Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 5

Đợi tiễn được Vệ Lãnh Hầu đi rồi, lúc này Niếp Thanh Lân mới tựa vào khung cửa thở phào một hơi.

An Xảo Nhi vội vàng đi tới, lấy một chiếc áo choàng lông cáo khoác lên người tiểu chủ tử. Ăn mặc mỏng manh đứng ở đầu gió, mong là đừng bị nhiễm lạnh.

Quay vào phòng trong, lúc chỉ còn lại hai người, An Xảo Nhi mới thấp giọng hỏi, “Chuyện này là sao, người kia chạy tới đây nổi cơn gì thế ạ?”

Niếp Thanh Lân lắc đầu, nhìn những bông tuyết trắng tinh ngoài cửa sổ, bỗng hoàn hồn, quay đầu hỏi, “Gần đây có người ngoài cung chủ động tiếp xúc với ngươi không?”

An Xảo Nhi ngây ra, ngập ngừng nói, “Hẳn là... không có đâu.” Song sự ngập ngừng của nàng ta đã bị Niếp Thanh Lân chú ý, tiểu Hoàng đế thở dài một hơi, nói tiếp, “hiện giờ kẻ hy vọng Hoàng đế xảy ra chuyện nhất, không phải Thái phó đại nhân, mà là các thúc bá của ta. Ngươi phải lưu ý, lời nóicàng nên cẩn trọng, thứ người ngoài đưa cho ngươi, ngay cả chạm vào cũng không được! Bằng ngược lại, cả ta và ngươi thật sẽ chết không có chỗ chôn.”

Mặt An Xảo Nhi đỏ lên, lập tức quỳ xuống: “Xin Hoàng thượng thứ tội, nô tỳ... lúc nô tỳ đi lấy quần áo mùa Đông, cùng thị vệ Quảng Ân cung trước kia của chúng ta … Ngô Khuê ấy, có nói vài câu... Sau này nô tỳ không dám nữa!”

Tuy Niếp Thanh Lân còn nhỏ tuổi, nhưng thường ngày đọc không ít sách giải trí về tài tử giai nhân, cung nữ và thị vệ trong cung có tư tình không phải ít, An Xảo Nhi cũng đã ba mươi, nảy mầm xuân là chuyện rất bình thường.

Niếp Thanh Lân không hỏi nữa, vươn tay nâng An Xảo Nhi dậy, “Ngươi cũng mang mệnh khổ, mới theo vị Hoàng đế vô dụng ta đây, nếu theo chủ tử có tài khác, hẳn sẽ được se một mối duyên tốt mà rời cung hưởng phúc, vẫn hơn phí hoài thanh xuân trong cấm cung này.”

Lời này khiến An Xảo Nhi đỏ mắt, quỳ trên đất nhất quyết không chịu đứng dậy, “Hoàng thượng, ngài nói vậy chẳng phải là muốn mỉa mai chết nô tỳ sao? Nay ngài đang trong cảnh dầu sôi lửa lỏng, chốn thâm cung to lớn này lại không nơi nương tựa, dù bị đánh chết nô tỳ cũng không có tâm tư muốn rời khỏi ngài, Hoàng thượng, nô tỳ biết sai rồi!”

Sao Niếp Thanh Lân lại không biết tấm lòng trung thành của An Xảo Nhi? nói thêm dăm ba câu giải sầu, đoạn nhạc đệm nho nhỏ này liền bị chủ tớ hai người bỏ qua.

An Xảo Nhi vừa dọn dẹp mớ lộn xộn trên đất vừa nhìn chủ tử nhà mình, lòng thầm đau xót: Nếu năm đó Lệ phi nương nương không đi sai một bước thì tốt biết bao, công chúa tài hoa phong nhã như thế, mười lăm tuổi đã có thể tìm phò mã ban hôn, nếu tìm được nhà chồng hiền lành nề nếp, khôngchừng đã có thể rời xa cơn lốc xoáy Hoàng cung, sao phải gặp tai họa như ngày hôm nay chứ! Ôi, mình và chủ tử, số mệnh kiếp này, đều vô phận với nhân duyên mà!

Ngày hôm sau, sau một trận tuyết trắng xóa, không khí lạnh lẽo kinh người, Niếp Thanh Lân vốn tưởng mình không cần phải lên triều sớm, thừa dịp vùi mình trong chăn cả buổi sáng, từ từ gặm sạch nửa đĩa mứt táo.

Nghĩ hay như thế, nhưng loan giá của viện Thái Bộc lại dừng trước cửa điện, thái giám chuyên hầu hạ trên triều vội vã chạy tới thông báo khẩu dụ của Thái phó, bảo tiểu Hoàng đế nhanh chuẩn bị để lên triều.

Thái phó tâm huyết dâng trào khiến tẩm cung gà bay chó sủa. Niếp Thanh Lân vội vội vàng vàng rửa mặt, áo mũ đai lưng vừa chỉnh xong liền lên loan giá.

một đường không ngừng nghỉ, may mà không trễ giờ, vừa ngồi lên ngai rồng thì tiếng trống ở cổng thành liền vang lên. Các quan lũ lượt bước vào chờ ở quảng trường, đợi khi các quan đã vào điện đứng ngay ngắn đúng vị trí, Vệ Thái phó mới thong thả từ thiên điện bước ra, thi lễ với Hoàng đế xong, liền ngồi vào ghế thái sư khảm Giao long của hắn.

Tiếp đó là thời gian chính vụ rườm rà, bình thường ở hậu cung sẽ không nghe được nhiều chuyện như vậy, hôm nay nghe văn võ bá quan trình tấu một hồi, Niếp Thanh Lân cảm thấy chuyện lớn việc nhỏ gì cũng khiến người ta lo lắng, chỗ này khô hạn, dân chúng cả huyện thành đều chết đói; chỗ kia lũ lụt, dân chạy nạn ồ ạt túa ra; người Hồ ở biên quan lại rục rịch ngóc đầu...

Nghe mãi nghe mãi, lòng Niếp Thanh Lân cũng dần ổn định, hôm qua vì bị Thái phó giày vò, trằn trọc trên Long sàng đến nửa đêm, cộng thêm khôngno bụng, trời sinh lại có bệnh thiếu máu, một khi mệt mỏi buồn ngủ, thì dù là thần tiên của cõi Đại La cũng không cản nổi. (cõi Đại La hay Đại La thiên là tầng cao nhất trong 36 tầng trời theo Đạo giáo)

Vì vậy rụt cổ rúc vào chiếc long bào rộng thùng thình, Niếp Thanh Lân hơi cúi đầu, híp mắt lặng lẽ đánh một giấc. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, nàng thầm nhủ: ngai rồng dưới mông ngồi có êm đâu, thế mà Thái phó lại không dứt nổi, phụ hoàng vậy mà tốt số, trốn xuống dưới kia tránh trước, chỉ chờ Thái phó hạ lệnh giết chết mấy sủng phi xinh đẹp, khiến phụ hoàng háo sắc không phải cô đơn dưới đó.

thật vất vả Lâm triều mới kết thúc, Niếp Thanh Lân đã đánh xong mấy giấc, đợi thái giám cất giọng the thé hô to “Bãi triều”, mới thong thả mà tỉnh mộng.

Lúc này mới phát hiện Thái phó đã xoay người, mắt phượng nhìn mình lom lom.

Sáng nay khi canh năm thức dậy, Vệ Lãnh Hầu mới nảy ra ác ý bảo người gọi tiểu Hoàng đế vào triều.

Tuy An Tây Vương là đồ khốn, nhưng đã cảnh tỉnh Vệ Thái phó: dù cục diện chính trị đã định, nhưng giang sơn như vẽ này bề ngoài vẫn mang họ Niếp.

Tuy Tiểu Hoàng đế chỉ là bù nhìn, nhưng lễ nghĩa quân thần vẫn phải thực hiện, dù sao lúc này xã tắc chưa yên, loạn trong giặc ngoài. Nâng đỡ đứa trẻ họ Niếp này, không những làm yên lòng bá quan văn võ, mà còn chặn họng đám người rảnh rỗi trong thiên hạ.

Ngoài ra Thái phó đại nhân còn hiếm khi nảy sinh tò mò —— mười lăm tuổi cũng không coi là nhỏ, không biết đứa trẻ này sẽ có phản ứng thế nào khi lên triều.

không lâu sau, tiếng ngáy nho nhỏ kia đã cho Vệ Thái phó một đáp án hoàn mỹ.

Chỉ cần túm lấy một dân chúng tầm thường yêu nước của triều Đại Ngụy, suốt buổi sáng nghe cả đống tấu chương như thế cũng sẽ tức đến độ trào máu miệng, mà đứa cháu đời thứ tư chính tông của triều Đại Ngụy thì hay lắm, gục đầu xuống liền ngủ say như chết.

May mà ngai rồng cách đám quan lại khá xa, tư thế ngồi của Hoàng đế cũng kỳ quặc, cổ áo Long bào rộng thùng thình che khuất hơn nửa mặt, mới không bị văn võ bá quan bên dưới phát hiện ra.

Vệ Thái phó nhìn nết ngủ mặt mày đỏ ửng ánh mắt mơ màng của tiểu Hoàng đế, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Tiếng hừ nhẹ kia lập tức khiến đứa trẻ co quắp lại, vươn tay áo lau mép, phát hiện không có dấu vết nước bọt, liền bày ra bộ dạng an tâm thoải mái.

Gỗ mục không thể đẽo! Vệ Lãnh Hầu dù đang âm thầm phỉ nhổ, nhưng vẫn phải thực hiện theo đúng lễ nghi, bước về nơi phải đến.

Dù Thiên tử mười lăm tuổi không thể tự mình chấp chính, nhưng vẫn phải đến Thượng thư phòng*, học phương pháp trị nước với đại thần Phụ chính, không thể thoát cảnh mỗi ngày nín nghẹn trong thư phòng hơn mấy canh giờ. (*thượng thư phòng: phòng làm việc của vua)

Vì thế vừa hạ triều vội vội vàng vàng dùng bữa trưa xong, tiểu Hoàng đế liền bị Thái phó đại nhân xách vào thư phòng.

Thư phòng to lớn đã được sắp xếp lại hoàn hảo theo sở thích của Thái phó đại nhân. Bên cái bàn gỗ lim khảm tơ vàng quý hiếm của Thái phó đại nhân nhiều thêm một cái ghế, chính là chỗ ngồi của Niếp Thanh Lân.

Chỉ lát sau đã có vài lão thần vào bẩm báo việc quan trọng, trông thấy bộ dạng ngoan ngoãn xem tấu chương của tiểu Hoàng đế, hốc mắt đều nóng lên, lòng thầm thấy an ủi, lúc bẩm báo cũng đặc biệt ra sức hơn.

Niếp Thanh Lân ngồi một hồi, sau khi thấy vài đại thần ra ra vào vào, bẩm báo chi tiết mấy việc quan trọng với Thái phó, cảm thấy bù nhìn ta đây miễn cưỡng xem như đã hoàn thành nhiệm vụ, ngắm tới cái giường ấm có vẻ sẽ ngủ được rất ngon trong thư phòng, liền thấp giọng xin ý kiến của Thái phó, cho mình vào phòng trong đọc Tử thư* một lát được không? (*Tử thư: các sách của Lão tử, Mặc tử, Tuân tử, Hàn Phi tử)

Vệ Lãnh Hầu đang phê duyệt tấu chương, lúc này cũng lười quan tâm đến tiểu Hoàng đế, liền phất phất tay, ý bảo nàng vào trong.

Niếp Thanh Lân lết đến trước giá sách nhìn nhìn, thư tịch hằng hà sa số không có món nào hợp với mình, tài tử giai nhân khó mà chen chân vào ngự thư phòng của Hoàng gia. Chọn đông chọn tây hết nửa ngày, miễn cưỡng lấy ra một bản du ký giới thiệu những chuyện thú vị ở các nơi, cũng giúp giết chút thời gian.

Cầm sách cởi hài ra, xoay mình nằm lên giường ấm, đọc một hồi, đã thiếu ngủ cả một ngày, hơn nữa bữa trưa trong bụng còn chưa tiêu hóa hết, triệu chứng thiếu máu lại tràn đến, nàng liều mạng mở to mắt, lại mơ mơ màng màng ngủ mất.

Bên kia Thái phó phê duyệt tấu sớ nửa ngày, cuối cùng cũng thu tay, người cũng có chút mệt mỏi. Xem thử giờ giấc, không sớm không trễ, lát nữa sẽphải tuần tra Phiêu Kỵ doanh ngoài thành, về phủ Thái phó nghỉ ngơi rồi quay lại cũng khá xa, chi bằng nghỉ tạm ở đây một lát, rồi trực tiếp xuất phát từ trong cung.

Quyết định xong, hắn căn dặn thị vệ làm việc ngoài phòng không được bước vào, rồi quẹo vào phòng trong.

Nhờ ơn của tiên hoàng, giường ấm trong phòng rất lớn. Trước nay Tiên hoàng xử lý chính vụ đều không quá vội vàng, thích gọi thêm vài phi tử, ban ngày ban mặt lăn lộn trên chiếc giường ấm trong căn phòng này.

hiện tại chăn màn gối nệm trên giường đều đã được phủ Nội thị thay mới, là chăn đệm lông ngỗng mịn màng thượng hạng do Nam quốc tiến cống, nằm lên đó bất luận là xúc cảm của da thịt hay độ mềm mại đều rất hợp lòng người, cho nên Thái phó liền giữ lại chiếc giường ấm siêu lớn này.

Chắc do không có ai hầu hạ, quần áo còn chưa cởi Tiểu Hoàng đế đã nằm xuống. Long bào rộng thùng thình quấn trên người, tay chân giang rộng ngủ say trên giường, vừa nhìn liền biết có gọi cũng không tỉnh. Tính nết Vệ Lãnh Diêu xưa nay luôn thuận ta thì sống nghịch ta thì chết, nhưng cũng không cố ý gây khó dễ với thói quen của một đứa trẻ.

Tân đế này dù sao cũng ngoan ngoãn, để nó ngủ yên một giấc coi như khen thưởng cũng không có gì quá đáng. Nghĩ xong, Thái phó đại nhân nới thắt lưng, cởi triều phục, bỏ hài, xoay người lên giường.

Vừa nằm lên giường, mùi thơm từ thân thể nóng ấm của tiểu tử kia truyền tới. Khác hẳn với mùi son phấn trên người mấy thị thiếp trong phủ Thái phó, mùi hương thơm ngát trên người tiểu Hoàng đế lại là mùi mứt táo ngọt dịu.

Thái phó đại nhân thoải mái lật người, điều chỉnh tư thế, dựa gần vào tiểu Hoàng đế.

Đứa trẻ này thoạt nhìn rất gầy, nhưng cơ thể lại mềm mại, tựa vào người giống như ôm một cái gối ôm thượng hạng, chỉ một lúc, mí mắt liền nặng trịch, khi hít thở, cảm nhận được mùi ngọt dịu trong hô hấp đều đặn của Tân đế, không ngừng vấn vít nơi cánh mũi, vì thế cánh tay vươn ra, theo bản năng kéo cái vật mềm mại ấm áp kia vào lòng.

Đợi đến khi việc nước ổn định, trong phủ cũng nên thêm chút nữ nhân, lúc đó sẽ bảo tổng quản chọn vài người trẻ trung, non nớt một chút, nếm thử mùi vị trong trẻo xem sao...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT