Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 47

Thái phó rời phủ nhiều ngày, còn tin dữ đã sớm truyền thành mấy phiên bản trong phủ rồi. Vân Hương muốn gã sai vặt trong sân mình đi nghe ngóng một chút, nhưng Lưu tổng quản phủ Thái phó đang trông coi cái gì đó, đè gã sai vặt đánh một trận ngay trước mặt nàng. Sắc mặt Vân Hương tái nhợt, tức giận đến run người.

Từ nhỏ nàng ta là đích nữ trong phủ, chỉ có nàng ta làm người khác chịu thiệt, ở đâu có chuyện nàng ta bị đánh vào mặt như vậy?

Nhưng từ khi tiến vào phủ Thái phó, thị nữ bị chính Thái phó hạ lệnh đánh chết, gã sai vặt mình ủy thác làm việc bị tên tổng quản thấp hèn đánh tàn nhẫn ở trong sân.

Khi Vân Hương tức giận muốn xông lên tát Lưu tổng quản một cái. Nhưng câu đầu tiên của Lưu tổng quản làm nàng ta như đóng đinh ngay tại chỗ: “Tứ phu nhân, tro cốt huynh trưởng và tỷ tỷ của ngài còn ở bàn thờ, tiểu nhân khuyên phu nhân vẫn nên bớt giận, làm huynh trưởng tỷ tỷ đã qua đời bớt lo lắng, đúng không?”

Vân Hương suy nghĩ ý nghĩa trong lời nói này, lập tức hiểu rõ ca ca tỷ tỷ chết chắc chắn là có liên quan đến Vệ Lãnh Hầu. Lòng nàng ta như rơi vào hầm băng, cảm giác hôm nay mình cũng ăn bữa nay lo bữa mai, chỉ không biết tại sao ca ca lại chọc Thái phó dẫn đến đại họa ngập trời này.

Hôm nay khó khăn lắm mới chờ đến khi Thái phó hồi phủ, nàng ta thấp thỏm không yên, canh giữ ở cửa, xem sắc mặt Thái phó.

Thái phó cũng không liếc nàng ta một cái, trực tiếp đi vào bên trong.

Lưu tổng quản nhỏ giọng bẩm báo với Thái phó, nói là đã bắt đầu mở linh đường cho Thượng Ngưng Hiên.

Thái phó nhẹ gật đầu: “Bản Hầu không tiện đến đó, ngươi cùng Tứ phu nhân đi phúng viếng. Lâu rồi Tứ phu nhân không gặp người nhà, nếu nàng ấy muốn có thể ở lại nhà mẹ đẻ một thời gian”

Hôm nay, vì Thượng Ngưng Hiên và Thượng Vân Sơ tâm địa ác độc, Vệ Lãnh Hầu nhìn Vân Hương cũng thấy vô cùng căm hận. Thừa dịp này lấy cớ đưa nàng ta về nhà.

Lúc Lưu tổng quan chuyển lời cho Thượng Vân Hương, Thượng Vân Hương cắn răng, nói với tổng quản: “Cầu tổng quan bẩm báo cho Thái phó, Hương Nhi có chuyện muốn gặp Thái phó”

Lưu tổng quản nhìn nàng ta, quay người đi bẩm báo lại.

Nhìn Lưu tổng quản đi rồi, Thượng Vân Hương sai thị nữ bên người lấy hộp lưu ly đựng viên thuốc dưỡng thân, lấy ra một viên thuốc. Viên thuốc này lúc mới ngửi có hơi buồn nôn, là ca ca lén lút đưa cho nàng, nói nếu Thái phó luôn đối xử lãnh đạm với nàng thì dùng thuốc này. Đây là vật từ Miêu Cương, nếu uống thì bụng sẽ bắt đầu to lên như mang thai tháng thứ tư, cho dù bắt mạch cũng không nhìn ra cái gì. Đợi về sau Thái phó thương yêuthì tìm một cái cớ đổ cho thiếp thất nào đó, nói là đứa con mất, không chừng Thái phó còn rủ lòng thương, chăm sóc nhiều hơn. một khi mẫu bằng tử quý, về sau Thái phó đăng cơ, mình sẽ trở thành chính cung nương nương.

Trước kia nàng nghe lời ca ca nói, cảm thấy thuốc này không tốt, do dự không muốn dùng, nhưng hôm nay Thái phó muốn đuổi mình về nhà mẹ đẻ rồi, chỉ sợ những tỷ muội thứ xuất đang đợi xem chuyện cười của nàng. Cho dù chết nàng cũng muốn chết ở phủ Thái phó, không thể để những kẻ có tâm tư thấp hèn này thừa cơ.

Nghĩ vậy, nàng ta không hề do dự nuốt thuốc, chuẩn bị đi gặp Thái phó.

một lúc sau, Lưu tổng quản truyền lời, nàng ta sửa sang lại quần áo, đi thư phòng của Thái phó. Chỉ là lúc đi bụng thật sự có chút to ra, thêm nữa nàng cũng có tâm tư uống thuốc này, mấy ngày nay cố gắng ăn nhiều, tích trữ chút thịt thừa dưới bụng, chỉ cần che được mạch, không chừng có thể vượt qua kiểm tra.

Tiến vào thư phòng, Thượng Vân Hương nhìn gương mặt anh tuấn lạnh lùng của Thái phó không khỏi rung động, nhẹ nhún người thi lễ, lời nói mang theo thẹn thùng nói: “Thái phó, quỳ thủy của thiếp thân không chính xác, mấy ngày gần đây không tới, thiếp thân cảm giác mình có thể có tin vui, cho nên nhân lúc Thái phó đi theo thánh thượng cúng tế ở ngoại ô đã nhờ tiên sinh trong nhà đến bắt mạch, nói thiếp thân đã mang thai bốn tháng, nếu hồi phủ, sợ là sẽ xung…”

Thái phó nghe vậy ngẩng đầu, nhìn nàng ta một cách kỳ lạ: “Ngươi chắc chắn mình đã mang thai?”

Thượng Vân Hương âm thầm khẩn trương xiết chặt nắm tay, bình tĩnh gật gật đầu, nàng ta tin lời ca ca nói, tuyệt đối không hại mình.

Vốn Thái phó đang đọc sách, lúc này lại để quyển sách xuống nghiêm túc đánh giá Thượng Vân Hương, hỏi lại: “Ngươi có muốn biết vì sao ca ca, tỷ tỷ của ngươi lại chết không?”

Thượng Vân Hương sợ hãi, sợ Thái phó nói là hắn ra lệnh.

“Vị tỷ tỷ kia của ngươi ở trong cung khó nhịn được cô đơn, quyến rũ thị vệ, bị ca ca ngươi bắt được, hắn sợ bị gièm pha, tự mình trói tỷ tỷ ngươi vào hòn đá cho chìm xuống giếng, đêm cùng ngày, không biết có phải ca ca ngươi giết muội muội của mình nên không yên lòng hay không, mà một mình đi chuyến đò ngang thì gặp nạn…”

Thượng Vân Hương nghe được trợn mắt há mồm, nàng thật không ngờ, ca ca nàng giết Thượng Vân Sơ.

Vệ Lãnh Hầu nhìn cô gái trước mắt, chỉ cảm thấy khó giấu nổi sự chán ghét.

Vốn hắn nghĩ dù sao cũng là nữ nhân theo mình, dặn nàng ta hồi phủ cũng là thương hại nàng mất thân nhân có liên quan tới mình. E rằng phủ Thái phó trở thành đầm rồng hang hổ, nhìn tâm ý của nàng ta, nếu sau khi chịu tang trở về, chỉ cần làm theo khuôn phép cũ, không gây chuyện, sẽ cho nàng ta an ổn nửa đời sau.

không nghĩ rằng “dựa dẫm” đã ăn sâu vào xương cốt của Thượng gia, chết cũng không sửa được.

“Vốn tưởng rằng chỉ tỷ tỷ ngươi không chịu nổi cô đơn trong nội cung, có tính lẳng lơ mà thôi, không nghĩ tới con gái của Thượng gia đều không an phận. Nếu bản Hầu nhớ không sai thì sau khi Hương Nhi vào phủ chỉ ở chung với bản Hầu một lần, tuy đấy là khoảng bốn tháng trước, nhưng, sau đó Lưu quản gia đi đưa chén thuốc cho ngươi, tận mắt thấy ngươi uống… Lúc ấy ngươi uống chén thuốc tránh thai, hiện giờ mang nghiệt chủng là của ai?”

Thượng Vân Hương nghe được lời ấy, ngã ngồi lên ghế. Nàng không ngờ chén thuốc kia lại là chén thuốc tránh thai. Thái phó rốt cuộc có suy tính gì? Vì sao không chịu cho mình có con nối dõi? Vốn nàng thắc mắc vì sao mấy vị thiếp thất vào phủ nhiều năm rồi mà không có tin gì, bây giờ đã hơi hiểu ra, là Thái phó không muốn có con nối dõi, lần này tỉ mỉ bố trí như vậy chẳng phải là mua dây buộc mình rồi sao?

“Thái…Thái phó, có lẽ chén thuốc kia mất tác dụng…”

Vệ Lãnh Hầu cảm thấy mình không cần tốn nhiều nước miếng với nữ nhân ngu xuẩn này, thật sự là chán đến mức ngay cả liếc cũng không muốn.

“Ngươi là thiếp, cũng không phải là chính thất, dù không tuân thủ nữ tắc, bản Hầu cũng không cần lãng phí giấy mực viết hưu thư. Chốc nữa Lưu quản gia sẽ tiễn ngươi trở về, bẩm báo lại với mẹ ngươi, ngươi không cần trở về!”

Thượng Vân Hương nghe được lời ấy, bắt đầu khóc nghẹn ngào, đau khổ cầu khẩn Thái phó, lại bị thị vệ trong phủ kéo ra ngoài, hành lý cũng chưa kịp thu thì đã bị đưa lên xe ngựa.

Lúc Thái phó hồi phủ, tro cốt của Thượng Ngưng Hiên cũng được đặt ở trong một bộ quan tài bằng gỗ đàn hương màu đen nâng vào Thượng phủ. hắn trúng độc mà chết, nếu người bên ngoài thấy được thi thể sẽ chen chúc đổ xô, nên lấy cớ trời ấm, đường xá lại xa nên hỏa táng ngay tại chỗ rồi.

Thê thiếp Thượng Ngưng Hiên mang theo con cái bổ nhào vào quan tài khóc sướt mướt, thân tộc và các quản sự luống cuống dựng linh đường, chuẩn bị các công việc sau khi xuống mồ.

Đường đường là Binh bộ thị lang đại nhân, cũng được gọi là cánh tay của Đại Ngụy rồi. Dựa theo lệ cũ của Đại Ngụy, dựng linh đường trong năm ngày, ngoại trừ các quan thất phẩm, theo lý thì các triều thần đồng liêu đều nên tới phúng viếng. Nhưng đã ba ngày liên tiếp, không có mấy người đến thăm phúng viếng.

Thượng phu nhân luôn bi thương vì tướng công đã qua đời, chờ mấy ngày, phát hiện mấy triều thần hay giao hảo và nịnh nọt đều không thấy, trong lòng vừa đau vừa sợ, nước mắt khó khăn lắm mới ngừng lại nhịn không được không ngừng rơi xuống đất.

Quan trọng nhất là, em gái chồng mình bởi vì không tuân thủ nữ tắc, giả vờ có thai chọc giận Thái phó, trực tiếp bị đuổi về. Đây là muốn phủi sạch quan hệ với Thượng gia! Các thân thích trong tộc đều đen mặt. Bọn hạ nhân cũng phát hiện ra bất thường, trên mặt cũng không lộ ra vẻ bi thống như trước đây, lúc không có người liền tụ lại một chỗ xì xào bàn tán.

Những triều thần kia đều cơ trí linh hoạt, có ai lại không phủi sạch quan hệ với Thượng gia?

Mấy ngày nay trên triều đình cũng căng thẳng, Thái phó án binh bất động, đột nhiên tuyên bố gần đây Hoàng thượng mới có được bức tranh của danh gia, mời chư vị ái khanh thưởng thức.

Được mời đều là đồng đảng của Thượng gia lúc trước, trước kia xuất phủ tiến cung, cả đám đều đấu tranh sinh tử, thay vào đó mấy ngày Thái phó đại nhân đóng quân bên ngoài kinh thành, liền có mấy tướng quân thất thế, tuy nhiên đều có nguyên do, cũng không xử lý vây cánh Thượng gia.

Nhưng mọi người làm quan nhiều năm, có được mấy người trong sạch không tỳ vết?

Lúc kiên trì vào cửa cung mới phát hiện tiểu Hoàng đế không xuất hiện, chỉ có Thái phó đại nhân ngồi trên cao. Tranh chỉ có một bức, nhìn không ra đấy là tác phẩm của danh gia nào, chủ đề là: quy viên điền cư (quay về nơi thôn dã làm ruộng)

Sau khi nâng ly cạn chén, trong lời nói Thái phó có những câu có ý khác, một đám đại thần nghe được đổ mồ hôi. Yến hội ngày hôm sau nhao nhao trình lên đơn xin từ chức, cáo lão hồi hương, chuẩn bị “quy viên điền cư”.

Nhưng một nhà buồn, một nhà vui. Lần này các lão thần chào từ giã, để lại không ít chức quan béo bở, có rất nhiều triều thần tuổi trẻ được đề bạt lên trên.

Lúc Niếp Thanh Lân ngồi ngay ngắn trên triều đình gặp lại Cát Thanh Viễn thì Cát đại nhân đã từ Công bộ được điều đến Hộ bộ, nhậm chức Hộ bộ thị lang.

trên triều đình, Thái phó đột nhiên tuyên bố mấy ngày nữa thánh thượng đến chùa Thiên Hữu dâng hương, cầu phúc cho dân chúng.

Sau khi trong cung đốt đèn, Niếp Thanh Lân vốn đã nằm ngủ lại phát hiện Thái phó đại nhân đi điều tra tẩm cung, chỉ lệnh Đan ma ma thay cho Hoàng đế thường phục, bí mật dẫn nàng xuất cung.

trên xe ngựa, Niếp Thanh Lân hỏi: “Thái phó đại nhân muốn mang trẫm đi đâu?”

Thái phó nhàn nhạt nói: “không phải thánh thượng chuẩn bị xuất gia sao? Bản Hầu muốn giúp đỡ Hoàng thượng, đi xem chùa Thiên Hữu.”

Chùa Thiên Hữu là chùa do hoàng thất Đại Ngụy quyên góp, là nơi hoàng gia bái Phật tổ qua các triều đại. Chùa Thiên Hữu ở trên núi Vưu Vân, bên ngoài kinh thành, đằng sau núi có một am miếu, không hương khói, nhưng lại tiếp nhận nữ tử trong nội cung xuất gia, cũng là nơi một ít phu nhân dâng hương.

Niếp Thanh Lân nghe vậy sững sờ, không biết dụng ý của Thái phó. không nghĩ tới xe ngựa đi xuống núi Vưu Vân, lúc đổi hướng, đúng là đường tới am sau núi.

Thái phó xuống kiệu trước, đêm đến độ ẩm trong núi cao, phiến đá trên đường hiện ra nước đọng. Thái phó quay người bế Niếp Thanh Lân xuống kiệu đi vào cửa am.

Đến khi bước vào một gian phòng ngủ, Thái phó mới đặt nhẹ tiểu Hoàng đế xuống chăn thô trên giường.

Bây giờ Niếp Thanh Lân mới phát hiện lời nói của Thái phó không khách sáo, thoáng đánh giá bài trí đơn sơ bốn phía, trong lòng biết đây là nơi ở ngày sau của mình, cũng trở nên thản nhiên, cười nói với Thái phó: “Đêm gió lớn, kính xin Thái phó sớm trở về nghỉ ngơi”.

Thái phó cầm lên một áo bào màu xám của ni cô, đặt xuống giường nói: “Thánh thượng thay thử để vi thần xem có hợp không?”

Niếp Thanh Lân nghe vậy có hơi sững sờ, do dự nói: “Thái phó có muốn ra ngoài trước không?”

Thái phó đại nhân nửa nằm trên giường, lười biếng nói: “Nghĩ đến sau này thân thể tuyệt mỹ của Hoàng thượng lại hầu hạ trước ánh đèn nơi cửa phật, vi thần không còn phúc để nhìn thấy, cảm thấy đau lòng, thỉnh thánh thượng khai ân, để cho thần thưởng thức phong cảnh bên trong long bào lần cuối.”

Đức hạnh vô lại của Thái phó đại nhân đúng là không còn điểm cuối. Niếp Thanh Lân cho rằng đây là lần cuối cùng, tiễn bước ôn thần, rơi vào tình cảnh này trong am sâu, mím môi, chậm rãi cởi đai lưng.

Ngọn đèn trong am có hơi tối, nhưng lại không thể che hết được một thân trắng như tuyết kia. Gần đây thịt Niếp Thanh Lân nhiều ra không ít, thân thể mảnh khảnh càng hấp dẫn, bên trong yếm đào là cái cổ mềm, là báu vật eo nhỏ ngực lớn, ngọn đèn vụt qua, da thịt hơi lộ ra thật sự sáng như ánh trăng.

Niếp Thanh Lân vươn tay lấy áo bào xám, không đề phòng bị Thái phó túm lấy cổ tay mảnh khảnh, kéo một phát liền ngã xuống giường.

“Thái phó…” Niếp Thanh Lân bị đặt ở trên giường, trâm cài tóc trên đầu cũng bị Thái phó ném xuống đất, lập tức tóc dài như thác nước chảy xuống, phủ đầy chăn.

Vệ Lãnh Hầu nhẹ ngửi mùi thơm ngọt tản ra từ mái tóc, mỉm cười nhìn bé con vô lực giãy dụa dưới thân mình, đáng tiếc thân thể kia da mịn thịt mềm, mà sát vào vải thô có chút cứng làm hồng một mảnh.

Báu vật bé nhỏ như vậy, ngày bình thường đã quen được bao bọc, còn có ý nghĩ hão huyền muốn xuất gia? thật là tùy hứng làm bậy, không biết sống chết.

“Người xuất gia đều từ bi, phổ độ chúng sinh, không biết vị tiểu ni cô xuất gia này có chịu độ da thịt cho tại hạ một lần?”

Niếp Thanh Lân thấy ở nơi thanh tịnh như vậy mà Thái phó vẫn làm càn như vậy, không khỏi lúng túng: “Thái phó đừng náo loạn, ái khanh muốn trẫm làm thế nào?”

“Vi thần sắp tới đây có thể sẽ không nhìn thấy Hoàng thượng, xin thánh thượng rủ lòng thương, giúp vi thần giải khát”, nói xong liền vươn tay về sau cổ Long Châu cởi yếm…

Trong thoáng chốc, căn phòng yên tĩnh truyền ra tiếng tiểu nữ tử ngâm khẽ: “Thái phó buông ra, sao có thể liếm chỗ đó… Thái phó…”

Lúc trời sáng, một người cao lớn mạnh mẽ đi ra khỏi một gian phòng độc lập trong am miếu. hắn quay đầu nhìn người nhỏ bé đang ngủ say trong chăn, thầm nghĩ mệt mỏi cho nàng, da non trước ngực suýt chút nữa thì bị mút hỏng. Trứng gà đúng là thứ khiến người ta si mê, da thịt toàn thân đều mềm mại ngọt ngào, làm hắn thiếu chút nữa không kiềm được muốn cô gái nhỏ đó ở nơi rừng núi thế này.

hắn đi ra dặn dò Đan ma ma đang chờ ngoài cửa chăm sóc tốt tiểu chủ nhân trong phòng, còn nói thêm: “Ngày mai phu nhân Lễ bộ thị lang cùng phu nhân Phúc Yên Hầu sẽ lên núi thắp nhang, ta sẽ phân phó chủ am an bài, phải để cho hai vị phu nhân kia trông thấy mặt Hoàng thượng, nhưng đừng để cho các nàng đến gần nói chuyện với Hoàng thượng”

Đan ma ma đã được Thái phó dặn dò, cho nên ngầm hiểu. Chỉ đợi ngày hôm sau đến.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT