Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 48

Hai ngày sau, hơn mười người khiêng hai cỗ kiệu lắc lư đứng trước cửa am. Rèm kiệu có ba tầng, bên ngoài là vải màu xanh lá hành tây, ở giữa là vải cứng, bên trong là tơ tằm màu trắng, nhìn đã biết không phải là nhà phú quý bình thường. Cỗ kiệu được hạ xuống, bên trái bên phải là hai thị nữ đitheo vén màn kiệu lên, nâng hai vị phu nhân hơn bốn mươi tuổi xuống kiệu.

Từ sớm đã có vị ni cô chuyên tiếp khách trong am đứng trước am chờ, đến trước mặt phu nhân, chắp tay trước ngực, cúi đầu nói: “Hai vị thí chủ, trong am đã chuẩn bị tốt các việc để kính Phật, mời đi theo bần ni”. Hai vị phu nhân nói: “Làm phiền rồi.”

Cái am dành cho nữ giới này tuy không nổi tiếng, nhưng không nhỏ, tổng cộng có năm đình viện. Tiến vào cửa am, đi qua đình viện thứ nhất, là đến Phật đường của am, thờ phụng Quan Thế âm Bồ Tát. Hai vị phu nhân cũng là người thường đến lễ Phật, chờ ni cô bưng tới chậu sạch, vê lên ba chiếc đũa đàn hương, quỳ xuống bồ đoàn, yên lặng khấn vái, mong lão gia làm quan thuận lợi, không được làm Thái phó hung tàn bực mình…

Dập đầu lạy ba cái, đứng lên cung kính cắm Phật hương ở lư hương bên trên. Vị ni cô tiếp khách thấy hai vị phu nhân đã kính Phật xong, tiến lên nói: “Trụ trì cho mời hai vị thí chủ dùng thức ăn chay, xin mời đi theo bần ni.”

Thức ăn chay ở nơi này rất có tiếng, vì đây không phải nơi cửa chùa rộng mở, những người đến đây thắp hương đều là quý nhân trong quý nhân, nên trụ trì mời tới một vị ni cô từ Giang Nam để chế biến thức ăn chay chiêu đãi khách quý, thường xuyên qua lại, tất cả Cáo mệnh phu nhân, thiên kim quý nữ các phủ đều ngưỡng mộ danh tiếng mà đến, sau khi thắp nhanh chỉ hi vọng có thể nếm một bàn thức ăn chay.

Hôm nay thức ăn chay rất khéo léo, mấy ngày nay nấm trong núi được tưới mưa xuân đều này nở, hương vị rất ngon, dùng chung với bí đỏ, kết hợp với nấm đầu khỉ ở sâu trong Nam Cương, hơn mười loại nấm phối hợp khéo léo, rau khô được ướp gia vị suốt một mùa đông, chế biến tốt, mùi thơm bay lên, đúng là áp đảo cả mùi cá tươi ở biển.

Cả bàn là thức ăn chay đặc biệt, làm cho hai vị phu nhân thỏa mãn. Trụ trì mỉm cười mời hai vị phu nhân đến thiện phòng thưởng thức trà, bàn luận kinh nghĩa, sau đó cáo lui trước.

Sau khi hai vị phu nhân đã dùng xong thức ăn chay, mới mang theo thị nữ đi theo vị ni cô tiếp khách đi qua hai viện, đi về phía sau. Vừa mới vào sân nhỏ, lại thấy một ni cô trẻ tuổi đội mũ mặc một cái áo xám tro, đi cùng là một ni cô trung niên. Hai người cùng đi ra từ gian phòng am chủ, đi tới trước mặt họ.

Chậm rãi đi đến gần, phu nhân Lễ bộ thị lang tập trung nhìn rồi “A” lên, vội vàng kéo phu nhân Phúc Yên Hầu ở bên cạnh, thấp giọng nói: “Hầu phu nhân, bà xem vị ni cô này…”

Hầu phu nhân nghe xong nhìn kĩ chạy tới trước mặt ni cô, ni cô này cũng phát hiện ra, đôi mắt to sáng hơi đổi, liếc qua, sau đó cũng cất bước đi tới.

Thế nhưng Hầu phu nhân sững sờ ngay tại chỗ: vị này… thật sự rất giống Hoàng thượng!

Mặt mày, nhất là ánh mắt vừa rồi nhếch lên, thần thái tinh nghịch này, nếu như không phải biết rõ hoàng thượng là nam nhi, bà thật sự nghi ngờ ni cônày là Hoàng thượng.

Hai vị này đều là chính thê của lão thần trong triều, trước kia nhiều lần ra vào hoàng cung, hơn nữa lúc tiết ngắm đèn cũng từng vào cung. Lúc ấy hoàng thượng còn nhỏ tuổi đầu còn để chỏm, tất nhiên là nhớ hình dáng thánh thượng.

Hai vị phu nhân liếc mắt nhìn nhau, đều thấy trong đáy mắt đối phương là ngọn lửa kỳ dị.

trên thực tế, hai vị phu nhân này là do Thái phó tỉ mỉ lựa chọn, đều đã từng bái kiến Hoàng thượng, mà cái miệng lại không có chừng mực.

Tướng công của hai vị phu nhân này tuy địa vị trên quan trường cao nhưng tính tình lại mềm mại, không có sức chỉnh đốn gia phong, hai người đều là người nhiều chuyện trong đám nhân tài kiệt xuất, cũng nổi danh trong giới phu nhân.

Năm đó, thứ nữ Thượng gia che giấu tư tình với Thái phó, cũng bị hai vị phu nhân này đào móc ra.

Nghĩ mà xem, một ni cô tuổi trẻ giống hệt đương kim hoàng thượng xuất hiện ở am hoàng gia. Trong này có ẩn tình gì, ý chí chiến đấu của hai vị phụ nhân lập tức sục sôi, trực giác được thức ăn chay và mỡ lợn trong dạ dày hừng hực như thiêu đốt.

Hai vị phu nhân quay người, đuổi theo ni cô trẻ tuổi đã đi xa, để lại ni cô tiếp khách và trụ trì đang sững sỡ không biết xảy ra chuyện gì.

Lúc đuổi theo, ni cô trung niên đột nhiên quay người, ngăn cản các nàng, cau mày nói: “Hai vị thí chủ đuổi theo bần ni làm gì?”

Hai vị phu nhân bị hỏi, không trả lời được, vừa rồi chỉ muốn đuổi theo để nhìn kĩ, bây giờ không biết giải thích thế nào, cũng không thể nói: “Ta muốn hỏi một chút nhà ngươi ở đâu, bao nhiêu tuổi, vì sao lại có hình dạng giống y như Hoàng thượng?”

Trì hoãn một chút, ni cô trẻ tuổi kia đã xoay người đi vào đại điện, không thấy gì nữa. Ni cô trung niên cũng quay người bước nhanh, biến mất ở đình viện phía trước.

Đừng nói hai vị phu nhân, ý nghĩ của Niếp Thanh Lân đang không ngừng xoay chuyển. Vừa rồi trụ trì trong am mời nàng qua đấy, nói vài câu khôngquan trọng, vừa đi ra thì gặp hai vị phu nhân. Nàng nhìn quen mắt, đó không phải là hai vị phu nhân vừa gặp nhau ở lễ hội đèn lồng mấy ngày trước đó sao?

Nếu như vậy, hai vị phu nhân xuất hiện ở đây chắc chắn không phải trùng hợp. Niếp Thanh Lân mơ hồ đoán được ý định của Thái phó, chợt cảm thấy lo lắng trong lòng: Thái phó đại nhân, còn có cái gì mà ngài không dám làm không?

Về phần hai vị phu nhân đi vào thiện phòng thấy trụ trì, nói vài câu, về sau không thể chờ đợi được muốn nghe ngóng tình huống của ni cô cực giống Hoàng thượng vừa rồi. Trụ trì thở dài nói: “Đây cũng là người có số khổ. Thân phận của nàng vốn là sang quý không thể nói, không nghĩ tới lúc chưa đẩy ba tuổi đã bị Khâm Thiên Giám mời cao nhân đến kết luận thân có lệ khí, nếu sống trong nhà chắc chắn sẽ mang đến vận đen cho ca ca sinh đôi. Cần phải tụng kinh kính phật trong am, chậm rãi xóa lệ khí mới được trở lại… trong nhà. Theo tính toàn là mười năm có thể xóa đi lệ khí, nhưng mười lăm năm đã trôi qua, không biết có phải trong nhà đã có biến cố gì không, vẫn không có người đón nàng, đành phải ở lại trong am”

nói xong, trụ trì lại thở dài.

Nghe xong tin tức chấn động như vậy, hai vị phu nhân nhìn nhau thật lâu, ánh sáng trong mắt như là mở ra được bảo kiếm, nóng lòng muốn mổ bụng lão trụ trì, kiếm chút lợi ích thực tế.

Cuối cùng tây sơn bạch lộ tốt nhất cũng được nếm thử, cũng không có lòng muốn lưu lại am, cùng trụ trì nói chuyện phiếm qua loa hai câu, nói mình có việc liền trở lại kinh thành.

không đến mấy ngày sau, ở kinh thành, một tin tức được truyền ra từ giới phu nhân của các đại nhân, nói đương kim bệ hạ còn một muội muội sinh đôi, từ nhỏ sống ở am sau núi Vưu Vân. Đại thần cũng nghe được tin tức từ phu nhân của mình, phần lớn cười bỏ qua, coi là lời nói vô căn cứ, thầm nghĩ: May mắn đương kim bệ hạ không có long uy, nếu đổi lại là chuyện nhà của Thái phó, chỉ sợ những phu nhân ăn no rỗi việc này sẽ bị chộp đi cắt lưỡi.

Sau đó vài ngày, ở sau núi Vưu Vân, khách hành hương đến đầy cửa. mỗi ngày đều có quý phu nhân đến thắp nhang kính phật. Bái Phật xong cũng không chú ý đến nếm thử thức ăn chay mà lại đi dạo trong sân, đều gặp được nhưng khoảng cách hơi xa, lại luôn có một ni cô hung dữ ngăn cản, nhưng mỗi người xem được mặt mày nữ ni cô đều kinh hãi lấy khăn hương che miệng, niệm A Di Đà Phật.

Lúc Thái phó nghe được tin đồn, trực tiếp gọi Lễ bộ thị lang Tiền Vân Long, Tiền đại nhân tới: “Nghe nói mấy ngày trước quý phu nhân thắp nhang điăn cơm chay lại ăn ra được muội muội sinh đôi của Hoàng thượng, không biết thị lang có biết việc này không?”

Lúc này trán Tiền Vân Long đổ mồ hôi, khom người, âm thanh dè dặt nói: “Hạ quan không biết việc này. Là do hạ quan trông giữ không nghiêm, để cho người trong nhà nhiều chuyện nói lung tung. Sau khi trở về nhất định thần sẽ nghiêm khắc trông coi, không cho nàng xuất phủ”

Thái phó khẽ cười, “Thị lang đã hiểu lầm. Ta cũng không có ý trách cứ quý phu nhân. Chỉ là không biết tại sao Hoàng thượng lại nghe được tiếng gió, kinh ngạc chuyện lạ như thế này, cố ý hỏi bản Hầu, liền tìm ngươi hỏi một chút. Nếu phu nhân thật sự thấy, không có lửa thì làm sao có khói…”

Ba ngày sau, loan giá của Hoàng thượng ra khỏi cửa thành, đi thẳng đến chùa Thiên Hữu. Còn có tân văn võ triều thần đi theo, trong đó có các quan viên gần đây được Thái phó đề bạt, mà Cát Thanh Viễn cũng ở trong đội ngũ.

Đây cũng là ý chỉ của Hoàng thượng, bảo bọn họ bồi theo thánh giá bày ra ân sủng.

Bên trên loan giá là những sợi nhỏ hơi dày, dùng để ngăn cả mặt trời, cát, gió, nhìn xa xa chỉ có thể thấy một bóng người nhỏ gầy ngồi ở phía trên.

Đến khi tiến vào cửa chùa, các quan lại yên lặng chờ bên ngoài đại điện, nhìn Thái phó và Hoàng thượng dâng hương, chỉ có thể thấy phía sau lưng của tiểu Hoàng đế đang cầu xin Phật tổ.

Sau khi lạy Phật tổ, Thái phó cùng Hoàng thượng và đám quần thần vây quanh hậu điện trực tiếp đi ra sau núi.

đi chuyến này mất nửa canh giờ, không bao lâu sau Nguyễn công công chạy tới truyền thái y, nói là cảm xúc của Hoàng thượng bất ổn, vui đến phát khóc nên tâm mạch có bị thương một chút.

Việc này, làm chúng phụ nhân của đám quan chức nhìn nhau, hơi tin tưởng quả thật là có minh châu rơi trong miếu.

Chỉ là màn kịch cốt nhục hoàng gia chia lìa so sánh với việc hai ngày nay Thái phó mạnh mẽ quét sạch, thật sự là không có ý nghĩa. Mỗi người trong đám triều thần hôm nay đều cảm thấy bất an, nửa đêm mỗi ngày mở to mắt chú ý tên gác cổng nhà mình có truyền đến tiếng vang khác thường hay không, mà bên trong phố dài âm thanh của móng ngựa với tiếng ồn ào của quan binh là quý phủ nào đó không may bị loại trừ. Buổi tối ngủ thiếu giấc, ban ngày có chút ủ rũ, đứng ở trước miếu ngáp mấy cái liền.

Cho dù Hoàng thượng thật sự đã tìm lại được muội muội sinh đôi vốn đã chết nhiều năm, quan lại bọn họ cũng không có say mê nhàn hạ thoải mái đinghiên cứu sinh tử của nữ nhi trong hậu cung của tiên hoàng.

Nhưng tâm mạch Hoàng thượng bị thương, Vi thần y cần đến chẩn mạch mới được.

Tĩnh dưỡng trong núi mấy ngày, tuy vào ban ngày Niếp Thanh Lân luôn cùng Đan ma ma dẫn đi ra vài vòng, gặp được nhóm quý phụ nhân, bọn họ kinh hãi, miệng há to đến mức có thể nuốt được Trứng gà, thời gian còn lại thì coi như nhàn nhã.

không có Thái phó đại nhân quấy rối mỗi sáng, mỗi ngày nàng ăn thức ăn chay tinh tế trong am, so với mấy món ăn quý đầy mỡ trong nội cung thìcòn quý và lạ hơn.

Nàng thật sự thích thú, lại không ngờ rằng liên tiếp năm ngày nay, Thái phó đại nhân không thấy bảo bối trên đầu quả tim của ngài ấy, luôn nhớ nhung và nôn nóng như có lửa đốt.

Đợi sau khi đám quần thần tiến vào am ni cô, Lỗ Dự Đạt dẫn thị vệ gác cửa sân sau, Thái phó đại nhân sải ước chân dài vào tịnh phòng.

Giương mắt xem xét, bé con năm ngày không gặp đang mặc một trường bào vải màu xám, mái tóc dài chỉ tết nghiêng sau tai, lộ ra cái trán trơn bóng và lỗ tai trắng nõn, cặp mắt to càng thêm linh động, toàn thân không có trang sức lại giống như thịt ngọc trai vừa được lột xác, tất nhiên thơm ngon vô cùng.

Niếp Thanh Lân vốn nửa nằm ở trên giường xem sách giải trí, lại không nghĩ tới Thái phó đột nhiên xông vào, nàng lại càng hoảng sợ, muốn đứng lên nói, không nghĩ tới hai mắt Thái phó híp lại, mỹ nam tử ngày thường thong dong thoát tục như thiên tiên giờ chỉ như con sói cực đói, quay người cài chốt cửa, không nói một lời bổ nhào về phía mình.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT