Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 40

Mắt Niếp Thanh Lân nhìn lên tên trên hộp quà, trên đó viết: Chủ Hình bộ - Tư Mã Cát Thanh Viễn. Nàng còn chưa nhớ ra đây là ai thì tiểu thái giám đãchuẩn bị cất hộp quà nhỏ đi rồi.

“Cái này khá thú vị, đưa đến tẩm cung của trẫm”, Niếp Thanh Lân cười dặn dò.

Sau đấy lễ vật cũng không có gì quý hiếm kỳ lạ gì, chỉ là xem từng cái từng cái một. Cuối cùng là quà của Thái phó.

Vệ Lãnh Hầu dâng lễ vật cho thánh thượng tất nhiên không phải là những vật vàng bạc tầm thường, mà là một cuốn tranh, cũng không biết là bút tích của bậc thầy nào.

Cho hai tiểu thái giám cẩn thận từng ly từng tý mở ra cuộn tranh, một vị mỹ nữ liền hiện ra.

Bên trong tranh vẽ một nữ tử đứng dưới cây mai hồng, giơ tay rung cành mai có con mèo trắng đang nằm. Tuy người con gái ấy chỉ đứng nghiêng, nhưng mày cong môi thắm, da trắng nõn nà, vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh. Cả bức tranh được bố trí rất thanh cao và trang nhã, từng sợi tóc hay trâm hoa đều được khắc họa tỉ mỉ chi tiết, nét vẽ cũng rất sắc sảo.

Mỹ nhân trong tranh có chút giống với bộ dáng ngày thường mình trong gương, tất nhiên là vẽ mình. Trong lòng Niếp Thanh Lân kinh sợ, thầm nghĩ Thái phó mang họa sĩ nào đi gặp mình lúc mình đang mặc nữ trang?

Tập trung nhìn vào phần kí tên bên dưới, lại là con dấu của Thái phó.

Niếp Thanh Lân rất muốn ngẩng mặt lên trời thở dài: Thái phó đại nhân quá keo kiệt rồi! một chút bạc cũng không bỏ ra, chỉ tự mình đóng cửa phòng vẽ bức tranh chân dung coi như là lễ vật.

Nhưng mà, thật sự Vệ Lãnh Hầu là kỳ tài trăm năm mới có một, nét vẽ dứt khoát, họa phong sắc bén, ngoài việc đem quyền lực và thủ đoạn đùa giỡn trong lòng bàn tay thì bây giờ mới phát hiện bút pháp cũng không phải tầm thường, lối vẽ tranh mỹ nữ này cần phải có nét vẽ tinh tế tỉ mỉ, cũng không biết bức tranh này lãng phí bao nhiêu thời gian của Thái phó bận rộn suốt ngày nữa.

Trong lúc tỉ mỉ đánh giá bức họa, nàng cảm nhận có ánh mắt sáng ngời bên kia bức rèm nhìn thẳng qua đây. Niếp Thanh Lân nhìn Thái phó cười nhẹ, xem như cảm tạ tâm tư của Thái phó. Bên này tự nhiên cười nói, còn ánh mắt bên kia lại cực nóng rồi.

Lúc khai yến, Thái phó muốn chuyển tới dùng chung thiện với Hoàng thượng sau bức rèm che, nhưng lại có một thị vệ sắc mặt vội vàng nói vài câu bên tai, Thái phó liền đứng dậy đi ra ngoài đại điện.

Thái phó vừa đi, không khí trong điện lập tức dễ thở hơn nhiều, nhạc phường bắt đầu tấu nhạc biểu diễn, hơn mười vũ nữ đã bắt đầu ca múa uyển chuyển. Tất cả mọi người bắt đầu chìm đắm trong âm nhạc.

Nhưng Niếp Thanh Lân đang ở trên đài cao, cảm thấy rất rõ ràng trong các vị thế tử công tử, có một ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía mình.

Theo ánh mắt nhìn sang, chỉ thấy một vị nam tử trẻ tuổi anh tuấn, mặc một cẩm bào màu xanh, mày rậm mắt sáng. Nhìn hắn cũng không giống hoàng thân quốc thích, cũng không biết là công tử ở quý phủ nào, mỹ nhân ca múa không nhìn, lại nhìn mình đang ở trong rèm.

Sau khi cùng quần thần uống vài chén, Hoàng đế tửu lượng kém, đã sớm rời khỏi đại điện.

Sau khi nàng bị rắn tấn công ở tẩm cung, cung điện xung quanh được cải tạo, xung quanh đào một kênh mương, bên trong là nước hùng hoàng (hùng hoàng có tác dụng đuổi rắn), tránh côn trùng có độc đến làm phiền.

Đáng tiếc, chút nước nho nhỏ này lại không ngăn cản được con đại xà thành tinh kia… Niếp Thanh Lân tiếc nuối nghĩ.

Bước vào tẩm cung, liền thấy hộp gấm bé con leo cây đặt ở giá sách. Trong lúc rảnh rỗi, Niếp Thanh Lân ôm hộp gấm dựa vào giường êm chơi tiếp.

Sau khi điều chỉnh lại các cơ quan, bé con kia lại bắt đầu trèo cây rồi.

Niếp Thanh Lân mê mẩn nhìn hai đứa bé nặn bằng bùn, đột nhiên ánh sáng lóe lên, nhớ ra cái gì đó.

Lúc ấy, vòi bạch tuộc của phụ hoàng vươn khá xa, còn say mê thê thất của hạ thần. Vì che dấu tai mắt mọi người, công khai tuyên bố cùng cười với quần thần, mang mấy vị nhất phẩm đương triều ở Lễ bộ, Hình bộ các loại cùng người nhà bọn hắn đến hành cung.

Sau đó, gần lầu giữa hồ, tìm cơ hội hẹn kiều thê của Hình bộ thị lang là Bạch thị đến chỗ hoa viên hòn non bộ ở hành cung, đàng hoàng hoang dâm.

Nhưng vị Cát đại nhân kia cũng là một lương thần, nón xanh lớn như vậy, vẫn cứ điềm nhiên đội như không có việc gì, vẫn trung thành với vua, trong nhà vẫn đối đãi với kiều thê Hồng hạnh xuất tường như cũ. Đến khi tiên hoàng hết ham mới lạ, Cát đại nhân vẫn đang trên đường làm quan, mà cả lần chính biến của Thái phó thì Cát gia cũng không ngã, vẫn làm quan trong triều đến chức Chủ Tư Mã Hình bộ.

Đương nhiên, những sự tích… vĩ đại của phụ hoàng, lớn lên nàng mới biết. Khi đó nàng không có bạn cùng tuổi, trong lúc vô tình kết bạn với con của Bạch thị kia. Vị tiểu ca ấy hơi bướng bỉnh, vui đùa biết rất nhiều trò chơi. Mình khi đó còn hay lén trốn mẫu phi, cùng tiểu ca chơi leo cây trong vườn.

Mới đầu nàng sợ độ cao, không dám leo lên, tiểu ca Cát gia cởi quần, chuẩn bị leo lên cây đi tiểu lên nàng, mới dọa được nàng phải leo lên cây.

Cái hộp nhỏ này là diễn lại đúng cảnh ngày đó rất sinh động, làm nàng không thể không nhớ tới tình huống lúc đó. không biết người bạn xưa này đưa lễ vật này tới là có ý gì? Nên biết, để làm đại thần đều phải xuất ra tất cả vốn liếng, nịnh nọt Thái phó là người đứng đầu việc tuyển chọn, hắn lại làm như thế này. Cho dù nàng nhớ tới tình nghĩa lúc nhỏ, nhưng Hoàng đế không có thực quyền trong tay cũng không thể đề bạt người bạn thân này đâu!

Niếp Thanh Lân nhìn nhìn, trong lòng có chút suy nghĩ, nhớ ngày trước lúc hai người trèo lên cây, hái quả hạnh, liền giơ tay hái quả lớn nhất cây, tách quả ra, bên trong có giấu một tờ giấy, bên trên có chữ nhỏ được ghi thành một bài thơ nhỏ:

Thanh hạnh mãn thụ nhã sàm tiên

Tranh cao phàn phụ mậu chi gian

Nhân vấn cao xử hà phong cảnh

Tự viễn sơn cao bạch thủy biên

Tạm dịch

Hạnh xanh đầy cây làm thèm ăn

Tranh giành trèo lên những cành tươi tốt

Người hỏi phong cảnh trên cao có những gì

Phía xa có chùa, có núi cao, bên cạnh là dòng sông.

Bài thơ này thoáng nhìn thì là miêu tả cảnh thú vị trong hộp, tuy nhiên cũng không phải là văn chương nổi bật gì cho lắm. Nhưng Niếp Thanh Lân đột nhiên nhớ tới lúc ấy thường chơi trò đoán chữ cùng tiểu ca Cát gia. Tuy lúc đó mình còn nhỏ tuổi, nhưng tốc độ giải chữ cực nhanh, thắng tiểu ca không ít viên bi.

Quả nhiên, giải một lúc thì phát hiện đầu dòng thơ có bí mật, chữ “thanh” “青” kết hợp với chữ “tranh giành”“争” là “tĩnh”“静”,, sau đó hai chữ đầu của câu ghép vào là chữ “đãi”.

Bình tĩnh chờ đợi? Niếp Thanh Lân rùng mình, đột nhiên cảm thấy tờ giấy trong tay có chút nóng. Trong lòng nàng xoay chuyển, ý nghĩ đầu tiên là: không lẽ Thái phó thử mình?

Nhưng nghĩ lại, quanh co uốn lượn thế này cũng không phải tác phong của Thái phó. Đây chính là ý của vị Cát công tử rồi.

Nhưng mà hắn muốn mình bình tĩnh đợi cái gì? Tuổi tác Cát đại nhân đã cao, nếu nàng nhớ không lầm, trong ngự thư phòng mình đã từng thấy thiếp từ quan hồi hương của Cát đại nhân dâng lên Thái phó đại nhân, chỉ đợi chọn được người thích hợp sẽ cáo lão hồi hương. hắn không có phụ thân che chở, dù là một thiếu niên anh hào thì có thể gây được bao nhiêu sóng gió ở Đại Ngụy đây?

Niếp Thanh Lân thở dài, cho tờ giấy vào trong lư hương, đợi tờ giấy hóa thành tro, không lưu lại một dấu vết.

đã qua một nén nhang, Thái phó đại nhân không sợ hùng hoàng, nhanh nhẹn lướt qua mương máng đi tới.

Lúc vào tẩm cung thì thấy tiểu Hoàng đế không cởi lễ phục, lười biếng nằm trên giường, cười nói: “Hôm nay thánh thượng là thọ tinh, sao lại uể oải ở trong tẩm cung giống như mèo con lười biếng thế?”

“trên bàn rượu toàn đồ ăn đầy mỡ, trẫm ăn vài miếng cảm thấy chán, ngồi ghế rồng mà như chịu tội thì thà chạy về đây cho nhàn”, thấy Thái phó tiến vào, Niếp Thanh Lân lề mề ngồi xuống.

Thái phó cởi áo ngoài, cũng ngồi lên, nắm bả vai Long Châu nói: “Những đồ ăn kia đều là tiêu chuẩn khi có đại tiệc, dựa theo tổ lễ, thức ăn mặn, ăn chay, canh đều không thể thiếu. Bản Hầu biết mèo con lười biếng kén ăn, đã lệnh cho đầu bếp thay đổi một chút. Vừa rồi không ăn cái gì, giờ ăn mộtchút với bản Hầu”

nói xong, gọi Đan ma ma vào, phục vụ tiểu Hoàng đế thay thường phục.

Vải dùng làm quần là lụa phi vân, màu trắng nhạt làm lộ váy lót trắng mỏng bằng gấm bên trong, lúc đi đi lại lại, làn váy lướt trên sàn, lụa mỏng bay lên, gấm cũng sáng lên, giống như dải hoa đào soi mình dưới dòng Giang Nam vào tháng ba.

Niếp Thanh Lân lại cảm thấy ăn mặc như vậy không được dễ chịu. Mấy ngày nay Đan ma ma xoa nắn, bộ ngực của mình vốn chỉ hơi nhô lên dần phát triển rất nhiều. Có khi không chạm vào cũng căng đau, mà chiếc yếm mình mặc cũng là lạ, có dây choàng qua cổ làm nổi bật gò cao nhô lên… Trước kia liếc một cái là có thể trông thấy bụng, hôm nay phải nhìn đồi núi chập chùng, thật sự là rất rất rất không tự nhiên. Mà quần áo lụa mình mới thay, cổ áo cũng rất thấp, da thịt non mềm lộ ra nhiều, áo ngực hồng nhạt cũng hơi lộ liễu một chút.

Nhưng Thái phó lại rất thích kiểu dáng này, bắt đầu tỉ mỉ đánh giá từ trên xuống dưới, sau đó dán mắt nhìn chằm chằm vào chỗ da thịt trống trắng noãn trên đó.

“Gần đây Hoàng thượng ‘cao lớn’ không ít, xem như không phụ tâm ý của vi thần”

Đôi má Niếp Thanh Lân ửng đỏ, vờ như không hiểu ý Thái phó, thành thật ngồi xuống bên cạnh bàn.

Bọn thái giám bưng thức ăn lên, quả nhiên khác rất xa với thức ăn ở đại điện ban nãy

Món chính là cá gói thịt đông, thịt mềm thái sợi, quấn quanh miếng cá tươi ướp lạnh, vừa vào miệng thì cảm nhận được vị thịt mềm ngọt. Còn có món chim rừng nướng mọi, chim rừng béo ú, sau khi ướp với nước sốt, thì lấy một lớp đất sét bao xung quanh, sau đó đặt trên bếp than hồng nướng ba canh giờ, rồi đem đập vỡ lớp đất. Nướng xong, con chim ngoài vàng trong chín múp, hương thơm nức mũi. Mấy món khác cũng nấu công phu tương tự như thế.

Thái phó rót đầy chén rượu cho Hoàng đế, nói: “Đây là rượu anh đào ngự thiện phòng làm từ năm trước, hôm qua mới mở ra, vị chua ngọt, thích hợp cho thánh thượng nhấm nháp.”

nói xong chuyển chén rượu đến môi anh đào của Long Châu. Niếp Thanh Lân khó xử, khẽ mở đôi môi đỏ mọng uống một ngụm, hương rượu đúng là rất thơm, không có một chút cay nào.

Vệ ái khanh mặc dù nói là đói, nhưng lại không ăn vội, lại ra sức cố gắng đem thức ăn đút vào đôi môi anh đào của thánh thượng.

Niếp Thanh Lân vất vả lắm mới nuốt hết ‘tâm ý’ của thần tử, liên tục cầm chén trà nhỏ súc miệng, nói: “Thái phó cứ từ từ ăn, trẫm ăn không nổi nữa.”

Thái phó giương mày kiếm, mắt phượng lại cười nói: “Nếu không ăn nổi, rượu nên uống nhiều một chút. Bệ hạ đã trưởng thành, không thể uống ít nước chè như bé con bình thường.”

Long Châu khẽ cười khổ, kinh nghiệm mấy lần uống rượu cùng vị đại nhân này đều là không vui vẻ gì. Hôm nay mình đang nằm bên dưới móng vuốt sắc bén của yêu giao đại nhân, mỗi câu nói mỗi hành động phải cẩn thận, nếu uống quá nhiều không biết sẽ nói ra những câu gì đó đắc tội Thái phó, liều mạng lắc đầu không chịu uống nhiều.

Môi mỏng của Thái phó khẽ mở, đổ rượu vào miệng, đột nhiên cúi đầu về phía Niếp Thanh Lân, ngậm lấy cánh môi non mềm, đem rượu mớm vào miệng thánh thượng.

Long Châu thoáng thất thần, răng trắng tinh khẽ mở, chỉ cảm thấy rượu chua ngọt như đuôi con rắn nhỏ bơi ở trong miệng, mặc kệ tất cả càn quét bên trong.

một giọt rượu đỏ không kịp đi vào theo khóe miệng rơi xuống trước ngực, nhuộm ướt một mảng, cái yếm cũng bị ướt nhẹp, màu trắng nhạt bị nhuộm thành màu đỏ thẫm.

Kỹ năng hôn thành thạo của Thái phó làm nàng choáng váng, cũng không biết từ lúc nào, mình đang cùng Thái phó ở bên cạnh bàn lại lăn vào giường rồng…


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT