Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 4

thật ra thì, Thái phó đúng là có hơi đói.

Mới tờ mờ sáng đã bò dậy thượng triều, tiếp đó là dùng hết buổi sáng vá cái vương triều Đại Ngụy rách nát, lại đi bộ trong gió rét nửa ngày, vài ngụm cháo gà nhân sâm húp vội lúc sáng sớm đã tiêu hóa hết rồi. Chẳng qua nếu đã có lòng đi châm biếm tên tiểu Hoàng đế chưa hiểu việc đời này, đương nhiên cũng chướng mắt vài miếng bánh bao để qua đêm, nhấc tay, nện cả cái khay đựng bánh bao bằng đồng xuống đất.

Khay rơi loảng xoảng xuống đất lăn vài vòng, rộn ràng lăn thẳng tới cửa.

Tất cả thị nữ thái giám đứng ngoài cửa đều im thin thít, không dám thở mạnh, sợ bị Thái phó đang trong cơn thịnh nộ nghe thấy.

An Xảo Nhi càng thêm căng thẳng, cái gã nguy hiểm này, ngay cả tiên đế về sau cũng có chút sợ hãi, mới không nhịn được muốn nhổ cỏ tận gốc, lại rước lấy họa sát thân.

Đứa bé kia mới bao nhiêu tuổi, nay là một cô nhi không cha không mẹ, còn bị cái gã Diêm Vương sống này mặc sức làm nhục, vừa nghĩ vậy, đã khôngnhịn được, nước mắt tuôn rơi.

Niếp Thanh Lân vân vê góc áo, thân trong miệng lửa, cảm nhận được lửa giận cuồn cuộn thiêu đốt, len lén giương mắt liếc nhìn vẻ mặt vẫn lạnh như băng của Thái phó, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nhẹ nhàng bước qua đống ngổn ngang dưới đất, nhón chân lấy một đĩa mứt táo khô từ trong cái tủ bên cạnh, dùng chiếc thìa nhỏ gần đó thành thạo móc bỏ hạt táo, đặt táo vào chén nhỏ, lại thành thạo rưới nước trà đã được An Xảo Nhi đun nóng lên trên.

Sau đó bưng đến trước mặt Thái phó, mềm mại mở miệng, “Bánh bao này hơi cứng, sẽ gây hại cho dạ dày, cái này rất tốt, còn hơi nóng, lúc uống nên thong thả một chút.”

nói một câu thật lòng, phản ứng của tiểu Hoàng đế, Thái phó có hơi bất ngờ.

Đúng là bộ dạng của một đứa nhỏ không hiểu đời! Đắc tội với người ta, lấy món quà vặt mà mình thích ra hòng lấy lòng họ.

Nhưng nó không nhìn xem người nó muốn lấy lòng là ai sao?!

Lăn lộn lâu trong thùng thuốc nhuộm danh lợi, quen nhìn vật hối lộ không mỹ nhân cũng châu báu, tiểu Hoàng đế không theo lề thói thật gây ra chút cảm giác mới mẻ. Từ rất lâu rồi chưa ai dùng phương pháp cực kỳ ngây thơ này lấy lòng Vệ Thái phó quyền thế ngút trời. Lửa giận ngập trời của Vệ Lãnh Diêu, bị một chén trà mứt táo do Hoàng đế ngự giá thân ‘pha’ chặn họng.

Niếp Thanh Lân nâng chén trà nửa ngày, cánh tay nhỏ khẽ run lên, trộm liếc Vệ Hầu đại nhân không biết đang trầm ngâm cái gì. Lòng thầm hô hỏng bét, nước trà này vừa mới đun xong, nếu mà bị hất sẽ không khỏi chịu bỏng, không biết thuốc mỡ trong hộp của An Xảo Nhi có còn không, giờ có muốn xin Tiết Quản của Thái y viện chắc phải phí chút tâm tư rồi.

đang suy nghĩ miên man, cái đĩa trong tay chợt nhẹ. Thái phó đại nhân bỗng dưng nhận lấy chén trà kia, chẳng qua không uống liền, mà chỉ híp mắt nhìn mứt táo xoay tròn trong chén.

Niếp Thanh Lân như nhớ tới điều gì, ngồi xuống cạnh Thái phó, cũng không lấy lại, dựa vào cánh tay Thái phó, xán gương mặt nhỏ nhắn đến, ngậm miệng chén nhấp một ngụm lớn, rồi bảo, “Độ ấm vừa đủ, Thái phó có thể uống rồi.”

Vệ Lãnh Hầu chưa bao giờ tùy tiện dùng cơm bên ngoài, kẻ địch vậy quanh, đứng nơi cao phải chịu rét lạnh, khó tránh việc đề phòng bị bỏ thuốc hạ độc. Ban nãy đều do giọng nói mềm mại của thằng nhóc Hoàng đế quấn lấy, nhìn gương mặt nhỏ nhắn trẻ con ửng đỏ, sự sáng suốt liền chết non, hơn nữa bộ dạng pha trà cũng thật đơn thuần đáng yêu, có chút thú vị của đệ đệ bé nhỏ nhà bên, cứ thế mà ma xui quỷ khiến nhận lấy chén trà, nhưng vừa cầm lấy, hắn liền có chút chán nản, nhưng vẫn không ném đi.

Kẻ nhìn như thứ đồ bỏ ngu ngốc kia, lúc này lại có chút thông minh, hiểu được nổi băn khoăn của hắn, tự mình nếm trước.

Kỳ thực Vệ Lãnh Hầu tiến thân từ nghề võ, sau đó trời xui đất khiến mà bước vào quan văn, nhưng trong xương cốt vẫn có thói quen của người luyện võ, sau lại ra biên ải làm Đốc quân vài năm, cho nên việc ăn uống hàng ngày không quá chú trọng đến tiểu tiết.

Nếu tiểu Hoàng đế lộ ra một chút căm hận, hoặc khóc lóc nỉ non hô to oan uổng, có thể khiến Vệ Thái phó chán ghét gài thêm vài tội danh làm khó. Nhưng đối mặt với loại nhục nhã quá mức này của hắn, tân đế lại thản nhiên tiếp nhận, có chút mơ mơ hồ hồ, giống như nắm đấm đánh vào gối bông, làm tiêu tan hứng thú gây khó dễ.

Nếu tiểu Hoàng đế đã chủ động xóa bỏ nghi ngờ, hơn nữa lại đang rất đói, Vệ Thái phó chả thèm khách sáo, một ngụm uống sạch trà mứt táo thơm nức mũi kia.

không biết tiểu Hoàng đế có cố ý không, trước kia Vệ Lãnh Hầu cực kỳ yêu thích vị táo, luôn thích pha trà táo, chỉ là mấy năm này có nhiều việc cần dốc hết tâm huyết, nhiều thói quen cũng đã thay đổi, nghĩ đến đây, chắc chỉ là trùng hợp.

Đợi khi bụng bắt đầu ấm lên, Niếp Thanh Lân lén quan sát thấy hình như trọng thần phụ chính kia đã không còn nóng nảy nữa, liền mềm mại nhỏ nhẹnói, “Niếp Phác kia... Trẫm không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ lúc Trẫm tám tuổi, hắn ta theo An Tây vương đã tạ thế vào cung thỉnh an Thái hậu lúc đó vẫn còn khỏe mạnh, không biết thế nào, sau đó lại nói lời khó nghe gì đó trong cung Thái hậu, bị Tiên hoàng đuổi ra ngoài, về sau Trẫm và vị Đường huynh này không gặp nhau nữa, không dễ gì mà An Tây Vương vẫn còn nhớ nhung tới Trẫm, chỉ là cái tật nói hưu nói vượn này hình như vẫn chưa sửa được...”

Nghe giọng nói non nớt mềm mại độc đáo của riêng tiểu Hoàng đế kia, vừa vặn dạ dày cũng bắt đầu ấm dần lên, người cũng thả lỏng rất nhiều, đangdựa lên giường nhỏ nghỉ ngơi, Vệ Lãnh Hầu bỗng giật mình, không nhịn được lại nhìn tiểu Hoàng đế hắn luôn không quá coi trọng này một lần nữa. trên gương mặt nhỏ nhắn hơi lộ vẻ yếu ớt kia, là một đôi mắt to long lanh ngấn nước, hơi thở đầy nét ngây thơ, chỉ là một đứa bé chỉ thuận miệng nóira những lời con trẻ.

Nhưng trong lúc lơ đãng, đứa trẻ này nhắc tới chuyện cũ thực chất là đang nhắc nhở hắn.

Việc trong cung Vệ Lãnh Hầu biết rất nhiều, đương nhiên biết đoạn bí sử này. Gã Niếp Phác kia là một kẻ háo sắc gan trời, khi đó thừa dịp các phiên vương vào kinh diện thánh, hình như đã ngủ với một vị hoàng tẩu nào đó thuộc dòng dõi Hoàng thất trong tẩm cung của Thái hậu.

Chuyện xưa đó vốn không đáng nhắc đến, nhưng đột nhiên nhắc đến đảo mắt nghĩ kỹ ra, Vệ Lãnh Diêu ngay lập tức thầm nảy ra một ý. An Tây Vương dám làm xấu mặt Vệ Lãnh Hầu hắn, hừ hừ, vậy hắn sẽ khiến dòng dõi An Tây Vương tan thành mây khói!

Suy nghĩ ác độc đảo quanh trong đầu, liền không hơi đâu mà dây dưa với tiểu Hoàng đế, ngay cả một câu “Vi thần xin cáo lui” cũng lười nói, hắn đá văng bánh bao lăn đầy đất rồi rời đi.

Nguyễn công công một đường theo tới, đứng ở cửa tẩm cung, vốn tưởng rằng lát nữa sẽ nghe thấy tiếng Hoàng đế rên rỉ cầu xin, lòng đang thầm cảm khái!

Dù sao trên triều hôm nay, Vệ Thái phó không chút lưu tình tịch thu tài sản giết chết cả nhà Ngự sử nói hộ thay An Tây Vương, là cựu thần đã làm quan hai mươi năm đó, cởi mũ xuống liền bị kéo ra ngọn môn chém đầu.

Lúc hạ triều, ông đứng cạnh thấy rất rõ, cơn giận vẫn chưa tan đâu, đi bộ nửa ngày trong tuyết, đỉnh đầu lại bốc hơi nóng hầm hập, đáng sợ tới mức đám thị vệ phía sau không dám thốt lên một tiếng.

Đến khi Vệ Thái phó rẽ vào tẩm cung Hoàng đế, Nguyễn công công thầm kêu một tiếng, “Hỏng bét, đứa bé kia tránh không thoát rồi.”

Dù sao cũng là lão nhân trong cung, Thập tứ hoàng tử trước nay chưa từng bộc lộ tài năng gì trong cung, Lệ phi điêu ngoa độc ác, tính tình kiêu ngạo, mấy chuyện này nọ trước kia, khiến không ít người ghen ghét. Khi còn bé, Thập tứ Hoàng Tử không ít lần bị mẫu thân liên lụy, lớn hơn một chút liền như người vô hình, chẳng ai còn nhớ tới.

Thầm nghĩ đứa bé kia cũng thân bất do kỷ như phần lớn mọi người trong cung, là một kẻ chịu khổ, bị Hoàng gia bỏ rơi, nay lại bị đưa đến vị trí kia, cũng thật đáng thương.

Đáng tiếc nay đang thời loạn thế, đều thân ai nấy lo, đâu ai rảnh rỗi mà đi thương xót kẻ khác, chỉ có thể thờ ơ lạnh nhạt nhìn một cọng cỏ yếu ớt không gốc rễ bị giày xéo.

Nhưng đâu ngờ, trong đại điện ngoại trừ ban đầu có âm thanh của khay đổ, thì không còn tiếng động nữa. một lát sau, đã nhìn thấy Vệ Thái phó nhẹnhàng thoải mái đi ra, tiếp đó không quay đầu lại liền rời cung.

Nguyễn công công lau mồ hôi lạnh, ngoảnh đầu lại nhìn nhìn cái vị tiểu Hoàng đế đang đứng ở cửa đại điện vẻ mặt nhún nhường cung tiễn phụ chính đại thần kia, không khỏi thầm cảm thán, “Trong thâm cung này, đúng là ngọa hổ tàng long, nhìn như bình thường, không chừng lại là nhân tài!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT