Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 42

Nguyễn công công đứng bên ngoài điện ghi nhớ từng phản ứng của nhóm thiếu niên, trình báo cho Thái phó đại nhân. Thái phó đại nhân nghe xong gõ bàn một cái, lệnh cho Nguyễn công công lui xuống.

Kết quả Hoàng bảng được công bố, đưa tới cho kinh thành không ít sóng gió, bởi vì hành động này của Thái phó đã mang đến một kích trí mạng cho các thế gia có truyền thống kế thừa. Đừng nói là con thừa kế nghiệp của cha, ngay cả việc giữ gìn phồn vinh gia tộc cũng việc vô cùng khó hết sức nguy ngập.

Trong lòng những người thế gia tất nhiên là vô cùng hoảng sợ. Điều Thái phó quan tâm nhất lúc này vẫn là chuyện Nam Cương đổi chủ.

Ba ngày sau khi công chúa bị bắt, mật thám của hắn mới dò thám được tin tức tình hình bên trong Nam Cương, cũng đưa tin tức gửi về kinh thành. Thái phó không biết công chúa dùng thủ đoạn gì để đưa tin tức, nhưng xem ra hiệu suất rất cao, đồng thời qua lời nói của mật thám cho thấy những điều công chúa nói hôm đó không phải là giả.

Vệ Lãnh Hầu suy nghĩ, nước cờ của công chúa Khất Kha là nước cờ chết nhưng thật ra có thể dùng một chút, nhưng nữ nhân kia thật sự rất kiêu ngạo bất tuân, đây là điều hắn vô cùng chán ghét, vì như vậy có thể gây ra rất nhiều biến chuyển! Cho nên, từ khi giam giữ công chúa Nam Cương kia, Thái phó liền nhốt nàng tại hành cung Bắc Sơn.

Tuy nói là mất đi tự do, nhưng vẫn xem như lấy lễ tương đãi. Sau khi bỏ quên công chúa Khất Kha nhiều ngày, Thái phó đại nhân rốt cục cũng nhớ tới việc triệu kiến công chúa.

Trong đại sảnh hành cung Bắc Sơn, công chúa Khất Kha được mời đến.

Bởi vì sợ yêu nữ này giấu độc trên người, nên toàn bộ quần áo của công chúa đã được đổi thành phục sức* của Ngụy triều, những vòng tay đồ trang sức đeo tay cũng bị tịch thu.

*quần áo và trang sức

Mặc dù công chúa Khất Kha rơi vào tình cảnh như vậy nhưng nàng ta cũng rất nhanh thích ứng với mọi tình cảnh, thản nhiên tiếp nhận, mặt vui vẻ đitới đại sảnh thi lễ với Thái phó: “Khất Kha bái kiến Thái phó đại nhân.”

Thái phó ngồi ở trên chủ vị đang bày bàn cờ, ngon tay thon dài kẹp một viên bạch ngọc được làm thành con cờ chậm rãi đặt lên trên bàn cờ, hôm nay hiếm khi hắn mặc một thân thường phục màu trắng tay áo rộng, kết hợp với kim quan khảm minh châu, đai lưng một đường thả rũ xuống dưới, mày kiếm, mắt phượng, thật sự rất phong độ, khí chất bình tĩnh nho nhã giống như thư sinh.

Đáng tiếc y bào rộng rãi kia cũng không che giấu lực lượng ẩn núp to lớn ẩn sau vẻ hào hoa phong nhã này...

Nhớ rõ lần đầu gặp vị Thái phó này, tuy rằng ngoài mặt nàng ta cười đầy quyến rũ với nam nhân này, nhưng kỳ thật trong lòng vẫn hơi khinh bỉ nam tử Trung Nguyên, nhìn bộ dáng lịch sự nhã nhặn của hắn, chẳng qua cũng chỉ là một nam nhân giảo hoạt tâm cơ, còn không phải là chỉ cần một gói thuốc mê là có thể quật ngã làm cho chân mềm nhũn như chân tôm!

Nhưng hiện tại, vết thương trên cổ vẫn còn đau, nhắc nhở Khất Kha: Nam nhân tao nhã như tiên nhân trước mặt này cuối cùng sẽ trở nên vô cùng đáng sợ. Nhưng... Chỉ có nam nhân văn võ song toàn như vậy mới xứng đôi vừa lứa với nữ nhi kiêu ngạo của quốc vương Nam Cương!

Mấy ngày nay Khất Kha vô cùng rảnh rỗi, đã một lần rồi lại một lần nghĩ đến tình cảnh giữa mình và Vệ Lãnh Hầu, nhưng đến lúc thật sự nhìn thấy, mới phát hiện tướng mạo nam nhân này tuấn mỹ hơn rất nhiều so với trí nhớ của mình.

Thái phó vừa ngẩng đầu lên liền thấy công chúa Khất Kha đang dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn mình, ánh mắt như vậy thực sự là hắn đã nhìn thấy rất nhiều, cũng không phải là điều gì bất ngờ, liền thản nhiên nói: “Công chúa quá khách khí, chỉ là nô bộc trung thành của ngài không có ở đây, lại khôngquen ngồi ghế của Đại Ngụy, nếu không chê, mời ngài ngồi trên chiếu đi.”

Khất Kha cũng thoải mái cười nói: “Trước kia là Khất Kha quá mức làm kiêu, nếu đã tới đại Ngụy, đương nhiên phải tuân theo tập tục của Đại Ngụy.” nói xong liền thoải mái hào phóng ngồi vào một bên của ghế bành.

“Nam Cương đã có biến động, cần công chúa trở về ngăn cơn sóng dữ, tính đi tính lại, thời gian công chúa lưu lại Đại Ngụy cũng không ngắn, bây giờ bản Hầu cũng không nên giữ khách quý ở lại nữa, công chúa chuẩn bị đi hướng nào, xin cứ nói ra, bản Hầu sẽ sai người chuẩn bị xe ngựa chu đáo, tiễn công chúa một đoạn đường.” Thái phó tiếp tục bày bàn cờ, miệng lại hạ lệnh tiễn khách.

Hôm nay công chúa Khất Kha coi như được lĩnh giáo bản tính của Thái phó, trong lòng biết hắn thích mềm không thích cứng, không chút do dự nói: “hiện nay Khất Kha coi như đã không có nhà để về, cũng không thể ngăn cơn sóng dữ kia, giải cứu phụ vương, trong nội tâm Khất Kha rất bội phục Thái phó, nguyện ý nghe theo lời sai bảo của Thái phó, nếu Thái phó không muốn mảnh đất đầy tiềm năng nhưng nguy hiểm như Nam Cương, như vậy Khất Kha nguyện ý lưu lại, đi theo hầu hạ Thái phó, nguyện làm thân khuyển mã cống hiến sức lực!”

“Sức người của nước Đại Ngụy khốn đốn, đang trong quá trình tiết kiệm, bản Hầu không nuôi người rảnh rỗi, cho dù là khuyển mã cũng phải có công dụng của nó, không biết công chúa có bản lãnh gì có thể khiến người khác động lòng?”

Lời nói kiêu căng của nam nhân cũng không làm Khất Kha căm tức, nàng chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cạnh Vệ Lãnh Hầu, tư thế tao nhã chậm rãi quỳ xuống, hai tay khẽ vuốt đầu gối của Vệ Lãnh Hầu nói: “Bản lãnh của ta, cần Thái phó rủ lòng tự mình kiểm nghiệm...”

Ý tứ trong lời nói của công chúa, Vệ Lãnh Hầu đương nhiên hiểu được, nữ tử Nam Cương hào phóng nhưng lại thiếu sự uyển chuyển e lệ của nữ tử Trung Nguyên, nhưng lại đầy sự nồng nhiệt trong tình yêu, lời nói nóng bỏng như vậy lại nói ra không hề ngại ngùng.

Đáng tiếc Thái phó chưa bao giờ là người thương hương tiếc ngọc, nếu là trước kia, nử tữ Khất Kha eo nhỏ chân dài trong sáng xinh đẹp này đúng là rất phù hợp với khẩu vị của hắn, giống như những nữ tử chủ động tìm tới cửa khác, ở trên giường việc chinh phục hoàn toàn cả thân thể và tâm của nàng thật sự rất dễ dàng.

Nhưng gần đây Định Quốc hầu lại ăn chay, mặc dù trước kia có thói quen sống tùy tiện, sau một thời gian đã bớt phóng túng hơn giống như một lão tăng được giác ngộ, từng bước tiến vào cảnh giới đắc đạo, chỉ thiếu việc hấp thu một luồng tiên khí liền đắc đạo thăng thiên. Và người sắp thành tiên nào đó, đối với dung mạo xinh đẹp của Khất Kha đương nhiên không hề để vào trong mắt.

Mặc cho công chúa vuốt ve đầu gối của mình, Thái phó cười lạnh nói: “thì ra công chúa muốn lấy sắc dụ người, xem ra là bổn hầu đã quá coi trọng ngài, chỉ tiếc trong phủ của bổn hầu không thiếu những thiếp thất tự mình đưa tới cửa, nên không thể ủy khuất công chúa điện hạ.”

Ý cười trên mặt Khất Kha cứng lại, một lần nữa chậm rãi quỳ xuống, hai tay dán sát đất nói: “Thái phó là anh hùng hào kiệt, tất nhiên không thể chỉ để ý đến sắc đẹp của nữ tử, Khất Kha nguyện ý trợ giúp Thái phó một tay, đánh dẹp Nam Cương, vĩnh viễn giúp Thái phó giải quyết những nỗi lo về sau.”

Hồi lâu Vệ Lãnh Hầu cũng không nói gì, hắn lạnh lùng nhìn công chúa quỳ trên mặt đất đã lâu. Chậm rãi nói: “Bản Hầu cũng nguyện ý cho công chúa một cơ hội chứng tỏ bản lãnh của mình, theo như lời nói của công chúa, bản Hầu không có hứng thú với Nam Cương, nếu biên cảnh có thể sống hòa thuận, cũng là một việc tốt, nhưng cơ hội chỉ có một lần... Nếu công chúa có ý định gì khác, vậy thì vùng đất Nam Cương chắc chắn sẽ biến thành biển lửa địa ngục*!”

*chỉ cuộc sống bi thảm khốn cùng

Khất Kha nghe thấy lời của Thái phó, không khỏi rùng mình một cái, nàng biết nam nhân kiêu ngạo này nói là làm...

Đại điển sắc phong của Đại Ngụy, tiến hành đúng hạn.

một nhóm quan triều đình mới, rường cột nước nhà mặc triều phục mới tinh, đầu đội mũ tiến cung diện thánh tạ lễ. Nguyễn công công cầm danh sách, gọi những nhóm triều thần mới bước ra khỏi hàng khấu đầu thi lễ tạ ơn.

Niếp Thanh Lân miễn cưỡng ngồi trên long ỷ, trong lòng nghĩ không biết Cát Thanh Viễn kia có hiểu được huyền cơ nàng cố ý lưu lại ở thư phòng hay không. thật ra nàng cũng là nhất thời tâm huyết dâng trào, động lòng trắc ẩn đối với người bạn lúc nhỏ. Nhưng cho dù Cát Thanh Viễn kia hiểu được huyền cơ, trong thời gian nửa nén hương ngắn ngủi, việc viết ra được một trang nói về việc sửa sang sông đào, quả thật là chuyện rất khó, nếu khôngquan sát rõ tình hình dân chúng, là một tài tử học rộng hiểu cao, cũng rất khó để viết ra một bài văn xuất sắc có thể lay động được yêu Giao đại nhân.

Đúng lúc này, Nguyễn công công hô: “Công bộ Tả Thị Lang – Cát Thanh Viễn bước ra khỏi hàng!”

Niếp Thanh Lân nhất thời trợn to mắt vì tò mò, trong lòng cảm thấy hơi kinh ngạc! Giương mắt nhìn xuống, chỉ thấy một thanh niên anh tuấn cao lớn chậm rãi đi ra khỏi hàng, theo lễ tiết cúi lạy, giọng nói trầm ấm đầy từ tính nói: “Thần, Cát Thanh Viễn, nhận được hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, tạ Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế! Tạ Thái phó đại nhân thiên tuế thiên thiên tuế!”

Sau khi hắn tạ ơn xong đứng dậy, Niếp Thanh Lân đã nhận ra, đúng là người thanh niên này trong buồi thọ yến không ngừng đưa mắt nhìn về hướng mình. không giống với vẻ tuấn mỹ kinh quan lục cung, cao cao tại thượng luôn giữ khoảng cách với người khác của Thái phó, Cát Thanh Viễn này mày rậm mắt to, rất có khí phách cao ngạo của nam tử.

Lúc còn nhỏ, cùng người bạn này đã xa cách mấy năm, không nghĩ tới, tiểu ca bướng bỉnh thuở xưa, trưởng thành lại là một nam tử thành thục vững vàng như này.

thật đúng là trai tân cách biệt ba ngày đã không thể nhận ra!

Nàng còn chưa suy nghĩ cẩn thận, đột nhiên người phía trước tuyền đến tiếng ho khan trầm thấp, Niếp Thanh kịp hồi hồn, quay lại nhìn thấy Thái phó đang ngồi trên ghế Giao Long, mắt phượng lạnh lùng trừng nàng. Niếp Thanh Lân vội vàng thu hồi thân thể đang hơi nghiêng về phía trước lại, tiếp tục rụt cổ vào trong cổ áo lớn, tiếp tục làm một Hoàng đế ngoan ngoãn không hỏi thế sự.

Đại điển sắc phong rất dài dòng, nhóm triều thần đại Ngụy mới được sắc phong vừa ra khỏi lương môn, thì một vị công chúa Nam Cương lại đến.

Vị công chúa này không biết ở Đại Ngụy nhiều ngày qua đã gặp phải những chuyện gì, thay đổi thái độ không hề kiêu căng giống như lần đầu vào triều, khéo léo dùng thái độ khiêm tốn nói chuyện với Thái phó.

Xem ra Thái phó đại nhân cũng rất vừa lòng, tự mình sắc phong công chúa Khất Kha làm “Bình Nam thánh sứ”, được ban thưởng kim ấn, thay mặt thiên tử Đại Ngụy thu hàng các bộ lạc nhỏ của Nam Cương.

Niếp Thanh Lân núp ở trong cổ áo, suy nghĩ xem ý định của Thái phó là gì, nhưng phía bên Nam Cương chắc chắn sẽ phải gánh chịu từng trận cuồng phong.

Hạ triều, Thái phó vốn đang đi trước mặt Hoàng đế, đột nhiên dừng bước, đứng ở bên cạnh Hoàng đế, lạnh lùng nhìn nàng chằm chằm: “Mắt thánh thượng hôm nay chắc mệt mỏi lắm, nhiều thanh niên tài tuấn quá mà, nhìn mãi cũng thấy không đủ đúng không?”

Tiểu Hoàng đế lập tức trợn to mắt: “Thái phó nói cái gì vậy, thật ra trẫm muốn nhớ mặt họ thôi, không thể để sau này khi nhìn thấy họ lại gọi sai tên được! nói đến đẹp mắt, Thái phó mới là người đáng nhìn nhất, trẫm nhìn khuôn mặt anh tuấn của Vệ ái khanh, sao còn có thể cảm thấy những người khác đẹp mắt chứ?”

thật không may gần đây, kỹ năng vuốt đuôi của mình đã giảm sút, Thái phó vẫn không cười, chỉ thản nhiên nói: “Nếu quả thật là thần giành được thánh tâm, sao không thấy Thánh thượng chủ động thân cận với thần?”

Ngày đó sau khi công chúa Khất Kha hiến sắc không thành, Thái phó đột nhiên nghĩ tới điều này.

Nam nhân tự phụ đã quen, chắc sẽ nghĩ là sẽ không có nữ nhân nào không muốn chủ động thân cận. Ngày ấy khi hắn hồi phủ, trong lòng càng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Lúc trước khi còn hiểu lầm tiểu Long Châu là nam hài, vốn tưởng rằng đứa trẻ này có tình cảm với mình trước, nhưng vì sao hiện tại lại biến thành chỉ riêng mình tương tư?

Chuyện nàng bỏ trốn, tạm thời chỉ coi là bên trong có bí mật, vì để tự bảo vệ mình nên bất đắc dĩ phải làm như vậy, hắn cũng rộng lượng tha thứ, nhưng sau khi hồi cung mỗi lần nghe nàng nịnh bợ mình, mặc dù lời nói kính cẩn nghe theo, nhưng chưa có lúc nào chủ động thân cận với mình, đây là một đại tội không thể bỏ qua.

Vốn trong lòng đang nghẹn một đống hờn dỗi, đã vậy nhóc con không tim không phổi kia thì ngược lại, vốn lười nhác nằm dài trên long ỷ, cho đến khi thanh niên anh tuấn Cát Thanh Viễn gì đó bước ra khỏi hành, thì lập tức làm ra vẻ như hận không thể bổ nhào xuống dưới. Cát Thanh Viễn kia thì có gì tốt chứ! Cùng lắm chỉ là một tiểu tử mười tám tuổi, bộ dáng ngây ngô không thể đảm nhiệm được việc lớn, vậy mà lại làm cho nhóc con chui rút trong thâm cung, không kiến thức kia nhìn đến nổi muốn rớt tròng mắt ra ngoài.

Niếp Thanh Lân cảm thấy bệnh của Thái phó đại nhân hôm nay đúng là không nhẹ, lại có dấu hiệu tăng cao, có chút không biết khói thuốc súng của ngài ấy đang ở nơi nào, liền buồn bực vắt góc áo lên, đi theo phía sau Thái phó đại nhân trở về tẩm cung.

Vào tẩm cung, Thái phó vén áo bào lên, đằng đằng sát khí ngồi trên giường, nhìn thấy hoàng thượng lẻ loi đứng ở cửa, trầm giọng nói: “Còn khôngmau lại đây!”

Niếp Thanh Lân kéo dài thời gian từ từ đi qua, chỉ thấy đôi môi Thái phó khẽ mở nói: “Hôm nay thần muốn xin Hoàng thượng có thể chủ động ban ân, ban ân mưa móc, thân cận với vi thần một chút.”

Huyền tôn đời thứ tư của Đại Ngụy nghe được thì có chút sững sờ, cảm thấy tên đệ nhất gian thần uy quyền của cả hai triều đại này hôm nay đột nhiên nổi cơn, Vệ Lãnh Hầu đại nhân tuyệt đối là thiên hạ đệ nhất khó hầu hạ, kiêm nịnh thần tặc tử không biết xấu hổ!

Mặc dù trong bụng thầm mắng hắn hàng nghìn hàng vạn lần, nhưng trên mặt quyết không để lộ ra nửa điểm, chỉ nhỏ giọng nói: “Trẫm sợ lại chảy máu mũi...”

Thái phó cũng bị tên nhóc con giảo hoạt này chọc tức đến choáng váng, mày kiếm nhíu lại nói: “Đan ma ma có thuốc cầm máu rất tốt, máu của Hoàng thượng cho dù có chảy thành sông, thì chỉ cần rắc lên một chút chắc chắn sẽ ngừng... Hay ý của Hoàng thượng là không muốn thân cận với vi thần?”

Niếp Thanh Lân thấy chuyện hôm nay chắc chắn Thái phó sẽ không chịu từ bỏ ý đồ, chỉ có thể cởi mũ trên đầu xuống, chậm rãi ngồi vào trong lòng Vệ Lãnh Hầu. Nếu là ngày thường, nam nhân kia đã sớm vươn tay đến ôm vào lòng, sau đó môi sẽ như mưa hôn không rời. Nhưng hôm này giống như bị lão tăng nhập vào, lù lù bất động.

Nàng cắn cắn môi, chậm rãi đưa khuôn mặt nhỏ nhắn đến gần, in nhẹ một nụ hôn xuống khuôn mặt lạnh lùng của Thái phó.

Thái phó hiển nhiên là không vừa lòng, mắt phượng híp lại nói: “Chỉ có như vậy? Vi thần không hề cảm nhận được hoàng ân mênh mông cuồn cuộn một chút nào!” nói xong lại hừ lạnh một tiếng.

Niếp Thanh Lân không quan tâm gì nữa, hít một hơi thật sâu, khẽ đặt nụ hôn lên đôi môi mỏng...

không nghĩ rằng Định Quốc hầu vẫn không vừa lòng, nhìn mỹ nhân sau khi chủ động, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, chậm rãi nói: “Xin Thánh Thượng đưa lưỡi luồn vào, bố thí chút nước miếng thơm ngon cho vi thần thưởng thức.”

Tổ tiên Đại Ngụy trên cao! Xin dùng sấm sét đánh chết tên gian tặc ngỗ nghịch phạm thượng này đi! Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy máu nóng dồn hết lên, khuôn mặt căng ra giống như trái cây nhỏ màu đỏ.

“Thái phó... là muốn làm khó trẫm sao?” Niếp Thanh Lân rưng rưng nước mắt nói.

Đáng tiếc hôm nay Thái phó quyết tâm không chịu bỏ qua, lạnh lùng nói: “nói vậy là, Hoàng thượng cảm thấy trước kia thần cũng làm khó Hoàng thượng sao? Vậy phải làm sao bây giờ? Hay là gọi văn võ trong triều đến, tố cáo tội trạng của vi thần?”

Tiểu Long Châu cũng không để ý nhiều nữa, chỉ còn một cách là dỗ dành vị Thái phó đại nhân đang cố tình bắt bẻ kia, từ từ đưa khuôn mặt tới, môi anh đào hé mở, ngậm lấy đôi môi mỏng kia, sau đó vươn cái lưỡi thơm tho ra cậy mở hàn răng đang đóng chặt của ái khanh.

Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng chủ động thân mật với nam nhân, cái lưỡi mềm nhũn sợ hãi vươn vào trong miệng ấm áp, liền không biết phải làm thế nào nữa... Nhưng phản ứng ngây ngô này lại giống như đống lửa cháy lan sang đống cỏ, ngay lập tức kéo vị nào đó sắp đắc đạo thành tiên rơi vào trong dục niệm sâu nhất.

Vệ Lãnh Diêu ôm chặt người trong lòng, chủ động cuốn lấy cái lưỡi thơm tho kia, thành thạo mà đói khát cắn nuốt nước miếng vô cùng thơm ngon tuyệt vời.

Sau khi hôn đủ, Vệ Lãnh Hầu nhìn ánh mắt mê ly kia, khuôn mặt nhỏ nhắn không ngừng thở dốc, không tự chủ hỏi: “Hoàng thượng yêu thần không?”

Tiểu Long Châu hơi sững sờ, trước giờ luôn có thói quen nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng lúc này ngay cả nửa câu gạt người cũng không chịu nói: “Trẫm chưa từng yêu ai... không biết tình yêu là cái gì...”

Mặt Thái phó vốn đã mềm mỏng đi nhưng lại lập tức cứng đờ, cũng không thể nổi giận với bảo bối trong ngực, hắn biết lời Niếp Thanh Lân nói là sựthật, nhưng lời nói thật đó cũng thật sự khiến người khác bị tổn thương. Hiếm khi Vệ Lãnh Hầu hắn mới say mê thứ gì đó, dồn toàn bộ tinh thần, đổi lại chỉ nhận được cảm giác tỉnh tỉnh mê mê không phân biệt kia...

Tuy nhiên... cũng không sao hết, từ nay về sau bé con chỉ có thể ở trong lòng hắn, tình cảm nóng bỏng nồng cháy giữa nam và nữ, hắn cũng sẽkhông keo kiệt dạy nàng từng chút từng chút một, đến lúc đó, trong đôi mắt to trong veo này, sẽ chỉ có hình bóng của Vệ Lãnh Hầu hắn...

Nghĩ vậy, nhưng nam nhân lại vẫn khó có thể tiêu trừ nặng nề tích tụ trong lòng, chỉ có thể dùng những nụ hôn nóng rực để trách phạt, quấy đảo ao nước xuân mênh mông lại đầy tai họa ngầm kia.

Trời đã ấm lên vì thế không khí trong phòng cũng có chút ngột ngạt. Thời gian trước vì sinh thần của Hoàng đế, Ngự Hoa Viên cũng đã được tu sửa lại, trồng thêm rất nhiều loại hoa cỏ mới quý hiếm, đến hôm nay các cây đều đã đứng vững, cũng đúng lúc các loại hoa vừa hé nhụy, phần lớn thời gian của Niếp Thanh Lân đều không biết dùng để làm gì, không thể làm gì khác hơn là ở trong Ngự Hoa Viên giải sầu.

Ôm con mèo nhỏ màu trắng, chưa đi được nửa đường liền gặp Vân phi đang đi từ phía đối diện tới.

không biết có phải do tâm tình thay đổi hay không, trước đây nàng ta là một nữ tử kiều diễm rực rỡ, nhưng hôm nay hình như có vẻ đã già đi rất nhiều. Bởi vì nội thị giám giảm bớt cung ứng, bộ y phục mà nàng ta đang mặc trên người trông hình như đã cũ, màu sắc đã nhạt đi, trông ảm đạm như khuôn mặt đánh phấn trắng bệch thô ráp của nàng ta vậy.

Nàng ta nhìn thấy Hoàng thượng, từ xa đã cúi người thi lễ. Niếp Thanh Lân và nàng ta cũng không quá thân thiết, cũng chỉ chào hỏi xong rồi lập tức rời đi. Thế nên không hề phát hiện ở phía sau Vân phi dùng ánh mắt ác độc nhìn nàng.

“Tiện nhân không biết xấu hổ!” Đợi Hoàng thượng đi xa, Vân phi độc ác rủa nhỏ.

Sau lần gặp mặt trước, sau khi Hoàng thượng bị cào trúng mặt, Thái phó giận tím mặt, không nể tình xưa nghĩa cũ giáng tội cho mình, lúc ấy nàng ta chỉ lo ganh ghét với muội muội, thầm oán tình lang bạc tình, chưa từng nghĩ đến nguyên nhân bên trong.

Đến sau này, hôm diễn ra lễ hội đèn lồng, trong lòng nàng ta buồn bực khó chịu, liền dẫn theo một tiểu thái giám, đi dạo trong Ngực Hoa Viên, sau đó thái giám kia đi lấy đèn lồng, một mình nàng ta lưu lại ngồi trên ghế đá, không ngờ lại nhìn thấy Thái phó lôi kéo tiểu Hoàng đế kia vào Ngự Hoa Viên.

Khi đó, bọn họ ở chỗ sáng, mình trốn ở chỗ tối, nhờ vào ngọn đèn nhìn thấy rõ Thái phó lôi kéo tay của tiểu Hoàng đế, thái độ thân mật khác thường.

Nàng ta âm thầm buồn bực, nhìn thấy Thái phó lôi kéo tiểu Hoàng đế vào Noãn các đang tu sửa.

một khắc kia, đầu óc nàng ta giống như bị nứt ra, cảm thấy giống như bị dội nước vào đầu, Thái phó và Hoàng đế kia lại... nói thế nào, mình và muội muội vì cái gì mà phải chịu 50 đại bản xong liền cho qua, Thái phó kia đúng là có người mới quên người cũ, nhưng người mê hoặc hắn lại là một tiểu tử!

Vệ Lãnh Hầu hoang dâm cũng không kém gì tiên hoàng, lại có thể chơi đùa cả trên long sàng, không biết đã chung chạ với tiểu hồ ly tinh không biết tổ tông liêm sỉ kia bao lâu rồi. Sau đó lại thấy, không biết vì sao Thái phó nổi giận đùng đùng đá văng cửa rời đi, tiểu Hoàng đế quần áo xốc xếch được một cung nữ đỡ ra, cảnh đó đã chứng minh suy đoán trong lòng nàng ta.

Cũng may mắn nàng ta chạy trốn nhanh, không bị chủ tớ hai người kia nhìn thấy mặt.

Từ đó về sau, nàng ta luôn âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Thái phó và Hoàng thượng, mặc dù trước mặt những người khác hai người này đều ra vẻ bộ dáng đạo mạo, nhưng chỉ cần là nữ nhân tỉ mỉ nhìn kĩ thì vẫn sẽ phát hiện có dấu vết để lại.

Mặc dù không biết tình hình của hai người đó trong tẩm cung, nhưng nào có ai lại tiếp kiến hiền thần trong nội thất của Hoàng thượng chứ? Mà tình cảnh hôm sinh thần của Hoàng thượng, quả thật khiến nàng ta ganh ghét đến đỏ mắt. Người khác đều nghĩ rằng Thái phó có ý đồ, nhưng Thượng Vân Sơ vẫn hiểu rõ, chắc chắn là trên giường hầu hạ rất tốt nên hết sức được cưng chiều. Nghĩ đến việc nam nhân xuất sắc đó, những ân sủng đó vốn nên thuộc về mình, nay lại tự dưng để tên tiểu tử vô sỉ dựa vào cửa sau kia chiếm hết, trong lòng phẫn hận đến mức muốn bốc cháy.

Vừa rồi mặc dù chỉ nhìn qua vài lần, nhưng dung mạo của Hoàng đế đẫy đà hơn không ít, thật giống như mẫu phi đoản mệnh kia của hắn, trời sanh chuyên đi dụ dỗ người khác, hấp thu tinh khí của nam nhân, liền trở nên lẳng lơ và dâm đãng…

Vân phi không biết khuôn mặt mình lúc này méo mó đến mức nào, cho đến khi thị nữ Xuân Hương bên cạnh nhỏ giọng gọi nương nương. Thượng Vân Sơ hung ác nghĩ: Nàng ta không giống mẫu thân hèn nhát ở trong phủ tranh thủ tình cảm, phụ bạc nàng ta, có lỗi với nàng ta, nàng ta sẽ đem đòi về từng chút từng chút một!

Đêm hoàng cung, khung cảnh càng tịch mịch vắng vẻ. Đêm hoàng cung, nơi đèn đuốc sáng trưng chỉ có duy nhất tẩm cung của Hoàng đế. Trước đây khi trời tối, những phi tử thị tẩm ngồi trong Hoan Hỉ xa, theo tiếng vó ngựa lộc cộc đi thẳng đến tẩm cung Hoàng đế, cảnh phồn thịnh xa hoa của ngài xưa đã biến mất, các vườn ngự uyển đều như vùng đất chết, cô quạnh tối tăm

Thị nữ Xuân Hương cảnh giác nhìn nhìn bốn phía, lén lút dẫn một nam nhân vào bên trong tẩm cung của Vân phi.

Nữ nhân ban ngày còn ủ rũ giống như bông hoa tàn, lúc này lại ăn mặc vô cùng xinh đẹp, bên ngoài cái yếm chỉ khoác một chiếc áo rất mỏng, ngồi ở bên giường.

“Tiểu nhân Ngô Khuê, khấu kiến Vân phi nương nương.” Vân phi nhìn hán tử tráng kiện đang quỳ gối phía dưới, khẽ cười nói: “Ngô lang cũng khôngphải lần đầu tiên bước vào tẩm cung của Bản cung, sao lại hành lễ như vậy, còn không mau mau lại đây.”

Người nam nhân mặc quần áo thị vệ kia nghe thấy câu nói ấy, vẻ mặt mang theo ý cười dâm loạn, chỉ vội vã cởi quần bổ nhào về phía phi tử của tiên đế.

Xuân Hương đứng bên ngoài trướng, chỉ nghe thấy bên trong phát ra âm thanh dâm đãng, nương nương kia hình như còn thoải mái sung sướng hơn so với lúc hầu hạ tiên đế, liền đỏ mặt lui ra ngoài.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT