Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 58

Việc thùng sắt bị mất tra đi tra lại không có tin tức gì, nhưng bên Hung Nô lại có dấy lên chút chuyện. Lão Đan Vu Hung Nô qua đời vì bệnh, trải qua trận tranh đấu kịch liệt, tàn sát hàng loạt dân trong thành, Vương tử Hưu Đồ Liệt kế thừa vương vị, trở thành bá chủ mới của Bắc Cương.

Lúc nghe được tin này, Niếp Thanh Lân hơi thở dài, nàng nghĩ đến Bát hoàng tỷ hòa thân đến bên đấy của mình, cũng không biết sau khi lão Đan Vu chết nàng ấy đang trong hoàn cảnh nào.

không bao lâu, quốc thư của Hung Nô lại lần lượt được trình lên. Bên trong quốc thư đại khái muốn nói là: tuy tân vương mới lên ngôi, nhưng lại không có ý muốn có chiến hỏa ở biên cương, kéo dài ý chỉ của lão Đan Vu, muốn tiếp tục cùng Đại Ngụy hòa bình chung sống, tốt nhất là nên củng cố một chút chuyện tốt Tần Tấn (câu gốc: Tần Tấn chi hảo). Tân Thiền Vu nghe nói thân muội của hoàng thượng hiền đức, dung mạo xuất chúng, muốn mời Hoàng đế tứ hôn, gả công chúa cho hắn trở thành Yên Thị mới của Hung Nô. (vua Hung Nô được gọi là Thiền Vu, còn Hoàng hậu được gọi là Yên Thị).

Tần Tấn chi hảo – Nên duyên Tần Tấn: Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tả truyện”. Thời Xuân Thu, nhằm tăng cường mối quan hệ láng giềng tốt đẹp với nước Tần, Tấn Hiến Công đã đem con gái của mình gả cho Tần Mục Công. Về sau, Tấn Hiến Công khi tuổi về già rất ân sủng Hoàng phi Ly Cơ, bức chết Thái tử Thân Sinh. Ly Cơ lại còn muốn bức hại hai vị công tử là Di Ngô và Trùng Dĩ, khiến hai người đành phải trốn khỏi nước Tấn. Sau khi Tấn Hiến Công qua đời, con trai của Ly Cơ lên làm vua, nhưng ít lâu sau bị hai vị đại phu trung thành với công tử Di Ngô giết chết. Họ còn cử người điđón công tử Di Ngô đang sống lưu vong ở nước Lương về làm vua. Công tử Di Ngô được Tần Mục Công cử quân hộ tống về nước Tấn. Mấy năm sau, nước Tấn xảy ra nạn đói phải cầu cứu với nước Tần, được Tần Mục Công giúp cho khá nhiều lương thực. Nhưng mặc dù nước Tấn nhiều lần nuốt lời hứa và nói nước Tần những lời dị nghị, Tần Mục Công vẫn khoan dung đọ lượng, giữ quan hệ bang giao với nước Tấn. Bấy giờ, công tử Trùng Nhĩ đang sống lưu vong tại các nước chư hầu, cuối cùng lưu lạc tới nước Tần. Tần Mục Công rất mến mộ và gả công chúa Hoai Doanh cho chàng. Công chúa Hoài Doanh thấy Trùng Nhĩ rất coi thường mình liền nói: “Hai nước Tần Tấn địa vị ngang nhau, sao chàng lại khinh rẻ tôi?”. Trùng Nhĩ biết mình đã sai, bèn lập tức xin lối nàng. Về sau, Tần Mục Công cử người hộ tống Trùng Nhĩ về nước. Cuối cùng Trùng Nhĩ trở thành vua nước Tấn, rồi cũng cho con trai mình lấy con gái vua nước Tần làm vợ. Hai cha con đều thông gia với nước Tần. Câu thành ngữ này vốn nói về hai nước thông gia hữu hảo. Ngày nay người ta vẫn dung nó để chỉ về hôn nhân nam nữ.

Lúc quốc thư được trình lên, trong triều đình cực kỳ yên tĩnh, mọi người hai mặt nhìn nhau, không biết tại sao mấy việc trong nhà của hoàng thất Đại Ngụy lại có thể chạy đến đất Bắc Cương. Hơn nữa vị tân Thiền Vu này cũng tính toán tốt thật, vừa mới gả một vị công chúa, còn không biết đủ mà cầu thánh thượng cho thân muội lấy chồng xa ở Bắc Cương, chẳng lẽ không biết xấu hổ?

Lại nhìn Giao Long trên ghế rồng, vẻ mặt Thái phó trầm xuống đen như mực, ánh mắt bén nhọn kia giống như có thể đâm chết mổ bụng sứ giả Hung Nô trên đại điện. Đúng lúc này, Hộ bộ thị lang Cát Thanh Viễn ra khỏi hàng, cúi đầu xin chỉ thị Hoàng thượng đang ngồi sau rèm: “Hoàng thượng, phong tục Hung Nô khác phong tục Đại Ngụy, không biết đạo hiếu của Trung Nguyên, kính xin thánh thượng cho phép để cho vi thần giải thích mộtchút với sứ giả Hung Nô, không phải là Hoàng thượng không muốn cùng Hung Nô càng thêm thân thiết mà là bởi hiếu kỳ còn chưa qua, ngay cả việc đàm hôn luận quả cũng là sự bất kính với tiên hoàng.”

Trong lòng các triều thần khác âm thầm bội phục, tiểu Cát đại nhân bình thường không a dua nịnh hót, lại có ánh mắt, lời từ chối thế này mà đi ra từ miệng Thái phó thì là có ý nghi ngờ đùn đẩy không được tốt lắm, nhưng Cát đại nhân ra mặt kịp thời, hóa giải cục diện bế tắc của triều đình, thật sự là quan trọng hơn thổi phồng một vạn câu, “Thái phó đại nhân anh minh thần võ”!

Họ không khỏi âm thầm nắm cổ tay, không nắm chắc thời cơ miệng phun hoa sen, có năng lực kéo lại càn khôn.

Thái phó nhìn sứ giả Hung Nô cười lạnh nói: “Đan đại nhân nói quá rồi. nhưng không cần, bản Hầu tự mình viết một lá thư cho Thiền Vu của quý bang, giải thích một chút cho hắn vì sao không thể lấy Đế cơ Vĩnh An công chúa của Đại Ngụy ta. Nếu không có chuyện gì khác, bãi triều!”

Đến khi hạ triều, Thái phó âm trầm nói với Hoàng đế đang đi phía trước bước từng bước nhỏ: “Vi thần có phải nên chúc mừng Hoàng thượng không? Nếu lúc trước Hoàng thượng không kết ‘tình nghĩa’ với vương tử Hưu Đồ Liệt, Thiền Vu sao có thể tranh cũng không cần xem, đỏ mắt trông chờ tới cầu thân muội dung mạo bình thường của thánh thượng làm Yên Thị?”

Niếp Thanh Lân nhìn Nguyễn công công cách khá xa bọn họ, khẽ ngẩng đầu nhỏ giọng nói: “Thái phó đã quấy rầy nhân duyên tốt này, còn muốn chúc mừng làm gì, không lẽ lại muốn cho trẫm phong lì xì trước?”

Thái phó tức giận đến mức đầu lông mày nhảy lên. Gần đây mồm mép tiểu Hoàng đế càng thêm lanh lợi, làm hắn có chút hoài niệm quả trứng mềm rụt cổ vào trong cổ áo, hiện giờ còn có nhiều tật xấu như vậy, lạnh mặt nói: “Nếu Hoàng thượng giận vi thần quấy rối nhân duyên tốt, vậy thì đơn giản thôi, đến mai vi thần trả lời sứ giả Hung Nô, nói công chúa suốt ruột muốn gả, muốn đi Bắc Cương trước…”

Niếp Thanh Lân nghe xong, vội vàng cười hì hì đáp: “Thái phó đừng nói đùa, Bắc Cương kia thì có gì thú vị, nhưng mà trẫm… có chút lo lắng cho Bát hoàng tỷ, không biết sau khi lão Đan Vu qua đời nàng ấy sống thế nào.,,”

Thái phó liếc nàng, nhưng không lập tức trả lời.

Mật thám sắp xếp ở đất Bắc đã sớm dùng bồ câu đưa tin nội đấu trong Hung Nô trở về kinh thành. Nghe nói từ lúc lão Đan Vu đang hấp hối, Thiệu Dương công chúa hòa thân đã bị con thứ ba của hắn là Hưu Đồ Hoành bắt ép dời đến doanh trướng của hắn.

Nghe nói Hưu Đồ Hoành cũng là một mãnh tướng, tuy nhiên bởi vì xuất thân của mẹ ruột không cao nên không có duyên đi tranh ngôi vị Thiền Vu, nhưng hắn lại kiên định ủng hộ tiểu vương tử cùng cha khác mẹ là Hưu Đồ Liệt. Nên sau khi Hưu Đồ Liệt lên ngôi, Hưu Đồ Hoành cũng được trọng dụng, tay cầm trọng binh, trở thành phụ tá đắc lực mới của Thiền Vu.

Thái phó vẫn có ấn tượng với bộ dáng sợ hãi của Thiệu Dương công chúa. Vào lúc phu quân chưa về trời đã bị con riêng cưỡng ép kéo vào doanh trướng đoạt đi thân trong sạch, nếu quả thật giống như Thiệu Dương nói với Hoàng đế ngày đó: Tình nguyện chết cũng muốn giữ vững trinh tiết, thìchỉ sợ bây giờ nàng lành ít dữ nhiều.

Chỉ là sau khi Thiệu Dương công chúa vào doanh trại Hưu Đồ Hoành, lại không thể tìm hiểu được tin tức.

Vệ Lãnh Hầu nghĩ nghĩ, quyết định vẫn không nói chuyện này với nàng. Nhưng Hưu Đồ Liệt lấy được tin tức nhanh như vậy, lại nói rõ một điều, chính là Hưu Đồ Liệt cũng sắp xếp không ít tai mắt ở kinh thành.

Trước khi tình thế bắt buộc Hưu Đồ Liệt biết cách điều chế sắt tinh luyện, hiện giờ thùng sắt bị mất cắp một cách ly kỳ, liệu có liên quan đến Hung Nô không?

Tạm thời gạt những phiền não này, đợi Niếp Thanh Lân đổi lại nữ trang, Vệ Lãnh Hầu dẫn nàng đi ra bến tàu ngoài kinh thành.

Thuyền hàng đi đến không ngừng trên bến tàu, đem sự giàu có phồn hoa đông đúc của Đại Ngụy khuếch tán đến những thành khác. Tuy mấy năm gần đây quốc lực suy thoái, nhưng việc buôn bán ở hải ngoại vẫn lui tới nhiều lần như trước. Niếp Thanh Lân không biết vì sao Thái phó mang nàng tới nơi này, đứng ở cổng bến tàu nhìn thấy một chiếc thuyền lớn ở chỗ sâu nhất trong bến đang tiến đến.

Bên ngoài cái thuyền lớn kia cũng không giống với thuyền khác, cao như tường thành, mũi thuyền rộng rãi, đầu đuôi đều vút lên, làm mấy thuyền hàng xung quanh nó giống như con sâu cái kiến bị nghiền nát.

không lâu sau, thuyền hàng kia chầm chậm buông thang, một người trẻ tuổi cao lớn, sắc mặt ngăm đen dẫn đầu đi xuống thuyền, đi một mạch như bay xuống bến tàu, Nguyễn công công đã sớm chờ, dẫn người trẻ tuổi này lên cổng.

Lúc thấy Thái phó, hắn không cung kính giống người khác mà quát lên vui mừng: “Đại ca!”

Niếp Thanh Lân ở sau lưng, trên đầu đội mũ bông trắng, trong lòng có chút ngạc nhiên. Người trẻ tuổi này lại là đệ đệ của Vệ Lãnh Hầu.

Mặc dù biết Thái phó xuất thân là thương nhân, nhưng hiện giờ hắn quyền cao chức trọng như thế, lại chưa từng thấy hắn xếp người thân trên triều, bình thường cũng không thấy có bà con gì lui tới, thời gian lâu dần nàng còn nghi ngờ Thái phó đại nhân là hỗn thế ma vương chui từ trong đá ra.

“thì ra A Chí vẫn còn nhớ huynh là huynh trưởng của ngươi, lần này đệ trở lại quê hương Trung Nguyên lại không chịu dừng lại nửa khắc. Nếu quan viên ở bến tàu không kịp thông báo thì có phải gió bắt đầu thổi, đệ muốn giương buồm đi xa phải không?”

Tuy Thái phó nói lời lạnh như băng, nhưng trong mắt lại là tình cảm ấm áp khó gặp, làm cho Niếp Thanh Lân ở một bên há hốc mồm, cảm thấy nam tử này có bộ dạng rất giống Thái phó, chỉ có điều khí chất toàn thân giống như hấp thu đầy đủ ánh mắt trời trên thuyền, không giống với khí chất âmlãnh làm cho người ta rùng mình của Thái phó đại nhân.

Vệ Vân Chí tủi thân hô to: “rõ ràng là đại ca không cho thuyền lạ tùy ý cập bờ, mỗi lần đệ đều theo lời dặn của huynh phái người khai thông quan hệ với Lưu tổng quản trước, rồi mới có thể cập bờ, sao đến miệng đại ca lại trở thành lén lút rồi. Vị này là…”

Vệ Vân Chí thấy được nữ tử mặt che mạng đứng sau lưng Thái phó, có chút tò mò hỏi.

Nhưng Thái phó lại không có ý muốn giới thiệu công chúa, chỉ nói: “Trong thư đệ nói lần này hàng hóa có quý hiếm, lần này ta tới thăm ngươi, muốn mang vị quý nhân này nhìn một cái, không biết có được hay không?”

Vệ Vân Chí nói: “Đại ca đã nói, làm gì có chuyện không tiện. Xin mời”

Mấy thị vệ mang gỗ vụn mạt cưa trải trên đường có hơi lầy lội phía trước, để cho đoàn người Thái phó có thể đi qua mà không bẩn giày. Vệ Vân Chí cảm thấy không được tự nhiên. Đại ca của hắn, đứa con nổi danh ngỗ nghịch của Vệ gia, ca của hắn cho tới bây giờ đối với nữ tử là gặp dịp thì chơi, lại nắm tay nữ tử thần bí kia, chú ý che chở, bộ dáng quan tâm đầy đủ, thật làm cho người nghi ngờ gia huynh bị đoạt mất hồn rồi, du hồn thương hương tiếc ngọc nào đi vào thân hình cao ngạo kia?

Niếp Thanh Lân cũng hơi ngạc nhiên. Tuy nàng sớm biết Vệ Lãnh Hầu xuất thân từ phú hộ, nhưng trong nhận thức vẫn không biết giới hạn của chữ “phú” này là bao nhiêu.

Lúc leo lên chiếc thuyền lớn mới biết được, mấy chiếc tàu lớn không cập cảng ở gần đấy cũng là đội tàu của Vệ gia, ngoại trừ thuyền hàng bên ngoài, có hơn mười chiến thuyền cỡ nhỏ hộ tống bên cạnh các thuyền hàng khác. Nô bộc trên thuyền có nhiều màu da, bộ dáng cũng quái dị, nhìn khônggiống người Trung Nguyên, nhưng mỗi người đều được huấn luyện nghiêm chỉnh, áo vải trên người thống nhất in chữ “Vệ”. Nhìn độ sâu ngậm nước của thuyền cũng biết, thuyền lớn này tuyệt đối không phải là thuyền vận tải đường thủy gần biển, chỉ có thể là tàu vượt sóng về nơi xa xôi.

Nhìn quy mô của đội tàu, cho dù là ếch ngồi đáy giếng, cũng có thể thấy được rõ ràng tài lực lớn đến mức nào của Vệ gia không có danh tiếng trong triều Đại Ngụy. Thái phó nói chỉ dựa vào sức mình là có thể nuôi được hoàng thượng chắc chắn không phải là lời nói kiêu căng.

Trèo lên khoang thuyền, Niếp Thanh Lân cũng hiểu vì sao Thái phó không sai người nhặt mấy thứ hợp ý trực tiếp đưa vào cung. Tổng mấy rương hàng kia đan xen, số lượng thật sự làm kinh ngạc.

Vệ Vân Chí trực tiếp mở cửa kho dày ở chỗ sâu nhất chuyên chở hàng hóa, bên trong còn có mật thất, đi vào trong đó mới phát hiện bên trong toàn là trân kỳ dị bảo, phần lớn diện tích là vật trang trí.

Đột nhiên Niếp Thanh Lân phát hiện ra một cái gương, có thể chiếu rõ bóng người, lập tức lòng hiếu ký nổi lên, hơi vén khăn che mặt, khuôn mặt nhỏnhắn để sát vào chiếu chiếu một chút.

Lúc bàn tay trắng nõn sắp đẩy khăn che mặt xuống, Vệ Vân Chí nhìn rõ khuôn mặt thần bí của nữ tử. hắn vào nam ra bắc, quen nhìn mỹ nhân cũng lập tức ngây người, thầm nghĩ: Cũng khó trách gần đây mặt lạnh của đại ca cũng trở nên nhu tình mật ý, giai nhân như thế này quả nhiên đáng giá là trân bảo cả đời.

Vệ Lãnh Hầu nhìn thấy bộ dáng hiếu kỳ của nàng liền hỏi: “Đây là tấm gương gì?”

Vệ Vân Chí vội vàng nói: “Đây là kính mạ bạc, rất phổ biến ở phương tây, nhưng kỹ thuật để làm ra rất phức tạp, lại ít có, nếu vị tiểu thư này thích, sai người đóng gói tặng cho huynh ngay.”

Lúc hắn nói xong lời này, vốn tưởng rằng tiểu nữ tử sẽ lộ ra vẻ mặt vui mừng, tràn đầy kích động mà cảm ơn, lại không nghĩ rằng tiểu nử tử lại cười khẽ, nhẹ giọng nói: “Làm phiền rồi”. Vẻ mặt bình tĩnh kia, giống như người khác đưa nàng một tòa núi vàng cũng là chuyện đương nhiên. Trong lòng Vệ Vân Chí ngạc nhiên, thầm nghĩ tuổi của tiểu nữ tử này không lớn, sao lại kiêu căng như vậy?

hắn không biết tiểu nữ tử này vốn xuất thân hoàng gia, hôm nay lại đứng ở nơi cửu ngũ chí tôn, tuy bị gia huynh của hắn cướp mất quyền lực, khôngcó thực quyền, nhưng giáo dưỡng từ nhỏ, dù thấy vật vô cùng hiếm có nhưng sao có thể giống nữ tử nhà nghèo vui mừng mà làm mất phong thái?

Sau khi lựa chọn mấy vật trang trí ít khi thấy được, Niếp Thanh Lân không chịu nổi khí bẩn trong thuyền, nhưng thấy tư thế của Thái phó lại khôngchọn lựa, thấy phù hợp liền chỉ ngón tay lệnh cho hạ nhân chuyển xuống dưới, cố nén đứng ở một bên, cuối cùng không nhịn được ho khan vài tiếng.

Lúc này Thái phó mới nhìn lại nàng, nhíu mày nắm tay nàng đi ra.

Đan ma ma đỡ nàng vào trong thuyền nghỉ ngơi, mà Thái phó thì hình như muốn nói chút chuyện quan trọng với đệ đệ nhà mình, một lúc lâu sau vẫn chưa đi lên.

Đan ma ma thấy cổ họng công chúa vẫn không thoải mái, bảo cung nữ bên cạnh mang tới hộp gỗ sơn, lấy chén trà nhỏ, cái bình nhỏ với chậu than, sau khi mang nước suối đến, đút một ít khối than thơm bên trong chậu than, chỉ chốc lát bình nước nóng lên, vừa ngâm được một chén trà thơm.

Lúc Vệ Vân Chí đi theo sau lưng huynh trưởng vào trong thì đúng lúc thấy cảnh một ma ma với ba thị nữ phục vụ nữ tử kia uống trà.

Mặc dù Vệ gia phú khả địch quốc, nhưng giáo dục con cái không xa hoa, đặc biệt là nhi tử thì càng tiêu diệt ý định ăn phúc của tổ tông ham hưởng lạc. Cho nên hắn cũng vậy, mà đại ca hôm nay là quyền thần của Đại Ngụy cũng thế, về ăn uống không có nhiều chú ý.

Vốn cho là nữ tử này leo lên người đại ca phú quý, ỷ vào xinh đẹp mà kiêu ngạo, không coi ai ra gì. Nhưng bây giờ nhìn nữ tử này, uống trà có nhiều thứ rườm ra cần chú ý, nhìn khí chất khi giơ chân nhấc tay cũng không phải tiểu thư tầm thường, đại ca chỉ nạp thiếp mà không cưới thê, nhìn kiểu tóc nữ tử này cũng không giống như đã nhập phủ, rốt cuộc thì thế gia vọng tộc nhà cao cửa rộng nào có thể yên tâm để một nữ tử khuê các ra ngoài cùng đại ca?

Đội tàu của Vệ Vân Chí chỉ tạm thời cập bờ bổ sung cung cấp, hiện giờ ngọn gió trên biển rất mạnh, không thể chậm trễ, sau khi nói lời tạm biệt với huynh trưởng ít khi gặp được, có thị vệ đem mấy rương hòm lớn đựng đồ ăn quần áo dược phẩm Thái phó chuẩn bị cho đệ đệ đặt lên thuyền, thuyền lớn lại chuẩn bị nhổ neo xuất phát.

Đứng bên cạnh Thái phó, trong lòng Niếp Thanh Lân có chút cảm khái, từ vài lời của Thái phó với đệ đệ ruột, nàng cũng biết cả nhà Thái phó cũng không ở Trung Nguyên, hơn nữa Thái phó cũng không muốn người nhà trở về tùy ý.

Chỉ nghĩ chút thôi, Niếp Thanh Lân đã hiểu lý do bên trong. Thái phó quả nhiên là dã tâm bừng bừng, sợ là hắn đã ngấp nghé long ỷ của Đại Ngụy từ lâu.

Trước kia nhìn Vệ Lãnh Hầu lạnh nhạt bạc tình bạc nghĩa với người cũ, nàng còn tưởng rằng hắn là người không trọng tình, đều có thể lợi dụng người bên cạnh, chỉ để hưởng dụng mà thôi.

Nhưng mà Vệ đại nhân lạnh lùng cô độc ở đối diện lại cực kì coi trọng người nhà. Lúc soán quyền đoạt vị liền đặt cược tính mạng của tất cả người thân trên chiếu bạc. Thắng, quân lâm thiên hạ; Nếu thua, tru di cả nhà tịch biên tài sản. Nên Thái phó đã mượn thân phận thương nhân của nhà mình, để cả nhà đi khỏi Trung Nguyên, miễn nỗi lo về sau của hắn.

trên đường trở về, Niếp Thanh Lân ngồi trong xe ngựa nhàn rỗi, hiếu kỳ hỏi Thái phó về chuyện hàng hải. Nghe xong vài lời của Thái phó, lập tức lòng hâm mộ nổi lên, nếu như có thể ra biển, không bị trói buộc ở biên cương đường bộ, cảnh thiên nhiên bao la như thế nào? Sáng sớm mỗi ngày nhìn sóng trắng khắp trời, cảnh gợn sóng bao la gột rửa mỗi ngày, mỗi nơi đi qua là những quốc gia kỳ la không có ghi chép trên bản đồ địa lý, thật là mộtcuộc sống truyền kỳ.

“Vì sao Thái phó tự nguyện bỏ công việc trong tộc, dấn thân vào triều đình?”, nhất thời không nhịn được, nàng hỏi. Theo ý nàng, nếu tình nguyện bỏ sự phấn khích như vậy mỗi ngày tính toán trong triều thì đúng là sự lựa chọn không có kiến thức.

Thái phó thông minh như vậy tất nhiên hiểu vì sao nàng lại hỏi vậy, sắc mặt hình như còn đen hơn lúc gặp sứ giả Hung Nô trên triều, hung hăng trừng mắt nhìn Niếp Thanh Lân. Long Châu luôn hiểu biết thời thế, biết Thái phó không muốn nhiều lời, ngậm miệng yên tĩnh lại.

Qua một lúc lâu, vẻ mặt Thái phó trấn định trả lời: “Bản Hầu bị say tàu.”

Thuyền chạy trên biển rộng không thể so sánh vơi thuyền chạy trong hồ hoặc trong kênh đào. một khi sóng lớn đánh úp lại, thân thuyền xóc nảy rất dữ dội. Thái phó như thiên tiên đó mỗi khi lên thuyền sẽ nôn đến thất điên bát đảo, tiên khí cũng không có. không chỉ có thế, Thái phó văn võ toàn tài không gì không làm được lại không biết bơi, như vậy dù Vệ Lãnh Hầu có lòng kế thừa gia nghiệp cũng vô lực, chỉ có thể làm một Giao long bị vây ở ruộng cạn, lúc không có chuyện gì làm thì xuất chinh chém giết, đùa giỡn quyền mưu, còn hơn vượt qua ruộng cạn, vượt sóng biển sâu kia rất nhiều.

Niếp Thanh Lân nghe giải thích của Thái phó, khóe mắt đột nhiên rơi nước mắt, nguyên nhân buồn cười như vậy mới làm cho Đại Ngụy sản sinh ra một nịnh thần tặc tử, tà mị ngông cuồng!

trên đường trở về, không biết vì sao Niếp Thanh Lân cảm thấy bụng hơi đau. Trước kia nàng uống trà ngâm quá nhanh, có chút không khỏe, nhưng khi nàng chậm rãi đứng dậy, lại phát hiện cánh tay to của Thái phó đang đỡ mình cứng đờ.

Mắt nàng cúi đầu nhìn theo Thái phó, chiếc quần màu trắng bị một chất lỏng đỏ thẫm nhuộm thành đóa hoa hồng…


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT