Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 36

Niếp Thanh Lân quay đầu mỉm cười, đánh giá vẻ mặt nghiêm túc của ma ma, xác định bà không phải đang nói đùa.

“Đan ma ma quá chu đáo rồi, xoa bóp vai là được…” Nàng cười trả lời.

Nhưng Đan ma ma dường như không nghe thấy, chỉ huy cung nữ trải khăn lên giường rồng, sau đó cúi đầu nói: “Hoàng thượng, trước khi vào cung nô tài từng tập võ, cả ngày lên núi đốn củi, làm vài việc nặng nhọc, ra tay không biết nặng nhẹ. Thỉnh Hoàng thượng cởi áo ra nằm trên giường rồng, nếu để nô tài hầu hạ ngài nằm xuống, chỉ sợ sẽ làm thánh thượng bị thương…”

Lúc này Niếp Thanh Lân chỉ có thể cười khổ, sao nàng lại không nhìn ra xuất thân của cung nữ này không tầm thường? Cũng chưa từng nghe nói đến việc nội cung có một ma ma uy phong lẫm liệt như vậy, cách làm việc không giống như là đi ra từ nội cung.

Có lời cảnh cáo của Đan ma ma, nếu mình vẫn bướng bỉnh thì là tự mình chuốc lấy cực khổ rồi.

Niếp Thanh Lân luôn luôn không chịu được đau, ngoan ngoãn cởi quần áo, nằm ở trên giường rồng. May mà quá trình này cũng không khuất nhục như suy nghĩ, sau khi xoa dầu thuốc có mùi thơm ngát, được một chiếc khăn nóng đắp lên da thịt, dầu thuốc bị khí nóng làm bay hơi, hương khí càng nhiều, thấm vào da thịt có cảm giác tê dại không nói nên lời.

Lúc này Đan ma ma mang tới một cái trục nhỏ bằng ngọc, tay rất thành thạo kích thích huyệt vị trước ngực nàng.

Lúc Niếp Thanh Lân đang thoải mái, đột nhiên bị cái trục kia lăn có chút đau, bắt đầu giãy giụa, lại bị cung nữ bên cạnh đè chặt.

“Hoàng thượng đừng động đậy, ở đây bị khăn quấn một thời gian dài, huyết mạch không thông. Đây là lần đầu tiên, cố nhịn một chút, về sau mỗi ngày làm một lúc là được rồi!”

Trán Niếp Thanh Lân đổ mồ hôi, nghe thấy về sau mỗi ngày đều phải làm như vậy, toàn thân mệt mỏi, bị bắt nằm trên giường kêu đau.

một nén hương vất vả trôi qua, những “hình phạt xoa bóp” kia mới chịu chấm dứt. Bình thường Niếp Thanh Lân tuy dễ nói chuyện, nhưng cũng được nuôi dạy như hoàng tử, có bao giờ bị mấy ma ma cũng như chà đạp như vậy?

Lúc ngồi dậy, hất tay cung nữ đang chuẩn bị lau bằng khăn nóng, cung nữ kia không chuẩn bị, sau khi va chạm, một chậu nước nóng giội vào người một cung nữ khác.

Thế nhưng hai cung nữ bị bỏng không nhẹ lại chỉ ê a kêu vài tiếng không thành câu.

Nhìn kĩ mới phát hiện các nàng bị chặt mất lưỡi, toàn thân Niếp Thanh Lân chấn động, không nghĩ tới những cung nữ này hoàn toàn là câm điếc.

Đan ma ma đứng dậy nói: “Nếu trong lòng Hoàng thượng tức giận, thì cứ phát giận lên người nô tỳ, những nô tài này chữ to còn không biết đọc, chỉ là những kẻ thô tục, Hoàng thượng không cần tranh chấp với loại hèn mọn đó.”

nói xong cũng gọi thái giám, muốn túm hai cung nữ kia vả miệng.

Lúc này Niếp Thanh Lân cũng bình tĩnh lại, vội vàng gọi thái giám kia lại, áy náy cười cười với hai cung nữ kia: “Trẫm xin lỗi, các ngươi đi xuống bôi thuốc trị thương đi, trẫm muốn ngủ một lát.”

Nhưng đến khi ma ma và các cung nữ đi ra khỏi tẩm cung, ngoài phòng vẫn vang lên tiếng đánh và tiếng kêu rên.

Niếp Thanh Lân làm sao ngủ được, trằn trọc rất lâu, cuối cùng thở dài một tiếng.

Gần đây dưới chân thiên tử Đại Ngụy rất náo nhiệt.

Mấy ngày trước, trên quan đạo cách cửa thành không xa có mấy tên Hung Nô bị người ta lột hết quần áo mà ném ra giữa đường, khiến cho khách qua đường cười vang, mà ngay cả nữ quyến trong xe ngựa cũng vén rèm lên, cảm nhận hương vị của Bắc quốc.

Kẻ cầm đầu lại là một nam tử anh tuấn da mặt rất dày, sau khi đứng lên, đánh giá sự chật vật của mình, trong lòng biết Vệ Lãnh Hầu cũng khôngmuốn khơi mào chiến tranh ở biên giới vào lúc này, trừng phạt mình bằng cách hèn hạ này. Chỉ cười ha hả lại gào to một câu về hướng kinh thành: “Vệ Lãnh Hầu, chúng ta còn nhiều thời gian!”

nói xong cũng dẫn một đám người vạm vỡ cướp một xe ngựa của thương gia nghênh ngang rời đi.

Vừa mới tiễn được Bắc quốc lại nghênh đón Nam Cương đã lâu không quan hệ với Đại Ngụy. Sứ giả Nam Cương tặng Hoàng đế Đại Ngụy ba con khổng tước màu trắng như tuyết rất hiếm làm quốc lễ.

Thiên tử Đại Ngụy đã lâu không xuất hiện, giờ Nam Cương lại phái sứ giả tới, đám quần thần đã sớm hoảng loạn. Như thế nào đi nữa thì Hoàng thượng cũng nên xuất hiện rồi.

Niếp Thanh Lân bị giam lỏng tròn mười ngày cuối cùng cũng mặc long bào trước gương đồng. Chỉ là long bào này quá nhiều lớp, không giống như lúc nàng mới đăng cơ. Ngực bên trong áo bào được quấn vải, bên trong trung y là cái yếm mềm mại.

Niếp Thanh Lân cảm thấy trang phục như vậy không ổn, nhưng cũng không thay đổi được ý của Đan ma ma, cũng chỉ đành mặc vậy lên triều.

Đến lúc loan giá hạ xuống, bước lên điện Kim Loan, Niếp Thanh Lân mới phát hiện cách bài trí trong điện thay đổi quá nhiều. Long ỷ như cao lên, vị trí đám quần thần đứng cách Hoàng thượng xa thêm, mà phía trước long ỷ còn có một rèm che bằng lụa mỏng, nếu quần thần muốn nhìn trộm mặt rồng thì chỉ như ngắm hoa trong màn sương mù.

Nhưng mà khi Hoàng thượng lên điện, đám quần thần cũng vội nhìn thấy mặt rồng, biết rõ Vệ Lãnh Hầu không hành thích vua soán vị liền thở phào.

Niếp Thanh Lân vụng trộm nhìn Giao Long trên ghế rồng, Thái phó đại nhân đã lâu không xuất hiện nay anh tuấn hơn, mày kiếm mũi cao, thân thể cao lớn ngồi ngay ngắn trên ghế rồng, không giận mà uy, bờ ngực tráng kiện làm nỗi rõ nền đen được mạ vàng rõ rệt. Cũng không biết hai cơ ngực này có phải là từ tay nghề của Đan ma ma không, thật sự rất mê người!

một lúc sau, Nguyễn công công tuyên sứ giả Nam Cương vào yết kiến.

Cùng âm thanh tiếng chuông thanh thúy, toàn thân sứ giả Nam Cương lấp lánh trang sức bằng bạc, quần áo nhuộm màu xanh da trời chầm chậm tiến vào đại điện.

“Sứ giả Nam Cương Khất Kha công chúa xin yết kiến thiên tử Đại Ngụy!”

Sau âm thanh kiều mỵ, toàn bộ đại điện đều tĩnh lặng, đám quần thần đều trừng mắt thật to nhìn vị sứ giả Nam Cương kia.

Nghe nói phong tục của Nam Cương khác Trung Nguyên, nhưng không nghĩ tới sứ giả Nam Cương phái đến lại là nữ tữ, một nữ tử rất xinh đẹp tươi trẻ

Ngược lại, sắc mặt Thái phó trẫm tĩnh như nước, có phải là đã sớm nhận được tin tức hay không mà đã sớm chuẩn bị tâm lý với nữ sứ giả này.

“Khất Kha công chúa từ xa đến, không cần đa lễ, người đâu, ban thưởng ghế ngồi!”

Khất Kha công chúa trang điểm rất đậm nhưng lại không lộ ra sự thô tục, tự nhiên phóng khoáng mỉm cười lắc đầu: “Tạ ơn Thái phó, không cần làm phiền”

Đôi mắt đẹp của nàng xoay chuyển, khẽ gật đầu với một nam tử cường tráng cùng mình lên điện, nam tử kia lập tức nằm sấp ở trên điện, còn công chúa thì vén váy, thản nhiên nhấc đôi chân thon dài đeo vòng bạc, thướt tha ngồi ngay ngắn trên lưng nam tử.

Đám quần thần Đại Ngụy đọc đủ thứ sách căn bản không nghĩ đến đường đường là một công chúa Nam Cương lại mặc váy xẻ cao như vậy, ở nơi uy nghiêm như vậy mà thoải mái lộ ra đôi chân.

Trong một thoáng, người trẻ tuổi thì khí huyết cuồn cuộn chảy thẳng xuống dưới, trong đầu nghĩ miên man, còn người lớn tuổi chính trực thì khí huyết lại xông thẳng lên đầu, tức đến mức tay chân run rẩy.

Cuối cùng vẫn là Ngô các lão mới được hủy cấm túc lên tiếng: “To gan! Thân là sứ giả Nam Cương, khi đến Thiên triều mà quần áo không chỉnh tề, đang trên triều mà lấy hạ nhân làm ghế ngồi, có phải ngươi không đặt Đại Ngụy ở trong mắt đúng không?”

Khất Kha công chúa nghe vậy cười kiêu căng: “Khất Kha là trưởng công chúa của Miêu Vương Nam Cương, quần áo đang mặc là y phục cao quý của Nam Cương, mỗi mũi kim mỗi đường chỉ trên áo là do a ma đức cao vọng trọng nhất trong tộc may, phù hộ cho nhi nữ Nam Cương, có chỗ nào khônghợp? Ta chính là nhi nữ Nam Cương, tất nhiên phải tuân theo tập tục Nam Cương. Con gái chưa xuất giá không được ngồi vào ghế, dựa vào giường của họ khác, nếu không sẽ là đính hôn. Vị đại nhân này tức giận bổn công chúa không nhận ý tốt của Thái phó, không lẽ đang ngầm uyển chuyển khẩn cầu bổn công chúa gả cho Thái phó sao?”

nói xong, liền ném mị nhãn về phía Thái phó Giao Long trên ghế rồng.

Ngô các lão bị Khất Kha công chúa nói nghẹn họng, tức đến mức râu ria lại bắt đầu dựng thẳng lên.

Thái phó lại không để ý lắm, lạnh nhạt nói: “Phong tục Nam Cương tất nhiên khác với Đại Ngụy, công chúa là khách từ xa tới, tất nhiên không thể bắt công chúa tuân theo tập tục của Đại Ngụy. Bản Hầu sẽ sai người an bài cuộc sống hằng ngày của công chúa, nếu có chỗ nào không tốt mong công chúa rộng lòng tha thứ”

Công chúa nghe vậy cười cười, vẻ mặt không che giấu sự tán thưởng cho Thái phó tuấn mỹ như tiên ở phía trên.

Sau tranh chấp trên triều là lúc dâng quốc lễ.

Lúc mọi người đi đến ngự hoa viên, chỉ thấy ba con khổng tước trắng như tuyết đã được thả ra, rong chơi trên bãi cỏ được dựng tường lưới bao quanh.

Con chim lạ kia toàn thân trắng tinh, lông vũ không có một màu khác, dưới ánh mặt trời lay động rực rỡ, con mắt màu vàng nhạt, trước mặt mọi người đang đi tới đột nhiên rung đuôi dài mở ra hình cánh quạt cực lớn, giống như những sợi mây cực lớn buông xuống nhân gian, trong một thoáng mọi người đang xem đều ngây người.

Niếp Thanh Lân ngồi trên loan giá được thái giám nâng cũng không bước xuống. Tuy bốn phía loan giá đều có rèm buông xuống nhưng vị trí cao nên tất nhiên cũng thấy rõ ràng kỳ cảnh khổng tước xòe đuôi. Nhưng hấp dẫn nàng không phải là khổng tước trắng khoe khoang kia mà là vị công chúa Nam Cương xinh đẹp. Bởi vì Khất Kha công chúa như đang có suy nghĩ mà nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt như có dao, làm người hoảng hốt…

thật vất vả nghênh đón sứ giả Nam Cương, công tác bài trí hoàn thành thuận lợi, Niếp Thanh Lân nghĩ Thái phó chắc chắn sẽ lại áp giải mình trở về tẩm cung, không nghĩ đến Thái phó đại nhân lại tuyên nàng vào thư phòng tiếp tục việc học “chưa xong”.

Lúc tiến vào thư phòng, Thái phó đại nhân vẫn luôn chưa nói câu nào với mình cuối cùng ngẩng đầu lên, phất phất tay, để cho nhóm cung nhân đều đi ra ngoài, sau đó chỉ vào bên trong: “Thánh thượng đi vào bên trong nghỉ ngơi đi.”

Niếp Thanh Lân ngoan ngoãn đi vào buồng trong, chợt phát hiện trên giường chất một đống sách, có lẽ là cho mình đọc giải sầu đây.

Cầm lấy mở ra xem, lại làm cho nàng nghẹn lời, một quyển “nữ giới” vô cùng dày, đúng là tốt hơn so với đọc truyện tình yêu vô bổ nhiều.

“Trinh tĩnh thanh nhàn, cử chỉ e ấp,chính là phụ đức. Lựa lời mà nói, dừng lại đúng lúc, chính là phụ ngôn; ăn mặc chỉnh tề, không lôi thôi nhếch nhác, chính là phụ dung; chăm chỉ thêu thùa, nói năng thận trọng, giỏi bề nêm nấu, nhiệt tình hiếu khách, chính là phụ công. Nữ tử phải có đủ bốn phẩm chất đức, ngôn, dung, công, thì mới không thất lễ...”

Sau khi xem, Niếp Thanh Lân chợt cảm thấy ngũ hành của mình nhất là thiếu đạo đức, dù khôi phục thân nữ nhi, cũng cách nữ đức (nhân phẩm của người phụ nữ) khá xa.

Thái phó bận rộn trăm bề, nhưng đúng là cũng quá cẩn thận, trong nữ giới còn lấy chu sa dùng để phê duyệt tấu chương đánh dấu vài chỗ để nhìn ra trọng điểm.

Nhìn chăm chú cẩn thận chỗ Thái phó đánh dấu: “Phu hữu tái thú chi nghĩa, phụ vô nhị thích chi văn, cố viết phu giả thiên dã. Thiên cố bất khả đào, phu cố bất khả ly dã. Hành vi thần kỳ, thiên tắc phạt chi, lễ nghĩa hữu khiên, phu tắc bạc chi…”

Đoạn này nàng hiểu rõ, chính là nhấn mạnh “trinh nữ không lấy hai chồng”, nhưng trượng phu cưới bao nhiêu người thì đều là chuyện hiển nhiên, mà như vậy thì không thể nào tránh được. Cho nên, dù biển dấm chua dậy sóng, nữ tử cũng không được chạy trốn. Nếu không tướng công có trách nhiệm trừng phạt người không tuân thủ nữ tắc kia.

Sách này đúng là vật tốt, cũng không biết là gã khùng nào quá oán hận phụ nữ biên soạn ra? Trước kia, mình là hoàng tử đọc nhiều sách như vậy lại sót một bản hành văn tỉ mĩ lý lẽ rõ rang như cuốn này, đáng tiếc đáng tiếc…

Ánh mắt bắt đầu không có tiêu cự, chỉ trong chốc lát đã ngủ.

Đến lúc bên người truyền đến sự ấm áp, ngẩng đầu phát hiện Thái phó nhiều công việc bề bộn đã nằm bên cạnh mình.

Niếp Thanh Lân còn chưa mở to mắt đã cảm giác được cái hôn ấm áp rơi vào mí mắt của mình. Tiểu Long Châu chợt cảm thấy hoảng sợ, vội vàng mở mắt ra, nhỏ giọng nói: “Thái phó, không thể! Nếu ngài hôn nữa, trẫm phải cắt mí mắt để tuân thủ phụ đức (phẩm hạnh của phụ nữ) rồi.”

Thái phó làm sao không hiểu bé con này đang giả vờ, giơ tay vân vê vành tai non mềm của Long Châu, hừ lạnh nói: “Nếu Hoàng thượng đã xem qua nữ giới liền có ý chí lớn như vậy, giữ vững nữ tắc, thật đúng là tâm tư nhanh nhẹn, từ một suy ra ba, về sau vi thần cũng đỡ tốn nhiều công sức.”

Tiểu Hoàng đế cảm thấy hiếm khi tâm tình Thái phó hiền hòa như hôm nay, bất mãn mấy ngày trước hầu như không còn, dáng vẻ mềm mỏng hơn, dựa vào cánh tay rắn chắc của Thái phó nhỏ giọng nói: “Thái phó còn tức giận với trẫm?”

Thái phó xem tấu chương cũng mệt mỏi, lúc này thảnh thơi, đi vào bên trong có thể thấy được thân hình xinh đẹp làm người thương yêu, trong lòng rất thoải mái, nghe được giọng nói trầm thấp mềm mại của Long Châu nhẹ giọng hỏi bên tai mình, liền mơ hồ “Ừm” một tiếng.

hắn ừm làm Niếp Thanh Lân không hiểu, chưa từ bỏ ý định hỏi: “Hết giận rồi đúng không?”

“Ừm…”

“Vậy sao Thái phó còn muốn trách phạt trẫm như thế, để cho Đan ma ma cả ngày xoa…xoa…” cuối cùng Niếp Thanh Lân lắp bắp hỏi.

Thái phó hơi mở mắt ra: “Thế nào? Thánh thượng không thích?”

Vẻ mặt Long Châu tủi thân, cắn môi nói: “Dù gì cũng đâu có lớn, còn lấy cái kia xoa làm gì? Đan ma ma nói nếu không xoa, về sau lúc cho con bú mẹ sẽ bị ảnh hưởng. Có thể thấy được ma ma không phải là được giáo dưỡng trong nội cung. Đừng nói đến sau này… Trẫm có hay không… Coi như là có, cũng đâu có ai tự mình nuôi nấng? Thái phó, để cho Xảo Nhi trở lại hầu hạ trẫm được không?”

thật ra Niếp Thanh Lân không nói dối, trong nội cung, đám nương nương sinh con đều có nhũ nương, dù ở ngoài cung, trong nhà các quan to thì cũng không có nhiều người tự mình nuôi con. Chuyện này Niếp Thanh Lân có tội, nhưng cũng không có ích gì. Mục đích cuối cùng của nàng là hy vọng Thái phó đã bớt giận, để nàng yêu cầu đưa Xảo Nhi về.

Vệ Lãnh Hầu nghe vậy, mắt phượng dài đột nhiên không có ý tốt, nheo lại nói: “Thánh thượng không chắc chắn sau này mình có thể có hay không, là nghi ngờ năng lực của vi thần sao? Đợi sau khi thánh thượng điều dưỡng thân thể tốt lên, thần tất nhiên sẽ dốc hết sức lực, ngày đêm phụng dưỡng bên gối thánh thượng, không để long thể trống rỗng, âm dương mất cân đối. Về phần sữa, con không cần ăn, không lẽ tướng công của nàng khôngkhát nước sao…”

Cuối cùng những câu chữ hạ lưu kia bị đôi môi mỏng ngăn lại, mượn miệng lưỡi truyền vào cổ họng.

Đôi má Niếp Thanh Lân ửng đỏ, chỉ cảm thấy điểm mấu chốt sự hạ lưu của nịnh thần này không ngừng vượt kỉ lục.

Lăn lộn trên giường một trận, Thái phó thấy có thể châm ra lửa, thật muốn lôi bàn tay nhỏ bé kia nắm dây cương giống như trong doanh trướng.

Khi đó, Thái phó hiểu lầm nàng là nam tử, trên người mình có thứ gì mà bé con không có, chuyện nam tử hư hoàng giả phượng, lăn lộn cùng nhau thìcũng không có gì là lạ. Lúc ấy cũng như vậy, muốn cho Long Châu được thoải mái, nhưng Long Châu lại chết sốngnằm sấp không chịu dậy, không cho đụng chạm.

Tuy lúc bấy giờ say mê Long Châu quá sâu đậm, nhưng trong lòng vẫn có chút mâu thuẫn không muốn đụng chạm vật kia của thiếu niên, nhưng cũng chỉ như vậy thôi. không nghĩ rằng nhờ thế mà tiểu Hoàng đế giảo hoạt dốc lòng che giấu.

Nghĩ vậy liền có chút giận dỗi, lôi kéo bàn tay như ngọc trắng không tha…

Đợi đến khi tiểu Hoàng đế được thả ra khỏi thư phòng, ống tay áo có hơi ẩm, yếm dán chặt lấy ngực cũng hơi đau. Giỏi cho gã Thái phó không biết xấu hổ kia, lại học theo trẻ con mới sinh… Nghĩ thế, dưới chân lại mềm nhũn.

Đến khi nàng ngồi vào loan giá, được nâng về tẩm cung mới phát hiện có một người đang quỳ đón mình ở cửa đại điện.

Niếp Thanh Lân tập trung nhìn, không phải là An Xảo Nhi đã tách biệt nhiều ngày sao?

“Hoàng thượng…” âm thanh An Xảo Nhi nghẹn ngào, nói chưa hết một câu mà nước mắt đã rơi.

“Nô tài đáng chết! không cẩn thận làm liên lụy Hoàng thượng…” Niếp Thanh Lân vội nâng nàng dậy, nhìn tay nàng quấn đầy băng, không cần hỏi cũng biết nô tỳ trung thành này bị gì.

Khóe mắt liếc Đan ma ma nét mặt không đổi đang dẫn mấy người hầu câm đứng ở một bên, nàng liền mỉm cười vỗ tay Xảo Nhi, nói: “Ngươi không có chuyện gì, Thái phó đã thả người là không trách tội ngươi rồi. Mau lau nước mắt đi, trẫm nói cho ngươi vài tin đồn thú vị mấy ngày nay”.

Đến khi tiến vào bên trong, thấy hai bên không có người, An Xảo Nhi mới từ trong nước mắt nói ra: “Hoàng thượng, mau tìm cách cứu Trương thái y!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT