Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 67

thì ra không lâu sau khi Thiệu Dương lấy chồng đến Hung Nô, lão Đan Vu bị bệnh hiểm nghèo không dậy nổi, đáng tiếc cho công chúa hoa quý của Đại Ngụy, sau khi gả đến đã phải ở trong doanh trướng hầu hạ Thiền Vu.

Lão Đan Vu bị bệnh nặng nhưng mỗi đứa con trai của ông ta đều là người trẻ tuổi cường tráng. không lâu sao, Thiệu Dương bị con sói theo dõi.

Đất Bắc rét lạnh, dân bản xứ không có thói quen tắm rửa hằng ngày. Cho dù là tắm rửa cũng là ra bên ngoài tìm một suối nước nóng để tắm.

Việc này chỉ khổ cho Thiệu Dương công chúa, chịu không được mấy ngày liền lén lút gọi thị nữ mang từ Đại Ngụy của mình, mang về ba thùng băng tuyết lớn, sau khi đun xong thì trốn trong doanh trại, dùng một bình rượu lớn để chứa nước, cũng miễn cưỡng xem như là tắm nước nóng.

không ngờ, Tam vương tử Hưu Đồ Hoành được lão Đan Vu phái đi chinh phạt Lâu Lan, liên tục đi chinh chiến mấy tháng, khi chiến thắng trở về thìxông nhầm vào doanh trướng của Yên Thị mới gả. Tướng quân cao lớn vạm vỡ tiến vào doanh trướng, liền thấy được thân thể mịn màng mềm mại của mẹ kế.

Nam tử liên tiếp bị nghẹn mấy tháng, đột nhiên đúng lúc gặp giai nhân, dục hỏa nổi lên, mặc kệ có phải là thị nữ yêu thiếp của lão Đan Vu hay không, tiến lên vài bước, giơ cánh tay như đúc bằng sắt thô kệch ôm Thiệu Dương công chúa mang theo mùi rượu đi ra, quăng thịt thơm ngon lên đệm, muốn làm việc cầm thú.

Trời sinh Thiệu Dương là người nhát gan, Hưu Đồ Hoành mấy tháng nay lại không cạo râu, nàng chỉ thấy một con gấu chó đầy lông tấn công mình, yếu ớt kêu một tiếng rồi hôn mê. May mắn thị nữ dẫn theo là nô bộc trung thành, liều chết tiến vào doanh trướng, hô to: “Đừng vô lễ với Yên Thị của Thiền Vu Hung Nô”, mới xem như là ngăn cản được.

Thế nên Hưu Đồ Hoành mới biết, đây là thê tử công chúa mới của phụ vương mình cưới từ Đại Ngụy.

Tuy sau đó hắn nghĩ một đằng nói một nẻo nói xin lỗi. Nhưng từ đó về sau, Hưu Đồ Hoành vẫn xa cách với lão Đan Vu lại thường đến doanh trướng của Thiền Vu. Thực ra thì Hưu Đồ Hoành cạo sạch sẽ râu ria đi rất anh tuấn, nghe nói hắn có một nửa là huyết thống Ba Tư, chỉ là ánh mắt mỗi lần nhìn Thiệu Dương đều như là sói đói thật đáng sợ. Làm Bát công chúa mỗi lần thấy hắn đều bị dọa, mặt cúi xuống không dám ngẩng đầu.

Về sau, mấy vương tử của Hung Nô tranh đấu kịch liệt, Hưu Đồ Hoành kiên định đứng về phía tiểu vương tử Hưu Đồ Liệt, mở ra một đêm binh biến, nắm giữ quyền hành. Khi đó, lão Đan Vu còn chưa tắt thở, thế nhưng đứa con trai út mà ông ta kiêu ngạo nhất đã tự ngồi lên ghế Thiền Vu trong đại doanh, hăng hái phân chia chiến lợi phẩm cho đám công thần của mình.

Thiệu Dương công chúa cảm thấy đám người man di này thật đáng sợ, vì sao lại không biết đến đạo hiếu. Thế nhưng trong mắt người Hung Nô, lại là điều đương nhiên, giống như Lang Vương trong đàn sói ốm yếu thì tất nhiên sẽ có đấu tranh chọn ra con sói mạnh mẽ nhất trong bầy để lãnh đạo.

Kẻ mạnh thì sống, đây là con đường duy nhất để sống sót trên thảo nguyên! Mà nàng, tất nhiên cũng trở thành chiến lợi phẩm, sau khi phân phát mỹ thiếp vũ khí của phụ vương, Hưu Đồ Hoành chủ động tự nguyện dùng một vùng lãnh địa để đổi lấy mẹ kế trẻ tuổi xinh đẹp.

Tuy đúng ra thì Thiệu Dương phải về dưới trướng của Thiền Vu mới, nhưng Hưu Đồ Liệt không có hứng thú với Thiệu Dương tính cách nhu nhược yếu đuối, cũng vui vẻ thuận theo, ban thưởng mẹ kế cho ca ca của mình.

Đáng thương Thiệu Dương một khắc trước còn cho trượng phu trên danh nghĩa của mình uống canh, một khắc sau liền bị dắt ra ngoài, vào trong doanh trướng của con riêng ngỗ nghịch. trên đường nàng khóc nhưng không có người chịu giúp, ngay cả thị nữ trung thành cũng bị Hưu Đồ Hoành đạp một cái nằm trên đất.

Đến khi vào trong doanh trướng của con riêng, càng kêu càng không có người trả lời, sau khi bị Hưu Đồ Hoành đùa bỡn trên giường thì bị ăn vào bụng. Sau đó nàng bị bắt ở trong lãnh địa của Hưu Đồ Hoành, không cùng ngôn ngữ, thị nữ hầu hạ của nàng cũng không ở đó, tuy tướng quân phái tới mấy thị nữ hiểu tiếng Hán, nhưng khi nhìn thấy những thị nữ Hung Nô không rửa tay, tay không giật đùi dê cho vào bát của mình, vành mắt Bát công chúa lúc nào cũng đỏ hồng.

Tuy Hưu Đồ Hoành là người hung hăng bạo ngược, nhưng đối với cô nương được làm bằng nước nhu nhược mềm yếu đến từ Trung thổ này lại khônghề mất kiên nhẫn hay tức giận. Sau khi đoạt được tấm thân của mẹ kế trên danh nghĩa thì hắn đã không để ý tới mấy nữ nhân trong doanh trướng. Thiệu Dương công chúa đáng thương thân thể yếu ớt, thật sự là không chịu nổi giày vò trên giường mỗi ngày của hung nô tràn đầy tinh lực.

Về sau nghe nói sứ giả đi Trung Nguyên cầu thân Đại Ngụy biến mất một cách thần bí, triều đình sinh biến, tân Thiền Vu Hưu Đồ Liệt phái Hưu Đồ Hoành cải trang thành thương nhân nhỏ đi tìm hiểu tin tức. Nếu tin tức chính xác thì tùy theo hoàn cảnh mà hành động, chiếm đoạt hai mươi châu huyện ở phương bắc của Đại Ngụy.

Thiệu Dương nhanh trí, nghĩ đến lời Thập tứ đệ nói, kiên trì sẽ có cơ hội trở lại cố hương, tinh thần bị tra tấn đã lâu nay phấn chấn trở lại, vơ vét mộtbao thịt khô, một bình nước trong, chui vào một xe ngựa chất đầy da, vụng trộm theo đoàn xe vào cửa khẩu, ngoại trừ ban đêm vụng trộm ra bên ngoài đi vệ sinh thì luôn trốn trong mấy bộ da, chờ ngày trở lại phía bắc.

Thế nhưng sau khi tiến vào cửa khẩu, Hưu Đồ Hoành bỏ hàng hóa, ra roi thúc ngựa tiến vào biên cảnh, toa xe chở da kia lại trên đường đi tới phía nam, đáng thương Thiệu Dương lúc bị phát hiện bên trong toa xe suýt nữa bị bán cho bọn buôn người, cuống đến mức nàng vội vàng lộ ra thân phận, nói mình là Bát công chúa Đại Ngụy, nhưng lại bị chế nhạo, không có người tin. May mắn nàng gặp Khất Kha công chúa đang chuẩn bị tới Đại Ngụy dự thính. Khất Kha nghe thấy mấy lời này, lại nhìn quần áo và trang sức Hung Nô trên người nàng, rất giống Bát công chúa Đại Ngụy đi hòa thân liền thuận tay mua nàng. Nếu là thật, thì cho Thái phó một nhân tình, đỡ khiến cho hắn phát sinh xích mích với Hung Nô.

Xem như Bát công chúa này tốt số, trên con đường trở về hoàng cung Đại Ngụy tuy đầy chật vật và gian khổ nhưng rốt cuộc cũng đã trở về được nơi đã sinh dưỡng nàng.

Sau Vệ Lãnh Hầu hỏi Bát công chúa về những chuyện ly kỳ mà nàng đã trải qua, lông mày xoắn lại, môi mỏng nhếch lên, lộ ra vẻ mặt không ngờ.

Niếp Thanh Lân thấy bộ dáng chật vật của Bát hoàng tỷ, trong lòng rất khổ sở, nhưng ngại thân phận “nam nhi” của mình không nên quá thân cận với hoàng tỷ. May mắn Vĩnh An công chúa không cần chú ý đến điều này, thêm việc Bát công chúa trở về Đại Ngụy là chuyện cơ mật liên quan đến quốc thể, không nên truyền ra ngoài, nên Bát công chúa tạm thời ở lại cung Phượng Sồ của Vĩnh An công chúa.

Thiệu Dương công chúa không biết Hoàng thượng còn có một muội muội ruột sinh đôi, thấy Niếp Thanh Lân mặc nữ trang tất nhiên lại càng hoảng sợ. Tuy mặc dù lúc trước không ở chung với muội muội từ trong am ra, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt thân thiết văn nhã giống Thập tứ đệ thì lập tức cảm thấy yên tâm. không đến hai ngày dần dần trở thành tỷ muội với Vĩnh An công chúa.

Bát hoàng tỷ không giống Cát Vân Nhi hoạt bát, sẽ không nghĩ cách bày trò làm người khác vui. Nhưng ở chung với nữ tử mềm mại an tĩnh như vậy rất tốt, ít ra thì hai nữ nhân ở một chỗ, cho dù im lặng, Thiệu Dương công chúa cũng không cố gắng tìm mấy lời ong tiếng ve để trò chuyện. Nhưng lúc Niếp Thanh Lân vừa đọc sách vừa tham ăn dưa leo lạnh, nàng yên lặng dùng cái kẹp bạc lấy băng đi, để một chén trà lài ấm bên cạnh tay nàng. Việc chăm sóc người này vốn Niếp Thanh Lân am hiểu, thế nhưng ở cùng vị hoàng tỷ này thì nàng lại trở thành tiểu muội muội cần được chăm sóc rồi, trong đời nàng chưa từng trải qua việc này đâu.

Thế nhưng Thái phó đại nhân lại không nhịn được.

Tuy Vệ Lãnh Hầu không tán thành việc dựa vào nữ nhân để đổi lấy hòa bình ở biên cương, thế nhưng Thiệu Dương này lại có thể trở về thì hắn cũng bất ngờ. Nếu Tam vương tử Hung Nô không truy cứu, tuyên bố với bên ngoài là Thiệu Dương công chúa hòa thân sinh bệnh chết thì cả hai bên đều vui vẻ. Nhưng nếu cố tình truy cứu, trên đường Thiệu Dương để lại không ít dấu vết, giấu nhà chồng trở về, chính là cái cớ rất hay để Hung Nô dấy binh. Hưu Đồ Hoành kia cũng là kẻ tài giỏi, nếu đã tạo thành hiểu lầm thì chính là cuộc chiến sinh tử của hai nước!

Nhưng Niếp Thanh Lân vui đến phát khóc khi thấy Bát công chúa, hắn không đành lòng, cố nén không vui không khiển trách Bát công chúa, khôngnghĩ tới việc Long Châu vui vẻ, mời Thiệu Dương công chúa vào ở trong cung Phượng Sồ. Trở về từ thiên lao, Thái phó còn chưa hồi phủ, quyết định muốn ngày ngày ngủ lại cung Phượng Sồ. Thế nhưng hôm nay cung Phượng Sồ lại có vị công chúa vào ở, hằng đêm sênh ca của Định Quốc Hầu đại nhân tuyên bố kết thúc.

Vốn có một chút đồng cảm với Thiệu Dương lập tức tan thành mây khói. Vệ Lãnh Hầu trời sinh bụng dạ hẹp hòi hận không thể ném Thiệu Dương vào xe chở da rồi đưa về đất Bắc lạnh lẽo.

Năm ngày qua đi, hai tỷ muội như keo sơn, Thái phó đại nhân lại sống một ngày như bằng một năm, cuối cùng không nhịn được nữa, phái kiệu để Đan ma ma đưa Vĩnh An công chúa vào thư phòng, đóng chặt cửa lớn, không những mạnh mẽ giải khát trên giường êm mà ngay cả ghế dựa mạ vàng cũng không tha. Cuối cùng Long Châu phải xin tha, ôm cổ Thái phó nhỏ nhẹ cầu khẩn không thể chịu nổi mới coi như là được nghỉ ngơi cùng một chỗ.

Sau một phen mây mưa, Thái phó mới ôm Long Châu đang thở gấp ngã trên giường êm, đột nhiên nói: “Thần muốn đưa Thiệu Dương công chúa xuất quan.”

Thân thể Niếp Thanh Lân cứng đờ, chậm rãi ngẩng đầu lên, sóng mắt đã khôi phục sự bình tĩnh: “Hưu Đồ Hoành kia tìm đến rồi sao?”

Vệ Lãnh Hầu nhẹ thở ra, đây cũng là một mặt của Niếp Thanh Lân làm cho hắn yêu thích, sẽ không bao giờ có ánh mắt thiển cận càn quấy như những nữ tử bình thường khác, chỉ nói đơn giản nàng lập tức hiểu thâm ý trong đó, không cần phải giải thích.

Đúng là Hưu Đồ Hoành tìm tới, hơn nữa khí thế hung hăng, lúc Khất Kha công chúa đưa Thiệu Dương vào kinh thành thì hắn đã tìm được xe da ở phía nam, sau khi nghe nói Khất Kha công chúa mua nữ tử bên trong xe da liền tự tay hành hung mấy thương nhân hàng da thổ huyết mà chết. Sau khi xác thực tin tức công chúa ở kinh thành, Hưu Đồ Hoành lui về quan ngoại, nhưng lại tập hợp tinh binh, sai người trình thư đưa lên Hoàng đế Đại Ngụy, chỉ một ý thôi, hoặc là trả lại thê tử bỏ trốn, hoặc là một trận chiến sinh tử!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT