Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 39

Làn da Long Châu Tử cực kỳ trơn nhẵn non mềm, không chỗ nào không khiến người ta mê muội, nếu không phải lo lắng ban ngày nàng mới bị kinh sợ, Vệ Lãnh Hầu thật muốn dùng môi lưỡi của mình nếm thử từng chỗ từng chỗ trên thân thể bé con trong lòng.

Đêm hôm đó, Thái phó không hồi phủ, dứt khoát ngủ cùng một giường với Hoàng thượng, Niếp Thanh Lân nhẹ nhàng khuyên nhủ vài câu, đại khái là nếu Thái phó không trở về phủ, chẳng phải sẽ làm cho đám thiếp thất trong phủ chờ cửa rất lâu.

Thái phó đang cởi y phục, rửa mặt trừng mắt nhìn Long Châu đang ôm chăn ngồi trên giường một cái: “Vi thần để cho Hoàng thượng đọc nữ giới, là hy vọng Hoàng thượng nhớ lời dạy của người xưa là lấy phu làm trời, một nữ không thể lấy hai chồng! Cái việc hiền đức khuyên can phu quân nạp nhiều thiếp thất kia Thánh thượng đừng có đọc, chẳng ra cái gì cả chỉ khiến người ta tức giận, ngược lại nếu có thể dùng chiêu trò đối xử với ‘Kỹ nữ phóng đãng’, cào mặt kẻ cướp chồng nàng, thì đó mới thể hiện được bản sắc của Hoàng thượng.”

Niếp Thanh Lân muốn thể hiện cho Thái phó thấy mình là người có tấm lòng rộng rãi: Nếu hàng đêm Thái phó có thể ngủ ở chốn hoa liễu, không đến tẩm cung quấy rầy nàng nữa, đó mới là chuyện tốt đẹp. Nhưng lời nói vừa đến miệng, cảm thấy nếu nói ra, chỉ sợ đêm nay vị Diêm Vương nào đó sẽkhông để yên, liền kịp thời ngừng nói, chỉ làm bộ mệt mỏi rồi.

Đây cũng không phải giả bộ hoàn toàn, trời sinh Long Châu Tử thân thể vốn kém, khí huyết không thông nhưng bên người có mãnh thú túc trực, nên trước khi ngủ phải chậm rãi hít thở rồi hãy nói. Ngược lại Thái phó sợ nàng ngủ không yên ổn, liền sai người đốt một ít trầm hương an thần, một lúc sau, Long Châu Tử đã nằm sấp trong ngực hắn ngủ thiếp đi.

Được một lúc, Long Châu Tử bắt đầu ngủ không yên ổn, Vệ Lãnh Hầu ôm nàng cảm thấy thân thể của nàng đổ từng trận mồ hôi run rẩy khôngngừng, cũng không biết đang mơ thấy ác mộng như thế nào, thân thể cứ thế lăn qua lăn lộn lại, nhưng ngay cả một câu nói mớ cũng không phát ra.

Lúc tỉnh, thì luôn giả bộ tính tình hiền hòa, nhưng đến khi chìm vào giấc ngủ thì lại lộ ra bản tính quật cường.

Vệ Thái phó nhớ tới bé con xấu xa xảo quyệt này từng giả bộ mê sảng tố cáo Đan ma ma, khóe miệng hơi nhếch lên, hừ lạnh một cái, nếu thật sự có tật xấu nằm mơ nói mớ thật ra cũng rất tốt! Ít nhất hắn có thể nhìn thấu bé con thơm mềm trong lòng đang suy nghĩ đến cái gì.

Vệ Lãnh Hầu vươn dài cánh tay ra kéo bé con đang lăn lộn kia vào trong ngực, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ nên nhìn thấy sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, lông mi xinh đẹp vì cơn ác mộng kia nên không ngừng run nhẹ.

Vệ Lãnh Hầu chỉ cảm thấy trái tim của mình giống như bị một sợi dây vô hình gắt gao chói chặt, theo cảm xúc của người ngọc trong ngực mà cùng nhau lên xuống.

Từ sau khi phát hiện bí mật của Niếp Thanh Lân, Thái phó liền ra lệnh cho Nguyễn công công mang tới mấy quyển ghi chép cung quy năm xưa, cặn kẽ lật xem quyển ghi chép về Lệ tần kia.

một phi tần đã sớm không được sủng ái, ngay cả việc có con ở trong cung hơn mười năm cũng chỉ được ghi lại trong một hai trang giấy mỏng mà thôi!

Đại Ngụy Thành Quang năm thứ sáu, Lệ tài nhân sinh long phượng thai, hoàng tử là huynh, công chúa là muội, phong làm Lệ tần.

Đại Ngụy Thành Quang năm thứ chín, Lệ tần không chăm sóc con cẩn thận, khiến thập tứ hoàng tử bị rơi xuống nước, hôn mê bất tỉnh, Lệ tần bị Ngụy Minh đế trách mắng, phạt quỳ ở cung Quảng Dạ, may mà hoàng tử được phúc trạch che chở, nên bình an tỉnh dậy, nhưng mà công chúa của Lệ tần mắc bệnh hiểm nghèo, mấy ngày sau chết bất đắc kỳ tử, lo sợ mọi người trong cung sẽ bị lây ôn dịch, nên ngay trong đêm đã được đưa ra khỏi cung.

Lúc công chúa chết non cũng chỉ mới ba tuổi, nhũ danh Trứng gà, bởi vì mất lúc tuổi còn quá nhỏ, nên không có đại danh và phong hào...

Cũng chỉ có vài dòng ít ỏi về công chúa “chết non” kia được ghi lại trong chính sử Đại Ngụy.

Vệ Lãnh Hầu chỉ nhìn đến đây, liền hiểu được nguyên do trong đó, chỉ sợ thập tứ hoàng tử kia rơi xuống nước ngay lúc ấy đã tắt thở. Lệ tần sợ rằng sau này ở trong cung sẽ không có chỗ dựa, Hoàng đế vì mất con trai nên sẽ oán giận bà ta, liền cắn răng bí quá hoá liều, dùng nữ nhi của mình thay cho nhi tử đã chết sớm kia, cậy vào việc hai đứa trẻ này là song sinh giống hệt nhau nên sẽ giúp bà ta vượt qua một kiếp này, sau này lấy lại được sựsủng ái của hoàng thượng, sẽ sinh một đứa con trai nữa.

Vệ Lãnh Hầu đọc đến chỗ này, cười lạnh một chút. May mắn là sau này Lệ tần kia dù gắng sức dùng tất cả mọi thủ đoạn cũng không được Hoàng đế sủng hạnh mang thai, bằng không nếu bà ta sinh thêm được một đứa con trai, nữ nhân to gan lớn mật dã tâm bừng bừng này sao có thể giữ lại điểm yếu là vị hoàng tử giả công chúa thật kia?

Tiểu Long Châu của hắn sợ sẽ đoản mệnh giống như ca ca của nàng, sớm hương tiêu ngọc vẫn...

không phải Vệ Lãnh Hầu hắn nghĩ lòng người ai cũng ác như nhau, nhưng mà nữ nhân trong cung chắc chắn sẽ không từ một thủ đoạn nào để tranh đoạt hoàng sủng, cuối cùng sẽ trở nên vô cùng đáng sợ, sợ rằng ngày cả bản thân người đó cũng không tưởng tượng nổi.

Lệ phi kia, chết đi cho sạch đất...

Vệ Lãnh Hầu phát hiện, mình càng hiểu rõ hơn về người ngọc trong lòng thì sẽ càng cảm thấy luyến tiếc thương xót nàng. Chỉ là không biết cần bao nhiêu cơ duyên xảo hợp, mới có thể nuôi dưỡng được một viên minh châu không bị vẩn dục thối nát giống như những thứ trong Ngụy cung.

Vốn cho rằng khi nàng là hoàng tử, thì những ân sủng mình ban đã là thi ân, bố đức.

hiện tại lại cảm thấy cho dù đặt người này lên đầu quả tim, ngậm vào trong miệng cũng sợ không đủ. Đây là nữ tử đã bị thế gian lãng quên, nhưng lại là Trứng gà của một mình Vệ Lãnh Hầu hắn. Thậm chí trong lòng Vệ Lãnh Hầu cảm thấy mình quen biết Trứng gà này quá muộn, để nàng không nơi nương tựa một mình ở trong cung chịu khổ sở nhiều năm như vậy.

một đêm này, Vệ Lãnh Hầu không hề chợp mắt, trong đầu không phải là vấn đề của Nam Cương Bắc Hải, cũng không phải quyết định sát phạt, mà trong ánh mắt là tình cảm chan chứa, chỉ hận không thể nuốt Long Châu này vào trong bụng, như vậy mới có thể an tâm.

Sinh thần năm nay của thiếu niên thiên tử là việc đại sự trong cung.

Rất nhiều năm trước kia, lúc đó Nguyễn công công vẫn chỉ là một tiểu thái giám không có thế lực, nhìn từng nhóm đại thái giám cao ngạo tự mãn qua lại trong cung, thì vô cùng hâm mộ.

hiện tại mặc dù đã được lên đến cấp Đại tổng quản trong hoàng cung, nhưng xưa đâu bằng nay, quyền thế phong thái của Đại thái giám đứng đầu không được như các đời trước nữa.

Hoàng cung này cũng không còn phô trương và náo nhiệt giống như lúc tiên đế chưa mất. Tần phi và các hoàng tử hoặc là bị bắt giam hoặc bị giáng chức, một đám người sống trong sự lo lắng đề phòng.

Vẻ mặt các nhóm chủ nhân không vui vẻ, bọn cung nữ thái giám hầu hạ phía dưới sao có thể vui tươi được, trên đường đi đều là bộ mặt ủ rũ ỉu xìu, không có ai đáng tin cậy. Cả hoàng cung to như vậy nhưng cũng không thấy tiếng động ồn ào náo nhiệt giống như xưa, ngoại trừ những ngày lễ tết thì làm tượng trưng cho có, phần lớn thời gian còn lại, tất cả mọi vườn ngự uyển đều vắng lặng trống trải giống như miếu sơn thần trong thâm sơn rừng già vậy.

Lần này Nguyễn công công nhận khẩu dụ của Thái phó, tổ chức thật tốt sinh thần mười sáu tuổi của Hoàng đế, trong lòng cảm thấy rất vui.

Phải biết rằng sau lần gặp nạn ở Yến Tử Hồ, ngay cả ông là đại nội tổng quản cũng không thể thường xuyên thấy Hoàng thượng. Trong lòng ông nghi ngờ Hoàng thượng thất sủng, bị Thái phó nhốt trong tẩm cung.

Nhưng hôm nay nhận được lệnh như vậy thì mới cảm thấy không giống! Phải biết rằng trước khi đại thắng An Tây, cũng là sinh thần của Thái phó, các phủ nha đều chuẩn bị sẵn tinh thần, nghĩ rằng cơ hội a dua nịnh bợ đã đến.

Nhưng lão nhân gia này lại lấy cớ cống phẩm các nơi chưa kịp nộp, quốc khố trống rỗng, vì thế không muốn tổ chức khoa trương, cứng rắn hạ lệnh hủy bỏ, ngay cả một bàn rượu cũng không cho dâng lên.

Từ đó về sau, khi các vương hầu có thượng thọ cụ già hay đầy tháng các bé đều sợ tới mức không dám tổ chức mừng thọ, tiệc mừng linh đình, ai ai cũng làm ra vẻ lo nước thương dân mới là chuyện quan trọng nhất cần làm, sợ bản thân mình kiến thức thấp kém. Nên luôn dựa theo Thái phó đại nhân làm chuẩn.

Nhưng sinh thần mười sáu tuổi của tiểu Hoàng đế, Thái phó tự mình phái người đưa thư tay cho bộ hộ, đặc biệt điều động ngân lượng để tổ chức. Trong thư tay kia cũng không có viết số lượng bạc cụ thể là bao nhiêu, nhưng lời ít mà ý nhiều:

Tận hết sức lực của quốc gia Đại Ngụy, chỉ mong một nụ cười của Thánh thượng!

Đại thần chủ sự hộ bộ đọc được câu này, sau khi nhìn tới nhìn lui, nhìn lên nhìn xuống và nhìn thật kĩ một lúc, liền cho gọi các phụ tá mơi một cuộc bàn bạc khoảng một canh giờ, mục đích chính là: Luồng gió yêu ma của Thái phó đại nhân đang chuẩn bị thổi tới đâu?

Vì sao tiệc sinh thần của Hoàng đế lại được tổ chức long trọng như thế? Có phải muốn cố ý làm như vậy, để cho mọi người thấy tân đế là một hôn quân giả tạo xa hoa dâm dật? Nếu là như thế thì nên tổ chức xa hoa thế nào, dâm dật ra sao, mới có thể tạo nên trạng thái đối lập rõ rệt giữa việc yêunước thương dân của Thái phó đại nhân?

Hộ bộ buồn bực bạc trắng không ít tóc, nhưng trong lòng Nguyễn công công thì lại vô cùng rõ ràng!

Các vị đại nhân này đã bổ não quá nhiều, câu nói kia của Thái phó, cùng một ý nghĩa với việc đốt lửa đùa giỡn chư hầu và ngàn vạn dặm vận chuyển trái vải! Đều là sủng ái mỹ nhân đến mức đầu óc u mê, hận không thể đem tất cả những thứ trang sức mới nhất đẹp nhất trong thiên hạ đặt trong mâm, dâng lên cho người mình yêu quý nhất xem.

không hề băn khoăn như các nhóm đại thần kia, người thay mặt Thái phó chuẩn bị các công việc tiếp theo – Nguyễn công công tất nhiên muốn mọi việc đều phải hoàn hảo không chút sứt mẻ, từ đó thể hiện được bản lãnh của mình, đồng thời có thể hưởng thụ quyền lực của chức vụ Đại tổng quản đại nội này.

Nguyễn công công chọn một đám tiểu thái giám khôn khéo lanh lợi, sai bọn họ đi mua những thứ cần dùng trong cung.

Thời gian sau đó, trong cung gà bay chó sủa, bọn cung nữ thái giám bị Nguyễn công công – người đang có đường làm quan đang rộng mở sai khiến xoay vòng vòng, đầu tiên là phải dọn dẹp lại các cung thất, tất nhiên là không được dính một hạt bụi nào, ngay cả việc sắp xếp lại những hòn đá trong Ngự Hoa viên cũng là xê dịch rồi lại xê dịch, những hòn đá đó phải được sắp xếp đúng chuẩn với ý cảnh mà Nguyễn công công đưa ra, đổi mới toàn bộ các đồ vật đã cũ trong cung thất, khôi phục lại vẻ xa hoa lúc tiên đế còn sống.

Hoàng đế không có con nối dòng, dựa theo thông lệ của triều Ngụy, trưởng tử của các đại thần trong triều đều phải vào cung dâng lễ vật, đại diện cho phủ trạch của họ chúc mừng sinh thần Hoàng đế.

Việc lần này trong cung tổ chức tiệc lớn, ngoài việc Thái phó đưa thư tay cho hộ bộ, cũng gửi cho tất cả các nhóm triều thần khác.

Cũng giống với hộ bộ, các nhóm triều thần khác chính là trống đánh xuối kèn thổi ngược với ý tưởng thật sự của Thái phó, đều cho là Thái phó muốn cho mọi thiên hạ thấy thái độ trung quân của mình. Đồng thời cũng để xem xét sự trung thành của quần thần, tiệc sinh thần lần này chính là một cuộc tuyển chọn quyết định sự sống chết, nếu thức thời, tất nhiên là phải phân rõ giới tuyến rõ ràng với tên Hoàng đế rối gỗ sắp trưởng thành kia.

Cho nên, ngoại trừ Ngô các lão là lão thần thật sự sự trung thành ra, các quan khác đối với việc tặng lễ vật lần này đều qua loa lấy lệ.

Trước ngày sinh thần của Hoàng đế một ngày, nhóm trưởng tử hai tay cầm các hộp kim loại được điêu long khắc phượng nối đuôi vào tiến cung, đi tới điện Tuyên Hòa, bọn thái giám nhận lấy hộp lễ đặt lên trên bàn trong điện rồi ghi tên lại.

Hôm đó Thái phó ở trong ngự thư phòng xem tấu chương một lúc lâu, đang chuẩn bị bước ra cửa hít thở không thì thì nhìn thấy những lễ vật mà các trưởng tử tiến cung dâng tặng, nên thuận tiện bước vào trong điện xem qua một chút. đi đến chỗ đặt hộp lễ trước bàn nhìn mấy lần, gương mặt tuấn tú của Thái phó lúc nãy còn rất tốt giờ đã đen xì.

Đây là loại rác rưởi gì thế này! Quả đào vàng, ngọc điêu đều là những đồ vật thô tục, đảo mắt nhìn qua, thật sự không để chọn được một thứ nào cả!

Cổ ngữ có câu: “Nước quá trong ắt không có cá.” Đây là kinh nghiệm lãnh đạo của người nắm quyền thiên hạ đối với thuộc hạ của mình.

Tuy rằng lúc Thái phó mới vừa thượng vị, trừng phạt một đám tham quan, nhưng như vậy sẽ khiến lòng người bị lung lạc, sau khi ổn định thế cục, những người kia mấy đời làm quan thế gia dù sao cũng vô cùng rắc rối phức tạp, không nên rung chuyển toàn bộ.

Nhưng nay dâng tặng lễ vật cho Thánh Thượng, những phú hộ giàu nứt đổ đố vách lại giả bộ nghèo khó, như vậy tự dưng làm hắn dâng lên ý định muốn xét nhà sung quỹ hết của cải của mấy tên keo kiệt này!

Tâm tình đang tốt của Thái phó lập tức biến mất không còn tung tích, trước mặt vài trưởng tử thế gia tiến vào tặng lễ vẫn chưa rời đi, thuận tay cầm lấy miếng Ngọc Như Ý đập lên góc bàn bên cạnh.

Chất liệu ngọc thuộc loại hạ đẳng lập tức vỡ tan, rơi đầy đất giống như giấy vụn.

“Nguyễn công công... chẳng lẽ trong điện đều là những tiểu thái giám thám lam, lén đổi quà tặng của công tử các phủ sao?” Thái phó lạnh lùng hỏi.

Nguyễn công công sợ tới mức co rụt cổ lại, gió xuân mấy ngày nay đã bị thổi bay: “Xin Thái phó xem xét lại, bọn tiểu nô tài có ăn ba cân gan báo cũng không dám làm việc to gan lớn mật này đâu ạ!”

Thái phó hừ lạnh một tiếng: “Nếu không phải lén đổi, tại sao có thể đem những vật tồi tàn này đặt ở đây! Ném những vật bủn xỉn này vào trong rương, đừng có làm bẩn long nhãn của Thánh thượng!”

nói xong, liền bỏ đi ra ngoài, khiến mấy vị công tử còn lưu lại kinh hãi quay sang nhìn nhau.

Tin tức Thái phó tức giận đối với việc triều thần không quan tâm đến ngày sinh thần của Hoàng đế nhanh chóng được truyền ra ngoài.

Các nhóm triều thần hỏi thăm lẫn nhau, đều đoán không ra thánh tâm của Thái phó đại nhân.

Những người có tâm tư nhanh nhẹn lập tức hiểu ra, tiệc sinh thần của Thái phó là do sợ ảnh hương đến danh dự nên mới không tổ chức, nhưng tiệc sinh thần lần này của hoàng thượng đúng với lẽ thường, những lễ vật được tặng lần này đều xung vào quốc khố, nhưng thật ra chẳng phải đều vào hết trong túi Thái phó đại nhân sao?!

Dâng tặng lễ vật cho Hoàng thượng cũng chính là dâng tặng lễ vật cho Thái phó!

Các nhóm triều thần như được thắp sáng đầu óc, lập tức hành động, mua sắm lễ vật một lần nữa. Nhất thời trong kinh thành các cửa hàng bán đồ nước ngoài tinh xảo đều chật kín người, các vật lúc bình thường vô giá cũng rất nhanh được bán hết.

Tranh chữ cổ là loại lễ vật tao nhã nhất lại càng ngàn vàng khó cầu.

Niếp Thanh Lân cũng không biết tâm huyết nhất thời dâng trào của Thái phó đã khiến các nhóm vương công trong kinh thành gà bay chó sủa.

Đến ngày thọ yến, Niếp Thanh Lân mũ mão thẳng thớm, đầu tiên đến Thái Miếu tế tổ, sau đó hồi cung nhận ba quỳ chín lạy của quần thần.

Sau khi hoàn thành lễ, Thái phó tuyên đọc một bài văn để chúc mừng sự trưởng thành của Hoàng đế.

Niếp Thanh Lân ngồi ngay ngắn trên long ỷ, nghe bài văn thì trong lòng xúc động: Rốt cuộc không uổng công cho chức danh tam giáp Trạng Nguyên lang, nói có sách, mách có chứng, lời lẽ hùng hồn, đầy màu muôn vẻ. Cuộc sống kiểu con rối, ai xếp đâu ngồi đó mà vào miệng của Thái phó đại nhân lại tràn đầy tình cảm, ý thơ dạt dào. Làm cho Hoàng đế là nàng nghe xong cũng muốn rơi lệ, ôm lấy đệ nhất hiền thần của Đại Ngụy này khóc nức nở, cảm thán đúng là sống đến nay đã là gian khổ không dễ!

Nàng ngồi ngay ngắn sau bức rèm che mặt, hơi nhìn lướt qua Thái phó đại nhân trước điện, một thân hoa phục giống nàng, Thái phó đại nhân lúc này cũng ăn mặc cực kì trang trọng.

Triều phục kiểu mới càng làm nổi bật hình dáng như thiên tiên hạ thế của Thái phó, đứng ở trước điện, dáng người cao ngất làm cho người ta nghiêng mắt nhìn tóc đen dày được búi gọn dưới hầu quan, mắt phượng dưới mày kiếm mang theo ý cười như có như không

Bộ dáng như vậy nếu bị nhóm cựu phi tần trong cung nhìn thấy, chỉ sợ sớm đã quên hắn là Diêm Vương lấy mạng, sẽ si mê khuôn mặt anh tuấn của Thái phó.

Tiếp theo là xem lễ vật được tặng, bởi vì lễ vật đã được dâng đến từ sớm, chỉ cần tuyên đọc trình lên cho Hoàng thượng xem là được.

nói thật, Niếp Thanh Lân làm hoàng tử nhiều năm, đây là lần đầu tiên nhận được nhiều lễ vật đến thế. Nhưng thứ đồ đều tinh xảo rất đặc biệt... Nhưng nhìn thế nào cũng thấy không giống như lễ vật tặng cho mình...

Ví dụ như áo choàng dát ngọc chỉ vàng này, kích thước hình như hơi lớn, nếu để nam tử tài hoa cao lớn như Thái phó mặc chắc sẽ rất đẹp. Còn có chiếc chiến cung to như cái đấu bằng đá kia nữa, đọc lễ vật suốt ba canh giờ thái giám mệt tới mức miệng cũng không mở được, huống chi là người trói gà không chặt như nàng...

Thái giám tuyên lễ cũng không có đọc hết tất cả lễ vật lên, có một vài đại thần đến dâng lễ vật trước đó đã dặn qua, chỉ cần đem hộp lễ vật và tên đưa cho Hoàng thượng xem qua là được, ví như... hộp Uyên Ương bát diễn*

*Đơn giản là sex toy bằng ngọc và tranh minh họa thời xưa

Khi tiểu Thái giám dâng hộp lễ trình cho Thái phó xem, ánh mắt Thái phó vốn hơi trầm xuống lại đột nhiên sáng ngời, rất hài lòng gật đầu.

Sau đó tiểu thái giám lại đưa đến phía sau mành, trình cho Hoàng thượng xem.

Niếp Thanh Lân mở cái hộp ra xem, nhưng cũng không có cái gì đặc biệt đáng kinh ngạc, bên trong chỉ có vài khối ngọc hình trụ lớn nhỏ khác nhau, dùng noãn ngọc mài giũa mà thành, còn có mấy thanh trụ như kẹo hồ lô, mấy viên ngọc trắng tròn tròn kết vào nhau thằng hình trụ... Niếp Thanh Lân nhìn mãi cũng không hiểu, cho đến khi nhìn đến một món được tạo hình cực kì giống như thật, mới kịp hiểu một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng một mảnh, giương mắt nhìn trộm thì thấy cách mành che Thái phó không đứng đắn cười mờ ám với nàng.

Tiểu thái giám còn không biết sống chết thêm mắm thêm muối: “Hoàng thượng, đây là lễ vật Binh bộ Thượng thư đại nhân dâng tặng, ngài ấy đã dặn dò nô tài, thứ trong hộp này đều được chế tạo từ noãn ngọc, để trên người sẽ cảm thấy ấm áp, nếu không biết sử dụng như thế nào, có thể xem tập tranh trong hộp phụ, nên cùng thưởng thức với phi tần nương nương, rất đa dạng...”

Bộ dạng nháy mắt nhướng mày của tên tiểu thái giám trông thật đáng ghét, làm như hắn ta biết được tác dụng hay cách sử dụng của bộ Uyên Ương bát diễn này không bằng.

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết thật ra Thượng Ngưng Hiên đại nhân trình tâm ý này cho Thái phó, thật sự là hiền thần tốt, đồng loạt dâng hai muội muội ruột thì không tính, nay còn dâng thêm đồ vật hỗ trợ này...

Trước kia Thái phó hiểu lầm nàng là thiếu niên, nam nữ cũng đều không chê, Thượng Ngưng Hiên kia tuổi cũng đã lớn, bộ dáng kia cũng không tệ, sao không tự cạo râu, tắm táp cởi sạch đi đến giường hầu hạ Thái phó nhỉ?

Dựa vào tâm tư cố gắng nịnh bợ như vậy, nếu có thể trèo lên giường nữa tiền đồ nhất định sẽ sáng lạn!

Khi sắc đỏ trên mặt còn chưa biến mất, thái giám lại dâng lên một phần lễ vật nữa, chẳng qua là phần lễ vật này không có gì kỳ lạ, không phải vàng không phải bạc, chỉ dùng bột mì để nắm thành thân cây đặt trong một cái hộp nhỏ.

Mở nắp hộp ra, trên cỏ xanh mơn mởn có hai đứa trẻ đang trèo lên một gốc cây đại thụ che trời, tiểu thái giám ấn vào một cơ quan phía dưới hộp, hai đứa trẻ kia liền chuyển động, một đang trèo lên, đứa còn lại lại ở dưới tàng cây kéo quần lên.

Cái hộp này nhìn có vẻ rẻ tiền, Nguyễn công công vốn muốn cất đi, nhưng sau đó lại phát hiện cơ quan bên trong rất thú vị, nghĩ rằng thiên tử tuổi còn nhỏ chắc là sẽ thích loại đồ chơi tinh xảo này, liền giữ lại.

Cảnh tượng thú vị trên cánh đồng lại chạm vào trái tim Niếp Thanh Lân, cảnh này sao lại quen thuộc như vậy, giống như trước kia nàng đã từng thấy qua...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT