Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 56

thật ra chính lời nói kia của Vệ Lãnh Hầu đã khiến nàng muốn đến nơi hẹn. hiện giờ Vệ hầu đã an bài chu đáo, mọi thứ dường như vô cùng suôn sẻ. Nhưng nếu như có thể, Niếp Thanh Lân nguyện ý mạo hiểm thử một lần, dù sao, nàng cũng không có thứ gì để mất.

Nghê Thường các là nơi bán các loại áo gấm xinh đẹp sầm uất nhất trong kinh thành. Niếp Thanh Lân lấy một cái cớ rất đơn giản, đó là giúp Cát Vân Nhi chọn y phục nàng ấy sẽ mặc trong nghi lễ vấn tóc*.

*đại diện cho buổi lễ trưởng thành.

Ngày thường khi Niếp Thanh Lân cùng các vị thiên kim tụ họp, Thái phó cũng không quản quá chặt, chỉ là Đan ma ma nhất định phải theo sát phía sau.

Nghê Thường các không tiếp đãi khách là nam nhân, cho nên các phu nhân trong kinh thành rất thích đến nơi này chọn y phục. Sau khi Niếp Thanh Lân bước vào trong cánh cửa lớn màu đỏ thì phát hiện, nơi này giống một trà quán hơn, trên vách phòng được khắc hoa rất tao nhã. Chỉ cần ngồi bên trong, sẽ thấy các nha hoàn của cửa hiệu đưa tới y phục các màu và các loại vải dệt dể cho khách quý chọn lựa.

Niếp Thanh Lân được một tiểu nha hoàn dẫn tới ngồi ở một nhã gian, Đan ma ma và hai cung nữ canh giữ ở bên ngoài. Còn Cát Vân Nhi thì đang thử y phục ở phòng bên cạnh.

Niếp Thanh Lân nhìn xung quanh một lượt, cũng không biết vị Cát đại nhân kia đang dự định sẽ gặp nàng ở chỗ nào?

Khi nàng đang ngắm nhìn bốn phía, thì gương đồng trước mặt chậm rãi mở ra, một nữ tử thân hình khá giống nàng từ bên trong đi ra, theo sau nàng ta là Cát đại nhân, yên lặng cung kính thi lễ với nàng.

thì ra nơi này có mật thất? Niếp Thanh Lân âm thầm kinh hãi, sau đó hoán đổi vị trí với nữ tử thế thân kia, đi vào trong mật thất.

Nữ tử thế thân kia đứng trước gương chậm rãi thử y phục, Đan ma ma cũng không phải là người nói nhiều, chỉ canh giữ ở bên ngoài sẽ không nghi ngờ cái gì.

“Vi thần bái kiến bê hạ.” Đến khi cánh cửa mật thất khép lại, lập tức Cát Thanh Viễn cung kính nói.

Việc vị thần tử này đã đoán ra thân phận của mình, Niếp Thanh Lân cũng không cảm thấy kinh ngạc, lúc trước khi nàng nghĩ tất cả những thần tử khác đều tin tưởng không nghi ngờ gì cả, thì trong lòng Cát Thanh Viễn này đã nổi lên lòng nghi ngờ luôn nhìn nàng chằm chằm, cho nên nghĩ hắn là người biết thời biết thế, hạ ám hiệu với hắn, dù sao thì phô bày nhược điểm của mình ra, là biện pháp tốt nhất để lấy được sự tin tưởng của người khác.

Về phần trong lòng vị Cát đại nhân này tính toán cái gì, nàng cũng không biết rõ, cho nên, lần này nàng một thân một mình đi gặp hắn chính là có ý dò xét.

“Cát đại nhân đa lễ, không biết đại nhân mời Bản cung đến nơi này là có việc gì?”

Nàng cũng không có mở miệng thừa nhận thân phận Hoàng đế của mình, chỉ cố ý chuyển hướng đề tài, trực tiếp hỏi.

Cát Thanh Viễn chậm rãi ngẩng đầu, nhìn vị công chúa phấn điêu ngọc thế trước mắt nói: “Nếu công chúa đã đến, nói vậy là cũng có việc muốn hạ quan giúp đỡ một tay, thời gian cấp bách, mời công chúa nói trước.”

Niếp Thanh Lân chớp đôi mắt to cười hỏi: “Vậy cũng chưa chắc, Bản cung muốn hỏi Cát đại nhân một câu đó là đầu đuôi sự việc cướp mỏ sắt là sao?”

Cát Thanh Viễn hơi hơi kinh ngạc: “Chuyện này không biết là do tên cướp đường nào làm, nếu không phải chuyện huyên náo quá lớn, quan địa phương trình báo lên trên, thậm chí có rất nhiều các vị quan khác cũng không biết đó là xưởng gang bí mật của triều đình, sợ rằng khó có thể phá án... Công chúa hỏi điều này có phải...”

Nghe vậy, Niếp Thanh Lân hơi lắc lắc đầu cười khổ, lúc trước khi nghe nói về việc này, ngoài việc cảm thấy kinh ngạc, Niếp Thanh Lân còn muốn biết nhóm tặc tử kia sẽ dùng đường nào để chuyển số gang đó đi.

Dù sao số lượng sắt cũng rất lớn, muốn chuyển đi cũng không phải là việc dễ dàng, nếu nàng có thể biết được như thế, thì đã có thể nghĩ ra một cách rời xa kinh thành, sẽ không tiếp tục bị Thái phó kiềm nén như thế này.

Đáng tiếc Thái phó phong tỏa tin tức rất chặt chẽ, mà nàng cũng không thu hoạch được gì từ phía Cát đại nhân này.

Niếp Thanh Lân không nói thêm gì nữa, chuẩn bị xoay người rời khỏi mật thất, Cát Thanh Viễn vẫn đang lặng lẽ nhìn nàng, đột nhiên đưa tay nắm lấy cánh tay nàng: “Ý định của công chúa, tại hạ hiểu rõ, nguyện ý giúp công chúa một tay...”

Niếp Thanh Lân kinh ngạc, không ngừng kinh ngạc việc Cát Thanh Viễn không để ý phép tắc, mà quan trọng hơn chính là lực nắm cánh tay mình rất lớn, không giống như một thư sinh nho nhã.

“Cát đại nhân... Xin buông tay...”

Nhưng Cát Thanh Viễn lại kéo nàng vào trong lòng, ánh mắt sáng ngời nói: “Công chúa bị Vệ tặc gây khó dễ, muốn chạy trốn khỏi bàn tay hắn, Cát Thanh Viễn nguyện giúp công chúa chạy trốn, nhưng... vì sao công chúa không tin tưởng tại hạ, có phải bởi vì năng lực của tại hạ không đủ?”

Chỉ cần hơi ngước mắt lên là có thể thấy ánh sáng chớp động trong mắt người thanh niên trước mặt, đó là sự bày tỏ hết ức chân thành và... sùng bái.

Đáy lòng Niếp Thanh Lân vô cùng kinh ngạc, nhỏ giọng nói: “Cát đại nhân có thể tránh tai mắt đến gặp Bản cung, chỉ sợ sau lưng cũng có tổ chức nào đó chống đỡ, bản lĩnh suy một ra ba của đại nhân ngay cả Vệ Thái phó cũng phải tán thưởng, Bản cung sao có thể xem thường? Kính xin..... đại nhân buông tay.”

Lúc này Cát Thanh Viễn mới phát hiện mình đã vượt quá khuôn phép, vội vàng buông tay ra quỳ xuống thấp giọng thỉnh tội: “Kể từ sau khi biết bí mật mà công chúa không muốn cho người khác biết, trong lòng hạ quan cảm thấy vô cùng lo lắng, Vệ Lãnh Hầu kia không thông phép tắc tổ tiên, chuyện khi quân phạm thượng gì cũng có thể làm ra, nếu công chúa ở trong tay Vệ tặc lâu dài sẽ phải chịu nhục không ít, chính vì vậy hạ quan mới nóng lòng, kính xin công chúa thứ tội. Trong triều cũng có một vài vị quan, vẫn tận sức muốn lật đổ chính sách tàn bạo của Vệ tặc, khôi phục lại sự sáng sủa của hoàng thất Đại Ngụy, nhưng nếu công chúa vẫn còn trong tay của Vệ tặc, chỉ sợ ném chuột sợ vỡ đồ, không thể tiến hành!”

thật ra Niếp Thanh Lân đã mơ hồ đoán được tính toán của Cát Thanh Viễn, nhưng nghe chính miệng hắn thừa nhận, trong lòng âm thầm xúc động, uy thế của hoàng hộ Niếp thị vẫn còn, cũng không biết kết quả của nhưng thần tử nhiệt huyết này sẽ như thế nào, dù sao Vệ Lãnh Hầu đó... cũng khôngphải là khối xương dễ gặm!

Chẳng qua là sự ái mộ của Cát Thanh Viễn khiến cho nàng cảm thấy có chút nhức đầu, tình cảm của nàng với người bạn thưở nhỏ này đã không còn bao nhiêu, chứ đừng nói đến tình yêu nam nữ. Rốt cuộc một thiếu nữ mười sáu tuổi, đột nhiên được một thanh niên thẳng thắn bộc lộ tình cảm, nhất thời cảm thấy bối rối.

Ngược lại Cát Thanh Viên đã nhìn thấy sự bối rối của công chúa, đáy mắt hơi lộ ra thần sắc ảm đạm, nhẹ giọng nói: “Công chúa không cần vì những lời nói của hạ thần mà cảm thấy khó xử, thân phận công chúa cao quý, người như hạ quan không thể với cao như vậy được, nhưng vì công chúa, hạ quan nguyện xông pha khói lửa quyết không chối từ. không đến nửa tháng nữa, hạ quân nhất định sẽ cứu thoát công chúa khỏi khốn khổ, kính xin công chúa kiên nhẫn chờ đợi, nếu có người cầm khối ngọc bội này đến tìm công chúa, kính xin công chúa tin tưởng hắn...” Sau khi đưa ngọc bội ra, Cát Thánh Viễn cung kính đưa công chúa rời khỏi mật thất, đổi lại với thế thân kia.

Khi đi ra khỏi Nghê Thường các, Niếp Thanh Lân lên xe ngựa, quay đầu lại nhìn khu vực nổi danh xa hoa của kinh thành, chỗ lúc nãy bị Cát Thanh Viễn nắm vẫn hơi đau, nàng hơi nhăn mi, trong lòng thầm nghĩ: Thế lực như vậy, dường như không giống như là dáng vẻ kinh doanh bình thường? Chắng lẽ những thứ này là do các thần tử phòng ngừa chu đáo, thủ đoạn anh minh, đã sớm nghĩ tới việc sẽ có một ngày Vệ Lãnh Hầu mưu phản?

Cát Thanh Viễn đứng ở trên tầng cao nhất của Nghê Thường các, không nhúc nhích, qua cửa sổ nhìn xe ngựa của công chúa dần đi xa.

Cho đến khi có một đôi tay trắng nõn khoát lên trên vai hắn: “Người ta cũng đã đi xa lắm rồi, sao Cát lang vẫn còn đứng đây nhin? không phải chàng thật sự coi trọng xú nha đầu chưa dứt sữa kia chứ?”

Cát Thanh Viễn nghe vậy, chậm rãi xoay người lại, phía sau hắn là một nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp, một thân cẩm y hoa phục, vạt áo trước hơi mở làm lộ ra bộ ngực trắng nõn đầy đặn bên trong. Lúc này, nàng ta đang híp đôi mị nhãn, mê muội nhìn người thanh niên anh tuấn.

Trong đôi mắt bình tĩnh như nước của Cát Thanh Viễn dần lộ ra chút tà khí, ngả ngớn nắm cằm nữ tử, vuốt ve nói: “Kiến thức phong tình của Nhạc Dao công chúa rất rộng, cho dù là muội muội ruột của ngài cũng không thể bằng một phần vạn của công chúa được!”

Người đứng trước mặt hắn chính là người đã mất tích sau khi cung biến, chủ nhân của Phượng Sồ cung – Nhạc Dao công chúa.

Mặc dù ở bên ngoài cung đã lâu nhưng cũng không làm cho vị công chúa phóng đãng nhất Đại Ngụy này hao gầy chút nào, thậm chí phong thái còn ưu tú hơn trước.

Nàng ta nghe thấy lời khen của Cát Thanh Viễn thì cười khanh khách, thân thể đầy đặn cọ xát vào lồng ngực rộng lớn của Cát Thanh Viễn: “Cát lang rất biết nói ngọt nha, đùa giỡn con nhóc không có kiến thức kia xoay vòng vòng, nhưng Bản cung đương nhiên không dễ bị lừa như thế, dù sao cũng phải cho Bản cung thấy chút lợi ích thực tế mới được?”

nói xong, đôi tay mềm như rắn dần dần đi xuống dưới, vô cùng lẳng lơ xoa nắn...

Cát Thanh Viễn cười nhẹ đẩy Nhạc Dao công chúa lên bàn, y phục không loạn, chỉ cởi khố của mình ra, tròng mắt thâm thúy hơi khép, từ từ hỏi: “Tình hình bên Ung Hòa Vương thế nào?”

Hô hấp của Nhạc Dao hỗn loạn, vội vàng nói: “Lão già kia thương nhớ Bản cung đã lâu, nếu không phải Vệ Lãnh Hầu kia mưu phản, thì làm sao Bản cung lại có thể để cho lão sắc lang đó chiếm tiện nghi, sau khi Bản cung cùng với hắn đi đến biệt viện ở Giang Nam, liền cho hắn dùng phúc thọ cao mà Cát lang đưa, hiện nay hắn không thể rời khỏi tẩu thuốc phiện nửa bước, phía dưới lại mềm nhũn, không thể dùng được, Cát lang, hôm nay Bản cung như đất thiếu nước, không cần thương tiếc, cứ coi Bản cung là tiện tỳ của chàng, dùng sức một chút...”

Khóe miệng Cát Thanh Viễn nhếch lên mỉm cười, cẩn thận che giấu sự khinh bỉ trong đáy mắt, đưa bàn tay ra, động tác hung ác đè xuống công chúa đại Ngụy giống y như kĩ nữ phóng đãng nhất vừa bước ra khỏi Câu Lan viện...

Triều thần Đại Ngụy tuổi trẻ tài cao, luôn luôn tuân theo khuôn phép Cát Thanh Viễn, mặc dù chưa lập gia thất thê thiếp, nhưng dáng vẻ lúc này thuần thục giống như hắn đã làm hàng trăm lần rồi.

hắn nghe thấy tiêng rên rỉ khó nghe của Nhạc Dao công chúa, nhưng trong lòng hiện lên khuôn mặt nhỏ nhắn thanh nhã điềm đạm kia... Nghĩ vậy, hô hấp vẫn vững vàng của hắn mới dần trở nên hỗn loạn, trong mắt rốt cục cũng lộ ra hung quang giống như loài sói...

Sau nhiều lần bố trí, vị tiểu công chúa thông minh mê người kia đã ở cùng với mình trong mật thất. Vừa nãy ngửi thấy mùi hương trên người nàng, thiếu chút nữa không khống chế được mãnh hổ đã ngủ đông bên trong mình, nhất thời mất không chế đưa tay bắt lấy nàng. Mặc dù kịp thời khống chế lại được tà niệm đang gào thét bên trong, cũng biểu lộ được tình cảm lấy được sự tín nhiệm của nàng, nhưng Cát Thanh Viễn vẫn có thể nhìn ra, đáy mắt công chúa Vĩnh An chợt lóe lên sự nghi ngờ.

Dù sao nàng ấy cũng không phải loại ngu xuẩn đang ở dưới thân mình, chỉ sợ sau này vị Vĩnh An công chúa khó có thể tiến hành mọi thứ theo kế hoạch của mình, tuy nhiên không có vấn đề gì, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời.

Vĩnh An công chúa... Bệ hạ của ta, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày nàng sẽ hoàn toàn nằm trong tay Cát Thanh Viễn ta!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT