Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 55

Niếp Thanh Lân ngồi ở ghế cười nghênh đón hai vị khách quý đến từ Ung Hòa vương phủ.

Vẻ mặt Ung Hòa Vương phi kính cẩn vấn an công chúa, sau đó lại bày tỏ vẻ hết sức áy náy. Mặc dù thoạt nhìn thì mười phần thành ý nhưng sắc mặt tiểu quận chúa hình như có vẻ không cam lòng.

Niếp Thanh Lân không giống như lần trước không nhìn ra được ý nghĩ của nàng ta. Lúc trước khi ở Cát phủ tụ họp với các vị thiên kim tiểu thư cũng nghe được không ít tin đồn về vị quận chúa này, ví như là nàng ta đã cự tuyệt rất nhiều tuấn tài đến cầu hôn, hoặc là nàng ta có ý với Thái phó.

Ai, Thái phó phong thái kinh quan lục cung, thật đúng là hồng nhan họa thủy!

Sau khi Niếp Thanh Lân biết rõ nguyên do này, cũng hiểu được tại sao ngày đó lão Vương phi lại có địch ý với mình. Kiên nhẫn nói lướt qua một lần, cuối cùng cũng tiễn được hai người nghĩ một đằng nói một nẻo ra về.

Tiễn hai người đó rời đi, Niếp Thanh Lân gọi Đan ma ma tới, mang chén trà mà hai người kia đã uống ra ngoài. Rồi chuyển cái bàn nhỏ bằng mây vào trong tiểu viện.

Gần đây nàng bảo nội thị giám mang tới vài cây nho để giảm bớt sự nhàm chán, cây nho lớn rất nhanh, quấn quanh cái chòi hóng mát, rồi lại dùng nước lạnh đổ trên mặt đất, khí nóng liền biến mất ngay lập tức. Kế tiếp trên bàn nhỏ được bày rất nhiều loại đồ ăn vặt hình tròn, nước trà điểm tâm cũng chuẩn bị rất đầy dủ.

không lâu sau, nhóm khách thứ hai xin yết kiến công chúa đã đến.

Dưới sự chỉ dẫn của công công, Cát Vân Nhi mang theo vẻ mặt tò mò vui mừng tiến vào trong Phượng Sồ cung. Vào cửa cung, liền nhìn thấy công chúa đang ngồi ở cái bàn bên cạnh cây nho trong vườn ngự uyển, vẫy vẫy tay với nàng, nàng liền vui vẻ đi qua thỉnh an công chúa.

Trước kia bởi vì che giấu thân phận nữ nhi của mình nên Niếp Thanh Lân chưa từng có bạn tri kỷ, duy nhất có Cát Thanh Viễn cũng coi là có tình bằng hữu mấy ngày.

Tuy nhiên sau khi trở thành công chúa, không còn phải cố kỵ thân phận nữ tử, lại kết giao tri kỷ với Cát Vân Nhi, chắc là do có duyên với hai huynh muội nhà này đây!

Cát Vân Nhi nhỏ tuổi hơn huynh trưởng nên rất thích việc vui đùa với hoa cỏ. Sau khi hàn huyên với công chúa một lúc lâu thì thần thần bí bí mở hộp sách mà mình mang vào cung.

Niếp Thanh Lân chăm chú nhìn vào chỉ thấy tứ thư ngũ kinh thôi. Ai ngờ bên bên trong còn có bí mật, mở trang sách ra, đều là bản gốc các tác phẩm tiểu thuyết sắc tình xuất sắc mới được truyền bá ra ngoài.

“Những thị vệ kia vừa nhìn thì biết là người kém cỏi, lúc mở hộp sách ra kiểm tra dọa muội sợ muốn chết, không nghĩ tới chỉ lo lật xoèn xoẹt mà khôngthèm kiểm tra bên trong đó viết gì, nên đương nhiên sao biết được bí mật bên trong...”

Vĩnh An công chúa nhìn bộ dáng Cát Vân Nhi sợ hãi lấy khăn tay đè lại ngực,cười khanh khách.

“Công chúa còn cười! Nếu không phải lần trước người nói trong cung đều là sách cũ, những sách mới ra gần đây chưa được đọc qua, Vân Nhi tội gì phải dụng tâm như vậy, tốn gần một đêm để thay bìa những quyển sách này đấy!”

Niếp Thanh Lân đưa tay lấy một loại quả ngâm đường, đút vào trong miệng Cát Vân Nhi: “Được rồi, trong lòng Bản cung biết muội thành tâm, nếu đãcó công đưa sách, ngày mai sẽ đi bẩm báo hoàng thượng ban cho muội một đức lang quân như ý có được không?”

Cái này, mặt Cát Vân Nhi đỏ bừng, gấp đến mức ngồi trên ghế dậm chân: “Ai nói muốn đòi ban thưởng, ai nói muốn xuất giá?”

Niếp Thanh Lân dùng cây quạt nhỏ che kín cái miệng đang cười ha ha.

Tuy rằng gần đây đối với những chuyện tình cảm nàng có chút chán ghét, nhưng nhìn thấy hành động của Cát Vân Nhi làm cho nàng cảm thấy thân thiết. Những cử chỉ ngây thơ của các cô gái nhỏ, thiếu đi sự tính toán âm mưu của các nam nhân, chỉ là sự gần gũi giữa những người bạn gái thân thiết.

Hiếm khi Cát Vân Nhi được tiến cung, đợi đến khi hai người nói chuyện xong, Vĩnh An công chúa dẫn nàng đến hoa viên phía sau dạo chơi, ngắm nhìn đóa sen mới nở một chút. Trước khi Cát Vân Nhi tiến cung đã được huynh trưởng tận tâm chỉ bảo một phen, trong lòng biết công chúa mến khách nhưng cũng không ở lại quá lâu trong cung, dạo chơi trong hoa viên xong thì cáo từ.

Trước khi đi, bỗng nhiên nàng nhớ tới lời dặn của gia huynh, thừa dịp Đan ma ma và đám hạ nhân đứng ở xa, liền nhỏ giọng nói: “Gia huynh giao phó, ba ngày sau hẹn gặp ở Nghê Thường các...” nói xong liền cười xoay người rời đi.

Niếp Thanh Lân đứng tại chỗ, cười nhìn tiểu bằng hữu rời đi, trong lòng cũng hơi trầm xuống. Lời mời đường đột này không nằm trong kế hoạch của nàng.

Cả đường tâm tư nặng nề trở về Phượng Sồ cung. Vào cửa cung thì nàng nhìn thấy Nguyễn công công đang đứng ở ngoài cửa.

Đến khi vào phòng, quả nhiên là người đã lâu không lộ mặt là Thái phó đại nhân tới. Lúc này đang nhàn nhã dựa vào nhuyễn tháp, xem quyển “Tứ thư ngũ kinh” được lấy ra từ trong hộp sách để bên cạnh. Mặc dù trên bìa sách màu lam in hai chữ “Xuân thu” ngay ngắn, nhưng không biết rằng trong sách kia chính là diễn biến của một đoạn “Xuân tình”.

Bởi vì việc vào cung rất khó nên Cát Vân Nhi mang vào toàn là những quyển sách về chuyện tình yêu mãnh liệt, nghe nói cho dù là tiểu nương tử đãlập gia thất sinh con xem xong cũng mặt đỏ tim đập, cũng may nàng còn chưa từng trải nghiệm qua. Thái phó đại nhân cũng không để ý rằng lúc này những ngón tay thon dài của mình đang bóp chặt lấy quyển sách sống động nóng bỏng như lời Cát Vân Nhi nói.

Thấy công chúa tiến vào, Thái phó đang đọc chăm chú đến mức chưa kịp cùng nàng chào hỏi, chỉ chậm rãi lật sang trang tiếp theo...

Niếp Thanh Lân cảm thấy khuôn mặt thoáng cái trở nên nóng rực, lại không có trực tiếp rút lấy cuốn sách trong tay Thái phó, mà rụt rè đi tới nhuyễn tháp bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Hôm nay Thái phó rảnh rỗi sao, tới đây ngồi một chút...”

Thái phó vẫn không trả lời, nhàn nhã lật tiếp một tờ. Niếp Thanh Lân cảm thấy mặt mũi nóng rực không nhịn được nữa, mạnh mẽ rút quyển sách từ trong tay Thái phó ra: “Thái phó đã dùng bữa chưa? một lúc nữa cùng Bản cung dùng bữa được không?”

Lúc này Thái phó mới khẽ nâng mắt phượng, chậm rãi quan sát công chúa một lúc lâu, mới hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Vi thần nghe nói gần đây công chúa rất dụng tâm, đọc không ít kinh sử nho gia... Nhưng đến hôm nay mới biết vì sao công chúa lại dụng tâm như vậy...”

Niếp Thanh Lân thấy Thái phó dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn mình, trong lòng sụp đổ. Gần đây mình chăm chỉ đọc sách, dù sao bản thân cũng là công chúa, không giống như trước kia sợ người khác hiểu lầm hoàng tử là mình muốn tranh quyền đoạt vị nên kiêng kỵ, chỉ đọc sơ qua để mở rộng kiến thức một chút, nhưng hôm nay lại bị một hộp sách diễm tình đã phá hoại hoàn toàn thành một công chúa ham mê sắc dục.

Thái phó đại nhân, trẫm không giống tứ tỷ Nhạc Dao công chúa đâu mà!

Thái phó công sự bận rộn, nhưng nửa đường nghe thấy Ung Hòa Vương phi đến bái kiến công chúa, mới qua đây nhìn một chút, không nghĩ tới khi đến đây, đã là người khách khác, người đi trà cũng nguội lạnh. Bởi vì công sự bận rộn, thật sự là không thể trì hoãn được, sâu kín nhìn công chúa mộtlúc, sau đó đứng dậy rời đi.

Đợi sau khi Thái phó rời đi, Niếp Thanh Lân nhanh chóng mở quyển sách vừa cướp lại trong tay, “Lịch sử những cuộc tình nhanh và nồng thắm của Ngọc nữ” và một số chữ nóng bỏng đến mức có thể làm mù mắt người khác đập vào mắt.

Lật vài trang sách nữa... Quả nhiên là “Nồng thắm”, chỉ vài tờ giấy, trong sách thiên kim tiểu thư đã cùng với mã phu, gã sai vặt, biểu ca, ba người ba mùi vị dã chiến xong. Địa điểm cũng là nơi không thể tưởng tượng được, nào là chuồng ngựa, núi giả sơn động, còn có trên thuyền... Vị tiểu thư này thật đúng là không sợ bẩn không sợ mệt!

Niếp Thanh Lân không bao giờ dám xem nữa, ảo não đem mặt úp vào áo, thầm nghĩ: “Vân Nhi! Muội hại trẫm rồi!”

Ngày hôm sau là ngày nghỉ không phải vào triều, đột nhiên Thái phó đại nhân hẹn công chúa đi cưỡi ngựa.

Thay xong y phục cưỡi ngựa, liền đi đến sân cưỡi ngựa phía sau Ngự Hoa Viên. Sân cưỡi ngựa này không lớn, không thể so sánh với sân cưỡi ngựa ở Yến Tử Hồ, nhưng nếu để ngày thường chạy một hai vòng thì không thành vấn đề.

Khi thấy Thái phó dẫn mình đi đến chuồng ngựa, Niếp Thanh Lân đột nhiên nhớ tới trong “Lịch sử” Lý tiểu thư kia bị mã phu cường tráng lừa đến chuồng ngựa rồi phá thân, nhất thời bị dọa sợ không dám đi vào.

Thái phó đại nhân không rõ nội tình, khuôn mặt tuấn tú quay lại nhướng mày nhìn về phía Long Châu: “Vì sao công chúa không vào?”

“Thái phó... chuồng ngựa kia thật sự không có gì nhưng mà...vẫn đừng nên vào...”

Ánh mắt Thái phó lóe lên nói: “Nhưng vi thần lại cảm thấy chuồng ngựa có phong thái và mùi vị khác biệt...”

“Phong... thái, mùi vị cái gì, toàn là mùi phân ngựa, hôi không chịu nổi! Còn... Còn có chuyện gì hứng thú... Có thể thấy được quyển sách kia viết không đúng thực tế! Hoàn toàn chính là viết bậy bạ vô căn cứ!” Niếp Thanh Lân vội vàng nói. Nếu như bị Thái phó không đứng đắn này đè ở trên cỏ khô bẩn thối, thực là muốn ra quân chưa thắng trận đã chết trước!

Khuôn mặt của Thái phó cũng là dáng vẻ nghi hoặc: “Công chúa nói quyển sách nào vậy?....A, nhớ tới bản gốc cuốn sách “Xuân thu” đúng không, vi thần chỉ muốn để cho công chúa tự lựa chọn một con ngựa mà thôi, nhưng theo như lời của công chúa thì hình như hy vọng vi thần làm điều gì đó thìphải?”

Thái phó đại nhân đàng hoàng chính trực trêu chọc thì lại không ai đỡ nổi! Niếp Thanh Lân thật sự chống đỡ không nổi, chỉ có thể đỏ mặt, liên tục nói“Thái phó hiểu lầm rồi, thật ra Bản cung cũng nghĩ là muốn chọn một con ngựa thật tốt mà thôi...”

Lần trước Thái phó dạy nàng cưỡi ngựa, một đường chính là dạy thẳng vào trong doanh trướng, lần này Thái phó dậy rất có bài bản. Cánh tay rắn chắc của Thái phó ôm lấy nàng, không lo bị ngã ngựa. Thái phó và công chúa chạy vài vòng trong khu cưỡi ngựa, sau đó sai người mở cửa khu cưỡi ngựa ra, dẫn theo thị vệ, chạy một đường ra khỏi cung.

Lập tức chạy về hướng Vưu Vân Sơn ngoài thành. Theo đường mòn chạy tới đỉnh Vưu Vân Sơn, thu hết hình ảnh kinh thành cách đó không xa vào trong mắt.

Mấy đô thành lớn rất phồn hoa, ngước mắt lên nhìn đó chính là con đường kéo dài uốn lượng đến tận cung đình.

Thái phó nhẹ ôm lấy giai nhân trong ngực, thấp giọng nói: “Đợi đến lúc giang sơn ổn định, chúng ta sẽ đại hôn...”

Trong lòng Niếp Thanh Lân trầm xuống, nàng nghe thấy hai chữ đại hôn Thái phó vừa nói xong.

Chẳng qua là lúc đại hôn Hoàng đế sẽ là ai, không cần nói cũng hiểu. Đột nhiên Thái phó đưa ra lời cam kết này, đổi lại nếu là Quận chúa Lâm Diệu Thanh chắc sẽ vui mừng phát khóc, tạ chủ long ân rồi?

Nhưng nàng là ai? Nàng vừa là công chúa Đại Ngụy, vừa là đương kim Thánh Thượng, cả đời sinh ra và lớn lên trong thâm cung kia, nay chẳng qua chỉ là thay đổi địa vị tên tuổi, sẽ phải tiếp tục ở lại trong thâm cung kia nửa đời sau nữa sao, giúp người nam nhân kia sanh con dưỡng cái...

Kết quả như thế, nàng nên vui mừng phát khóc sao?

Tất nhiên Vệ Lãnh Hầu không hề hỏi ý kiến người trước ngực, cũng giống như lúc trước, việc hắn đã quyết định tuyệt đối sẽ không thay đổi...

Ban đầu trong lòng Niếp Thanh Lân cảm thấy rất nghi ngờ về lời hẹn của Cát Thanh Viễn, thậm chí đã quyết định sẽ không đến chỗ hẹn. Nhưng mấy ngày nay lại có một việc lớn đột nhiên xảy ra.

Vốn ngoài kinh thành phía tây có một khu vực có hơn mười gian trạch viện. Cho dù là ban ngày hay buổi tối đều có người canh gác, mặc dù họ mặc y phục vải xanh bình thường nhưng nhìn tư thế đứng thẳng như trụ của bọn họ thì biết ngay họ không phải là người bình thường. Thỉnh thoảng trong phòng có hán tử tinh tráng ra vào. Từ trạch viện đi qua khoảng hai mươi dặm chính là núi Tây Ốc.

Mặc dù núi này gần kinh thành, nhưng một năm bốn mùa đều không có bóng người, bởi vì cả ngọn núi đều trơ trọi một mảnh, không có cây cỏ sinh sôi, cũng không có động vật sinh sống, cho nên không có người nào ở đây. Ngọn núi này thoạt nhìn có vẻ không có gì, nhưng thật ra chính là mộtngọn núi bảo vật, đây chính là nơi Ngụy triều nhiên cứu khai thác tinh luyện sắt. Dưới chân núi có hơn một ngàn thanh niên trai tráng đang lao lực khai thác núi, đập vỡ những tảng đá lớn thành những hòn đá nhỏ, rồi đưa đến lò luyện cách đó không xa, đúc thành những thỏi sắt đưa đến trạch viện.

Buổi tối hôm qua, bầu trời không nhìn thấy một ngôi sao nào, cả vùng đất được bao phủ trong bóng tối, ánh lửa ở trạch viện phía tây dường như là ánh sáng duy nhất trong đất trời, thu hút không biết bao nhiêu loài côn trùng bươm bướm tự chui đầu vào lưới.

Ở bên ngoài trạch viện có một vài bóng đen. Bóng đen đó lấy ra một vài thứ, sau một thời gian lắp ráp thì hình thành bốn chiếc nỏ đặc chế. Bóng đen phân tán ra, đứng ở bốn hướng của trạch viện, đồng thời dùng nó bắn ra vài viên cầu, rơi vào sân bên ngoài cách trạch viện không xa. Viên câu đó không biết được tạo ra từ vật liệu gì, sau khi rơi xuống thì phát ra một tiếng phù rất nhỏ, rồi toát ra một làn sương trắng, nương nhờ bóng đêm tối vào trong trạch viện. Sau khi sương trắng bay lên, rất nhanh liền trở nên vô sắc, bao phủ khắp nơi trong trạch viện.

Phần lớn các binh sĩ trong trạch viện đều đang ngủ, chỉ có mười mấy người có nhiệm vụ canh giữ tuần tra bên ngoài trạch viện. Bọn họ cảm thấy hình như ngửi thấy mùi gì đó, sau đó liền thấy choáng váng đầu rồi ngã lăn trên mặt đất. Qua thời gian một nén nhang, những bóng đen bên ngoài trạch viện nhanh chóng chạy vọt vào bên trong. Khi bọn họ tìm kiếm ở chung quanh trạch viện, mở một gian phòng ra, đột nhiên một luồng ánh đao sáng lên, chém vào tên Hắc y nhân tiến vào đầu tiên, thì ra còn có một người không bị ngã xuống. Nhưng sau khi chém chết mấy tên hắc y nhân, binh sĩ thanh tỉnh duy nhất này cũng ngã xuống vũng máu. một hắc y nhân đứng ở ở cửa, lấy ra một cái chén màu đỏ, lắc lắc hai cái, một lúc sau, thì có mộtloạt xe ngựa chạy tới đây.

Hắc y nhân chuyển toàn bộ những thỏi sắt đã được tinh chế lên trên xe, chạy mất hút vào bóng đêm…

Nhận được tin tức thiết phường bị cướp khiến Thái phó vô cùng tức giận, nhiều xe chở sắt như vậy không thể vô duyên vô cớ biến mất? Nhưng điều tra kỹ cũng không có bất cứ một manh mối nào.

hiện giờ Thái phó không để cho Niếp Thanh Lân tự ý ra vào thư phòng nữa, hình như là không muốn nàng nghe quốc sự, nàng cũng chỉ nghe các vị phu nhân nói chuyện mới biết, dù chỉ mới nghe vài câu, trực giác nói cho nàng biết đây là chuyện lớn...

Sau khi hồi cung, trằn trọc mấy đêm, rất nhanh đã đến ngày hẹn với Cát Thanh Viễn, Niếp Thanh Lân suy nghĩ kỹ càng, quyết định đến chỗ hẹn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT