Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 64

Công chúa Vĩnh An của Đại Ngụy chưa từng nhìn thấy Thái phó đại nhân tư thế oai hùng hiên ngang phá núi mở đường, cũng không nhìn thấy hình ảnh Định quốc hầu ở dưới chân thành đối đầu với kẻ địch lấy ít thắng nhiều xoay chuyển càn khôn, nhưng lúc ở trên giường, Vệ Lãnh Hầu tuyệt đối là một con giao long xấu xa, vào sâu ra cạn, nghiêng người hay đối nhau!

Từ trước đến giờ Thái phó đại nhân luôn phóng túng chính mình, nhưng không hiểu sao từ khi có tình cảm với Long Châu tử, thì đã cấm dục một thời gian dài, thời gian đầu thường trằn trọc trở mình, đêm khó có thể ngủ say, nằm ở trong phủ Thái phó của mình hận không thể ngay lập tức giục ngựa xông vào trong cung, đặt bé con kia trên giường nghiêm túc ăn sạch.

Lo ngại giai nhân mảnh mai, cần thư thả cho chút thời gian, chính vì vậy những lúc không ngủ được, trong đầu hắn chỉ có thể tưởng tượng đủ loại tình cảnh được nếm món ngon trong miệng, cũng giống như tính toán bày binh bày trận, mặc dù chưa cầm thương ra trận, nhưng những hoạt động then chốt đều đã nghĩ tới...

Vậy mà giây phút quan trọng dẹp yên vào được thành, miếng thịt non mềm trông ngóng từ lâu cứ như vậy không chút nào phòng bị được đưa vào trong miệng, lúc này mới phát hiện những tình huống tự suy diễn trước kia, tất cả là do suy nghĩ đến quá nhiều, hương vị ngọt ngào mềm mại như vậy một khi đã được nếm thử, đâu còn thời gian suy nghĩ đến những thủ đoạn ép buộc? Vững vàng đâm thẳng mới là điều cần thiết!

Bình thuốc này của Cát Thanh Viễn tác dụng thật sự quá mạnh, có thể biến bé con động lòng người thường ngày thẹn thùng ngây ngô hôm nay lại giống như không hề thấy đủ, may mà người hầu hạ thánh giá lại là nam nhi anh vĩ như hắn, đổi lại là người khác, chỉ sợ không thể thỏa mãn được giai nhân!

Bên trong hồng trướng giai nhân kinh hô thở gấp: “Thái phó, dùng tay là được rồi, ngươi dùng nó làm chi?”

Trong miệng Thái phó như đang ngậm cái gì đó, giọng nói không rõ: “Cái này mới là giải dược quan trọng...”

Tiếp đó, giường bên trong hồng trướng không ngừng rung lắc, vang lên tiếng kẽo kẹt răng rắc, trông như có thể sập bất cứ lúc nào, đến canh tư những tiếng a ô mới dần dần ngừng lại.

Sau mấy phen dốc toàn bộ sức lực, cuối cùng cũng có thể thu phục được con cá nhỏ vẫy đuôi sắp thành tinh này, Thái phó túm lấy cái khăn dài mới vừa rồi ném ở mép giường, lau đi mồ hôi nóng hổi dính dính trên người mình. Sau khi chứng minh được cội rễ nam nhi rắn chắc của mình, những mệt mỏi khi san núi đào đường mấy ngày qua sau khi đã được ăn no lập tức tràn lên, Vệ Lãnh Hầu vội vàng lau lau vài cái, sau đó cúi đầu hôn lên khuôn mặt thấm mồ hôi của bé con, ôm chặt lấy người phía dưới, ngủ ngay tức thì.

Niếp Thanh Lân từ khi bị tên tặc tử kia bắt làm tù binh mấy ngày đêm cũng không được yên giấc, vừa rồi lại kịch liệt dây dưa từ đầu đến chân khônghề có một tia khí lực, được Thái phó ôm cũng liền ngủ say.

Toàn kinh thành xơ xác tiêu điều, tiếng vó ngựa hòa lẫn tiếng than khóc, bên trong tân phòng nến đỏ chập chờn, ngủ đến quên trời say đất.

Đến tận sáng sớm ngày hôm sau, Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, không có một chỗ nào không đau. Từ từ nhắm hai mắt, nhớ lại toàn bộ chuyện ngày hôm qua. Hôm qua bị cái bình xuân thủy chết tiệt kia biến nàng thành bộ dáng không ra thể thống gì, nhưng trong đầu vẫn nhớ như in mọi chuyện. Nếu có thể, nàng thật sự hy vọng có thể nhắm chặt hai mắt mà ngủ không cần phải dậy!

thì ra nhưng thứ đọc được trong tiểu thuyết sắc tình trước đây, chiếc giường như vậy là bởi vì... mới rung động không ngừng. Khí lực Thái phó quá lớn, cái gáy của mình bị đụng vào cái cột đầu giường, mặc dù sau đó Thái phó đại nhân đã kịp thời lấy tay bảo vệ gáy của nàng, nhưng hình như cũng đã sưng lên một cục u lớn... Phía dưới lại càng không cần phải nói, đau đớn đã nhắc nhở nàng đã hoàn toàn vĩnh biệt sự trong sạch của nữ nhi.

Nhưng dù cuộc sống có thảm thiết đến như thế nào thì cũng phải đối diện với nó, Niếp Thanh Lân vẫn phải bất đắc dĩ mở mắt ra, nhìn Thái phó đại nhân tưởng rằng đã sớm không giữ được tính mạng đang nằm bên cạnh mình ngủ say, lông mi xinh đẹp cong vút trên mắt phượng đóng chặt tạo ra một bóng mờ hình quạt, cánh tay đêm qua đè chặt tay mình lúc này đang ôm chặt lấy hông nàng.

Niếp Thanh Lân cắn môi dưới từ từ ngồi dậy, ai ngờ vừa mới động đậy, Thái phó đại nhân đang ngủ say lại mở mắt, thấy nàng ngồi dậy, cũng ngồi dậy theo, kéo thân thể nhỏ bé của nàng lại, cúi đầu hỏi: “Sao dậy sớm vậy?”

Niếp Thanh Lân không dám ngước mắt lên nhìn thân thể cường tráng trần trụi của Thái phó, há mồm nói: “Khát nước...” Vừa mới nói chuyện liền phát hiện, cổ họng khàn khàn rất khó chịu, nhất định là đêm qua lúc Thái phó xuất lực hung hãn mạnh mẽ, chính mình không nhịn được đã kêu to.

Cả phòng đều tràn ngập hương vị kia, Thái phó không muốn gọi người khác đi vào, liền tự mình đứng dậy đi đến chiếc bàn bên cạnh rót nước, đưa cho Long Châu tử, đợi sau khi cái miêng nhỏ của nàng đã uống xong, thì đỡ nàng nằm xuống ngủ một lúc nữa, còn mình thì xuống giường, mở cái rương ra, tìm mấy bộ đồ mới của Cát Thanh Viễn, mặc dù gương mặt tỏ ra chán ghét muốn vứt bỏ nhưng cuối cùng vẫn phải chấp nhận mặc vào.

Đêm qua hoang đường đã vượt qua lí trí, mặc dù vô cùng lưu luyến giai nhân nằm trên giường, nhưng cục diện bên ngoài vẫn còn đang rối rắm chờ mình tới chỉnh đốn lại, không thể chậm trễ được nữa.

Đợi cho Thái phó đại nhân đi ra ngoài, Niếp Thanh Lân mới chậm rãi ngồi dậy, bọc chăn đi xuống giường, cũng muốn tìm một bộ y phục để mặc vào. Nhưng lúc đi qua nhìn vào cái gương bạc mà Trầm ma ma mang vào Cát phủ đang đặt trên bàn, công chúa Đại Ngụy-Vĩnh An công chúa phải dừng bước lại, kinh ngạc nhìn người trong gương, cúi đầu phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Diễn viên hí khúc đóng vai tiểu quái vật trong gương rốt cuộc là ai vậy?

Nước mắt và mồ hôi sau một đêm đã khiến cho những lớp trang điểm tân nương hoàn toàn biến mất. Hình vẽ hoa mẫu đơn trên trán đã biến thành một vệt đỏ tươi. Son phấn trên khuôn mặt nhỏ nhắn chưa được lau sạch lưu lại từng vệt màu trắng, son trên miệng còn sót lại không nhiều lắm, hôm qua toàn bộ đã cọ lên gương mặt tuấn tú của Thái phó đại nhân... Bộ dạng như vậy ngay cả mình nhìn thấy cũng sợ hết hồn vía, mắt phượng của Thái phó đại nhân kia không biết có bị mù không? Hôm qua lại giống như được nhìn thấy mỹ nhân, đè ở trên người mình, vừa không ngừng hôn lên khuôn mặt như tên hề này, vừa thì thầm nói mình là bảo bối mà hắn yêu nhất...

Hôm qua bởi vì bị thuốc lấn áp mà trở nên chủ động phóng đãng, hơn nữa mặt mũi bị biến thành không giống người quả thật là bị đả kích rất nặng nề, làm cho Niếp Thanh Lân không nhịn được muốn hô to: Đan ma ma! Mau chuẩn bị chậu nước, để cho trẫm ngâm mặt vào chết đuối luôn đi!

Đợi Đan ma ma sai nha hoàn nấu nước, sau khi để cho công chúa ở trong thùng gỗ gột rửa nhẹ nhàng khoan khoái một phen, mới hầu hạ nàng thay quần áo, ăn mặc đâu ra đấy.

Khi Niếp Thanh Lân bước ra khỏi cửa phòng, sự lộng lẫy trong nhà đều tan thành mây khói, đập vào mắt là dấu vết của một cuộc chính biến thảm thiết.

Thi thể trong phủ mặc dù đã được mang đi, nhưng trên đất vẫn còn lưu lại vết máu chưa kịp cọ rửa, Thái phó đại nhân dùng Cát phủ làm quân doanh tạm thời, trấn giữ ở phòng khách, thỉnh thoảng lại có người đi vào mỗi người một sắc thái vội vàng đi vào báo cáo công việc.

Cát Thanh Viễn chạy trốn rất vội vàng, căn bản sẽ không thể để ý tới Hoàng đế cùng mẹ khác cha đang ở trong hoàng cung. Tiểu Hoàng đế đáng thương mới chỉ có bảy tuổi, bên trong hoàng cung ngay cả một người thân tín cũng không có. Khi Vệ Thái phó dẫn binh mã xông vào cửa Hoàng Cung, nghe thấy mọi người kinh hoảng gào thét, bị dọa sợ đến mức nằm trên giường oa oa khóc lớn nhưng cũng không có ai để ý tới.

Khi Lỗ Dự Đạt dẫn theo một đội nhân mã chạy vào hoàng cung, tiểu Hoàng đế còn đang khóc không ngừng. Lỗ Dự Đạt nhíu mày một cái, mặc dù không muốn hạ thủ với một đứa bé, đáng tiếc thân phận của nó, bất kể là tiểu thiếu gia Cát gia hay là con riêng của tiên hoàng, đã định trước nó không thể sống được quá lâu, liền sai người trông giữ nó.

Hôm đó, khi ánh mặt mặt trời lên chính ngọ, thì trong ngoài kinh thành cơ bản cũng đã được dẹp yên.

Mấy ngày nay Cát gia phách lối, ngang ngược còn vượt qua cả Vệ Thái phó, đáng tiếc nền móng chưa đủ vững để có thể ghim sâu vào trong lòng triều thần Đại Ngụy, chỉ có mấy ngày ngắn ngủi sao có thể so sánh được với thế lực Thái phó xây dựng trong nhiều năm? Nếu Vệ Lãnh Hầu đã chết thì tốt, nhưng nếu còn sống, chỉ cần ba chữ kia đã đủ để khiến quan lại trong kinh thành hoảng sợ. Thế cục như vậy, ai cũng không ngờ tới, Thái phó vốn thuộc loại người không nói lý lẽ, chỉ dựa vào quân đội hoành hành ngang ngược, coi như là nếu Cát Thanh Viễn có lưu lại mật thám thì cũng là anhhùng không có đất dụng võ, ngoài việc núp trong nhà run lẩy bẩy thì không thể làm được gì.

Lỗ Dự Đạt dẫn theo binh sĩ lùng bắt những kẻ tay sai lúc trước đã theo Cát gia làm bậy, kinh thành cũng dần trở nên ổn định.

Thái phó không muốn ở lại Cát phủ quá lâu, muốn dẫn Vĩnh An công chúa sớm hồi cung. Dù sao hôm qua mới là lần đầu được nếm thử thức ăn ngon, lúc nào cũng có cảm giác giống như Thiên Bồng Nguyên Soái ăn quả nhân sâm, vẫn còn chưa kịp nghĩ ra hương vị trong đó là gì, luôn muốn hồi cung, ở trên giường một lần nữa ôm lấy giai nhân hưởng thụ lại xem hương vị đó là gì mới tốt.

Đúng lúc này, một đội binh lính dẫn Cát Vân Nhi đi tới trước mặt Thái phó và Niếp Thanh Lân: “Bẩm báo Thái phó, gia quyến Cát gia đều đang bị giam giữ chờ người tới thẩm vấn, có đưa tiểu thư Cát gia này vào thiên lao hay không?”

Niếp Thanh Lân ngẩng đầu nhìn về phía Cát Vân Nhi, nhìn thấy tóc tai nàng ta toán loạn, hai tay bị trói chéo ở sau lưng, bộ dáng chật vật, trong lòng cũng cảm thấy khổ sở không nói ra được. Dù sao trong khoảng thời gian nàng làm công chúa, Cát Vân Nhi đối xử với nàng không tệ, nàng và nàng ta còn kết giao bằng hữu. Mặc dù oán hận Cát Thanh Viễn nhưng nàng biết việc này không có quan hệ gì đến Cát Vân Nhi, phụ thân và huynh trưởng có dã tâm, nàng ta là nữ nhi thì sao có quyền làm chủ chứ.

Đáng tiếc mấy ngày trước đây thiên kim quý nữ Cát gia này phong quang vô hạn, nhưng một khi xảy ra chuyện không tốt, phụ thân và huynh trưởng của nàng sao còn lo lắng cho nàng được nữa? Tình cảnh chỉ biết chờ chết của nàng đâu khác gì mẫu phi và đám phi tần của tiên hoàng lúc Vệ Lãnh Diêu tiến hành cung biến?

Nghĩ đến đây, hào hứng của nàng đều tan biến. Vệ Lãnh Hầu nhạy bén nhận ra tâm tình của bé con không tốt, liền nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng.

Tối hôm qua lộn xộn cả một đêm, lúc này đang là giữa trưa, ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp Cát phủ. Vệ Thái phó đã dẹp yên được quân phản loạn, tìm được và cũng thành công ăn được Long Châu, cả người đều thoải mái, ngay cả gương mặt lúc bình thường luôn u ám lúc này cũng thay đổi tựa như được ánh mặt trời chiếu rọi. Mà Niếp Thanh Lân mới lần đầu trải nghiệm hương vị mới, sắc đỏ trên mặt vẫn chưa tan, gương mặt trang điểm vô cùng xinh đẹp. Khi Cát Vân Nhi ngước mắt lên, nhìn thấy Vệ Lãnh Diêu và Niếp Thanh Lân như một đôi tiên nhân quyến lữ dưới ánh mặt trời, phẫn hận trong lòng càng tăng thêm, chỉ muốn bùng phát ra.

Nàng ta cũng giống như phần lớn các thiếu nữ lần đâu yêu đương trong triều, đều có đối tượng âm thâm ảo tưởng ái mộ. Cát Vân Nhi lén xem qua tiểu thuyết sắc tình nên đối với phương diện này nghĩ cũng sâu hơn một chút.

Vốn ở trong lòng nàng, ngoại trừ ca ca thì chỉ có Vệ Lãnh Diêu được coi là một nam tử hiếm có. Ở yến hội cung đình lần trước, nàng âm thầm dựa theo bộ dáng tiên nhân của Thái phó đại nhân, tự tưởng tượng ra tình cảnh nàng và Thái phó cùng đến chùa dâng hương, vô tình gặp gỡ trong vườn hoa.

Mặc dù thỉnh thoảng nghe được tiếng phụ thân phát ra từ trong thư phòng của ca ca, trong lòng cũng biết ca ca có dã tâm với ngôi vị Hoàng đế, nhưng mấy ngày trước đây khi nghe Vệ Lãnh Hầu và Hắc Kỳ quân của hắn đều đến Lễ huyện, vẫn âm thầm thương tâm rất lâu.

không nghĩ tới rằng nam tử anh tuấn như tiên này vừa mới xuất hiện, liền lấy cả nhà mình làm tế phẩm. Phụ thân chết thảm dưới đao của Vệ Lãnh Hầu, ca ca sống chết không rõ, đệ đệ ở trong cung không biết còn có thể gặp lại nữa hay không.

Nhưng trước mắt mình lại nhìn thấy cảnh gì thế này? Nhìn thấy Vệ Thái phó dùng ánh mắt ôn nhu nhìn về phía Vĩnh An công chúa, ghen tị phẫn hận giống như một đàn sói, từng con từng con xông đến cắn nuốt nàng.

Vĩnh An công chúa, nàng vẫn coi nữ nhân xinh đẹp thông minh này là tri kỷ, nhưng hai người một khắc trước vẫn còn ở trong cung ngọt ngào tâm sựvề những ý định về chuyện gia thất, một khắc sau nàng ấy lại lãnh đạm, không chịu gặp mặt mình nữa, giống như hai người chưa từng có giao hảo. Trong lòng nàng không biết mình đã làm sai chỗ nào, trong lòng luôn thấy vui vì nữ nhân xinh đẹp thông minh kia sẽ thành thân với ca ca của mình, luôn nghĩ sau này sớm chiều chung sống chung trong phủ, tiểu tẩu tử này và mình sẽ vô cùng thân mật khăng khít.

Nhưng công chúa Đại Ngụy trong đêm tân hôn, lúc phu gia chịu khổ tai họa bất ngờ, lại cùng một nam nhân khác động phòng trong Cát phủ nhà nàng. Chỉ trong một đêm, phụ thân của nàng chết thảm, huynh trưởng chạy trốn, chỉ trong một đêm, nàng từ thiên chi kiêu nữ rơi xuống thành mộtnữ nhân nghèo khó. Mà giờ khắc này, lúc nàng nhìn thấy hai người mình coi trọng từ trong tân phòng Cát phủ bước ra, tâm tình đơn thuần hồn nhiên trước kia cũng ầm ầm sụp đổ. Trong lòng nàng chỉ có hận, chỉ có oán, cho dù chết, nàng cũng muốn bọn họ phải chôn cùng.

Trong lòng ác ý dâng lên, sự cố chấp trong huyết mạch Cát gia chiếm thượng phong, nàng bật cười lớn, thanh âm sắc nhọn mà điên cuồng:

“Vĩnh An công chúa, thật sự là rất tốt! Chiếm trong bát, nhìn trong nồi. Ngươi đã tằng tịu với Vệ Thái phó, lại còn trốn ra ngoài hoàng cung vụng trộm với ca ca của ta. Tin tức Vệ Thái phó bỏ mình vừa mới truyền đến, ngươi liền lắc mình một cái trở thành thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Cát Thái phó. Mà khi Cát gia ta vừa mới bị lật đổ, ngươi lại ở trong tân phòng của phu quân dính chặt lấy Vệ Thái phó. Mọi việc đều thuận lợi, thật đúng là cá gặp nước!

Vệ Lãnh Hầu! Ngươi cũng đừng nên cao hứng quá sớm. Ngươi cho rằng nữ nhân này thật lòng với ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết là nàng ta và ca ca của ta là thanh mai trúc mã sao? Nàng ta đã sớm quyến rũ ca ca của ta! Nếu không lúc thi Đình nàng ta đã không chỉ điểm cho ca ca ta, ca ca ta thân là con cháu thế gia, làm sao sẽ lưu lại kinh thành! Chớ quên, dù sao nàng ta cũng họ Niếp, là tỷ tỷ của Hoàng đế hiện tại! Nàng ta có thể quyến rũ ca ca của ta, cũng có thể quyến rũ những người khác nữa. Sớm muộn gì nàng ta sẽ tìm nam nhân mạnh hơn ngươi, đến lúc đó chính là lúc Vệ Lãnh Hầu gia các ngươi chết không có chỗ chôn. Cát gia ta chính là vết xe đổ của ngươi. Ta sẽ nhìn thật kỹ kết cục sau này của các ngươi...”

Rất nhanh miệng Cát Vân Nhi đã bị binh lính bên cạnh chặn lại, kéo thẳng ra khỏi cửa phủ.

Vệ Lãnh Hầu không nói gì thêm, đưa tay kéo công chúa đi ra khỏi Cát phủ, đến lúc ngồi trên xe ngựa thì cũng không nói gì, trong lúc nhất thời, hai người trên xe ngựa yên lặng không tiếng động với những suy nghĩ nghi ngờ của riêng mình.

Trong lòng Niếp Thanh Lân âm thầm thở dài: Cát Vân Nhi, vốn nghĩ ngươi là người ngây thơ đơn thuần, không ngờ rằng những lời ngươi vừa nói còn hữu dụng hơn nhưng mưu kế độc ác mà ca ca ngươi hết lòng suy tính! Từng câu từng chữ đều đánh thẳng vào lòng dạ hẹp hòi thù dai của Thái phó đại nhân!

Quả nhiên lúc đến cửa cung, sắc mặt của Thái phó đại nhân vô cùng u ám nhưng vẫn bình tĩnh đưa tay đỡ công chúa từ trên xe ngựa xuống, nhưng đến khi vào Phượng Sồ cung, nhìn căn phòng mà mình tỉ mỉ bố trí hoàn toàn trống rỗng, mở miệng nói chuyện, giọng nói lại âm lãnh thêm mấy phần.

“Những lời Cát Vân Nhi nói nhảm, bổn hầu sẽ không để trong lòng, chẳng qua là chuyện thi Đình mà nàng ta nói, kính mong công chúa giải thích tiếp, nàng nói gì, bổn hầu cũng đều sẽ tin!” hắn nghiến răng nghiến lợi nói xong những lời này, vô cùng lạnh lùng.

Niếp Thanh Lân biết, Vệ Lãnh Hầu thông minh như vậy, nghe những lời Cát Vân Nhi nói, chắc chắn sẽ nhớ lại lúc nàng ở trong thư phòng xem bài thi chắc chắc đã có những cử chỉ gian lận. hiện tại mở miệng hỏi ra như vậy có lẽ cũng đã biết rõ.

Nghĩ đến đây, nàng không che giấu nữa, ủ rũ nói: “Chuyện thi Đình đó, là lỗi của trẫm...”

Cặp mắt phượng của Thái phó thực muốn bắn ra lửa: “Thánh Thượng phạm lỗi như thế nào, thỉnh tỉ mỉ kể rõ từng chi tiết cho vi thần biết!”

“Lúc ấy chẳng qua là luyến tiếc nhân tài, nên có nhắc nhở ở trên bài thi vài chữ ẩn ở đầu bài thơ... Đề cập một chút về chuyện kênh đào...”

“Ồ!? Vậy nên Thánh thượng nhìn thấy tên Cát tặc gà mái kia tài trí hơn người, làm cho Thánh Thượng vui mừng nhất định phải nhắc nhở riêng cho hắn, dùng để chống lại người không còn tác dụng như vi thần? Có phải vi thần, con mẹ nó, đã trở về không đúng thời điểm, làm chậm trễ chuyện tình duyên của Thánh thượng và tên họ Cát kia đúng không?” Trong lời nói của Thái phó ý lạnh bay vèo vèo, ngay cả lời nói bậy lúc thao luyện binh lính trong quân doanh cũng nói ra.

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết lúc này dù có nói cái gì Thái phó cũng không tin, nhưng những ủy khuất khốn đốn trong lòng mấy ngày nay không thể giữ được, người thông minh sau khi làm việc ngốc, chỉ cần nội tâm tự xét lại thôi cũng đã đủ thấy hối hận đến mức muốn tự cắn chết chính mình.

Lần đầu tiên trong đời Long Châu nhìn nhầm một người, lại thiếu chút nữa gây ra hậu quả xấu dẫn đến việc giang sơn đổ vỡ, vốn đã tự trách khôngdứt, lại nghe thấy Thái phó văng tục như vậy, thì nhất thời nóng đầu đem uất ức ủy khuất sợ hãi mấy ngày nay phát tiết ra ngoài: “Nếu Thái phó đãnghĩ như vậy, trẫm cũng không có biện pháp! Nghe ngài nói như vậy, chắc đã coi trẫm cùng một hội với Cát tặc kia, vậy hình như Thái phó mang trẫm đi sai chỗ rồi thì phải? Nay ngài cũng đã được thỏa mãn ước nguyện, giữ trẫm lại cũng không dùng để làm gì, không bằng tống trẫm vào đại lao đi! Tránh gây cản trở tầm mắt của Thái phó đại nhân!”

Thái phó vốn để ý chuyện Long Châu có chung tình với người bạn lúc nhỏ của mình, về những lời Cát Vân Nhi nói Niếp Thanh Lân có mưu đồ với giang sơn hắn cũng không có để trong lòng. hắn làm sao không biết, Long Châu tử này thông minh có thừa nhưng dã tâm chưa đủ, chính là một tiên nữ lười biếng nuôi thả mà thôi.

Nhưng Cát Thanh Viễn kia tuổi trẻ anh tuấn, tuổi thơ thống khổ đáng thương, lại cực kì phù hợp với tiêu chuẩn thư sinh nghèo túng ham học hỏi trong các thoại bản mà bé con hay đọc. Ban đầu hắn nghi ngờ nàng có tình ý với người kia không, nhưng cũng không nghĩ rằng, hai người họ đầu mày cuối mắt tán tỉnh nhau ngay dưới mí mắt của mình, ghen tức mãnh liệt phẫn hận khó giải! Chỉ ngóng trông Long Châu tử giống như trước kia, nũng nịu dỗ ngọt, miệng như thoa mỡ, dùng những lời ngọt ngào dỗ dành mình qua cơn giận, lừa gạt minh đi tới, hắn sẽ cố đem cơn uất ức này nuốt vào bụng, từ từ nhấm nháp.

Cũng không nghĩ rằng kẻ gây tội này tính tình so với hắn còn cứng hơn! Lại còn bày ra bộ dáng đánh chết cũng không nhận sai! Như thế thì làm sao Thái phó có thể xuống đài được? hắn vô cùng tức giận không khỏi hét lớn một tiếng: “Người đâu, nhốt kẻ không biết sống chết này vào thiên lao!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT