Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 35

Vừa rồi bị Thái phó chà xát rất đau, chớp mắt liền khóc, nước mắt như hạt ngọc từng giọt rơi xuống: “Mấy ngày vừa qua lo lắng hãi hùng, tim rơi đâu mất, mới vừa rồi nhìn thấy Thái phó thì lại cảm thấy trong lòng buông lỏng, biết Thái phó nhất định sẽ cứu trẫm, mừng rỡ không thôi…”

Thái phó mạnh mẽ cởi áo bào: “Cho nên Hoàng thượng mừng đến mức leo lên cây trốn?”

Trong lòng Niếp Thanh Lân lúng túng, cảm thấy trèo cây thật là thất sách, thảo nào không được liệt kê trong lục nghệ (sáu nghề), chỉ có thể tiếp tục cãi bừa: “Sợ quá nên mới thế, không nghĩ là Thái phó không muốn buông tha, nếu Thái phó hận thì cho chết thoải mái, đừng dùng dao cùn để tra tấn từ từ…”

Thái phó nhìn vẻ khóc lóc tủi thân của Long Châu, chỉ cảm thấy sự ấm ức trong lòng đều đông lại thành đá ngăn ở cổ họng, nuốt không được mà nhổ ra cũng không xong, lập tức cười có vẻ hơi dữ tợn: “không ngờ lại không sợ chết, chỉ là sao bệ hạ biết vi thần chuẩn bị dùng ‘dao cùn’ mà hành hạ bệ hạ?”

nói xong liền đè lên thân hình bất động của bé con, chỉ chốc lát đã thấy mặt của bé con chuyển thành màu hồng, lo lắng muốn đẩy hắn ra.

Thái phó cười lạnh nói: “Đẩy cái gì! không phải là muốn dao cùn sao?”

Chưa bao giờ Niếp Thanh Lân nói những từ ngữ dâm loạn như vậy, lúng túng vội vàng hô: “Thái phó… Hãy ban thưởng một ly rượu độc để trẫm chết cho rồi!”

Vệ Lãnh Hầu cực kỳ giận lại cười: “Cũng được…”

nói xong liền hô một tiếng ở bên ngoài: “Bưng lên!”

Cửa lập tức mở ra, Nguyễn công công bưng lên một cái khay, chén rượu đựng chất lỏng đen nhánh đứng trơ trọi ở trong cái đĩa, nhìn thế nào cũng không phải là vật tốt!

Niếp Thanh Lân không nghĩ Thái phó lại nhanh như vậy, vừa nói rượu độc lập tức có một chén, đây là quyết tâm muốn mình chết từ lâu mà.

Nếu như thế này, việc gì phải tốn công tốn sức, tuyên bố phế truất Hoàng đế không phải nhanh hơn sao. Đầu óc Niếp Thanh Lân xoay chuyển khôngngừng, nhưng không nghĩ ra được lý do thì ly rượu đen nhánh kia đã ở trước mặt.

Nửa người Vệ Thái phó tựa ở giường êm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoàng đế nhìn chằm chằm vào chén rượu độc ở trước mắt, từ từ đem ánh mắt tiến lại gần, cái miệng nhỏ nhắn vừa bị hôn hơi run rẩy, cuối cùng yếu ớt nói: “Trẫm…Từ khi đăng cơ, luôn được Thái phó trợ giúp, cơ bản khônglàm gì sai hại nước hại dân, nay ở nơi này tạ ơn Thái phó, chỉ là trước khi đi trẫm còn có một chuyện muốn nhờ…”

Thái phó nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đang căng thẳng, thân thể cao lớn vẫn không động đậy, nhưng sát khí cũng đông lại trong mắt, trong lòng thầm nói: Thử dám mở miệng cầu xin mình tha cho tên thái ý chó chết kia xem, nếu không từng đao từng đao khoét sống tên tiểu tử kia thì khó mà giải hận!

“Có di ngôn gì, thánh thượng cứ dặn dò, thần “Nhất Định” làm được!”

Dũng khí của Long Châu cuối cùng cũng nổi lên, thò tay ra khỏi giường lấy một miếng táo to tẩm mật ong: “Trẫm… có thể bỏ miếng táo này vào được không?”

“…”

Thái phó thật sự cảm thấy bé con không tim không phổi, chết đi cho thanh tĩnh, tức đến mức mắt phượng cụp xuống, âm thanh hung hăng ác độc nói: “Nếu vị được rồi, xin mời Hoàng thượng đừng chậm trễ thời gian, nhanh chóng lên đường đi!”

Ngược lại Long Châu rất bình tĩnh, bàn tay nhỏ bé cầm mứt táo ăn, nhận lấy chén rượu nhỏ, dứt khoát uống một hơi.

Miếng táo coi như vô ích, cũng không biết tên lang băm nào chế rượu độc, vị rất khó uống, đi vào họng giống như lửa đốt, lại đi xuống dưới bụng, nhưng chưa kịp ôm bụng thì cả người đều nhũn ra, chưa kịp té xuống thì đã có đôi tay rắn chắc đỡ lấy, dường như còn xé rách quần áo của mình.

Lại là trước giết sau gian! Quả đúng là đệ nhất gian thần của Đại Ngụy! Ức hiếp vua như thế này thật khiến người ta tức lộn ruột.

Cuối cùng Niếp Thanh Lân không kịp lên tiếng, liền nhắm chặt mắt lại ngất đi.

Nhìn bé con trong ngực cuối cùng cũng nhắm đôi mắt to linh động, Thái phó mới cài lại quần áo có chút lỏng lẻo của nàng, nhẹ nhàng bế lên, đem nàng đặt lên giường, thả mành xuống phất tay: “Truyền Vi thần y vào.”

Nguyễn công công vẫn luôn cúi đầu vội vàng lui ra.

Niếp Thanh Lân còn đang trong mơ màng, cũng không biết là đã rơi xuống tầng địa ngục thứ mấy, chỉ cảm thấy toàn thân mình ẩm ướt, chắc đangngâm mình dưới sông Vong Xuyên.

Cố gắng mở mắt xem xét, tại sao người chèo thuyền qua sông lại có hình dáng y như vị Diêm Vương Thái phó vậy?

Có lẽ chèo thuyền quá mệt mỏi, trên đầu đội một cái khăn, hai mắt khép hờ như đang ngủ.

Niếp Thanh Lân lại trừng mắt nhìn, mới phát hiện mình đang ngâm nước ở trong một cái thùng, hình dạng cũng rất lạ, trong thùng là chất lỏng đen đặc, bên ngoài thùng toàn là khói, giống như đang có lửa đốt bên dưới.

Vừa mới phục hồi ý thức, liền cảm thấy thân thể bên dưới rất nóng, như đang ngồi trên chậu than, nóng đến mức nàng muốn đứng dậy ngay lập tức.

Nhưng nước còn chưa động đậy thì nam nhân cao lớn bên cạnh đưa tay giữ nàng: “Chưa đến giờ, cố gắng nhẫn nhịn một chút.”

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết mình chưa chết, liền thở một hơi. Lúc này mới phát hiện, hai người quá trần trụi rồi, cùng ngâm trong một thùng mà không có mảnh vải. Nàng đưa tay sờ mới dần yên lòng, yếm của mình vẫn còn.

“Thái phó, sao ngài lại cùng đi với trẫm thế?” Niếp Thanh Lân yên lòng, thấy vẻ giận dữ trên mặt Thái phó dần biến mất, liền trêu ghẹo.

Vệ Lãnh Hầu ngâm mình khoan khoái dễ chịu nên mới ngủ một lát, sự tàn bạo của mấy ngày nay, nhờ đổ mồ hôiquả thật cũng thoát ra không ít.

Bé con xinh đẹp bên cạnh lại bắt đầu tinh nghịch, hắn không thèm mở mắt: “Thánh thượng đúng là có bản lĩnh, có thể nằm sấp ở hàn thạch ba ngày ba đêm để trốn thần. Nhưng thần lại không thể không suy nghĩ cho long thể của thánh thượng, thùng nước người ngâm đều có những vị thuốc hay trừ hàn, lưu thông máu, an thần. Ngoài ra còn có công hiệu khác.”

Vừa rồi hắn sợ nàng hôn mê sẽ rơi vào thùng, bị ngạt nước nên cũng đi vào thùng, chỉ là trong ngực ôm người đẹp, cảm nhận đường cong kia dán chặt lấy mình, cảm thấy dục niệm giày vò mình còn nóng hơn cả lửa dưới thùng nước.

Từ khi phát hiện bí mật mà tiểu Hoàng đế cố gắng che giấu, về sau còn cố ý chạy trốn, trái tim hắn y như những ngọn sóng cứ dâng trào dâng trào không ngừng, nay lại là lửa và băng cùng tra tấn. Dù lý trí hắn làm bằng sắt thì cũng không chịu nổi sự giày vò lúc nóng lúc lạnh này.

Bức thư của Trương Thị Ngọc rất nhanh được truy ra, còn chưa lấy ra dụng cụ tra tấn thì lão Lưu thái y đã lật tẩy Trương Thị Ngọc giả chết.

Về An Xảo Nhi lại, không ngờ rất cứng đầu, thêm mấy cái kẹp cũng không nhả ra được nửa câu. Nhưng như vậy là đủ rồi, đã có manh mối từ Trương Thị Ngọc, Thái phó đã soạn ra được một thoại bản đầy đủ đặc sắc về tài tử giai nhân bỏ trốn dưới ánh trăng rồi.

Đến khi hắn bí mật dẫn người lẻn vào thôn Hoa Khê, chứng kiến khói bếp lượn lờ trong sân, mỹ nhân búi tóc cài trâm, tươi cười xinh đẹp, lấy khăn ra, lau sạch mồ hôi trên thái dương của tình lang đang chẻ củi. Cho dù đang cách khá xa, hắn như ngửi được hương táo ngọt thấm vào lòng người…

Lúc ấy hắn đã rút bảo kiếm ra, chuẩn bị xông vào sân nhỏ, tách đôi cẩu nam nữ kia ra, chém chết nam nhân kia, đem bé con luôn khiến hắn phiền lòng ném lên giường, cố tình làm bậy một lần. Nhưng mà, hắn khẽ động, khóe mắt quét đến mấy người Hung Nô đang lén lén lút lút trong thôn, cân nhắc vài lần, hắn quyết định tạm thời án binh bất động.

Cũng may đôi nam nữ này biết chút liêm sỉ, đến đêm thì ngủ riêng. Nếu như ôm nhau trong cùng một chăn, hắn không dám cam đoan Long Châu có thể thấy được ánh mặt trời ngày mai hay không.

Tuy nhiên, hành động tiếp theo của Long Châu lại vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn. Lúc này hắn mới phát hiện, kẻ vẫn luôn giả vờ ngốc nghếch bên cạnh mình là kẻ tài cao, gan cũng lớn, vờn vương tử Hung Nô xoay vòng.

Khi ấy, lửa giận trong lòng hắn lại càng tăng, bắt đầu kiểm điểm bản thân có khi nào cũng ngu xuẩn giống như Hưu Đồ Liệt.

Cuối cùng, hắn quyết định tương kế tựu kế, đợi đến khi Long Châu chuẩn bị dẫn Hưu Đồ Liệ vào rừng mới ra lệnh cho thuộc hạ của mình xuất phát, mai phục tại bìa rừng.

Vất vả mấy ngày nay không uổng phí, hôm nay thì trái cây thơm ngọt, làm cho người khác thèm thuồng đã nằm trong tay mình, nhưng quyến rũ thìthế, nhìn nhưng lại không thể ăn được.

Lời Vi thần y cách mảnh vải bắt mạch vẫn còn vang lên bên tai: “Thái phó, mạch cô gái này rất lạnh, chắc chắn là gần đây chịu lạnh, một chén canh trừ hàn sợ là không có tác dụng, hơn nữa trước đó không được chăm sóc kĩ, nên phát dục muộn một chút, ngoài ra phải hốt thuốc đúng bệnh, điều trị cẩn thận, nếu không thì về sau cực kì khó thụ thai…”

Nghĩ vậy, trong lòng liền có chút tức giận với việc Long Châu chà đạp thân thể lung tung, thấy nàng tỉnh, không cần phải tra tấn chính mình rồi. Thái phó đứng dậy, không để ý tới khi tiểu Long Châu nhìn thẳng vào hạ thể của mình thì hét lên một tiếng, sau khi bước ra thùng gỗ, mặc thêm áo liền ra khỏi phòng tắm.

Ra ngoài thì thấy Vi thần y còn đang ở bên ngoài chế dược liệu trong thùng gỗ: “Vi thần y, sau khi tắm dược nàng có thể có quỳ thủy và viên phòng không?”

Vi thần y là một ông lão tóc bạc mặt mày hồng hào, bởi vì cơ duyên xảo hợp từng được Thái phó cứu mạng, ông đã sớm quy ẩn núi rừng nghiên cứu sách thuốc, vì cảm tạ mà hứa hẹn chỉ cần Thái phó ông hắn nhất định sẽ đến.

Mấy ngày trước, Thái phótrực tiếp phái người mời mình rời núi, cứ tưởng Thái phó bị bệnh gì, lại không ngờ gọi ông để điều dưỡng thân thể của mộtthiếu nữ. Lúc trước chỉ nói là ngủ ngoài trời mấy hôm, sợ thân thể không tốt, chỉ cần kê dược an thần trừ hàn, về sau lại muốn ông đến xem bệnh không tiện nói ra của thiếu nữ, phương thuốc của Vi thần y ông là ngàn vàng khó cầu, cải tử hồi sinh, đến vị Thái phó quyền khuynh thiên hạ này lại phải trị mấy cái bệnh này… Ai!

Vi thần y nghe câu hỏi của Thái phó, ngẩng đầu lau mồ hôi, vốn muốn trả lời Thái phó là: Nếu không gấp, một năm là có thể thấy được hiệu quả.

Nhưng sau khi ngẩng đầu nhìn sắc mặt Thái phó, dùng ánh mắt chuyên nghiệp của đại phu chẩn ra bệnh như sau: Tinh lực tập trung về hạ phúc, huyết mạch sôi sục, hẳn là rất gấp, lập tức sửa lời: “Nếu lão phu dùng đúng thuốc, bảy tháng là thấy được hiệu quả. Nhưng nếu thân thể không điều dưỡng tốt mà làm mấy chuyện ở khuê phòng thì sẽ để lại mầm bệnh cho nàng.”

Thái phó híp híp mắt, hồi lâu không nói gì.

Niếp Thanh Lân nghĩ thân phận nữ nhi của mình đã bị Thái phó phát hiện, có khả năng Thái phó sẽ thay đàn đổi dây, nâng đỡ tân đế khác. Tuy hắnkhông giết mình, nhưng có thể tượng tượng được cảnh đang chờ đợi mình.

Nhân phẩm Thái phó rất cao, nếu coi trọng mình sẽ muốn nếm thử khối thịt ngon này. Cứ coi như mình có thể khôi phục thân phận nữ nhi cũng khôngthể ngẩng mặt, đại thần bái kiến tiểu Hoàng đế quá nhiều, làm sao mình có thể lấy mặt của Hoàng đế mà sống tự tại qua ngày?

Biện pháp tốt nhất là Thái phó tìm một toà nhà yên tĩnh, kim ốc tàng kiều, thỉnh thoảng lại đi qua sủng hạnh thiên tử Đại Ngụy ngày xưa. Qua mộtthời gian lâu, suốt đời ở trong cái sân kia hưởng tuổi già cô đơn. Cũng không biết đến lúc đó nàng có thể sống lâu hơn Thái phó đại nhân không. Chỉ sợ hắn còn chưa tắt thở thì Chính cung nương nương đã ban thưởng ba thước lụa trắng, quyết không để phu quân của nàng bị gièm pha là ngủ cùng đại Hoàng đế tiền triều.

Ngày thứ ba, khi Niếp Thanh Lân trở lại trong nội cung yên lặng thở dài bên cửa sổ. không biết An Xảo Nhi và Trương Thị Ngọc thế nào rồi, mấy ngày nay Thái phó chưa tới tẩm cung, thị vệ canh cửa rất nghiêm, ngay cả cửa mình cũng không thể đi ra.

Trong nội cung đều là người mới, hiện tại cung nữ thiếp thân hầu hạ nàng là một vị cung nữ lớn tuổi, được gọi là Đan ma ma. Nhìn mặt thì là người vô cùng nghiêm khắc, chỉ cần là lời Thái phó dặn dò, chắc chắn sẽ được hoàn thành một cách cẩn thận tỉ mỉ.

Ví dụ như, xoa ngực…

Đan ma ma mang theo một tiểu cung nữ nâng dầu thuốc tiến vào, nghiêm mặt nói: “Hoàng thượng, đã đến giờ xoa ngực rồng rồi!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT