Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 50

Cung yến sau lễ điển sắc phong thật là náo nhiệt.

không khí Đại Ngụy còn cởi mở hơn tiền triều nhiều, tuy tuân theo lễ nghi của nhà Hán nhưng lễ tiết giữa nam nữ trong cung đã đơn giản đi không ít. Nhóm thế tử quận chúa chưa có hôn phối ngồi cung một điện dùng thiện là cơ hội khó có được, nhưng cũng không phải là không có, vì bên cạnh đều có sai vặt hoặc thị nữ thiếp thân hầu hạ, mỗi người đều có bàn riêng, nam nữ ở hai bên điện.

Nhóm thế tử có thể mượn cơ hội này kết bạn với đại thần trong triều, nhân tiện trộm nghiêng mắt nhìn quận chúa nhà ai vừa độ tuổi, da trắng tướng mạo xinh đẹp, dáng vẻ đoan trang. Lúc nhìn cũng không nhiều lắm, lúc đó cũng chỉ có thể dựa vào bức tranh không đáng tin cậy để lựa chọn thê tử đã ngưỡng mộ trong lòng.

Nhưng năm nay nhóm thế tử đều ăn ý, ánh mắt đều nhìn về phía trên đại điện.

Đáng tiếc, vị giai nhân họ muốn nhìn lại vào bên trong màn che, cùng dùng thiện với Thái phó và Hoàng thượng. trong lòng xúc động, đáng tiếc là gặp khó khăn, e là không có con cháu thế gia nào dám đánh cược đi lấy thân muội của Hoàng thượng rồi.

Niếp Thanh Lân được Nguyễn công công dẫn vào phía sau bức rèm che, tự nhiên ngẩng đầu nhìn ai đang được ngồi trên ghế rồng.

Chỉ nhìn như vậy, lại sững sờ. Cũng không biết Thái phó đại nhân tìm được thiếu niên ở đâu, thoạt nhìn mười lăm mười sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn, cái cằm nhọn, nhất là cặp mắt kia thoáng nhìn giống nàng đến bảy phần.

Thiếu niên trên ghế rồng nhìn thấy Niếp Thanh Lân cũng chậm rãi mở to mắt, môi khẽ động như muốn nói gì, lại nghiêng mắt nhìn Thái phó đangnhắm mắt phượng, lập tức bị dọa giống như cừu non thấy hổ, rụt cổ rúc vào long bào, cúi đầu không động đậy.

Niếp Thanh Lân cảm thấy mí mắt hơi cay, thật sự là không nhìn được nữa, cách co lại trong cổ áo, giống nàng mười phần.

Thái phó cũng không thèm để ý đến Hoàng đế giả, chỉ trầm thấp nói với nàng: “Công chúa cũng mệt mỏi rồi, vi thần mang ngài đi nghỉ ngơi thôi.”

nói xong gật nhẹ đầu với Nguyễn công công, ra hiệu hắn tuyên bố Hoàng thượng mệt mỏi phải về cung nghỉ ngơi.

Niếp Thanh Lân chậm rãi đứng lên, cùng rời đại điện với Thái phó.

Tổng thể mà nói, hôm nay tâm trạng Thái phó đại nhân không tệ, nếu không phải vì công chúa mới vừa vào cung còn phải giả vờ giả vịt, thì đã nắm tay giai nhân rong chơi dưới ánh nắng xuân rồi.

đi tới một cửa cung Thái phó dừng bước, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười hỏi: “không biết vườn ngự uyển này có làm Vĩnh An công chúa thỏa mãn không?”

Niếp Thanh Lân tập trung nhìn cung Phượng Sồ. Đây đúng là tẩm cung của công chúa được tiên hoàng sủng ái nhất, Tứ hoàng tỷ của nàng, Nhạc Dao công chúa. Nơi đây cách cửa sau của nội cung không xa. Năm đó Nhạc Dao công chúa tuổi còn nhỏ đã có phong thái của phụ hoàng, rộng rãi nạp nam sủng, mà ngay cả phụ hoàng cũng nghe đồn có dây dưa không rõ, nếu không tại sao mười tám xuân xanh rồi chưa gả cho phò mã nào?

Chỉ là chuyện xấu của hoàng gia truyền ra ngoài thì không tốt lắm, trong các tình nhân của nàng ta cũng không thiếu con cháu thế gia, cho nên cố ý muốn chỗ vườn ngự uyển này, trong đêm ra vào cung rất thuận tiện. Lúc cung biến, công chúa đúng lúc xuất cung “hái hoa”, tránh được kiếp nạn, về sau không rõ tung tích.

Thái phó lựa chọn chỗ này, đương nhiên không phải vì muốn Long Châu học hành vi phóng đãng của Hoàng tỷ, lại là vì suy tính cho mình. Sau này cho dù trễ đến giờ nào, hắn cũng có thể thuận tiện ra vào cung gặp riêng người yêu trên đầu quả tim.

Nhưng gần đây tẩm cung được tu sửa, ngay cả nóc cung là ngói lưu ly cũng là mới nấu ra, dưới ánh mắt trời lấp lánh chói mắt. đi vào thì phát hiệnđình viện ở đây còn lớn hơn tẩm cung, cho dù là thiên tử thì cũng hạn chế quy cách, nếu quá mức xa hoa thế nhân sẽ mượn cớ. Nhưng vườn ngự uyển này của công chúa lại hết sức xa hoa lãng phí.

Bước chân lên bậc thang bằng đá ngọc vào phòng trong, liền thấy bố cục trong phòng, đại sảnh, thư phòng, phòng khách, còn có phòng ngủ đầy đủ mọi thứ. Đặc biệt là trong thư phòng bày đầy sách vở, phong cách bày biện tràn đầy dương cương, hiển nhiên là Thái phó chuẩn bị, mà trong thư phòng còn bày một giường ngọc làm chỗ nghỉ ngơi.

Cả giường ngọc màu xanh bích như nước, cho dù Niếp Thanh Lân đã được chứng kiến ngọc tốt hơn cũng có hơi sững sờ. Khối ngọc lớn như vậy, chất liệu lại xuất sắc, chạm trổ tinh tế, lúc sờ rất ấm áp, đúng là giá trị liên thành đây!

Lại đưa mắt nhìn các bài trí trong phòng không gì không tốt, thật đúng là nơi kim ốc tàng kiều.

“Thế nào? Công chúa thích không?”, đôi mắt Niếp Thanh Lân tối sầm lại, cũng không để ý tới Thái phó, từ sau khi có hành vi bừa bãi trong am, mỗi lần nhìn Thái phó đều cảm thấy mệt mỏi.

Niếp Thanh Lân biết rõ, bây giờ thỉnh thoảng nàng cáu kỉnh, ồn ào uốn éo với vị Thái phó đứng đầu Đại Ngụy, lão nhân gia vẫn không tính toán, đãnhư vậy thì việc gì phải lãng phí, buộc mình cười vui?

Tất nhiên Thái phó biết bé con ầm ĩ là không được tự nhiên. Ngày ấy, sau khi hắn xuống núi, cũng biết là có hơi quá phận, lại lo lắng thân thể bé con không ổn. Sau khi hồi phủ, tìm ma ma phụ trách giáo dưỡng trong nội cung có kinh nghiệm phong phú hỏi thăm, mới biết ngày ấy ướt như vậy là thể chất đặc thù của nữ tử lúc cực kỳ động tình mới có, chỉ là nữ tử có thể chất như vậy rất ít, lần thứ nhất chưa vào mà đã như vậy thì thật hiếm thấy.

Hôm nay lại nhìn mặt mũi Long Châu đầy tức giận, Thái phó chỉ cảm thấy bộ dáng phát giận cũng đáng yêu làm cho người ta nhìn mãi vẫn không đủ. hắn đã quen lạnh mặt lại không cầm lòng được mà xuân về hoa nở, bước lên ôm lấy bé con nũng nịu, cúi đầu nhằm vào khuôn mặt non mềm mà hôn một lần lại một lần, nói nhỏ: “Suối thơm trên tay thần đã khô từ lâu, sao công chúa vẫn còn giận. không phải là ghét bỏ thần mấy ngày nay lạnh nhạt công chúa chứ? Vậy thần phải ngủ lại trong nội cung mấy đêm, hầu hạ công chúa mới được.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niếp Thanh Lân lập tức ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “Thái phó lưu manh như vậy, không thể trách bọn Hung Nô man di thấy Thái phó liền bị dọa đái ra quần, thì ra là sợ ngón tay kỳ diệu của Thái phó…”

Thái phó trừng mắt phượng, con nhóc con này sắp xếp hắn đi gãi ngứa đúng quần thối của đàn ông Hung Nô hay sao? Lập tức chặn cái miệng sắc sảo, muốn đặt nàng lên giường ngọc để nàng nhận thức tốt ngón tay kỳ diệu của Định Quốc hầu, nhưng khi nhìn bé con bối rối muốn khóc, lại thu hồi, ôm hôn không ngừng, móc ra từ trong ngực vài trang giấy viết thư, hôm qua Thái phó trong đêm rảnh rỗi, tự dưng cao hứng bắt chước nàng viết “Chiếu kể tội của bản thân”.

trên giấy, Thái phó kiểm điểm mình “không thể dùng hết mọi tinh lực, noi theo cách trị thủy, nhân lúc hồng thủy ngập trời kiên quyết dùng gậy cứng chặn lại, giam cầm giai nhân bên trong lũ lụt ngập trời, tận hưởng lạc thú…”. Nếu nói Niếp Thanh Lân viết là dùng văn chương ngây ngô hoang đường của trẻ con, thì văn chương mà Thái phó đại nhân dùng là bốn chữ: không biết xấu hổ!

Niếp Thanh Lân cảm giác mình cũng không có cách nào tự nhiên được, tức giận muốn nhảy xuống giường, lại bị Thái phó ôm cổ, ý trêu chọc trên mặt cũng biến mất, trong mày kiếm mắt phượng đều là sự chăm chú lạ thường: “Hôm nay bệ hạ dùng thân thế nữ nhi vào cung, có lẽ biết tâm tư của thần. Nhưng hiện nay thế cục chưa ổn, lúc tình thế bất đắc dĩ, chỉ sợ điện hạ cần thay nam trang xuất hiện trước mắt mọi người. Nhưng về sau Trứng gà của bản Hầu có thể yên lòng thay nữ trang dạo chơi trong nội cung rồi”

một từ “Trứng gà” làm cho Niếp Thanh Lân khẽ run, nàng nhớ mọi việc từ rất nhỏ, lờ mờ nhớ đây là nhũ danh còn nhỏ, chỉ là đêm đó vào mười ba năm trước, lúc ca ca ruột tắt thở thì không có người nào tiếp tục gọi tên này. Hôm nay ở bên trong gạch tàn ngói phế, thình lình bị Thái phó lôi ra, chạm vào trí nhớ kia, trái tim ngừng lại trong một thoáng.

“Phong hào Đế cơ Vĩnh An là vi thần đích thân tặng cho bệ hạ, nguyện bệ hạ cả đời Vĩnh Viễn Bình An. Hôm nay nghênh đón Vĩnh An công chúa vào cung, là vì thần mà sống lại, từ đầu đến chân là của Vệ Lãnh Hầu ta, cũng mong bệ hạ thu hồi tâm tư, toàn tâm toàn ý đối đãi với vi thần, mới có thể trọn đời an khang!”

một chút rung động bị đánh cho tan thành mây khói, Niếp Thanh Lân giương mắt, nhìn về phía nam tử anh tuấn như thiên tiên kia, ngữ điệu mềm mại bình thản: “Trẫm hiểu, tất nhiên sẽ coi Thái phó là trời, chỉ cầu Thái phó thương xót một chút, thân thể trẫm yếu đuối, thật sự là không chịu đựng nổi…”

Thái phó nở nụ cười, bàn tay hướng về phía Long Châu, hôn thật sâu trên bờ môi đỏ mọng của nàng…

Vệ Thái phó rất biết dùng người, dùng đúng nơi và dùng hết sức, Niếp Thanh Lân cho rằng hôm nay mình khôi phục thân phận nữ nhi, nên thanh nhàn nhiều so với trước kia phải ngồi ngay ngắn trên triều đình, ai ngờ lại là một thân kiêm hai chức, thỉnh thoảng còn phải làm khách mời trên ngai vàng của Hoàng đế.

Lúc trước Thái phó sai người tu sửa cung Phượng Sồ tình cờ phát hiện mật đạo cung Phượng Sồ nối thẳng đến tẩm cung Hoàng thượng. Tác dụng của cái mật đạo này đã xác minh chuyện xấu của Nhạc Dao công chúa và tiên hoàng, Thái phó cũng không sai người lấp đi, đỡ để cho Long Châu phải phiền phức chạy đi giữa hai cung.

Nay Nam Cương chưa yên ổn, trong nội cung không nên sinh biến, ngược lại cần Hoàng thượng “tại vị” một thời gian. Bình thường chỉ cần giao cho Hoàng đế giả kia ngồi sau rèm là được, lúc nên xuất hiện trước mặt người khác vẫn là Niếp Thanh Lân tự mình ra trận.

Ví dụ như đại điển thao luyện duyệt binh mùa xuân, không ra mặt không được.

Bởi vì duyệt ở trên đài, kéo rèm lên làm người ta nghi ngờ, lại có quan viên tùy tùng, che mặt thì không tốt.

Niếp Thanh Lân liền trở về tẩm cung, đổi lại long bào đã lâu không mặc.

Lúc ăn mặc xong chờ loan giá, nàng đánh giá một chút tẩm cung đã vắng vẻ mấy ngày.

Tẩm cung to như vậy, tuy nhiên vật phẩm bài trí không thay đổi, nhưng giống như vắng lặng hơn rất nhiều.

Thiếu niên cải trang hoàng tử cũng không biết bị nhốt ở nơi nào.

Leo lên giáo tràng, đi lên đài cao, đại quân phía dưới đã xếp hàng chỉnh tề bắt đầu diễn trận. Dù sao thì trong cơ thể Vệ hầu cũng chảy dòng máu thượng võ, kích động thay khôi giáp mang theo lệnh kỳ, đi tới trước trận.

Niếp Thanh Lân ngồi ngay ngắn ở chỗ cao, đội mũ miện thật dài che mặt của nàng, cũng che tầm mắt của mọi người.

Thái phó tự mình diễn binh, nàng đứng ở đài cao nhìn một lúc, Thái phó cao lớn cưỡi trên lưng ngựa, chỉ huy thiên quân vạn mã, thật giống giao long lặn vào biển cả mênh mông, khí thế quanh người đột nhiên biến đổi, giống như Lan Lăng Vương phụ thể, biến thành Chiến Thần tuấn mỹ khát máu.

Bên trên sa trường là mặt trời, bên dưới là bụi đất tung bay, trong không khí đều là hương vị mồ hôi và máu.

Thái phó duỗi cánh tay dài, vung lệnh kỳ, một loạt Đại tướng ra khỏi hàng, đội ngũ hình lập phương phía trước lập tức nổi lên, làm thành tư thế tiến công hình vẩy cá, lệnh kỳ lại vung lên, đội hình lại biến đổi, trở thành trận chim nhạn, cầm trong tay liêm đao cán dài, binh sĩ cầm thuẫn che chắn, lăn mình trên mặt đất, cắt đứt một loạt chân ngựa chế từ cây trúc.

một khắc ngắn ngủi, mặt trận đã thay đổi không ngừng, làm cho người ta không kịp nhìn.

Ở đây phần lớn là quan văn, làm gì được nhìn qua cảnh khí thế mãnh mẽ phấn chấn bừng bừng như vậy? Cảm xúc của mỗi người đều dâng trào, dường như mình cũng xếp bút nghiên theo nghiệp binh đao, sinh ra bội treo ngô câu Phong Hầu bái tướng vạn trượng hào hùng.

Lúc Thái phó chậm rãi đi ngang qua duyệt đài, lơ đãng ngẩng đầu mỉm cười về phía Hoàng đế trên đài cao, hào quang lóe sáng trong đôi mắt phượng.

Niếp Thanh Lân nhẹ đung đưa cái quạt xếp nhỏ bằng bạch ngọc mạ vàng, chặn bông liễu bay tán loạn trong gió và ánh mắt của chư thần, cũng cười nhẹ với Thái phó.

Chư vị quần thần hào hứng bừng bừng nhìn ra sa trường phía xa, nhỏ giọng nghị luận về sa trường nhiệt huyết, lúc các huynh đệ lớn tiếng gào rú, âmthanh đúng là vang tận mây xanh, kim đao xuất vỏ, mũi đao sáng rỡ làm mọi người không mở được mắt.

Chỉ có Cát Thanh Viễn vẫn đứng sau lưng tiểu Hoàng đế. Đến khi xem xong cảnh tuyệt vời, nàng quay người đi qua Cát Thanh Viễn, quạt xếp trong tay vô ý rơi lên mặt đất. Đúng lúc Cát Thanh Viễn đứng phía sau, lập tức đi trước hai bước, nhặt lên cây quạt, cung kính đưa cho Nguyễn công công, nộp cho Hoàng thượng.

Niếp Thanh Lân nhìn xung quanh không có người để ý, thấp giọng cười nói: “Cát đại nhân gần đây khỏe không? Đường sông tu sửa xong rồi sao?”

Cát Thanh Viễn nghe âm thanh khàn khàn và mềm mại kia, nói: “Bây giờ thần ở Hộ bộ, trợ giúp Thái phó chuẩn bị lương thảo”

Niếp Thanh Lân nhẹ gật đầu, nhớ tới mấy ngày trước trong thư phong, thu hoạch tương đối khá, Thái phó có rất nhiều sách, trong lúc rảnh rỗi xem qua, kiến thức về Bắc Hải Nam Cương tăng thêm không ít.

Lúc trước, nàng ngồi bên trong còn nghe được Thái phó răn dạy Hộ bộ, không hỏi Cát Thanh Viễn nữa, vừa đi vừa nói chuyện: “Mấy ngày trước trẫm ở ngoại thành, có chút hiểu biết đối với việc trồng cây lương thực, chỉ là một năm hai vụ có hơi ít! Nguyễn công công, một năm có phải có ba, bốn vụ trồng lương thực đúng không?”

Nguyễn công công cười nói: “Ai ôi! Bẩm Hoàng thượng, thế mà nô tài chưa từng nghe nói Đại Ngụy có cây trồng bảo bối như thế này…”

nói xong, hắn liền đỡ tiểu Hoàng thượng về đài cao.

Để Cát Thanh Viễn đứng một mình như có điều suy nghĩ.

Tân vương của Nam Cương có dã tâm khá lớn, phong cách dân chúng mạnh mẽ, đang ngày càng trở thành họa lớn trong lòng Đại Ngụy. Hơn nữa gần đây Nam Cương chiếm đoạt mấy tiểu quốc xung quanh, lực lượng quốc gia dần dần mạnh, trong lòng Thái phó biết kéo dài càng lâu thì Nam Cương chuẩn bị lại càng đầy đủ, phải cố gắng hết sức. Nhưng hiện tại Đại Ngụy thù trong giặc ngoài, có lòng mà không có lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Nam Cương lớn mạnh.

Nếu trong thời gian ngắn không thể nào đem binh tiêu diệt, vậy thì nghĩ biện pháp đến gần nội bộ Nam Cương.

Công chúa Khất Kha của Nam Cương là bước quan trọng nhất. Khất Kha có dã tâm, mình đưa nàng trở lại Nam Cương, lại vướng vào danh nghĩa sứ giả Đại Ngụy, tất nhiên nàng sẽ liên lạc với từng bộ lạc, gia tăng lực lượng của mình.

Mình lại nói cung cấp thêm tiền tài vật lực để nàng có địa vị ngang với Nam Cương Vương. Mình ở bên cạnh nghỉ ngơi lấy sức, đền bù lại mấy năm bị thiên tai liên tiếp.

Khất Kha công chúa là phụ nữ nhưng không hề thua đấng mày râu, mượn việc ca ca của mình nổi dậy thảo phạt, khéo léo nắm bắt được lòng người đang bàng hoàng ở các tiểu quốc xung quanh, thành công liên minh, chống lại Nam Cương Vương.

Chỉ là, thu mua lòng người, bồi dưỡng xây dựng quân đội cũng cần tiền cứ như vậy quốc khố không có sẽ lại thiếu thốn. Chẳng những không tiết kiệm được mà ngay cả lương thảo để cho trọng binh đóng ở biên thùy Nam Cương cũng không đáp ứng được.

Mấy ngày nay Hộ bộ bị Thái phó mắng, thấy đồng liêu là Công bộ thì mắt có nước, chỉ cảm thấy mây đen đè đầu mình một năm nay cuối cùng cũng rời sang trên đầu Hộ bộ. Mỗi ngày vào triều, có tâm trạng vui vẻ mà chui ra khỏi chăn thật sự là rất hạnh phúc.

Nhưng lúc nhìn về phía Cát Thanh Viễn, cũng có chút đồng tình. Người này cũng không may, vừa mới có chút công lao, ngay lúc quốc khố trống khôngmà lại vào Hộ bộ.

Thế nhưng Cát Thanh Viễn đúng là người có tài, bị Thái phó cưỡng chế trong mười ngày phải thu đủ mười vạn gánh lương thảo mà mặt không thay đổi.

Hai ngày sau ngày luyện binh thì một mình đến thư phòng gặp Vệ Lãnh Hầu.

Thái phó giương mắt quan sát người trẻ tuổi này, miệng hỏi: “Cát đại nhân đến vì chuyện lương thảo?”

Cát Thanh Viễn cúi đầu nói: “Bây giờ là mùa xuân, các nơi đều đang nông canh (trồng cây nông nghiệp), nếu bắt ép thu mười vạn gánh lương thảo, thì số lương thào cần gieo trồng vào mùa xuân cũng phải thu, như thế này sẽ dẫn đến hậu quả xấu, năm thứ hai nơi nơi sẽ hoang tàn.”

Nét mặt Thái phó lạnh lùng: “Điều đấy bản Hầu cũng biết, nhưng Hộ bộ các ngươi làm ăn như thế nào lại không biết? Năm trước mùa thu không dữ trữ đầy đủ quân lương, đến thời kỳ dễ có đói kém lại bẩm báo với bản Hầu là không có lương thực, các ngươi muốn các tướng sĩ ở biên thùy Nam Cương chết đói, làm cho Nam Cương Vương tiến quân thần tốc vào Đại Ngụy?”

Thực ra đây không phải xuất phát từ Cát thị lang, tuy nói là Hộ bộ thượng thư tiền nhiệm làm không tốt, Vệ Thái phó bắt đầu tăng thu giảm chi, Hộ bộ thượng thư chuẩn bị lập chút công cho Thái phó nhìn, cắt xén ngân lượng dùng để sửa chữa kho lúa.

Người phía dưới cùng cấu kết với nhau, dùng xỉ than để nung gạch rất sơ sài để chiếm một phần vốn được chi ra để nung gạch. Khe hở ở gạch quá nhiều, hơi nước có thể xuyên qua, lại thêm việc mấy trận tuyết rơi nhiều, đến đầu xuân lúc băng tuyết tan ra trở thành một vũng lớn.

Đến lúc tiểu quan quản lý nhà kho mở cửa nhà kho, mùi nấm mốc xộc vào mũi, kho lúa dài một dặm đều biến thành hạt gạo đen.

Chuyện lớn như vậy không thể nào giấu được, Thái phó nghe được tức giận, cả nhà Hộ bộ thượng thư bị sung quân ở biên thùy, cả đời trồng lương thảo. Nhưng gây ra đại họa thì người ăn ốc xong phải có người đổ vỏ, đó chính là tiểu thị lang Hộ bộ - Cát Thanh Viễn.

Cát Thanh Viễn cũng biết tuy chuyện lúc trước không liên quan đến hắn, nhưng lúc này trốn tránh trách nhiệm cũng không có tác dụng, liên đem bản đồ trong tay mình đưa lên cho Nguyễn công công để hắn đưa cho Thái phó.

Thái phó mở ra xem xét, thì ra là bản đồ biên giới của Nam Cương và Đại Ngụy, hơn nữa bên trên còn ghi một ít con số.

“Mời Thái phó xem qua, đây là bản đồ phân bố lúa mạch của bốn mùa. Chúng ta và Nam Cương bị ngăn cách bởi Hoàng Lĩnh, tuy chỉ cách một núi nhưng khí hậu lại khác biệt. Lúa nước của Đại Ngụy nhiều nhất thì được hai mùa một năm, hai mùa xuân hạ. Thậm chí phía bắc một năm chỉ được một quý. Nhưng dãy Hoàng Lĩnh lại phổ biến giống lúa nước một năm có thể thu hoạch ba quý, cho nên lương thảo Nam Cương nhiều hơn rất nhiều so với chúng ta.”

Thái phó mặt không đổi sắc nhìn bản đồ này, đột nhiên bật cười lạnh: “Cát Thanh Viễn ngươi giỏi lắm, vốn ngươi nên giải quyết việc bên Hộ bộ, giờ giao cho Binh bộ, các ngươi lại được an nhàn!”

Cát Thanh Viễn lập tức thi lễ nói: “Hạ quan không dám, nhưng kế hoạch hôm nay là vì muốn giải quyết nhanh chóng vấn đề lương thảo. Lòng Thái phó mang muôn dân trăm họ, không đành lòng rung chuyển gốc rễ dân chúng Đại Ngụy, cũng chỉ có thể cướp kho lúa của Nam Cương để giải quyết khó khăn trước mắt.”

Thái phó cụp mắt phượng, nhìn trọng điểm trên bản đồ biểu thị Địa Khu, là nơi đất lành của Nam Cương, không đến nửa tháng nữa, là vụ mùa xuân, đến lúc đó toàn bộ nam nữ già trẻ Nam Cương đều sẽ thu hoạch, mà ngay cả binh sĩ trong quân đội Nam Cương trở về vào ngày mùa. Nếu như lúc đó nhanh chóng đánh lén, sẽ có thể cướp được đầy hầm, vấn đề lương thảo lập tức được giải quyết, cũng có thể diệt được khí thế của Nam Cương Vương hung hăng càn quấy. Chỉ là dùng danh nghĩa Đại Ngụy xuất binh thì không tốt, phải bày mưu sắp kế sẵn, phải mưu tính tốt mới có thể để cho Nam Cương nuốt thiệt thòi này.

hắn lại giương mắt nhìn người trẻ tuổi anh tuấn trước mắt. Tuổi không lớn lắm, nhưng nếu cân nhắc sự việc hôm này là lão thần, hắn có thể nhìn ra các hậu bối trong quan trường khó tránh khỏi bị thiệt thòi, giống như Vệ Lãnh Hầu hắn năm đó lần đầu tiên ra chiến trước cũng gặp không ít khổ, ôm không ít chuyện khổ sai vào người mà không ai muốn nhận.

Cái khó có thể có được là Cát Thanh Viễn là người làm đến nơi đến chốn, cũng không có tật xấu mà người trẻ tuổi thật cao theo đuổi, nghiêm túc hiến kế thuộc bổn phận, hơn nữa có thể từ một suy ra ba, có lối tắt… là nhân tài có thể đào tạo được.

Nghĩ vậy, Thái phó phất phất tay: “Cát đại nhân trở về đi.”

Cát Thanh Viễn biết phiền phức của Hộ bộ xem như giải quyết xong. Lúc hắn đang đi theo tiểu thái giám ra cung, trông thấy Đế cơ Vĩnh An công chúa đang ngồi trong kiệu đi về phía thư phòng.

Người ngọc ngồi trên kiệu đang mặc một bộ áo trắng hơn tuyết, trên mép váy thêu đóa hoa mẫu đơn đang nở rộ, lan đến cả vòng eo tinh tế. Tóc được vén lên sau đầu, trâm cài tóc nhẹ đung đưa, hoa điền hình cánh hoa hồng nhạt dán trên cái trán trơn bóng, làm mặt mày càng thêm xinh đẹp. Bàn tay như ngọc đeo vòng ngọc nhẹ đặt lên trên thành kiệu, cầm quạt xếp nhỏ bằng bạch ngọc được mạ vàng nhẹ nhàng gõ vào thành kiệu.

Cát Thanh Viễn vội vàng nghiêng người đợi ở một bên, cúi đầu hành lễ để kiệu của công chúa đi qua. Khi kiệu đi qua, làn váy bay lên, đóa mẫu đơn được thêu bên trên như từ từ tản ra, một mùi hương ngọt ngào làm say lòng người nhẹ nhàng lướt qua.

Đợi kiệu đi qua, Cát Thanh Viễn từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng về thân ảnh xinh xắn đang ngồi trên kiệu vừa ngang qua.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT