Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 53

Xem thời gian cũng không còn sớm, là lúc cảm ơn chủ nhân rời đi rồi. Cát Vân Nhi và mấy vị thiên kim cùng công chúa đi ra tiểu hoa viên gặp một đứa bé trai, hắn trên đường hành lang bắn viên đạn lưu ly, trông thấy có người lạ mặt liền đứng ở một bên cung kính hỏi: “Gia tỷ, vị tỷ tỷ này nhìn lạ mặt, là ở quý phủ nào?”.

Cát Vân Nhi cười nói: “Công chúa, đây là đệ đệ của ta, tên là Cát Tịnh Tông. Tông, đây là bào muội của đương kim thánh thượng Đế cơ Vĩnh An công chúa, còn không mau hành lễ với công chúa đi.”

Đứa bé kia nghe xong, vội vàng cung kính hành lễ với công chúa, bộ dáng đâu ra đấy, đúng là phiên bản thu nhỏ của Cát Thanh Viễn. Niếp Thanh Lân biết rõ đây là đệ đệ Cát Thanh Viễn liền cười nói: “Miễn lễ, dù lớn lên như tỷ tỷ mà không giống ca ca, nhưng cấp bậc lễ nghĩa giáo dưỡng này lại có chút giống huynh trưởng.”

Nhìn hòn bi trong tay đứa trẻ, Niếp Thanh Lân tự dưng lại nghĩ tới hồi nhỏ mình cùng gia huynh của tiểu tử này lấy viên bi làm đạn. Khi đó nàng còn nhỏ, có hơi vô lý, nhưng Cát Thanh Viễn cũng có cách, tuy luôn thích chơi cùng nàng, nhưng đến phút cuối cùng sẽ cố ý tha, tự dưng nàng có rất nhiều viên bi nhỏ.

Cùng cười nói đi đến cửa ra vào, Cát Thanh Viễn đã sớm đứng chờ ở đó, mặt mày trầm ngâm yên lặng nhìn công chúa, đợi công chúa đi đến trước mắt liền giữ lễ mà cúi xuống.

Lúc Vĩnh An công chúa lên xe ngựa, nàng cười nói với Cát Vân Nhi: “Hôm nay nhận tình cảm của ngươi, về sau nên để Bản cung làm chủ, mong các vị tỷ muội vào nội cung”. Cát Vân Nhi cùng mấy vị thiên kim nhận lời.

Khi trở về nội cung, Niếp Thanh Lân nghĩ Thái phó có lẽ đã xử lý xong công sự hồi phủ rồi. Lại không nghĩ đến Thái phó lại chờ nàng ở cung Phượng Sồ. Sau khi nàng cùng Thái phó bắt chuyện qua, liền vào nội thất thay quần áo sau tấm bình phong, mặc y phục hằng ngày. Lúc đi ra, thấy Đan ma ma đi ra thừ trong thư phòng bên cạnh.

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết, Đan ma ma nhất định là bẩm báo chi tiết mọi việc xảy ra trong Cát Phủ cho Thái phó. Đối tượng Đan ma ma tận tụy là Thái phó, vị chủ nhân giả là nàng cũng không cần phải vạch trần, cười cười nằm trên giường êm, để mặc cung nữ đưa nước ngâm chân đến.

Lúc này, một tiểu cung nữ mới phái đến dâng lên một cái khay đựng một hộp bạc tròn, ôn nhu nói: “Công chúa, nội thị mới trình lên cao hoa hồng, là son của Giang Nam kết hợp với đơn thuốc, so với nước của phượng tiên hoa thì dùng tốt hơn, ngài có muốn dùng thử không?”

Niếp Thanh Lân rất thích những vật dụng của nữ hài tử, bởi vì phải ngồi trên ghế rồng nên không thể nào dưỡng ra được bàn tay như ngọc móng tay trắng, chỉ có thể dành công sức trên đôi chân ngọc, lập tức liền đồng ý.

Tiểu cung nữ kia cũng lanh lợi, cách chải đầu ăn mặc có chút mới, trình độ khéo tay tất nhiên con gái của người thợ rèn ở Hoa Khê thôn là không thể so sánh.

Đây là cung nữ Nguyễn công công cố ý lựa chọn để chải đầu ăn mặc cho công chúa. Nguyễn công công cũng rất linh hoạt, ai mới là người được sủng ái nhất hiện nay, lão biết rất rõ. Từ lúc Vĩnh An công chúa vào cung, hắn cảm thấy khẩu vị Thái phó đại nhân lại thay đổi, chán đàn ông rồi, mà đặc biệt chú ý đến vị công chúa cực giống thánh thượng. không kể nam nữ, huynh muội đều ăn sạch, ngay cả Nguyễn công công nhìn quen việc hoang đường trong cung cũng âm thầm chép miệng tặc lười: thật đúng là di phong của tiên hoàng!

Tặc lưỡi xong thì rất nghiêm túc làm việc, đồ vật và nô tài trong cung Phượng Sồ đều là tinh tế nhất tốt nhất. Tay nghề của tiểu cung nữ này cũng rất khéo léo, một tay cầm chiếc bút tinh xảo, chấm một chút cao hoa hồng rồi sơn lên móng chân xinh đẹp của công chúa, các ngón chân tròn tròn được điểm tô thêm một màu đỏ diễm lệ.

Lúc Niếp Thanh Lân nhấc chân lên nhìn, Thái phó vừa từ thư phòng đi ra, vừa vào nội thất liền thấy ngón chân nhỏ giơ lên, màu đỏ diễm lệ làm nền cho chân nhỏ càng thêm trắng, khiến người ta hận không thể đặt chân nhỏ vào trong ngực mà mạnh mẽ xoa nắn.

Phất phất tay để cho bọn nô tài lui xuống, Thái phó thong thả bước đến trước giường, duỗi tay nắm lấy chân ngọc, đưa đến trước mũi ngửi. Đôi má Niếp Thanh Lân hồng giống như nhuộm cao nước hoa, gấp gáp muốn lùi chân về: “Thái phó sao lại không đứng đắn, chân có cái gì tốt mà ngửi?”

Vệ Lãnh Hầu lại không chịu buông tay, môi mỏng vừa ấn vừa hôn sâu trên đùi, không nhanh không chậm nói: “Đều nói mỹ nhân cần phải ‘Chân khôngrời tất, tất không rời giày’, có người vô cùng nghiện, nạp mỹ thiếp cũng chỉ vì nhất kiến chung tình với đôi chân, đánh mất bản tính. Vốn là không rõ vì sao, nhưng hôm nay thưởng thức mùi vị chân ngọc của công chúa, bỗng nhiên sáng tỏ…”

Niếp Thanh Lân nghe được ngẩn ngơ, đi theo bên cạnh Thái phó thật sự là học không hết tri thức!

Nàng e lệ nói với Thái phó đang chuẩn bị noi theo cái tích luyến kì quái kia: “Vừa mới bôi nước hoa, Thái phó đừng làm bẩn…” làm Thái phó bị chọc cười ha ha, đè bé con xuống không ngừng hỏi cái gì sẽ làm bẩn chân công chúa.

đang càn quấy, Thái phó bỗng nhiên như lơ đãng mà hỏi thăm: “Cái tấm phù điêu trên cổng nhìn được không?”

trên mặt Niếp Thanh Lân vui vẻ không hết, hơi mơ hồ nói: “Cái gì?”

Vệ Lãnh Hầu một tay đỡ bên tai, đôi mắt mang theo vui vẻ, nhưng khuôn mặt anh tuấn lại hơi chuyển sang lạnh lẽo: “Ta hỏi nàng, cái tấm phù điêu ở cổng nhìn có được không?”

Nét mặt Niếp Thanh Lân không đổi, vẫn “hả” một tiếng, nhưng trong lòng âm thầm dậy sóng, mình hôm nay không cẩn thận, không nên làm càn trước mặt Đan ma ma.

“Nếu tấm phù điêu ở cổng không đẹp mắt, vì sao công chúa lại đàm luận văn nghĩa cả buổi với Cát Thanh Viễn? không lẽ Cát đại nhân anh tuấn hấp dẫn công chúa?”, Mặt Thái phó băng giá lạnh giọng hỏi. Dưới ánh mắt như đuốc của Thái phó đại nhân, Niếp Thanh Lân vô tội trừng mắt, trong lòng dần bình tĩnh lại, xem ra cũng không phải là vì phát hiện hoạt động ngầm trong đó.

“Vì kiểu chữ tấm phù điêu đẹp mắt, tùy ý nói mà thôi. Thái phó biết rõ ta đã quen làm nam tử, cho rằng mình làm việc đúng mực, vào mắt Thái phó tất cả thành sai. Nếu Thái phó cho rằng Bản cung là nữ tử phóng đãng, lẳng lơ, thì cứ vứt bỏ Bản cung, đi tìm nam tử câm điếc là được rồi”

nói xong xoay người, lấy chăn che mặt, an ủi trái tim mới bị Thái phó đột nhiên trở mặt dọa: Ôi, cứ tưởng rằng Đan Tướng quân còn là nữ trạng nguyên thâm tàng bất lộ đấy! Về sau không dám làm chuyện thế này dưới mí mặt Thái phó rồi. Nếu bại lộ, được ban thưởng chết đơn giản thì là Thái phó thiện tâm rồi. Đoán rằng thủ đoạn tra tấn người của Thái phó rất nhiều, cái gì mình cũng hưởng thụ không nổi.

Nhưng Thái phó lại nghĩ làm cho Long Châu tức giận, đem lòng ghen tức thu lại, tiêu tan sương lạnh trên mặt đi để đùa bé con. Đến khi Thái phó cuối cùng được vui vẻ, thu tay, thì bộ móng chân vừa sơn đỏ chót đã bị làm bẩn mất rồi.

Mấy ngày sau là đại triều đầu tháng, Niếp Thanh Lân mặc long bào ngồi ở chính điện.

Ngô các lão bị Thái phó phạt đóng cửa ở nhà đột nhiên lên triều, dẫn theo nhóm Hàn Lâm viện trình lên vạn ngôn thư dào dạt, thỉnh thánh thượng khai ân, nhìn Trầm đại nho không con, nam đinh trong gia phả mỏng manh, ân chuẩn Lục hoàng tử vào tông miếu tận trung thay Trầm lão.

Lúc đầu khi Trầm đại nho còn sống chỉnh sửa chú thích một bản kinh sử Nho gia, giải thích độc đáo, sau khi in ấn được các thư viện sao chép rộng rãi, thanh danh đại nho lan rộng, trong lúc nhất thời có khí thể của thánh hiền Khổng Mạnh. Trầm đại nho kiên định bảo vệ hoàng phái, thời điểm vào triều làm quan cùng Vệ Thái phó như nước với lửa. Sau cung biến, đại nho tự than thở không có lực xoay chuyển trời đất, nghĩ đến tình cảnh của con gái và ngoại tôn trong cung, liền nói tôn trọng thánh hiền như vậy: “Đắc chí dữ dân do chi, bất đắc chí độc hành kỳ đạo(*)” đã sớm quy ẩn.

Cư thiên hạ chi quảng cư

Lập thiên hạ chi chính vị

Hành thiên hạ chi đại đạo

ĐẮC CHÍ DỮ DÂN DO CHI

BẤT ĐẮC CHÍ ĐỘC HÀNH KỲ ĐẠO

Phú quí bất năng dâm

Bần tiện bất năng di

Uy vũ bất năng khuất

Thử chi vị đại trượng phu

Đây là nguyên văn bài ĐẠI TRƯỢNG PHU của Mạnh Tử, ý nói:

Sống nơi rộng rãi của thiên hạ

Đứng vị trí chân chính trong thiên hạ

đi theo con đường lớn của thiên hạ

Đạt được chí mình thì cùng mọi người hành đạo

Khi không toại chí thì một mình hành đạo

Giàu có không dâm ô

Nghèo hèn không thay đổi tính cách

Uy lực không khuất phục

Như vậy mới là người trượng phu

May mắn là tuy Vệ Lãnh Hầu ý chí sắt đá không nhận người thân nhưng đối với người đức cao vọng trọng biết thời thế vẫn sẽ mở một mặt lưới, khiến hắn bệnh chết trong nhà, thê tử trước giường. Nhưng Lục hoàng tử lại khác, có ông ngoại nổi danh như vậy, thân là hoàng tử, không chừng một tia lửa sẽ trở thành đám cháy, cho nên trong lòng Thái phó Lục hoàng tử bệnh chết là tự nguyện chịu thiệt.

Nhưng Ngô các lão hôm nay vừa đi ra, nghe được từ đâu?

Lúc đầu dưới gối đại nho chỉ có một nữ, chính là mẫu thân của Lục hoàng tử. Đại nho cả đời tôn trọng thê tử kết tóc, không nạp thiếp, thê tử chính là nhận con thừa tự, không biết sao tư tưởng Trầm Cung Lương tôn trọng Nho gia lại ngoan cố không thay đổi, không để ý nhiều đến việc không có người kế tục. Vốn tưởng rằng có chỗ dựa là hoàng tử ngoại tôn trong cung, sau này gia đình cũng không bị quấy rối xâm chiếm.

Nhưng một đêm cung biến, đại nho buồn bực thành bệnh, đột ngột qua đời.

Dòng họ Trầm đại nho thấy Trầm Cung Lương gặp phải biến cố lớn, cũng không biết bị ai xúi giục, lấy cớ Trầm nho gia không có con nối dòng, giở thủ đoạn xâm chiếm tài sản, phu nhân Trầm gia không có nơi cư trú. không có cách, chỉ có thể nhờ người khắp nơi, cuối cùng vẫn là Ngô các lão nhận lời, tình nguyện chủ động tỉnh cầu thánh thượng, để cho Lục hoàng tử trở về ổn định nhà cửa thay ngoại tổ mẫu.

Mặt Thái phó từ đầu đến cuối âm trầm, nhưng lông mày dần giãn ra: “Trầm gia không con, chính là số mệnh, nhưng thanh danh Đại nho không thua gì hai thánh, có lẽ thánh thượng cũng sẽ cân nhắc. Nhưng một ngoại tôn đi chủ trì công bằng ở Trầm gia cũng không được tốt lắm, nếu Lục hoàng tử vứt bỏ họ hoàng tộc, trở về gia phả Trầm gia thì lại hợp tình hợp lý, cũng giải quyết nỗi lo không con của Trầm gia”

Ngô các lão nghe xong lời này lại muốn thổi bay râu ria, lại bị Thái phó vung tay lên, bị thị vệ bưu hãn nhẹ nhàng ném ra bên ngoài ngọ môn.

Ý của Thái phó rất đơn giản: Những kẻ thư sinh nghèo kiết hủ lậu các ngươi đừng không biết mặt mũi, ta đã thỏa mãn thỉnh cầu của các ngươi, đường đã có rồi, các ngươi tự mình xử lý.

Niếp Thanh Lân ngồi trên ghế rồng nhẹ thở ra.

Từ đầu đến cuối, Cát Thanh Viễn không đứng ra, nhưng trong lòng nàng biết tất cả đều là do nam tử yên lặng đứng dưới triều, vẻ mặt trầm tĩnh như nước gây ra.

Quân không phụ sự nhờ vả của cố nhân, lại không biết có phải quân tử hay không. Nàng không dám biết là mình đã nhắc nhở phải loại tài tuấn như thế nào!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT