Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 57

Bởi vì trong lòng đã có kiêng dè, Niếp Thanh Lân cố ý không thân cận Cát Vân Nhi. Mấy lần mời nàng đều nói lời dịu dàng chối từ, thật sự nàng khôngthể nào lạnh lùng từ chối Cát Vân Nhi, chỉ có thể cố gắng tránh những nơi có thể gặp mặt.

Mặc dù bạn bè khó mà có được, nhưng nếu sinh trong bụi gai hoàng gia, không lúc nào không cần phân biệt rõ tấm lòng của đối phương, nếu khôngsẽ rơi vào vực thẳm không trở lại được. Lúc nhàm chán nằm dưới gốc cây tử vi trong vườn ngự uyển, đột nhiên nàng cảm thấy rất nhớ Xảo Nhi, và cả… Trương thái y.

Trước kia, trong nội cung có khổ một chút, nhưng còn có người thật lòng ở bên cạnh mình, đáng tiếc bây giờ ngay cả người để thả lòng nói chuyện phiếm cũng trở thành xa xỉ. Đôi khi nàng mơ thấy mình ngồi bên cạnh cửa sổ nhỏ, Xảo Nhi đang nướng khoai trên bếp lò cho nàng, khi đó, nàng chỉ cần vươn cổ kểu: “Thêm một chút đường…” Chỉ là cuộc sống như vậy qua đi thì không thể quay lại, nếu nàng thật sự chạy đi, cũng không thể đi tìm họ.

Gia đình sắp đón một đứa trẻ chào đời, không để gánh vác được bất kì khó khăn gian khổ gì thêm nữa.

Gần đây, vì việc sắt bị cướp đi một cách kì lạ mà Thái phó có hơi bề bộn, nhưng không giống như mấy ngày trước cố gắng tránh gặp mặt nàng. Nhưng gần đây hình như Thái phó bị tên trộm đến không thấy, đi không hay đó kích thích, vào lúc kì lạ dẫn nàng đến những nơi kì lạ.

Ví dụ như bây giờ, lúc tất cả đều yên tĩnh, nàng đang chuẩn bị bồi bổ khí huyết, đã nằm xuống lại bị Thái phó lôi đi ngắm trăng trên hồ mới.

Thuyền hoa tinh xảo, ánh trăng trêu người, nếu không phối hợp với mỹ nhân ngáp liên tục, thì bức tranh sẽ càng đẹp hơn.

Bên trong thuyền hoa được lát gỗ thơm, ngồi trên sàn không những khô ráo mà mùi hương còn rất mê hoặc, tuy trong hồ có mùi rong rêu, nhưng không len vào được buồng nhỏ trên tàu, mà những chú đom đóm lập lờ cũng bị mấy cây gỗ hương ngăn cách.

Thái phó đang ngồi ở trên giường, trước mặt là bàn trà nhỏ, hơi nước bốc lên lượn lờ từ ấm nước nhỏ trên bếp lò, lá trà ngon bên trong chén trà nhỏbằng sứ trắng đang chờ nước nóng, mở ra phiến lá đang xoắn lại. Ánh trăng ngoài cửa số đúng lúc rọi ánh sáng bạc lên người nam tử anh tuấn đangmặc một bộ áo trắng, giống như tiên giáng trần, chỉ chờ thu đủ tinh hoa trời đất liền bay về trời.

Niếp Thanh Lân hơi ủ rũ ngồi bên cạnh Thái phó, trong lòng nghĩ Thái phó đang muốn làm gì vậy? Nhìn bốn phía đều là đêm tối yên tĩnh, ngoại trừ thị vệ cầm bó đuốc canh giữ ở ven hồ thì không có người nào bên cạnh.

Đầu óc hồ đồ đột nhiên nghĩ đến bây giờ là đầu tháng 6, là lúc cánh cửa địa ngục mở rộng. Chẳng lẽ sát nghiệt Thái phó quá nặng, lúc đêm dài người yên lặng chèo thuyền du ngoạn rải giấy tiền vàng mã sao? Nhìn cái hồ mới này lại nhớ đến câu chuyện ầm ĩ lúc trước! Mãi đến sau này nàng mới biết được việc Thái phó sai người chém rùa xanh của Ung Hòa vương phi. Sau khi ngáp mấy cái, không nhịn được, khóe mắt có nước hỏi: “Thái phó muốn tế rùa thiêng sao?”

Tay Thái phó đang châm trà hơi ngừng lại, khuôn mặt tuấn tú hơi nghiêng, đưa lưng về phía ánh trắng, bóng đổ xuống, thiên tiên lập tức biến thành Diêm Vương đòi mạng.

“Mấy ngày gần đây vi thần bận việc quốc sự vụn vặt, nghĩ rằng buối tối rảnh rỗi, đặc biệt đến chơi cùng bệ hạ, bệ hạ cảm thấy chèo thuyền du ngoạn trên hồ buồn chán sao?” Thái phó không trả lời câu hỏi của hoàng thượng, chậm rãi hỏi.

Thực ra Thái phó cũng hiểu được cứ lướt trên hồ như vậy thật nhàm chán.

không biết sao ngày đó trong lúc rảnh rỗi hắn đọc được một bản tiểu thuyết thô tục nào đó của ‘ai đó’ trong tẩm cung của công chúa, bên trong có mấy cái “vui sướng” của nam nữ có phần được lòng hắn, nhưng hiện giờ Long Châu là giấy, không “vui sướng” được.

Nhưng nếu giai nhân thích xem những thứ này, là hâm mộ cách những nam nữ này ở chung, lập tức hiểu ra, gọi Đan ma ma tìm những bản của Long Châu trong tẩm cung Hoàng đế suýt nữa bị mình vò nát.

Đọc kĩ, hắn sâu sắc cảm thấy mấy nam tử trong sách đều có khí chất làm say mê hấp dẫn, đều là tú tài thất bại nghèo hèn, người nào cũng có chí hướng cao xa, muốn ngủ với tiểu thư bên trong tường cao. Vốn dĩ học tập gian khổ lại không có công danh, mỗi lần nhìn thấy tiểu thư thì như mất hồn, tìm sơ hở giật dây với nha hoàn để cùng tiểu thư thề ước dưới ánh trăng, chèo thuyền phẩm trà du ngoạn trên hồ.

Điều làm cho hắn âm thầm nói tuyệt chính là trước kia mười năm khổ học cũng không có thành tích, còn nếu mỗi ngày có thể phất phơ chơi đùa, ngủ được với tiểu thư, toàn thân khoan khoái dễ chịu, đả thông hai mạch tinh nguyên, lập tức đỗ cao thành trạng nguyên. Cả một đám nhạc phụ nhạc mẫu đại nhân chia cắt uyên ương chỉ còn thiếu ôm quần nịnh hót tú tài.

Bản thân Vệ Lãnh Hầu cũng xuất thân là văn nhân, nhớ năm đó hắn thông minh hơn người, từ một suy ba, nhưng khoa thi trước cũng phải gắng sức, không dám thư giãn, lại không nghĩ trong thiên hạ còn có con đường thuận lợi dễ chịu đến mức này.

Nhất là lúc đọc đến đoạn tiểu nha hoàn truyền thư hộ, Thái phó đại nhân lập tức liên tưởng tới toàn bộ quá trình cẩu thái y thông qua tiện tỳ Xảo Nhi kia đưa tình diễn ý với Hoàng đế.

Cái tên biên soạn ra loại sách tầm thường này không có khuê nữ trong nhà sao? Nếu như nuôi được một thiên kim non nớt mềm mại thì đều giơ cao đũng quần chờ tiểu thử nghèo hèn buồn khổ đến gây tai họa sao?

Trong lòng mắng to hoang đường, đồng thời Thái phó nghĩ hoàng thượng đã đọc loại sách sai này vài năm, sợ là trúng độc đã sâu, sách nữ giới cũng không sửa được. Nếu không thì lấy độc trị độc, học tư tưởng trong sách dỗ dành cho giai nhân vui vẻ.

Chỉ là gần đây ban ngày bận quá, cũng chỉ có thể bớt chút thời gian có ánh trăng, kéo giai nhân hóng gió đêm trên hồ. Tiếc rằng thiếu đi ánh mặt trời là mất đi hương vị.

Nhìn Long Châu ngáp mấy lần, Thái phó cảm giác mình sao lại có thể tin mấy quyển sách nát nên làm đồ nhóm lửa kia chứ, tâm tình lập tức kém đi.

Niếp Thanh Lân lại buồn ngủ, nhưng ánh mắt như thế này vẫn nhìn ra được, lập tức mở to mắt, nói: “Sao lại có thể như vậy? Trước kia trẫm chưa từng du hồ vào buổi tối, thích thú vô cùng. Thái phó vẫn nên rải giấy tiền vàng mã nhanh một chút, không nên để lỡ thời cơ!”

“…”

Mặt Thái phó âm trầm truyền lệnh cho thuyền hoa cập bờ, bước trước lên bờ, đi về phía trước vài bước, lại vòng trở lại, đẩy thị nữ đang chuẩn bị nâng công chúa sang một bên, giơ tay ôm lấy công chúa đang có chút ngốc, thả vào bờ, không nghĩ là lên bờ thì tinh thần công chúa lại tỉnh táo.

“Thái phó, nếu không gấp thì đi vào quầy hàng phía trước ăn một chén mì có được không?”

Bởi vì trước khi tham gia pháp hội, Cát Vân Nhi từng cố gắng hết sức đề cử mì ngoài chợ ăn ngon vô cùng. Lúc này đột nhiên ngửi thấy mùi hương của sạp hàng nhỏ, bụng bắt đầu kêu. Vì trong chùa thường có thư sinh đến nhờ, ngoại việc khổ học, đến đêm tới đây mua mì ăn khuya, cho nên bình thường sạp hàng kia qua nửa đêm mới thu quán.

Thái phó nhìn sạp hàng, mày chau lại, từ trước đến nay hắn rất chú ý việc ăn uống, loại đồ ăn ven đường không sạch sẽ này không được cho vào miệng!

Nhưng khi nhìn thấy Long Châu lộ vẻ thèm ăn, Thái phó nghĩ nghĩ gật nhẹ đầu, quay người nói với thị vệ bên người: “đi mời ông lão đầu bán mì đó vào phủ bản Hầu, bảo hắn làm hai chén mì”

Niếp Thanh Lân cũng hối hận mình lắm miệng, thấy lão nhân gia chuẩn bị thu quán bị thị vệ quát liên tục, cũng không đành lòng nói: “Được rồi, quà vặt thế này ăn ven đường mới thích, ăn trong phủ lại mất hương vị, vẫn nên nhanh chóng hồi cung!”

Thái phó lại không di chuyển, cau mày nghĩ nghĩ, kéo bàn tay nhỏ bé của Niếp Thanh Lân, đi tới sạp hàng kia.

“Hai chén mì.”

Lão gia tử vốn chuẩn bị thu quán, thấy một nam tử áo trắng anh tuấn mang theo tiểu nương tử xinh đẹp đột nhiên muốn ăn mì, quả thật lại càng hoảng sợ, đoán là là Long Vương trong hồ hiện hình, trong đêm mang theo tiên nữ cá chép đến đòi cái ăn, nhưng lại nhìn đội quan binh đằng sau họ, bị dọa râu ria vểnh hết lên: “Vị…đại nhân này, lão chỉ còn một phần, cố gắng có thể làm được một chén.”

nói xong tay chân nhanh nhẹn đun nước, cho mì vào, sau khi nấu xong lại rưới lên một thìa tương ớt đầy rồi bưng lên.

Có một tiểu thái giám muốn thử, nhưng Thái phó lại khoát tay, tự cầm lấy thìa nếm thử, cảm thấy không có vấn đề, liền bưng cho công chúa: “Mùi vị không tệ, ăn đi!”

Lúc này Thái phó thu lại sự lạnh lùng trên triều, Niếp Thanh Lân cảm thấy có hơi mất tự nhiên, vội vàng múc một miếng bỏ vào miệng.

Sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ lên, ho khan không ngừng, Đan ma ma đứng ở một bên bước đến xách lão đầu bán sao thủ lên, trợn mắt hỏi: “Lão già kia, bỏ cái gì vào trong bát? Giải dược ở đâu?”

Lão đầu bị dọa đến bật khóc: “Lão hủ làm vẫn luôn sạch sẽ, tay chân không cho vào nồi, chỉ cho vào thìa dầu cay, nhìn tiểu thư thế này là bị cay đấy, uống chút nước lạnh cho đỡ cay.”

Thái phó nắm cả eo của Long Châu, nhưng lại cười run lên, cởi bỏ sự hờn dỗi trên thuyền. Niếp Thanh Lân sặc đến mức chảy nước mắt, trong cung có bao giờ nếm thử mấy món cay đâu, cảm giác kia trên đầu lưỡi thật giống như cái đinh nghiền nát mọi thứ.

Lời Vân Nhi nói không thể tin! Cái loại mì cay này ngon ở chỗ nào, lòng dạ Thái phó đại nhân lại xấu như vậy, uổng cho nàng còn cảm động hắn ăn thử trước, cố ý không nhắc đến vị cay như lửa đốt để làm nàng tỉnh ngủ.

Thái phó cười nhận bình trà nhỏ trong tay thái giám, cúi đầu cho bé con trong ngực đang chảy nước mắt uống, lại không để ý đến một ánh mắt thâm trầm đang nhìn về hướng họ…

Ven hồ mới là chùa Hàn Hương, cửa sổ ở Tàng Kinh Các đối diện ven hồ mở rộng, một bóng đen đứng lặng bên cửa sổ, vẻ mặt khó lường nhìn chăm chú đôi nam nữ thoạt nhìn rất xứng đôi cách đó không xa.

Hôm nay vốn hẹn người ở chỗ này, lại không nghĩ đến lại thấy người vốn là không có khả năng xuất hiện lại ở đây.

Khi ở đây tĩnh lặng không có bóng người, Cát Thanh Viễn mới buông xuống tất cả mặt nạ, cười lạnh nhìn nam nhân quyền cao chức trọng ôm nữ tử xinh đẹp đáng yêu trong ngực.

hắn hơi nhắm mắt lại, hít thở sâu một cái, giống như cảm nhân được mùi thơm ngọt mà chỉ mỗi hắn biết trên người con gái đó.

Nếu quyền lực cũng có hương vị, thì phải là như thế này chăng?

Mùi thơm kia như có như không, trêu chọc mỗi mạch máu trên người, như ngàn vạn cơn sóng lao nhanh trong người, làm cho người không tự chủ được, điên cuồng khó thể ức chế mà sa vào. Thông qua đỉnh cao quyền lực lại có phần thưởng ngọt ngào đến mức này, làm sao kiêu hùng khôngkhom lưng…


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT