Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 44

Vân phi đang chuẩn bị thay y phục vào trong ao, vị trí ở chỗ ả ta có thể nhìn thấy rõ tình cảnh chỗ phòng tắm của Hoàng đế dưới vách ngăn. Khi nhìn thấy một thị vệ hành động vô cùng nhanh nhẹn leo lên, cánh mũi cũng mở rộng ra vì phấn khích.

Ả biết mà, bí dược mà ca ca đưa cho mình công dụng rất tốt.

Mấy ngày nay lợi dụng việc Ngô Khuê đến thông gian với mình, ả đều cho thị vệ này uống canh có cho xuân khuê bí dược, mặc dù thuốc này ban đầu ca ca từ bên ngoài cung đưa tới cho ả là để cho Vệ Lãnh Hầu dùng, nghe nói sau khi dùng mê dược, trên người thoa thêm một loại huân hương đặc biệt, liền có thể thu hút được nam nhân chạy tới, nếu hạ nhiều thuốc, thì sẽ điên cuồng không ngừng, không làm cả đêm thì dược tính sẽ không được giải, thân thể nhu nhược của nữ tử đều không thể chịu đựng được đòi hỏi như vậy.

Đáng tiếc khi đó ả tự phụ mình tài hoa xinh đẹp, khi Vệ Lãnh Hầu đến cung của ả, ả đã do dự mãi, nhưng cuối cùng cũng không có bỏ thuốc vào trong trà, bỏ lỡ cơ hội, sau này khó có cơ hội được lại gần Thái phó.

Nhưng cũng không sao, nay ả lại để cho nam nhân khỏe mạnh Ngô Khuê dùng, còn vụng trộm đổ huân hương kia vào đường dẫn nước tới phòng tắm của Hoàng đế, tiểu Hoàng đế kia chỉ cần bước vào ao dính nước, liền giống như bánh bao thịt được bôi dầu vừng, thu hút nam tử khỏe mạnh ngu ngốc bị trúng dược kia đến gần, trong phòng tắm chỉ có một vài ma ma, cung nữ, cho nên sẽ không thể áp chế được người đang phát điên do bị trúng dược kia.

Đến lúc đó hắn đè Hoàng đế đang không phòng bị kia xuống đất vui vẻ một trận, đến lúc bọn thị vệ chạy đến, thì máu cũng đã chảy không ngừng, người đáng thương đang bị đùa giỡn kia chỉ có thể kêu rên...

Vân phi hiểm độc nheo lại mắt, ả biết rõ Thái phó thích sạch sẽ, cho dù tên trai lơ đáng chết kia có tài dụ dỗ quyến rũ thì sao? Trong trường hợp này các quần thần và nữ quyến của họ dều ở đây, mình trần thân trụi bị một thị vệ hạ lưu đùa bỡn, chỉ sợ những thanh âm sảng khoái kia đã truyền vào tai mọi người một cách rõ ràng, sau biến cố này, cái thứ hàng rách nát như vậy sao còn dám đi câu dẫn Thái phó đại nhân thanh cao?

Nghĩ vậy, tâm tình Vân phi không nén được kích động, đứng bên cạnh ao nín thở ngưng thần, đợi nghe tiếng kếu thảm thiết của tiểu Hoàng đế kia.

Nhưng khi Ngô Khuê nhanh nhẹn bay qua sườn núi phía sau, chỉ nghe thấy tiếng nữ nhân “A” một tiếng, sau đó chính là tiếng nước bùm bùm, rồi không thấy động tĩnh gì nữa. Quần thần nghe thấy thanh âm kia thì đối mặt nhìn nhau, vốn đang đứng cách chỗ Hoàng đế không xa, thần sắc Thái phó lạnh lùng dẫn Lỗ Dự Đạt vội vã chạy qua đó, nhưng khi tới cửa, hắn ra lệnh cho Lỗ Dự Đạt canh giữ bên ngoài, còn mình thì đi vào trong.

không lâu sau, có một vị ma ma đi ra ngoài cao giọng nói: “Vừa rồi có con ngũ độc xà chui vào trong bồn tắm của hoàng thượng, hiện tại đã bắt được, long thể không an khang, xin các vị đại nhân yên tâm đi tắm rửa thay y phục.”

Lúc này, mọi người mới yên lòng, tiếp tục hớn hở đi tắm nước nóng thay y phục mới.

Chỉ có Vân phi kinh ngạc nghi ngờ, không biết tình huống bên trong phòng tắm như thế nào.

thật ra độc kế của Vân phi rất cao diệu, nhưng ả ta lại quên mất bên cạnh Hoàng đế có một vị ma ma không giống với các nữ tử nhu nhược trong cung, mà là Mẫu Dạ Xoa đã từng khiến quân địch phải khiếp sợ trên chiến trường – Đan Thiết Hoa.

Theo như lời Lỗ Dự Đạt nói chính là: “Lão xú bà này chỉ cần vung cánh tay lên là có thể đánh ngã mười mấy thanh niên tráng kiện! thật không biết lão công ma quỷ nhà bà ta ngày thường làm sao có thể ngủ với bà ta được?”

Khi Ngô Khuê hai mắt đỏ ửng, giống như một người bị bỏ đói nhảy từ đầu tường xuống, thì cung nữ vừa mới thử nước tắm đang bọc khăn tắm đứng dậy, lập tức bị nam tử điên dại kia đẩy ngã trên mặt đất, chân bị nam tử này mặc sức lôi kéo, đau đến mức cung nữ kia hét to một tiếng.

Đan ma ma đang hầu hạ Hoàng thượng thay y phục tắm nghe được động tĩnh, cảnh giác xoay người nhìn quanh bốn phía, xác định việc tập kích này chỉ có một người, liền dặn dò mấy cung nữ câm bảo vệ Hoàng thượng, còn mình một tay túm lấy nam tử đang kích động kia, ném trên mặt đất, Ngô Khuê kia lập tức hôn mê bất tỉnh.

Đan ma ma khẽ che miệng tiểu cung nữ đang khóc nức nở kia, vỗ vỗ lưng nàng ta sau đó dặn nàng ta đi vào nội thất, liền nhìn thấy Thái phó bước vào.

Thái phó nghe được tình huống vừa mới xảy ra trong phòng tắm, lông mày đột nhiên dựng lên, khi thấy Long Châu tử chưa vào phòng tắm, mà đangở thiên điện, tâm mới hơi buông lỏng.

Bước vài bước về phía nam tử đang té xỉu, mới phát hiện ra nam nhân đang té xỉu kia không ngừng co giật, vừa nhìn liền biết là biết trúng dược nặng. Vì thế mới không đoạt mạng hắn ngay lập tức mà giữ lại thẩm tra để tìm ra chủ mưu sau lưng.

Lỗ Dự Đạt nhận lệnh tiến vào, trói nam tử này lại, sau đó gọi Vi thần y đến xem xem đây là loại mê dược này loại gì.

Khi Vệ Lãnh Hầu tiến vào trong điện, nhìn thấy mái tóc dài đen nhánh của tiểu Long Châu đang xõa sau lưng, mặc một chiếc áo bào trắng vẻ mặt mê mang ngồi trên nhuyễn tháp, đột nhiên cảm thấy sợ hãi: Nếu không phải Đan Thiết Hoa cẩn thận, tiến hành việc thử nước tắm, như vậy người ngồi khóc nức nở giống như cung nữ kia sẽ là bé con đang ngồi yên lặng này.

Nghĩ đến tình huống tiểu Long Châu bất lực ngã trên mặt đất, cho dù chỉ là nghĩ thôi, cũng đã làm cho trái tim cứng rắn của Vệ Lãnh Hầu muốn ngừng đập.

Nếu bắt được người chủ mưu đứng sau lưng, nhất định hắn sẽ róc xương lóc thịt!

Niếp Thanh Lân không biết tình hình bên ngoài, chỉ biết là nhất định đã xảy ra chuyện gì nguy hiểm, mấy cung nữ câm điếc bình thường hiền lành như khúc gỗ kia, sau khi nghe Đan ma ma ra lệnh, liền cởi bỏ thắt lưng, thắt lưng lập tức biến thành những chiếc roi quấn nghe vun vút, nhìn thủ pháp thành thạo kia chắc đều là những người luyện võ.

Trong lòng nàng hơi kinh ngạc, thì ra bên cạnh nàng lại ẩn giấu nhiều người tài giỏi như vậy.

Chốc lát sau, nhìn thấy Thái phó đi vào, khuôn mặt tuấn tú u ám, cũng không nói gì, chỉ nhìn mình chằm chằm, hại nàng phải nhanh chóng nghĩ lại xem gần đây mình có làm chuyện gì khiến Thái phó không vui hay không.

Ngay sau đó mình lại bị Thái phó kéo vào trong ngực, sức lực vô cùng lớn giống như một con mãng xà cực to, quấn chặt đến mức hít thở khôngthông, làm hại nàng chỉ có thể nhỏ giọng nói: “Thái phó nới lỏng một chút, trẫm sắp nghẹt thở rồi.”

Đợi đến khi Thái phó ôm chán rồi, mới nới lỏng tay ra nói: “Tình huống xảy ra trong phòng tắm quá nguy hiểm, Thánh thượng vẫn nên đi tắm cùng với vi thần.”

Niếp Thanh Lân khẽ nhếch cái miệng nhỏ, trong lòng biết Thái phó sẽ không cho mình thương lượng, tuy rằng trước đây đã cùng hắn ngâm mình trong nước thuốc, thế nhưng lúc đó nàng bị ngất, hiện tại rất tỉnh táo sao có thể cùng nam tử tắm chung?

Thái phó lại cảm thấy quân thần cùng tắm chung không có gì không thỏa đáng. Đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại thơm ngát kia, thoải mái đi đến phòng tắm của mình.

Phòng tắm của Thái phó chỉ thuần một màu than đá của núi lửa, trong lớp đá đen đó hơi nóng bốc ra ngùn ngụt. Niếp Thanh Lân gắt gao nắm chặt lấy vạt áo của mình, liều chết không chịu cởi bỏ y phục, Thái phó nghĩ nàng vẫn đang kinh sợ, nên cũng tùy ý nàng, mặc áo trong màu trắng rồi bước vào trong ao.

Chóp mũi Niếp Thanh Lân đối diện với mặt nước, không dám nhìn Thái phó dù chỉ một lần, lại nghe thấy tiếng nước chảy, chỉ chốc lát sau đã thấy thân hình cao lớn còn nóng hơn cả nước trong ao bước đến gần.

“Thánh Thượng không chịu ngẩng đầu, có phải là ghét bỏ thân thể vi thần không đủ to lớn nên không thể lọt vào trong mắt thánh hay không?” Nhìn bộ dáng gò má ửng hồng cổ trắng e lệ của Trứng gà, Vệ Lãnh Hầu nhịn không được cười trêu nói.

Nếu không phải biết rõ tiểu Long Châu này đối với việc nam nữ tỉnh tỉnh mê mê, Thái phó thật sự sẽ nghi ngờ nàng đang cố ý làm như vậy. Y phục đơn bạc màu trắng kia dính nước, liền trở nên thành trạng thái trong suốt dính vào trên da, hiện rõ những đồi núi chập chùng, thật sự còn quyến rũ gấp trăm lần so với thân thể trần trụi, dưới làn sương khói dày đặc lượn lờ kia, Thái phó như ngắm đóa hoa nhỏ kiều diễm qua một lớp sương mù dày.

Vệ Thái phó cảm thấy cổ họng khô khốc, thật sự là cho dù uống hết nước trong ao này cũng không thể làm giảm bớt con khát của hắn. Dùng mọi cách để trêu đùa nhưng tiểu Long Châu vẫn không chịu ngẩng đầu nói chuyện với mình.

một lúc nữa sẽ diễn ra đại điển Giao tế, nhưng mình lại bị thiếu nữ xinh đẹp này trêu chọc đến mức phát hỏa, nhất thời kiềm chế không được, hơn nữa vừa rồi mới xảy ra điều bất thường, khiến hắn cảm thấy vô cùng tức giận, hận không thể ăn sống nuốt sạch Trứng gà ngây ngô này để chứng minh nàng là người đặc biệt của Định quốc hầu hắn.

đang muốn cầm lấy hai bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng ra, nhưng không biết Long Châu bị làm sao tự nhiên tỏ ra khó chịu, dù làm thế nào cũng không chịu phối hợp: “Thái phó thương tiếc, một lúc nữa tay trẫm còn phải cầm cuốc xới đất, chưa giúp được Thái phó thoải mái, thì tay của trẫm đãtê liệt mệt mỏi rồi...” Mắt nhìn thấy Thái phó không vui, khuôn mặt tuấn tú âm u muốn nổi giận, Niếp Thanh Lân vội nhẹ nhàng giải thích, hi vọng Thái phó sẽ buông tha cho mình một lần.

không nghĩ rằng, mắt phượng Thái phó nhíu lại, chậm rãi nói: “Thần không dám để đôi tay ngọc của Thánh thượng bị mỏi, vậy không biết có thể mượn đôi chân nhỏ của Thánh thượng dùng một lúc được không?”

“...”

Đứng bên ngoài phòng tắm Đan ma ma và mấy cung nữ câm điếc lẳng lặng bưng y phục đứng chờ, mơ hồ có thể nghe được tiếng nước chảy xao động ầm ĩ trong nội thất, chốc lát sau có thể nghe được tiếng nữ tử thở gấp hòa lẫn với tiếng nước chảy...

Đan ma ma dẫn các cung nữ lui về phía sau, tiếp tục mặt không chút thay đổi đứng ở sau cửa.

Đại điển Giao tế chưa bao giờ được tổ chức rầm rộ như lần này. trên mảnh ruộng rộng lớn của hoàng gia tập trung đầy đủ các vị đại thần trụ cột của Đại Ngụy. một đám nô bộc chuyên chăm sóc ruộng đất hướng dẫn cho những người hoàng gia tay chân vụng về, nhổ cỏ cấy mạ.

Hoàng thượng và Thái phó đại nhân đứng trong một mảnh ruộng lúa mì, không sử dụng bất kỳ một nô bộc nào, Niếp Thanh Lân nhìn nam tử ngày thường ưu nhã kia, xắn tay áo lên, thành thục cày cấy, sau đó lấy những mạ lúa mì rồi dùng tay đo đạc khoảng cách, thì bắt đầu khom lưng cấy xuống, nhìn bộ dáng kia thật sự rất thuần thục lão luyện giống y như hắn đã làm việc này rất nhiều lần!

Niếp Thanh Lân mặc y phục nông dân đi bên cạnh Thái phó, học theo bộ dạng của hắn cấy mấy cây, nhưng chúng đều xiên xiên vẹo vẹo không ra hình dáng gì.

Thái phó thấy Hoàng thượng cấy mấy cây, ngón tay nhỏ bé trắng trẻo dính không ít bùn đen, liền đứng thẳng lên nói: “Ánh nắng mặt trời rất độc, Thánh thượng không nên đứng lâu dưới trời nắng, đã trồng được khá nhiều rồi, Thần nông cũng đã cảm nhận được thành ý của Thánh thượng, người ra bên kia nghỉ ngơi đi, phần còn lại để thần làm nốt.”

thật ra Niếp Thanh Lân cũng đang cảm thấy không thoải mái, mỗi lần đi lại, thịt chỗ bắp đùi đều bị ma sát rất đau, ‘vũ khí sắc bén’ của Thái phó điđến đâu thì quả nhiên không còn một cọng cỏ!

Nghe thấy lời của Thái phó, Đan ma ma liền đỡ nàng ngồi vào một cái bàn nhỏ bên cạnh ruộng, trên đầu được che bởi một chiếc lộng lớn, chặn lại ánh nắng gay gắt. Cung nữ bưng lên một chậu nước ấm rửa tay được cho thêm dầu hạnh thơm nức, ngâm bàn tay nhỏ bé dính dầy bùn vào trong chậu một lúc, một cung nữ khác mang đến một cái bàn chải nhỏ mềm mại nhẹ nhàng chải sạch bùn trong các kẽ tay.

không thể không nói, những cung nữ này mấy ngày đầu động tác vẫn còn thô lỗ nhưng gần đây đã được dạy dỗ đặc biệt nên những chuyện thế này đã làm cẩn thận hơn rất nhiều.

Sau khi rửa sạch tay, Niếp Thanh Lân ngẩng đầu nhìn lại, thấy Thái phó đã cấy xong một hàng mạ, chuẩn bị cấy tiếp hàng thứ hai, y phục nhà nông dính chặt vào các bắt thịt rắn chắc, thân thể cao lớn đi qua đi lại trong ruộng, giống như đang tuần tra thiên quân vạn mã, hình như có chút khoa trương.

Vài nữ quyến đứng ở ruộng bên cạnh nhìn cũng có chút ngây người, trong tay đang cầm một ít hạt giống, liền vãi hết trên đầu nhóm đại thần đứng gần đó, rước lấy một trấn tiếng gầm gừ oán trách.

“Đan ma ma, hình như Thái phó đại nhân rất quen thuộc với chuyện đồng áng!” Giơ tay nhận lấy chén trà lài Đan ma ma đưa tới, Niếp Thanh Lân cười hỏi.

“Bẩm Hoàng thượng, khi ở biên cương, chiến sự căng thẳng, tiên đế đưa một đạo thánh chỉ cắt đứt lương thảo của binh lính biên cương, may mắn Thái phó phòng ngừa chu đáo, dẫn các tướng si đi khai khẩn đất hoang, sau khi luyện binh thì trồng lương thực, giúp chúng tôi không bị chết trênchiến trường cũng không bị chết đói trong doanh trại.”

Niếp Thanh Lân nghe đến đó da mặt cứng lại, bụng dạ Đan ma ma rất thẳng, trong lòng nghĩ gì thì miệng nói cái đấy, tuyệt đối không có ý châm chọc, nhưng những chuyện tốt mà phụ hoàng đã làm thật khiến cho những người hoàng gia như nàng phải xấu hổ!

Nhất thời lúng túng, đành phải cố gắng đổi đề tài: “Trẫm thấy mấy người cung nữ này thân thủ bất phàm, vì sao lại bị mất đầu lưỡi?” thật ra những lời này trước đây nàng không hỏi, là do nàng nghĩ để che giấu thân phận nữ nhi của mình nên Thái phó mới hạ lệnh cắt lưỡi họ, vừa chán ghét hành động tàn bạo của Thái phó vừa không dám hỏi.

Nhưng mới vừa rồi trong điện, thấy mấy cung nữ này thi triển thân thủ thì hình như không giống như vậy! Thái phó đại nhân đang lúc trẻ tuổi cường tráng, thiếu niên đắc chí, còn chưa chán đời, sao có khả năng lưu lại bên mình những cao thủ trong lòng đầy oán hận được?

“Đây đều là thuộc hạ của nô tỳ khi ở biên quan, thôn xóm của các nàng bị người Hung Nô tập kích, người nhà đều bị tàn sát hết, vì các nàng có chút nhan sắc nên được lưu lại, cắt đầu lưỡi làm công cụ phát tiết chơi đùa cho đám nộ bộc Hung Nô, sau đó Thái phó đuổi tới, giải cứu các nàng, nô tỳ thấy các nàng đáng thương nên dạy bọn họ võ công, giữ lại bên người, đều là cao thủ giết địch...”

nói đến đây, sắc mặt Đan ma ma ả não không nói nữa, đột nhiên quỳ xuống nói: “Nô tỳ lắm chuyện, Thái phó không cho nô tỳ nói ra thân thế của những cung nữ này, sợ làm bẩn tai thánh.”

Long Châu nghe xong mỉm cười, trong lòng biết những cô gái này đã bị mất danh tiết, Thái phó đại nhân chắc là sợ mình nghe xong sẽ ghét bỏ các nàng không trong sạch, trong lòng sẽ tồn tại khoảng cách.

“nói cũng không sao, trẫm luôn kính phục những nữ anh hào như các ngươi, mọi người được tôi luyện trong gió tanh mưa máu, nếu việc gặp gỡ nghe chuyện của các nàng làm bẩn tai thánh, thì việc trẫm ngày ngày gặp các đại thần trong cung, người nào cũng tam thê tứ thiếp, chỉ sợ long nhãn cũng đã bị vẩn đục từ lâu rồi, ngay cả Thái phó đại nhân của các ngươi cũng...”

Niếp Thanh Lân cảm thấy mình nói lỡ lời, ngay lập tức ngoan ngoãn không nói gì nữa.

Đan ma ma kinh ngạc ngẩng đầu nhìn tiểu Hoàng đế này, tuy rằng Thái phó ra lệnh cho nàng chăm sóc bảo vệ Long Châu tử này, nhưng Đan Thiết Hoa nàng không biết chữ, không thông phong nguyệt, cũng không nhìn thấy ưu điểm của tiểu nương tử hoàng gia mềm mại mảnh mai này!

Tuy nhiên nếu Thái phó đại nhân thích, Đan Thiết Hoa nàng sẽ cố gắng làm tròn trách nhiệm, hoàn thành mệnh lệnh Thái phó giao cho.

Nhưng chung đụng đã lâu, cũng phát hiện Hoàng đế giả công chúa thật này thật ra cũng có điểm tốt, nói ví dụ như tính tình hiền hòa, không có nhiều tật xấu giống những thiên kim tiểu thư khác. Ngày thường tuy rằng nói không nhiều, nhưng thỉnh thoảng cũng nói ra một vài câu to gan lớn mật khiến người ta phải sững sờ, giống như lời nói vừa rồi vậy, không nghĩ tới, nàng có thể nói ra những câu hoang đường như vậy... Tuy vậy nhưng không biết tại sao lại cảm thấy lời nói đó rất có lý.

Đúng lúc này, Lỗ Dự Đạt vội vàng đi tới, cúi người nhỏ giọng bẩm báo bên tai Thái phó.

Thái phó chậm rãi thẳng đứng dậy lên, trên mặt lộ ra sát khí vô hạn.

“Lén trói nàng ta lại, đưa tới thiên điện đi!” nói xong, Thái phó liền thả cái lê trong tay xuống, dẫn theo mấy thị vệ vội vã rời đi.

Vân phi thật không ngờ sự việc sẽ bị bại lộ nhanh như vậy, ả nghĩ rằng nếu Ngô Khuê kia vấy bẩn hoàng thượng chắc chắn sẽ bị thị vệ loạn đao chém chết, chết không đối chứng! Nhưng không ngờ rằng Ngô Khuê này không chết, sau khi bị tạt nước lạnh tỉnh lại, ăn một trận đòn thì sợ tới mức trong miệng có gì thì nói ra hết, nhưng hắn cũng không rõ tại sao tâm trí mình lại không thanh tỉnh cả gan muốn trèo lên giường rồng, không còn gì để nói, chỉ có thể kể tên những cung nữ, tần phi đã từng qua đêm với mình khai ra.

Lỗ Dự Đạt như sấm rền gió cuốn, nhanh chóng lục soát bọc hành lý của mấy cung nữ đó và của cả Vân Phi, trong hộp trang điểm của Vân Phi còn sót lại bột huân hương, Vi thần y chỉ cần ngửi qua liền nhận ra đây mùi hương này giống với mùi trong ao tắm.

Vân phi bị chặn miệng trói chặt nhét vào trong bao bố, sau đó bị ném trên đất ở thiên điện.

Đến khi ả được thả từ trong bao bố ra, chỉ thấy vẻ mặt Thái phó lạnh lùng trừng mắt nhìn mình. Việc đã đến nước này, Vân phi ngược lại rất thản nhiên, khẽ mỉm cười nói: “Lần này Vệ lang chịu gặp thần thiếp rồi sao, thói bạc bẽo của nam nhân đúng là làm thần thiếp mở mang tầm mắt, nay đãcó người mới để sủng ái, chàng muốn xử người cũ như thế nào đây?”

Thái phó chán ghét nhìn khuôn mặt trở nên âm độc xấu xí của nữ nhân dưới điện, ngay cả một câu cũng không muốn nói với ả ta. Chỉ gọi Lỗ Dự Đạt tới hỏi: “Cái tên Ngô Khuê kia có khai ai là chủ mưu không?”

“Là Thượng Ngưng Hiên mua chuộc hắn để truyền tin tức vào trong cung cho Vân Phi, về phần thư phản hồi, hắn cũng không biết gì.”

Vệ Thái phó gật gật đầu, lại hỏi: “Nàng ta còn giữ lại những thứ dược bẩn thỉu kia không?”

“Bẩm Thái phó, ở trong rương quần áo của Vân Phi tìm được một gói.”

“Nếu nàng ta đã tỉ mỉ chuẩn bị, tất nhiên sẽ biết công dụng của thuốc này, đem gói dược còn lại cho vào trong nước của tên thị vệ kia, sau đó thoa huân hương cho Vân Phi nương nương, nếu ban đêm nàng ta đã thích câu dẫn thị vệ làm ô uế cung đình, vậy hay để cho nương nương lên đường sảng khoái một chút!”

nói xong Thái phó cũng chẳng muốn nhìn thấy nữ nhân kia nữa, liền xoay người rời khỏi đại điện.

Vân phi vốn nghĩ rằng Thái phó sẽ niệm tình cũ, cùng lắm chỉ trách mắng ả một chút, không ngờ Vệ Lãnh Hầu lại máu lạnh như vậy, ánh mắt nhìn mình giống như nhìn một cái giẻ lau dơ bẩn, lại còn dùng biện pháp ác độc như vậy đế đối xử với mình!Công dụng của loại thuốc kia rất mạnh, nếu dùng quá liều, thật sự sẽ lấy mạng người!

“Vệ Lãnh Hầu! Ngươi sẽ không được chết tử tế! Ngươi và cái tên tiểu hồ ly tinh kia sẽ không có kết cục tốt!”

Cánh cửa điện dày đặc đã đóng lại, cũng ngăn lại tiếng chửi bậy bên trong.

Đáng tiếc tâm tư của Thái phó đã sớm chuyển tới việc khác, lửa giận trong lòng cháy bừng bừng: Thượng Ngưng Hiên! Đáng giết!

Vốn hắn cảm thấy rất buồn bực, vì sao Nam Cương lại dám lớn mật như thế, muốn hành thích Hoàng thượng, nhất định là bên trong có nội gián phối hợp! Nhưng người trong triều cũng không có qua lại với Nam Cương hoặc Linh Nam Vương. Nên nhất thời không điều tra được cái gì.

Nhưng khi Vi thần y nói lục soát thấy loại thuốc thần bí kia, thì nói đây là thuốc của Nam Cương, Vệ Lãnh Hầu lập tức thông suốt.

Vì sao lúc chơi xuân ở Yến Tử Hồ, binh bộ hết lần này đến lần khác gửi đến công văn khẩn, lúc ấy mình dẫn theo tên cẩu tặc Thượng Ngưng Hiên kia đi trước. Nếu không, có mình cùng với tinh binh hầu cận thì dù loại thuốc của nam cương kia có dũng mãnh đến mấy cũng sẽ không có kết quả thảm thiết như vậy, toàn bộ Ngự Lâm quân bị tiêu diệt, trên người Lữ Văn Bá vì trúng mấy kiếm mà bỏ mạng...

Vốn nghĩ rằng Thượng Ngưng Hiên này chỉ là con chuột trong chum gạo, sẽ tạm thời bỏ qua, rồi sau đó từ từ xử lý, không ngờ rằng con chuột này còn lợi hại hơn cả hổ hoang trong rừng!

Về tới chính điện, trong lòng Vệ Lãnh Hầu đã có chủ ý, hỏi: “Lúc này Thượng đại nhân kia đang ở đâu?”

“đang cùng với nữ quyến của mình ở trong hoàng điền trồng trọt.”

Thái phó gật gật đầu, nói: “Đợi đến khi đôi cẩu nam nữ trong thiên điện làm sắp chết, người phái người tìm một cái cớ dẫn Thượng đại nhân đến Thiên điện, để cho hắn nhặt xác muội muội hắn, hắn nhất định sẽ mười phần hoảng sợ, dùng tiền bạc để bịt miệng, ngươi để cho người của ngươi thu lại, sau đó giám sát chặt chẽ Thượng Ngưng Hiên, xem hắn còn có đồng đảng nào nữa không?”

Lỗ Dự Đạt lĩnh mệnh xong liền đi bố trí.

Quả nhiên đúng như dự đoán của Thái phó, khi Thượng Ngưng Hiên tới thiên điện, hạ thân của Thượng Vân Sơ máu chảy không ngừng, sống chết không rõ. Tên Ngô Khuê kia cũng đang nằm hấp hối trên người Vân Phi nương nương.

Thượng đại nhân cảm thấy rất kinh ngạc, bên ngoài thường xuyên truyền đến tiếng nói chuyện của nhóm cung nhân, sau khi đưa tay bóp chết tên thị vệ Ngô Khuê kia, lại kín đáo đưa cho Lộ thị vệ không ít lợi ích, khẩn cầu hắn trói thi thể của Vân Phi và thị vệ vào hòn đá, sau đó thả vào trong giếng phía sau hành cung.

Thượng Vân Sơ yếu ớt tỉnh lại, thì ra ả chỉ bị ngất đi, chưa có tắt thở, mắt nhìn thấy ca ca của mình, trong lòng vui mừng, nghĩ sẽ được cứu, nhưng Thượng Ngưng Hiên kia trong lòng tức giận muội muội không tuân thủ nữ tắc, làm hỏng đại kế của mình, giơ tay ra, muốn đẩy muội muội còn sống của mình vào trong giếng.

Nếu không phải thị vệ võ nghệ cao siêu kia đề phòng, nhìn ý của Thượng đại nhân hình như muốn đẩy luôn những thị vệ còn lại xuống giếng.

Xử lý muội muội khiến mình xấu hổ, Thượng Ngưng Hiên càng nghĩ càng kinh hãi, mình vốn có tật giật mình, đêm ngủ không thể say giấc, hôm nay lại càng thêm lo sợ.

hắn nghĩ tới muội muội của mình, cho tới bây giờ là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, mặc dù vào trong cung chưa lâu, cũng có làm ra một số việc khônghợp lễ nhưng sao lại có thể đói khát ngay giữa ban ngày ban mặt, ngay trong thiên điện lúc nào cũng có thể có người tiến hoang dâm tới chết?

Nghĩ vậy, trong lòng Thượng Ngưng Hiên liền cảm thấy không ổn, lập tức viết một bức mật thư, chuẩn bị trên đường hồi kinh sẽ bỏ lại gia quyến, mộtmình len lén chạy trốn.

hắn đã sớm phòng bị Thái phó sẽ điều tra ra mọi việc, nên đã nặc danh dùng vàng bạc mua nhà cửa nơi đất khách. Chỉ cần có thể sống yên ổn, vợ con có thể có lại, chỉ là rất có lỗi với mẫu thân, nhưng nếu hắn không chạy, Thượng gia sẽ bị tuyệt hậu, cho nên vì liệt tổ liệt tông Thượng gia xin tha lỗi cho hắn.

Đến đêm khuya, hắn nhận được bồ câu đưa thư hồi âm: Bên cạnh con kênh gần hành cung đã có một chiếc thuyền con đợi sẵn, có thể giúp hắn chạy trốn trong đêm.

Thượng Ngưng Hiên nhìn thê tử kết tóc của mình đang ngủ an ổn, liền thu thập đồ quý giá tùy thân, len lén chạy ra khỏi hành cung.

Khi hắn chuồn ra ngoài hành cung, cũng không phát hiện ra phía sau đang có người lặng lẽ đi theo.

Chiếc thuyền nhỏ kia ở bên bờ kênh đào, sau khi Thượng Ngưng Hiên lên thuyền, liền cởi dây thừng chuẩn bị rời đi.

Lỗ Dự Đạt đi theo phía sau, phát hiện không ai đi cùng với Thượng Ngưng Hiên, hơi cảm thấy thấy thất vọng, rất muốn xông lên trói tên Thượng Ngưng Hiên kia lại đem về thẩm vấn, lại phát hiện chiếc thuyền kia rất im lặng, không có lập tức rời đi.

Lúc đi đến bên cạnh thuyền, Lỗ Dự Đạt sợ ngây người, chỉ thấy tay Thượng Ngưng Hiên cầm mái chèo cả người cứng ngắc biến thành màu đen, trúng kịch độc mà chết, trên thuyền có một lỗ lớn, nước sông ồ ạt chảy vào, nếu bọn họ tới trễ một khắc, chỉ sợ Thượng đại nhân đã sớm chìm vào trong sông, đi đến thủy tinh cung của Long Vương, tìm kiếm muội muội cũng táng thân dưới nước rồi.

Khi Lỗ Dự Đạt bẩm báo lại với Thái phó, Thái phó khẽ nhíu mày: “Có đuổi kịp bồ câu đưa tin kia không?”

“Bẩm báo Thái phó, bồ câu đưa tin đã được huấn luyên đặc biệt bay rất cao, tốc độ cực nhanh, thuộc hạ bắn tên không trúng, thả kiêu ưng cũng không bắt được, chỉ có thể khẳng định, nó không phải bay về hướng Nam Cương, mà là bay về hướng... Kinh thành.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT