Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 59

Nhất thời Niếp Thanh Lân ngây ngẩn cả người, trực giác cho nàng biết mình vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.

Còn ánh mắt của Vệ Lãnh Hầu thì sáng như đuốc, chỉ nhìn một cái liền nhận ra đó là vết máu, trên mặt hắn lộ ra vẻ vui mừng không nén được, tiện tay cầm lấy một cái thảm mỏng trên xe ngựa bao lấy nửa người dưới của nàng, sau đó ôm nàng về Phượng Sồ cung.

“Thái phó làm sao vậy?” Nàng khó hiểu hỏi.

Thái phó cúi đầu, đôi môi hơi nhếch lên, lộ ra hàm răng trắng bóng bên trong: “Trứng gà của bổn hầu đã trưởng thành rồi.”

Tuy nhiên rất nhanh, Niếp Thanh Lân cũng được Dung ma ma cho biết được mình bị làm sao.

Trái ngược với vẻ vui mừng trên mặt Thái phó, hai chữ “Quỳ thủy” thật sự làm cho Niếp Thanh Lân không thoải mái.

Lão Khương của ngự thiện phòng đưa tới nước mía và nước đường gừng, bên trong còn cho thêm ít táo đỏ mà Niếp Thanh Lân thích ăn. Đan ma ma đã sớm chuẩn bị mấy chục miếng vải bông trắng có dây đai, tuy là vải mới nhưng vẫn phải dùng nước nóng nấu qua lần nữa sau đó phơi dưới ánh mặt trời, sau khi có hơi ấm của ánh nắng mặt trời, mới cho thêm vào một ít bột huân hương chuyên dùng của hoàng gia vào để có mùi hương thoang thoảng thanh nhã.

Niếp Thanh Lân nửa nằm trên giường, trong tay đang cầm cái lò sưởi nhỏ đặt trên bụng, mơ mơ hồ hồ nghĩ thì ra làm con gái phiền toái như vậy, nếu ban đầu thật sự mẫu phi sinh mình là nam tử, chẳng phải sẽ sung sướng hơn sao?

Hiển nhiên vẻ khổ sở ở đáy mắt nàng không thu hút được Thái phó đại nhân, sau khi Đan ma ma giúp nàng sửa sang lại y phục, Vệ Lãnh Hầu bước vào, thân mật ôm nàng một phen, hôn lên mặt nàng một cái.

Dưới thân là miếng vải bông, Niếp Thanh Lân cảm thân toàn thân đều không thoải mái, hơi có chút bài xích Thái phó thân mật, ở trong lòng hắn quay trái quay phải. Gần đây tâm tư của Thái phó đã được thoại bản khai sáng trở nên tinh tế tỉ mỉ hơn rất nhiều, cũng hiểu rõ tâm tình nữ nhân u buồn bàng hoàng khi lần đầu có kinh, nên cũng không gượng ép nữa, chỉ nhẹ nhàng đặt nàng sang một bên.

“Sao lại không có sớm một chút, lại chọn đúng lúc vừa đi đến bến tàu bị nhiễm gió biển lạnh, thân thể công chúa vốn là thể hàn, một lúc nữa ma ma sẽ cho người chuẩn bị một chén canh nóng để làm ấm người.”

Niếp Thanh Lân vùi mặt vào trong cái chăn, rầu rĩ nói: “Hôm nay vốn đã nóng, lại phải uống canh nóng nữa thì cả người sẽ toàn mồ hôi, như vậy sẽnóng chết mất. Thái phó không biết cảm giác lúc này đâu, thật sự rất khó chịu, nếu Bản cung là nam hài thì tốt rồi...”

Thái phó đại nhân híp mắt lại, đột nhiên nhớ tới trước đây mình lầm tưởng thích một thiếu niên nên vô cùng u buồn bàng hoàng, sao Long Châu Tử có thể hiểu được, thật ra cảm giác lúc đó cũng không dễ chịu hơn so với lần đầu có kinh là mấy... Nhưng chỉ có thể phiền muộn thở dài một hơi.

Đợi sau khi hắn chăm sóc vị công chúa đang quay trái quay phải kia xong, liền đi ra khỏi Phượng Sồ cung. đi được vài bước liền thấy một góc trong cung phía xa đột nhiên khói lửa dày đặc cuồn cuộn.

Thái phó trừng mắt, cáu kỉnh hỏi Nguyễn công công đứng bên cạnh cũng đang choáng váng: “Mau phái người đi xem xem có chuyện gì xảy ra?”

Giữa ngày hè nắng chói chang, trong một góc tối hẻo lánh trong cung – biệt viện lãnh cung xảy ra một trận hỏa hoạn kỳ lạ. Mặc dù bên trong biệt viện được canh gác vô cùng lỏng lẻo, nhưng bên ngoài thì lại vô cùng chặt chẽ. Chỉ cần chặn không cho người bên trọng liên lạc với bên ngoài, bọn họ chỉ có thể ở trong biệt viện sống lay lắt qua ngày, và nhóm thị vệ cũng không phải là đồ bỏ đi.

Đột nhiên biệt viện lại xảy ra hỏa hoạn lớn, ánh lửa thẳng hướng lên trời, cửa các cung đều có chum nước làm bằng đồng, hằng năm đều được trữ nước để phòng chống hỏa hoạn, nhưng ngọn lửa này quá lớn lại lan rất nhanh, giống như được thêm vào một loại chất dẫn cháy, chính vì vậy nên rất khó dập tắt, biệt viện nằm ở chỗ hoang vắng, thiết bị hoang sơ thiếu thốn, mấy thùng nước dội vào cũng chỉ như muối bỏ biển.

một trận hỏa hoạn lớn sức tàn phá ghê gớm. Những hoàng tử phi tần bị nhốt trong biệt viện không một ai chạy được ra ngoài, đều bị chết cháy.

sự việc lần này chấn động đến cả hoàng thượng và dân chúng, trong dân gian lời đồn đại nổi lên bốn phía, đều nói Vệ Lãnh Hầu muốn cướp lấy thiên hạ, giết hết hoàng tộc Niếp gia!

Nhưng trong lòng Niếp Thanh Lân biết rõ sự việc lần này không phải do Vệ Lãnh Hầu làm. Đó là một nam nhân vô cùng kiêu ngạo, lúc cung biến, cũng công khai xông vào từ cửa chính, trước mặt tiên đế nói từng câu từng chữ tố cáo tội của ông, rồi giơ tay chém xuống.

sự tàn khốc và lưu loát như vậy được tôi luyện ở trên sa trường, giết người nhưng sẽ không hành hạ người. Sao có thể thiêu chết một biệt viện bên trong có năm tiểu hoàng tử và một nhóm phi tần chỉ bằng một ngọn đuốc? Hun bọn họ trong khói dày đặc, bất lực kêu rên mà chết đi? Vệ Lãnh Hầu không bao giờ làm những thủ đoạn bỉ ổi như vậy.

Mặc dù ngọn lửa lớn kia đã được dập tắt, nhưng các vườn ngự uyển trong thâm cung đến bây giờ vẫn còn ngửi thấy mùi gỗ bị cháy sém, các vị phi tần không phải vào trong biệt viện kia thầm than mình may mắn, còn những người trước kia có giao tình với người chết trong ngọn lửa, tuy có lòng muốn cúng tế nhưng lại sợ những người khác mượn cớ nói này nói nọ, chỉ có thể len lén lúc đêm khuya chui trong chăn âm thầm rơi nước mắt. Sau đó lại thấp thỏm lo lắng cho vận mệnh của mình, lo lắng Vệ tặc sẽ ra tay với những người có quan hệ với tiên hoàng.

Hai đêm này Niếp Thanh Lân cũng ngủ không ngon giấc, mỗi ngày đứng lên đều cảm thấy ủ rũ ỉu xìu. Hơn nữa nàng còn bị cấm túc, đã nhiều ngày không được ra khỏi cung, thậm chí còn không cho phép đi loạn trong Ngự Hoa Viên, số lượng thị vệ bốn phía quanh cung điện tăng lên rất nhiều, chum đồng cũng tăng thêm mấy chục cái, hoàn toàn phá hủy sự tao nhã của Ngự Hoa Viên.

Niếp Thanh Lân ngồi bên cửa sổ, đưa mắt nhìn trong sân xếp rất nhiều những cái chum lớn, thật giống như xưởng làm dấm, nàng cảm thấy rất buồn chán, trong lòng xoay chuyển trăm ngàn ý niệm.

Người đứng sau lưng dụng tâm thật độc ác, không tiếc dùng hơn mười tính mạng người hoàng họ Niếp thị để bôi đen Vệ Lãnh Hầu. Cho dù Vệ Lãnh Hầu thật tâm muốn lập tức đăng cơ, hiện tại cũng đành phải ngừng lại. Bởi vì cho dù Vệ Lãnh Hầu không để ý những chuyện vặt vãnh, không quan tâm đến sách sử ghi chép như thế nào, nhưng không thể không để ý tới việc ngày nào lê dân bách tính cũng lén lút chỉ trích mình.

một cái long ỷ lung lay sắp đổ thì có ý nghĩa gì chứ?

Ở trong cung rảnh rỗi buồn bực, trong bụng lại có chút khó chịu, Niếp Thanh Lân liền nhớ tới con mèo nhung tròn trong tẩm cung. Ban đầu khi nàng trở về với thân phận nữ nhi, Thái phó lấy cớ sợ người khác chú ý, không cho nàng mang con mèo nhung sang. Nhưng mấy ngày nay thấy nàng nhàn rỗi cảm thấy buồn chán, mấy lần nhắc tới con mèo nhỏ này, rốt cục cũng gật đầu, lấy cớ Hoàng đế không muốn nuôi nữa, sai Nguyễn công công mang con mèo đến tẩm cung của công chúa.

Cung nữ Linh Xảo đang chải đầu cho công chúa, thấy lông mèo dính bẩn, vội vàng mang nước tới, tắm rửa sạch sẽ cho con mèo nhỏ, rồi lại dùng lược nhỏ chải chuốt trơn bóng trang điểm một phen mới ôm mèo tới đưa cho công chúa.

Niếp Thanh Lân nhận lấy mèo nhung, liếc mắt liền nhìn thấy con mèo này đã được trang điểm rất tinh xảo, trên cổ con mèo có đeo một khối ngọc bội rất đẹp, đây rõ ràng là khối ngọc bội mà Cát Thanh Viễn đã từng cho mình xem ở Nghê Thường các. Tiếp đó Tú Nhi nhanh chóng liếc mắt nhìn Đan ma ma đang bận rộn ngoài phòng, nhỏ giọng nói: “hiện tại thời cơ đã chín muồi, Cát đại nhân sẽ an bài giúp công chúa chạy ra khỏi cung, công chúa phải chuẩn bị sẵn sàng...”

Nếu như là trước đây, cơ hội ra khỏi cung tốt như vậy sẽ khiến nàng vô cùng vui sướng?

Niếp Thanh Lân khẽ vuốt lông mèo, trên thân mèo phát ra mùi hương tinh dầu nhàn nhạt, nhưng nàng lại luôn ngửi thấy mùi cháy sém ở biệt viện luôn vương vấn quanh đây tỏa ra không chịu bay đi... Cát đại nhân thật sự rất thủ đoạn, tay lại có thể duỗi dài như vậy, ngay cả bên cạnh nàng cũng có người của hắn... Cuối cùng, nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn tiểu cung nữ vẫn đang mỉm cười: “Tú nhi tới thật đúng lúc, ngọc bội đeo trên cổ Miêu nhi hình như rất nặng, vẫn nên tháo xuống đi.”

nói xong liền cởi nút thắt, không nặng không nhẹ vứt khối ngọc bội kia cho Tú nhi.

Tú nhi hơi kinh ngạc, có chút hoảng hốt nhìn về phía Niếp Thanh Lân. Hành động vừa rồi của công chúa rõ ràng là thể hiện sự cự tuyệt, thật đúng là nằm ngoài dự kiến của nàng, nhất thời không biết nên phản ứng như thể nào.

Niếp Thanh Lân lạnh nhạt nói: “Lui xuống đi, thời gian này Bản cung không cần dùng đến ngươi, chút nữa để ma ma an bài cho ngươi làm việc bên ngoài viện.”

không có cách nào khác, cũng không thể trực tiếp đuổi tiểu cô nương này về nội thị giám, làm vậy là muốn mạng của cô nương này. Niếp Thanh Lân thở dài một hơi, sinh ra trong hoàng gia, cuối cùng cũng không thiếu việc coi lòng dạ của người khác như cỏ rác, đây cũng là một trong sáu kỹ năng nhất định phải nắm chắc, đáng tiếc cuối cùng nàng vẫn không thể học được...

Nhìn thấy Đan ma ma sắp đi vào nội thất, nàng ta mới cắn môi đứng dậy, nắm chắc ngọc bội từ từ đi ra khỏi nội thất.

Niếp Thanh Lân ôm lấy mèo nhung, đi tới trước bàn đọc sách. Tiếp xúc với Cát đại nhân kia đã lâu, nàng cảm thấy hắn có điều gì đó rất quen thuộc, nhưng luôn nói không nên lời. Nhưng lần gặp mặt ở Nghê Thường các, nhất là lúc bị hắn mạnh mẽ kéo lại, nàng chợt hiểu người thanh niên chững chạc tao nhã Cát Thanh Viễn này giống với người nào.

Mặc dù tướng mạo tuổi tác không giống nhau, nhưng ánh sáng chớp động trong cặp mắt trẻ tuổi kia chính là ánh mắt bừng bừng dã tâm và dục vọng, chẳng phải rất giống với Giao long trên long ỷ kia sao?

Mình đã vô tình giúp đỡ phải dạng nam tử thế nào vậy? Trước kia sinh sống trong cung, chỉ cần lo cho bản thân mình khỏe mạnh là được, nhưng lúc này Niếp Thanh Lân chợt hiểu dấn thân vào dòng xoáy quyền lực đáng sợ như thế nào. thật đúng là rút dây động rừng, hành động vô ý không biết sẽdẫn đến kết quả cuối cùng như thế nào, ai cũng không thể đoán trước được.

Mặc kệ trận hoả hoạn ở biệt viện kia có liên quan đến đến vị Cát đại nhân có chí muốn giúp đỡ họ Niếp chính thống hay không, trực giác Niếp Thanh Lân vẫn đang ra sức tự nói với bản thân mình rằng nam nhân này có lẽ còn đáng sợ hơn Thái phó...

Ngay tại lúc Niếp Thanh Lân đang suy nghĩ làm thế nào để có thể không để lộ dấu vết cách ly hoàn toàn tiểu cung nữ kia, thì ngoài ý muốn nhận được một phong thiệp mời.

Ung Hòa Vương gia ở bên ngoài dạo chơi đã lâu cuối cùng cũng hồi phủ, hơn nữa còn tổ chức thọ yến 50 tuổi của ông. Sinh thần của Ung Hòa vương phi chỉ kém Vương gia có mấy ngày nên định tổ chức cùng nhau, mặc dù hai phu thê này xa cách đã lâu nhưng vẫn tình thâm như trước. Vì vậy đãphát thiệp mời, mời các vị đại nhân và gia quyến đến Vương phủ dự thọ yến.

Nếu là người khác, đoán chừng sẽ hiểu khoảng thời gian này không nên tổ chức yến hội, nhưng Ung Hòa Vương lúc còn trẻ phóng đãng không chịu trói buộc, mặc dù Vệ Lãnh Hầu kém tuổi, nhưng tính tình hai người đều bướng bỉnh nên rất tâm đầu ý hợp. Ân sư đã muốn mở tiệc, Vệ Lãnh Hầu đương nhiên là phải nể mặt rồi, vốn không muốn cho công chúa ra khỏi cung nhưng vừa nghĩ nếu có mình đi theo, chắc trên đường cũng sẽ khôngxảy ra vấn đề gì, dẫn nàng ra ngoài giải sầu cũng tốt.

Hôm sinh thần đó, Niếp Thanh Lân chuẩn bị sẵn sàng lên xe ngựa thì thấy Thái phó cưỡi một con tuấn mã nhanh chóng chạy ra trước cửa cung trước, Niếp Thanh Lân vén mành cửa lên, nhìn về phía Thái phó.

Thái phó nở nụ cười với nàng, xoay người xuống ngựa, liền bước lên xe ngựa.

Mấy ngày vừa rồi sự vụ bận rộn không có thời gian đến thăm tiểu chủ Phượng Sồ cung này, hôm nay vừa nhìn thấy giống như đã tưởng nhớ ba thu.

Sau khi lên xe ngựa thì hôn thật mạnh một cái lên trán nàng rồi nói: “Nghe Đan ma ma nói, trong người công chúa đã thoải mái hơn rồi?”

Niếp Thanh Lân bị hỏi nên hơi lúng túng, chỉ nhẹ giọng nói: “Tưởng Thái phó hỏi điều gì quan trọng, sao lại hỏi những chuyện tế nhị của nữ nhi như vậy? Đan ma ma còn rõ hơn cả Bản cung, nàng ấy nói sao thì là vậy.”

Nhưng trong lòng cũng âm thầm oán: Đan ma ma này không biết hôm qua đã ăn phải cái gì, sáng sớm bị thổ tả, thật sự là không có cách nào để đicùng, bệnh đã thành như vậy lại còn rảnh rỗi bẩm báo tình hình kinh nguyệt của mình đã hết với Thái phó, thật sự rất tận trung với chức trách của mình!

Thái phó cũng nghe được nàng không vui, khẽ mỉm cười: “Đêm nay sau khi yến hội kết thúc, công chúa không cần phải hồi cung, vi thần và công chúa cùng nhau hồi phủ được không?”

Tuy là câu hỏi, nhưng Niếp Thanh Lân lại hiểu rõ Thái phó căn bản không có hỏi ý kiến của nàng, trong lòng hơi trầm xuống, nàng biết rõ tối nay Thái phó yêu cầu mình ngủ lại trong phủ, cũng không phải là đùa giỡn hồ nháo giống như trước đây.

Thái phó vươn ngón tay thon dài hơi nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi xuống của nàng lên, đột nhiên thò tay lấy từ trong ngực ra một cái dây bạc, trên sợi dây bạc có có một miếng ngọc hình Quan âm, mặt ngoài miếng ngọc Quan âm có vài vết nứt, nhưng đã được quấn lại bằng những sợi vàng tinh tế: “Ngọc bội này là vật gia truyền mẫu thân truyền lại cho vi thần, năm đó khi vi thần bị bắt ra đóng quân ở biên cương tự tay bà đã đeo lên cho thần, ở trên chiến trường đã đỡ thay cho thần một mũi tên trí mạng. Hôm nay thần đeo cho công chúa, hi vọng nó có thể bảo vệ công chúa xua đuổi vận đen, lúc nào cũng có thể bình an.”

Hành động lãng mạn này cũng là học được từ thoại bản, từ trước đến nay nam nữ giao ước đều phải trao tín vật, mới có thể giành được tâm của nữ nhi. Thư sinh nghèo không có vàng bạc châu báu, phần lớn là tặng bảo vật gia truyền, hoặc quạt giấy.

Chẳng qua là gia cảnh nhà Thái phó không tồi, trong nhà vô cùng giàu có sung túc, bảo vật không đếm xuể, chọn cái nào để thể hiện thành ý cũng là việc khó. Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có vật này mới có thể xứng đáng với chuyện lớn này!

Niếp Thanh Lân không nghĩ tới vật cũ này lại có lai lịch như vậy, hơi kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Vốn là vi thần muốn qua một thời gian ngắn nữa sẽ ban bố thánh chỉ gả công chúa cho vi thần. Nhưng sứ giả Hung Nô đột nhiên cầu thân, vẫn còn đang ở kinh thành, nếu lúc này ban hôn, sẽ là trực tiếp xé rách thể diện của Hung Nô, nên muốn đợi qua một thời gian nữa. Nhưng vi thần không có tính nhẫn nại, thật sự không thể chờ lâu như vậy, hy vọng công chúa không hiều lầm tâm ý của thần. Lúc ra khỏi phủ, thần đã ra lệnh cho Lưu tổng quản chuẩn bị nến đỏ đèn hỉ, muốn cùng công chúa lạy thiên địa và động phòng...”

Nhìn ánh mắt bé con trước mặt đang trợn tròn, Thái phó không nhẫn nại được nữa, ngồi sát lại gần ngậm lấy đôi môi xinh mềm mại kia. hắn không có nói cho Niếp Thanh Lân biết là, ngày mai hắn sẽ lên đường đi Nam Cương. Công chúa Khất Kha gửi mật thư tới, nói quân đội của ca ca nàng đột nhiên được trang bị thêm một loại vũ khí mới, vô cùng sắc nhọn, những bộ lạc hợp tác với nàng tử thương vô số.

Trong lòng Thái phó biết, nếu lúc này không thể ổn định lòng người các bộ lạc ở Nam Cương, chỉ sợ một người độc ác như Vương Nam Cương, trong mấy ngày này sẽ cố gắng hủy diệt toàn quân. Xem ra... đã có tin tức về tung tích những thùng sắt bị mất. Tình hình phía Nam Cương rất phức tạp, dùng bồ câu đưa tin thì quá mức phiền toái, hắn nhất định phải đích thân an bài.

Nhưng lần này hắn đi, không biết lúc nào thì trở lại, lại không thể dẫn theo bé con này cùng đi, cũng là chỉ có thể ôn tồn một đêm sau đó chỉ có thể nằm mơ để mộng về giai nhân...

Ung Hòa Vương phủ mở tiệc vô cùng phô trương lãng phí, hai bên là sư tử đá uy vũ, tổng cộng có 50 con được đặt trên năm mươi cái trụ bằng đá, quy cách kiến trúc ở kinh thành yêu cầu nghiêm khắc, dù sao dưới chân thiên tử cũng không thể vượt qua lễ chế quy định. Nhưng bày nhiều sư tử đá như thế thì vương phủ bình thường hầu như không thể có.

Các vị tân khách khi đến đây đều xuống ngựa hạ kiệu. Rồi mới đi vào phủ trạch.

Lúc xuống xe, Niếp Thanh Lân liếc cung nữ Tú nhi đang cầm ghế đặt trước xe ngựa một cái, lúc này mới phát hiện hôm nay ra ngoài, nàng ta cũng đitheo? Đè nén sự không vui, nàng vẫn theo cung nữ này đi vào Vương phủ.

Thái phó và công chúa một trước một sau, tới chậm hơn một chút. Lúc hai người đi vào phòng khách dự tiệc, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn qua.

Chỉ thấy Thái phó đi vào trước tiên, hắn mặc một thân trường sam màu trắng,

Chiếc đai lưng to thẳng ngang thắt lưng thẳng, bên ngoài khoác chiếc áo bằng the mỏng màu xám. Y phục mùa hè mỏng manh nhưng lại làm nổi bật dáng người khỏe mạnh rắn chắc của Thái phó, mặc dù mặt mày như họa, mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, tay cầm quạt giấy có cán làm bằng ngọc bích nhưng vẻ mặt nhàn hạ cũng không che giáu nổi một thân võ tướng trang nghiêm.

hắn đi đến cửa phòng cửa cũng không vội vã đi vào, mà dừng bước lại, đứng ở một bên kiên nhẫn chờ công chúa phía sau mình đang tiến vào.

Phần lớn các nhóm đại nhân ở đây đều chưa có cơ hội nhìn vị công chúa có bộ dạng rất giống Hoàng đế này, hôm nay không có bậc thang trong triều ngăn cách nên có thẻ nhìn rõ dáng vẻ vị công chúa này.

Hôm nay tiểu công chúa mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt, áo choàng bên ngoài cũng cùng màu, tóc vẫn được vấn vô cùng đơn giản, trâm cài đầu đơn giản mà tao nhã, lộ ra cái trán trơn bóng.

Lần trước ở Hàn Hương Tự, Niếp Thanh Lân đã được lĩnh giáo rất nhiều kinh nghiệm, hôm nay nhiều người nhiều đôi mắt nhìn với đủ mọi màu sắc, Thái phó kể từ sau khi biệt viện bị cháy, tính tình giống y như đang đặt trên lửa nướng. Nàng luôn luôn thức thời, hơn nữa thảm kịch ở vườn ngự uyển vừa mới xảy ra, mặc dù bị Thái phó cưỡng chế không cho phép truyền tin tức ra ngoài, mọi người cũng không biết là có chuyện xảy ra, nhưng người chết đi lại là thân thích của nàng, sao có thể giả vờ như không biết mà trang điểm lộng lẫy rực rỡ được? Nhưng bởi vì cách ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái, lại càng nổi bật giữa nhóm nữ quyến mặt đầy bột nước, giống như gió mát mùa hè thổi vào phòng khách, làm cho mọi người cảm thấy trước mặt đang sáng lên.

Nhìn Thái phó đại nhân hơi khom lưng, đưa tay mời công chúa ngồi vào vị trí chủ vị bên chỗ nữ quyến, trong ánh mắt của mọi người đôi nam nữ này nhìn sao cũng không đủ, nam là rồng trong loài người, mà nữ lại là phượng hoàng...

Đợi sau khi hộ tống công chúa ra chỗ ngồi của nữ quyến, Thái phó mới vòng trở lại, đi đến trước mặt Ung Hòa Vương gia đang hàn huyên với mọi người.

Đợi đến khi đến gần, hắn mới phát hiện, đã lâu không gặp ân sư gầy đi rất nhiều, dáng người khôi ngô ngày xưa, nay trở nên giống như một cây gậy, nhìn như lảo đảo sắp ngã.

“Chúc Vương gia phúc như Đông Hải, đã lâu không gặp ngài có khỏe không?” Thái phó khẽ cười nói.

Ung Hòa Vương gia cũng cười đáp lại, mời Thái phó đại nhân ngồi vào vị trí chủ vị, sau đó bữa tiệc bắt đầu, ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt.

Khách nữ và khách nam mặc dù được phân chia ra thành hai phòng nhưng chỉ cách nhau có một cái rèm. Cách bức rèm che, Niếp Thanh Lân liếc mắt một cái liền nhìn thấy Cát Thanh Viễn đang ngồi ở bàn rượu cách đó không xa.

Mặc dù hắn đang ngồi cạnh bàn mỉm cười nâng chén uống rượu với nhóm đại nhân cùng bàn, nhưng cặp mắt kia lại nhẹ nhàng lơ đãng nhìn về phía nàng, trong ánh mắt hình như có chút ý lạnh.

Chắc là Tú Nhi đã truyền đạt lại ý tức của nàng cho Cát Thanh Viễn rồi?

Biệt viện hoàng gia của họ Niếp xảy ra tai họa bất ngờ, mọi người ai cũng đều nhận định là Vệ Lãnh Hầu gây nên, lúc này Cát đại nhân giống như mộtcọng cỏ cứu mạng cho người bị đắm thuyền trong cơn bão lớn giữa biển khơi vươn tay giúp đỡ, dựa theo lẽ thường, tiểu Hoàng đế sẽ bị trận hỏa hoạn đó làm sợ tới mức hồn phi phách tán, nắm chặt lấy, ước gì lập tức liền chạy ra cửa cung.

Nhưng mà nàng lại quả quyết cự tuyệt, sắc mặt của Cát đại nhân sao có thể tốt được? Chắc là nghĩ rằng nàng khuất phục dưới dâm uy của Thái phó, cam tâm làm tay sai cho kẻ thù?

Niếp Thanh Lân thu lại ánh mắt, chậm rãi uống rượu trong chén của mình. Các tiết mục trong yến hội thật náo nhiệt, Vương gia mời không ít gánh hát đến để góp vui.

Bất quá tâm tư Thái phó đã sớm bay đến bên trong biệt viện, đang định đứng dậy muốn cáo từ, lại thấy công chúa hình như say rượu không thể đứng thẳng, đang được thị nữ dìu, đi theo Lâm Diệu Thanh vào nội thất nghỉ ngơi.

Vì thế hắn liền ngồi xuống, trong lòng nghĩ chờ Long Châu Tử tỉnh rượu thì đi cũng không muộn.

Chẳng qua là chờ rất lâu, một nén nhang đã trôi qua nhưng vẫn không thấy công chúa đi ra.

Vệ Lãnh Hầu cảm thấy sự tình có chút gì đó không đúng, bất chấp việc nam nữ khác phòng, lập tức đi tới chỗ lão Vương phi, nói: “Trước khi công chúa ra khỏi cung, hoàng thượng đã dặn là không được hồi cung quá trễ, chẳng biết có thể xin phép lão Vương phi mời công chúa ra ngoài được không...”

đang nói, lại nhìn thấy công chúa được một thị nữ dìu ra khỏi phòng, nhìn hướng đi chắc là muốn lên xe ngựa. Tuy rằng chỉ thấy bóng dáng, nhưng y phục màu vàng nhạt kia thì không thể sai được.

Thái phó thầm nghĩ: không biết đã uống bao nhiêu? Cũng không thèm chào hỏi gì liền lập tức rời đi?

Trong lòng vừa tức vừa giận, sau khi chào từ biệt Vương gia, liền đi theo ra ngoài.

Công chúa đã lên xe ngựa, trước Vương phủ người đến người đi, thật sự không tốt để đi theo lên xe ngựa. Thái phó xoay người lên ngựa, chậm rãi điở phía trước, cùng xe ngựa một trước một sau đi đến ngoại trạch của mình.

Lưu tổng quản đã sớm đợi ở cửa, thấy Thái phó về, liền sai người mở cửa, có thể thấy nhà cửa giăng đèn kết hoa rất náo nhiệt.

Thái phó mỉm cười, xoay người xuống ngựa, chuẩn bị ôm công chúa xuống xe.

Công chúa giống như đã ngủ say, đầu nhẹ nhàng cúi xuống, tựa vào phía trên thùng xe.

Thái phó cười khẽ đưa tay ôm lấy nàng.

Nhưng lần này, hắn cảm thấy xúc cảm trong tay có gì đó không đúng! không đủ mềm, không đủ nhẹ, ánh mắt của hắn lạnh lẽo, đưa tay nâng mặt công chúa lên...

Người trong lòng hắn không phải là công chúa, đây rõ ràng là Lâm Diệu Thanh vẫn đang hôn mê bất tỉnh! Thái phó vội vã nhét nàng ta lại vào trong xe ngựa, một phen kéo lấy thị nữ mới vừa rồi còn đỡ công chúa, lớn tiếng hỏi: “Tiện tì! Công chúa ở đâu?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của Tú Nhi đột nhiên lộ ra nụ cười mười phần ác độc nói: “Công chúa không muốn chịu sự sắp đặt của tên gian tặc như ngươi, đã sớm chuẩn bị kế sách. hiện tại nàng đã được tự do, đi tìm tình lang thực sự của mình. Cẩu tặc, người đừng đắc ý! Người có xuất thân hạ tiện như ngươi sao có thể nhúng chàm công chúa được?” nói xong cười phá lên chế giễu.

Sắc mặt Vệ Lãnh Hầu như hàn băng ngàn năm, giơ tay rút bảo đao của thị vệ: “nói! Nàng ở đâu?”

Tú Nhi cười nhìn bảo kiếm đang đặt trên cổ mình, đột nhiên cắn nát độc dược trong miệng, sau khi run rẩy vài cái, liền tự vẫn bỏ mình. Vệ Lãnh Hầu hung hăng nhìn cung nữ đã tắt thở nằm dưới đất, lại giương mắt nhìn chữ Hỉ màu đỏ rực rỡ trên cánh cổng lớn. Gương mặt lạnh lẽo đỏ lên như được phủ đầy màu.

hắn hét lớn một tiếng, đột nhiên vung tay chém một đao bay đầu người cung nữ đáng chết ngàn vạn lần kia, một cước đạp bay ra xa, lớn tiếng hô: “Phái người đóng cửa thành lại, quay về Vương phủ điều tra, nhất định phải tìm được công chúa!”

Trong lúc cả kinh thành đang bị một đại đội binh mã chiếm đóng, Niếp Thanh Lân cũng dần dần tỉnh lại sau trận hôn mê. Nàng chỉ cảm thấy toàn thân đầy hơi lạnh, có một bàn tay đang dao động trên cổ mình...

Nàng chậm rãi mở mắt, chỉ thấy Cát Thanh Viễn nửa nằm bên cạnh mình, đôi mắt thâm thúy chứa đầy tà khí, bàn tay kia đang càn rỡ vuốt ve da thịt trắng như tuyết lộ ra trước ngực mình.

Niếp Thanh Lân giật mình một cái, giãy dụa đẩy tay hắn ra, trợn to mắt đánh giá bốn phía, lại phát hiện nơi này không phải vương phủ, liền hỏi: “Đây là đâu? Sao Cát đại nhân dám làm càn như vậy?”

Cát Thanh Viễn đưa tay để trước mũi của mình, nhẹ nhàng ngửi mùi hương của mỹ nhân dính trên đầu ngón tay: “Công chúa đang ở trên thuyền, vi thần đúng theo ước hẹn giúp công chúa thoát khỏi ma chưởng của Vệ tặc, chẳng qua là không biết công chúa có muốn cảm ơn thần hay không, có thể ban thưởng cho thần một đêm phù dung trướng ấm, giường gối mất hồn hay không?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT