo Nhi, hiện tại không biết nàng ấy sống trong cung như thế nào?

sự trung thành của An Xảo Nhi, Niếp Thanh Lân biết rõ. Nếu mình đã có thể chạy trốn, thì sẽ không muốn quay trở lại nhà giam thâm cung kia một lần nữa, nếu An Xảo Nhi thấy mình lâu không về, nhất định là sẽ suy nghĩ miên man, nói không chừng sẽ giống như Trương thái y kia, tuẫn tiết để thể hiện sự trung thành.

Cho nên trước khi Trương thái y giả chết nàng đã giao phó cho hắn, ủy thác cho lão Lưu thái y đưa cho An Xảo Nhi một bức thư.

Thư kia cũng không sợ bị người khác đọc được, bởi vì bên trong chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi: “Giao tình thông ý tâm hài hòa, trung dạ tương tòng tri giả thùy”

Nếu người bên ngoài đọc được, sẽ chỉ nghĩ rằng Trương thái ý thầm mến cung nữ, trước khi chết đưa thư tình để hoàn thành tâm nguyện.

Nhưng câu nói này, năm đó khi nàng ở dưới gốc cây nhìn thấy đôi nam nữ muốn bỏ trốn, khéo léo dùng nha hoàn để truyền lại ám hiệu. Lúc đó nàng còn dùng câu này để trêu chọc Xảo Nhi, muốn cùng Xảo Nhi cùng nhau làm giả phượng cầu thực hoàng, cùng nhau bỏ trốn khỏi cấm cung này.

Lúc ấy Xảo Nhi đỏ mặt hơn nửa ngày, nói mình là chủ nhân mà không đứng đắn.

Chỉ mong khi nàng nhìn thấy câu này, liền nhớ tới lời nói đùa ngày đó, hiểu được mình muốn cùng Trương thái y bỏ trốn. Còn lại... Đều do tạo hóa.

Sau khi chải đầu xong, Linh Nhi cảm thấy trước đây mình đã nhận nhiều lễ vật lớn của tiểu nương tử Trương gia như vậy, mình cũng nên có qua có lại, báo đáp một phen. Vì vậy liền về nhà lấy một chiếc hộp nhỏ mang sang, sau khi mở ra, lấy ra một cây kéo nhỏ tinh xảo đưa cho tiểu nương tử Trương gia.

“Tẩu tử, tẩu đừng nghĩ cha muội chỉ là thợ rèn bình thường, cha muội thuộc quân khí chịu sự quản lý của triều đình để chế tạo vũ khí! Cũng coi là làm công ăn lương, nghe nương của muội nói, tay nghề của ông rất tốt, gần đây lại mới được thăng chức, tiền công ước chừng cũng tăng gấp đôi đó! Tẩu xem, đây cây kéo nhỏ mà cha muội đã làm, rất sắc đó! Dùng đã lâu lắm rồi mà cũng chẳng phải mài lần nào, muội tặng nó cho tẩu nè!”

Niếp Thanh Lân cười cảm ơn tiểu nha đầu chất phác thẳng thắn này, cúi đầu cẩn thận xem kỹ cái chuôi kéo.

Quả thực không phải vật tầm thường, so với nhưng đồ dùng bằng sắt khác, cái chuôi kéo này có màu đen trong suốt, hàn khí bức người... Giống với cái còi mà trước đây Lữ Văn Bá đưa cho nàng, chất liệu vô cùng đặc biệt.

Tuy rằng nàng không quan tâm mấy đến việc triều chính, nhưng cũng loáng thoáng nghe thấy lần tiêu diệt An Tây Vương này được thuận lợi như vậy có mối liên quan mật thiết với loại sắt tinh luyện này...

Nhà hàng xóm bên cạnh, lại nhà thợ thủ công được Vệ Lãnh hầu xem trọng, xem ra không nên ở lại lâu trong thôn này!

Chỉ mong lần này Trương đại ca có thể lấy được nhiều tin tức tốt từ trên trấn.

Đến buổi chiều, Trương Thị Ngọc rốt cục cũng trở về. Sau khi tháo chiếc mũ có tấm mạng bảo vệ màu đen, Niếp Thanh Lân nhìn thấy sắc mặt ngưng trọng của Trương đại ca.

“Sao rồi? Kinh thành đã truyền đến tin tức tân đế đăng cơ chưa?” Lòng Niếp Thanh Lân tràn đầy hy vọng hỏi.

Trương Thị Ngọc lắc lắc đầu: “trên bảng thông cáo của trong trấn, không có tin tức gì, huống chi nếu tân đế đăng cơ nhất định sẽ đại xá thiên hạ, không cần xem bố cáo đã sớm lan truyền.”

nói xong, hắn lại chuyển đề tài, từ trong khuông trúc lấy ra một con mèo nhỏ mà đen: “Lâm nhi mau nhìn xem ta mang gì về cho nàng này?”

Con mèo đen này thật đáng yêu, tuy rằng không quý bằng con mèo Ba Tư trắng trong cung, nhưng bốn cái móng vuốt nhỏ kia lại màu trắng, giống như giẫm phải tuyết, thấy nữ chủ nhân mới, lập tức thè cái lưỡi màu hồng phấn ra, nũng nịu kêu lên.

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết, đây là do Trương đại ca sợ mình lo lắng, cố ý mua về để cho mình giải sầu, liền cười cảm ơn Trương Thị Ngọc, nhẹnhàng ôm lấy con mèo đen kia.

Nhưng trong lòng nàng cũng thầm than nhỏ: “Thái phó đại nhân, rốt cuộc trong hồ lô của ngài đang bán thuốc gì!”

Đúng là Thái phó đại nhân đã tới giờ uống thuốc rồi.

Trong lòng Nguyễn công công than thở. Nay đã bao nhiêu ngày rồi? Cơm nước hầu như không ăn uống, ngự y xem bệnh cho Thái phó sợ thân thể hắn không thể chịu nổi, cố ý bốc thuốc bổ khí ích nguyên, nhưng nước thuốc đã nấu xong, mà Thái phó đại nhân lại không chịu uống!

Lúc này, nhân vật chính nào đó đứng bên cạnh án thư, cũng biết mình cũng đã đến giờ uống thuốc.

Nghe xong những tin mà bọn họ báo cáo, khuôn mặt tuấn tú của Thái phó đại nhân nháy mắt liền bao phủ sương lạnh: “Các ngươi nói Nam Cương không có động tĩnh gì? Còn Lĩnh Nam Vương chỉ tăng cường phòng thủ, mượn tạm binh mã Nam Cương sao?”

“Vâng, bẩm Thái phó, thậm chí Lĩnh Nam vương còn đóng cửa các con đường thông thương đối với bên ngoài, nói muốn diễn tập luyện binh, người buôn bán muốn qua chỉ có thể đi vòng.”

Thái phó trầm ngâm, đôi mắt phượng lóe ra tinh quang, gắt gao nhìn chằm chằm bản đồ trước mắt.

Mấy ngày nay, các cửa khẩu đã bày sẵn thế trận chờ quân địch, tăng cường sắp xếp kiểm tra, đừng nói là một người lớn như vậy, ngay cả một con ruồi cũng đừng mong có thể bay ra ngoài.

Nhưng loại tình cách của Nam Cương và Lĩnh Nam vương, rõ ràng là gian kế không được như ý muốn, chỉ sợ bị bại lộ. Nếu thật sự người ở trong tay bọn họ chỉ sợ hiện tại bọn họ đã châm ngòi thổi lửa, hướng tới long vị trống không trong cung để làm loạn.

Nhưng bọn họ lại không làm như vậy. Đây là vì cái gì?

Thái phó chỉ cảm thấy tim mình như muốn nổ tung, đã lâu như vậy, sống cũng được, chết cũng tốt, dù sao cũng là có tin tức, nhưng hiện tại ngay cả chút dấu vết cũng không có, đứa trẻ kia giống như đột nhiên tan biến vào không trung.

Có mấy lần ở trong mộng, hắn nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ kia, cười ngọt ngào với mình: “Thái phó, ăn bánh táo không?”

Nhưng vừa duỗi tay ra, muốn ôm chặt Long Châu tử kia vào trong ngực, liền tỉnh lại, chỉ có từng trận gió lạnh như băng ùa vào giường trống, bàn tay từ trong chăn đưa ra, chỉ bắt được hư vô...

đã là đêm khuya, nhưng không hề buồn ngủ nữa.

Liên tục mấy ngày như vậy, hắn chưa từng được ngủ một giấc ngủ ngon, chỉ cần hắn nhắm mắt lại, cái tên Long Châu tử chết tiệt kia lại thoáng vụt qua trước mặt hắn, mình sắp không chịu được nữa rồi.

Phất phất tay, lệnh mọi người lui ra sau, Thái phó đứng dậy rồi đi ra ngoài, do dự hồi lâu, cuối cùng chậm rãi đi về hướng tẩm cung, Nguyễn công công ở phía sau âm thầm thở dài.

Linh đan diệu dược gì cũng không dùng được! Thứ có thể chữa trị cho Thái phó, chỉ có tiểu Long tử kia!

đã nhiều ngày, Vệ Lãnh Hầu chưa đi đến tẩm cung của tiểu Hoàng đế, hiện tại chỉ cần một hơi thở thoáng qua của nơi đó, cũng đủ khiến hắn nôn nóng mà đánh mất đi lý trí.

Bởi vì Hoàng đế mất tích quá kỳ lạ, sự nôn nóng chồng chất ngày cành mãnh liệt tra tấn thần kinh của hắn, hắn thật muốn liều lĩnh, hạ lệnh cử binh dẹp yên Lĩnh Nam vương và Nam Cương, tóm lấy cổ áo hỏi một câu: Rốt cuộc đã đem Hoàng đế giấu ở chỗ nào.

Nhưng... hắn là Vệ Lãnh Hầu, tay nắm đại quyền, khống chế quyền sinh tử của một quốc gia.

hắn không thể mất đi lý trí, hắn có thể bất chấp nhân luân sủng ái một nam hài, hắn cũng có thể nuông chiều thiếu niên kia, ngay cả khi người đó muốn sao trên trời, nhưng nếu hắn thật sự đánh mất lý trí, làm ra chuyện ngu xuẩn gây nguy hiểm cho giang sơn thì sao?

Lúc này, nếu tấn công Nam Cương đó là điều vô cùng ngu xuẩn!

Đừng nói địa hình Nam Cương phức tạp, quân đội dũng mãnh, chỉ từ việc phái các thích khách mang độc trên người đến, muốn đánh thắng trận này, sẽ phải trả một cái giá vô cùng lớn!

Binh mã trong tay hắn lúc này không nhiều lắm! Giống như những tên cờ bạc khôn khéo thường nói, khi bị ép vào đường cùng thì sẽ mạnh tay đánh một trận, thường là sẽ thua táng gia bại sản.

Nếu đẩy đất nước vào nguy hiểm bởi cơn giận dữ vì hồng nhan, hắn và tên hôn quân Ngụy Minh đế đáng khinh bỉ kia có khác gì nhau?

Bảo đám người Nguyễn công công phía sau lưng đứng lại tại chỗ. Thái phó chậm rãi đi vào trong tẩm cung.

Khi bước vào tẩm cung, phát hiện trong tẩm cung trống rỗng, bởi vì không có chủ nhân, nên mọi người cũng không ở lại đây nữa. Nơi này thanh nhã nhưng lạnh lùng đến dị thường, nô tài bên trong cũng rất lười, người canh giữ ngoài cửa, vậy mà lại ngồi xuống ngưỡng cửa đầu cúi thấp phát ra tiếng ngáy..

Thái phó không có tâm tình khiển trách cẩu nô tài, sải bước đi vào chính điện.

Con mèo nhỏ màu trắng kia cũng cảm nhận được chủ nhân không có ở đây, có chút ủ rũ kêu “Meo meo meo meo” về phía người vừa tới.

Thái phó đứng nghiêm, bàn tay sờ sờ bộ lông mềm mại của con mèo, tay không nhịn được hơi run rẩy, dù cho một ngày nào đó mình sẽ xưng đế, vào ở trong điện lộng lẫy này chẳng lẽ cũng sẽ như vậy sao?

không có người nọ cùng đồng hành, giành được giang sơn này thì có ích lợi gì!

Thà rằng ta phụ người trong thiên hạ, cũng đừng để người trong thiên hạ phụ ta!

Nếu những kẻ ngu dốt kia làm bị thương người yêu quý nhất của Vệ Lãnh Hầu hắn, ép hắn vào đường cùng không thể kiềm chế được mà phát điên, như vậy... hắn sẽ để tất cả những người ngu xuẩn đó phải chôn cùng!

Sau khi quyết tâm xuất binh, Vệ Lãnh Hầu xoay người chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, một tiếng hát du dương nhẹ nhàng từ trong phòng truyền ra. Thái phó đi đến, mặt âm trầm chậm rãi vén mành che cửa nội thất lên.

Tiếng hát đó phát ra từ một người mặc trang phục cung nữ, hắn nhận ra, đó là thị nữ hầu hạ bên người tiểu Hoàng đế, chủ tớ hai người hình như có tình cảm rất sâu sắc.

Nếu không phải Hoàng đế hay ồn ào nói Xảo Nhi rất chu đáo, giống như tỷ tỷ của hắn, nếu đổi người khác hầu hạ sẽ không quen, thì mình đã đưa người cung nữ có vài phần tư sắc này ra chỗ khác rồi.

Nhưng hiện tại xem ra, tiểu Hoàng đế đúng là không có mắt nhìn người. Loại cẩu nô tài vô tâm này! Chủ nhân mất tích lâu như thế, vậy mà ả ta lại có tâm tình ca hát?

Vệ Thái phó vừa định bước ra khiển trách, đi qua muốn một cước đạp chết loại nô tài vô tâm đó, đột nhiên ánh mắt nhíu lại: không đúng... Những thứ Xảo Nhi đang sắp thu dọn lại, đều là một ít y phục của Hoàng đế, chắc là nội thị giám vừa đưa y phục mùa xuân tới.

Giống như lời tiểu Hoàng đế đã từng nói, cung nữ này là người rất chịu khó, lúc người khác tranh thủ thời gian lười biếng, nàng vẫn còn làm việc. Nhưng... tại sao nàng ta lại đem y phục bỏ xuống đáy rương? Giống như nàng ta chắc chắn Hoàng thượng sẽ không trở về nữa vậy?

Hơn nữa... Vì sao nàng ta lại lôi ra một vài mảnh vải dài kỳ quái cùng một vài cái áo vô cùng quái dị, đem chúng xếp chồng vào trong chậu than, lại nhóm lửa chuẩn bị đốt chúng?

Hôm nay An Xảo Nhi đã cố ý tìm một cái cớ, đuổi hết bọn tiểu thái giám cung nữ trong tẩm cung ra ngoài, chỉ để lại một người giữ cửa.

Từ sau khi nhận được bức thư do Lưu thái y đưa tới, đầu tiên nàng cảm thấy rất khó hiểu, đột nhiên nhớ tới lời nói đùa của chủ tớ hai người lúc trước, lập tức liền chợt hiểu.

Tiểu chủ nhân thực sự đã bỏ trốn thành công!

Nếu có thể, nàng thật sự muốn toải mái hô to. Nhưng nàng biết, mình còn có chút chuyện quan trọng phải làm... Đầu tiên chính là đốt hết y phục bên người chủ nhân.

Nhưng đồ này nếu sau này khi kiểm tra vật phẩm bị các cung nữ và thái giám nhìn thấy, bí mật mà tiểu chủ nhân khổ tâm giấu diếm chẳng phải sẽ bị lộ ra? Chỉ cần đốt không nhìn ra hình dạng gì nữa, Thập tứ hoàng tử liền có thể danh chính ngôn thuận biến mất, chỉ còn lại một cô gái xinh đẹp như hoa tự do sống bên ngoài thế giới rộng lớn.

An Xảo Nhi vừa châm lửa, đột nhiên phát hiện có một bóng đen bao phủ phía trên mình, nàng ngẩng mạnh đầu nhìn, liền thấy một thân ảnh cao lớn đứng phía sau mình, mày rậm nhíu chặt, mắt phượng trợn trừng... Khiến nàng sợ tới mức làm rơi cả mồi lửa vào chậu than.

Khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo của Vệ Lãnh Diêu như muốn giết người một cước đạp đổ chậu than, hai chân dập tắt ngọn lửa vừa mới được châm, mộttay cầm lấy mảnh vải bó ngực, ngửi ngửi mùi hương quen thuộc trên đó, sau đó gằn từng tiếng hỏi: “Đây là cái gì?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT