Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 69

Vệ Lãnh Hầu thấy Hưu Đồ Liệt vô lễ như thế, ngay cả việc cười theo lễ phép cũng cảm thấy lười, chỉ lạnh lùng nói: “Hưu Đồ tướng quân tưởng nơi này là doanh trướng của phụ vương ngài sao? Mặc dù Thiệu Dương công chúa theo tập tục tái giá của Hung Nô nên trở thành thê tử của ngài, nhưng chả lẽ Hung Nô chỉ cần dựa vào việc này là có thể gửi quốc thư cho Đại Ngụy sao? Vậy Hưu Đồ tướng quân ngài cho là nữ nhi của Hoàng đế Đại Ngụy ta không cần phải tuân theo bất kì lễ tiết gì, chỉ cần hợp nhất doanh trướng coi như là thành lễ ư? Thiệu Dương công chúa không hài lòng với cách đối đãi qua loa như thế của tướng quân, nàng hy vọng có thể quay về Đại Nguỵ tiến hành một lễ cưới hỏi đàng hoàng thì có gì không ổn? Ngược lại tướng quân lại đột ngột nói ra những lời ngông cuồng, quả thật là vô lễ tột cùng! đã làm cho ta và các thần tử cảm thấy không yên lòng để Thiệu Dương công chúa gả xa lần nữa!”

Từ trước đến nay lý luận của Thái phó luôn có sức thuyết phục, vài ba lời đã che đậy được sự việc Thiệu Dương công chúa bỏ trốn biến nó trở thành việc quang minh chính đại. Hưu Đồ Hoành không có tâm tư gian xảo như tam đệ Hưu Đồ Liệt của hắn, trong lúc nhất thời mặc dù trong lòng vô cùng khó chịu nhưng ngoài miệng thì không có lời lẽ gì để chống đỡ. Chỉ có thể kìm nén trợn mắt nhìn về phía Thái phó.

Niếp Thanh Lân ngồi ngay ngắn trên long ỷ, nhìn tình hình bên dưới điện, trong lòng thầm than nhỏ: Cũng khó trách hoàng tỷ liều chết muốn trốn trở về, bình thường kẻ hung dữ này là người đến cả việc chờ đợi cũng không thể chịu được, huống chi là nước mắt của hoàng tỷ? trên triều đường còn hung hăng càn quấy như vậy, nếu hoàng tỷ bị hắn bắt trở về, đến lúc vào nội thất không biết sẽ bị quát mắng đến mức độ nào?

Thái phó hạ khí thế kiêu ngạo hung hăng của Hưu Đồ Hoành, nhưng cũng kịp thời chuyển đề tài nói tới việc cần phải khai thương nơi biên quan. Trước đây tình hình biên quan có chút biến động, việc lui tới mua bán giảm xuống rất nhiều, việc đi lại của tiểu thương muốn ra ngoài vô cùng cực khổ.

thật ra thì bên phía Đại Ngụy tình hình lại hoàn toàn khác, đường phía Bắc không thông thì còn có đường thủy phía Nam. Nhưng đối với việc của quan ngoại thì lại khá khác biệt, vấn đề thức ăn và vũ khí bằng sắt đều mua từ Đại Ngụy, hiện tại thương lộ không thông, những vật dùng hằng ngày nhu cầu cấp bách đều bị cắt đứt. Ép đám lang sói phải đi cướp bóc, lúc này mượn cơ hội Tam vương gia nghênh đón kiều thê trở về, liền đàm phán về việc khai thông các vấn đề mua bán, như vậy có thể duy trì được tình hình ổn định ở phương Bắc.

Sau khi trao đổi quốc sự xong thì tuyên bố bãi triều.

Niếp Thanh Lân biết một lúc nữa Hừu Đồ Hoành kia chắc chắn sẽ đến thăm hoàng tỷ, liền đi thay xiêm y, rồi trở lại Phượng Sồ cung. Hôm qua, hoàng tỷ đã biết chuyện bản thân mang thai, hơn nữa cũng biết được tin tức Hưu Đồ Hoành vài hôm nữa sẽ đến. Sau khi nghe được từ trong miệng Niếp Thanh Lân, cả người liền trở nên uể oải. Ngơ ngác ngồi trước cửa sổ một lúc lâu.

Giống như lúc này, khi nàng vào trong sân, thì thấy Bát hoàng tỷ đang ngồi dưới tàng cây Tử Vi trong viện ánh mắt ngây ngốc, tóc chỉ xõa đơn giản, mặc một thân sa y màu trắng có hình hoa ngọc lan, cả người dường như gầy đi không ít.

Niếp Thanh Lân thở dài một hơi, đi tới thấp giọng nói: “trên người hoàng tỷ khó chịu, sao không nằm nghỉ, mà lại ngồi trong sân đón gió lạnh vậy?”

Thiệu Dương công chúa khẽ ngẩng đầu lên, khuôn mặt cũng giống như màu sắc trên y phục, đều là màu trắng, miễn cưỡng cười một tiếng: “Trong phòng ngây ngốc khó chịu, thấy hoa Tử Vi đang nở rất đẹp, muốn ngồi đây ngắm hoa hóng mát một lúc. Vừa nãy muội muội đi đâu vậy? Nửa ngày không thấy muội quay lại.”

Niếp Thanh Lân khó mà nói ra mình đi ngồi long ỷ, chỉ cười nói ra Ngự Hoa Viên giải sầu, lại hỏi: “Trong Ngự Hoa Viên có nhiều loại hoa đang nở rất đẹp, tỷ tỷ nếu đã muốn ngắm hoa, không bằng đi đến Ngự Hoa Viên đi.”

Thiệu Dương chỉ khẽ cười khổ nói: “Có phải Vương gia đã đến hay không? Nếu là như vậy chẳng may gặp Vương gia Hung Nô này trong Ngự Hoa Viên, đợi tỷ tỷ đi thay y phục, muội muội không cần đi cùng đâu.”

Mặc dù Thiệu Dương công chúa nhát gan, nhưng lại không phải là nữ tử ngốc nghếch. Ban đầu nhất thời ra sức chạy trốn, chẳng qua là nghĩ trong doanh trướng của Vương gia thiếp thất đông đúc, thêm vào đó mỗi lần thuộc hạ của hắn sau khi chinh chiến trở về, sẽ tự động dâng lên vài nữ tù dung mạo xinh đẹp vào trong doanh trướng của Vương gia. Cho dù mình đột nhiên chạy trốn, Vương gia kia cùng lắm chỉ tức giận vài ngày, cũng sẽkhông quá mức để ý. Nếu như không tìm được mình, thì sẽ giấu giếm chuyện này nói mình đã qua đời là xong.

không ngờ rằng Hưu Đồ tướng quân lại không ngừng nghỉ tìm tới đây, hơn nữa còn tập hợp một đại quân đóng ở phía biên cảnh.

Lúc trước khi Thiệu Dương đi hòa thân, đội ngũ đưa dâu lúc đi ngang qua biên cảnh, từ nhỏ nàng chưa từng nhìn thấy tình cảnh khó khăn của dân chúng, khi lần đầu tiên nhìn thấy tình cảnh đổ nát thê lương bên ngoài xe ngựa, trong lòng tự nhiên rung động. Nhất là khi nhìn thấy đứa trẻ bị thiếu chân, ngồi ở trên tấm gỗ khó khăn lê về phía trước, lần đầu tiên nàng chân chính hiểu rõ được tình cảnh “Khói lửa không ngừng” thảm thiết như thế nào.

Khi muội muội báo cho nàng biết Hưu Đồ Hoành dẫn binh đuổi theo, thay vì nói nàng cảm thấy sợ hãi, thì phải nói là nàng cảm thấy vô cùng tự trách. Ban đầu mình nhận hoàng lệnh đi tới Bắc Cương, không phải là đã nghĩ đến cảnh không thể quay trở về sao? Vậy mà nhất thời lại làm theo cảm tính, thiếu chút nữa khiến dân chúng biên quan phải chịu cảnh chém giết?

Việc tự trách như vậy, thật ra đã giúp nàng quên đi những phiền não trong nội tâm, cùng với việc đợi Vương gia đáng sợ kia đến trách phạt.

Niếp Thanh Lân không biết tâm tư của hoàng tỷ, chỉ biết nhìn khuôn mặt trắng bệch của tỷ tỷ mà đau lòng, nói: “Thái phó đang đi cùng với tướng quân, tỷ tỷ đi một mình không ổn lắm, vẫn là để muội đi cùng với tỷ đi.” Vừa nói vừa gọi cung nữ phụ trách vấn đề rửa mặt tới, giúp Thiệu Dương công chúa rửa mặt trang điểm, dùng một cây trâm ngọc dài hình mẫu đơn màu hồng vấn mái tóc mây kia lên, kết hợp với khuyên tai ngọc dài, sau đó lại thay một bộ váy mẫu đơn dài uốn lượn thướt tha, rồi dùng thắt lưng hoa văn cùng màu thắt lại, từ một Tây thi ốm yếu, biến thành một quý nữ đẹp đẽ lộng lẫy bức người.

Sau khi đi đôi giày thêu hoa được khảm ngọc trai, Thiệu Dương công chúa rầu rĩ nói: “Chỉ cần trang điểm khuôn mặt cho đẹp là được rồi, sao lại phải ăn mặc tinh tế như vậy làm gì?”

Niếp Thanh Lân cười thoa một chút son nước được điều chế từ hoa hồng lên trên môi tỷ tỷ, hài lòng nói: “Tướng quân ra chiến trường còn phải lau chùi khôi giáp, mài sắc đao thương! Mặc dù trời sinh tỷ tỷ vốn đã xinh đẹp, nhưng cũng cần phải cẩn thận chuẩn bị một phen, giết cho tên mãng hán Bắc Cương đã quen với áo da lông thú kia không còn manh giáp!”

Cho dù trong lòng Thiệu Dương buồn khổ, cũng bị muội muội chọc cười, nhưng nhớ tới tình cảnh Tam Vương gia kia đã từng hung hăng đánh thuộc hạ ở trong sân, trong lòng không khỏi run lên, chỉ sợ y phục bằng lụa mỏng manh này không chịu nổi một roi của Vương gia.

Niếp Thanh Lân nói xong liền kéo tay tỷ tỷ, hơn mười cung nữ thái giám đi theo phía sau lập tức đi tới Ngự Hoa Viên.

Mặc dù Hưu Đồ Hoành đang ngồi uống trà với Thái phó đại nhân ở đình nghỉ mát trong Ngự Hoa Viên, nhưng trong lòng nóng như lửa đốt, mấy chén trà nhỏ kia sao có thể dập tắt được?

hắn thấy cung nữ đang quỳ gối trước mâm trà thi triển trà đạo thật là dài dòng, mấy cái chén nhỏ không đựng được bao nhiêu nước lại cứ đổ qua đổ lại mãi không xong, dứt khoát đưa tay đoạt lấy bình trà kia, lập tức đổ nước trà nóng vào trong cái chậu đồng nhỏ chuyên để rửa tay bên cạnh, sau đó bưng lên uống ừng ực.

Đám tùy tùng bên trong đình nghỉ mát trợn mắt há mồm mà nhìn, trong đầu chỉ hiện ra hai chữ - Mọi rợ! Trong lòng liền cảm thấy đồng tình với Thiệu Dương công chúa, đóa hoa mẫu đơn xinh đep này chỉ sợ là dâng cho tên đầu trâu lỗ mãng không biết thưởng thức rồi!

Tuy nhiên Thái phó đại nhân lại không để tâm lắm, thật ra thì hắn cũng không thích những loại đồ ăn thức uống rườm rà phức tạp như thế này. Nhìn thấy vị tướng quân kia tự bêu xấu mình, mà những người xung quanh cũng hút khí lạnh, mắt phượng khẽ nhướng, mỉm cười, chậm rãi đặt chén trà trong tay mình xuống, ý bảo cung nữ rót thêm trà vào chậu đồng rửa tay bên cạnh mình, sau đó bưng lên cao giọng nói:

“đã sớm nghe uy danh tướng quân, trận chiến giữa ngài và người Đột Quyết ngài chỉ dùng ba trăm binh lính đã tiêu diệt được hết ba ngàn kỵ binh tinh nhuệ, đúng là vô cùng xuất sắc! Mặc dù ta và ngài đều vì quốc chủ của mình, nên bị quốc sự ngăn cách, nhưng hôm nay vừa gặp tướng quân, chỉ hận là gặp nhau quá muộn, chi bằng ta lấy trà thay rượu, mời ngài một chén này?”

Sau khi Hưu Đồ Hoành uống xong chậu nước kia, mới nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của nhóm nội thị Đại Ngụy đứng xung quanh, trong lòng biết chắc là mình lại làm điều gì không hợp lễ nghĩa rồi, khiến đám người kia phải nhìn chằm chằm, con ngươi như muốn bật ra khỏi mắt. Trong lòng cảm thấy hơi tức giận.

Lại không ngờ rằng, Thái phó đại nhân thoạt nhìn nhã nhặn kia lại bưng chậu đồng muốn lấy trà thay rượu mời mình, vô cùng thẳng thắn, không có nửa điểm kệch cỡm giống các nam tử Trung Nguyên khác, trong lòng không khỏi sinh chút hảo cảm. Vì thế cũng cầm chậu đồng lên, sau khi chạm chậu với Thai phó, lại uống sạch một vại trà của đất Trung Nguyên.

Khi Niếp Thanh Lân và tỷ tỷ đi vào trong đình, thì thấy Thái phó và khách quý Hung Nô đang uống trà rất vui vẻ, trong lòng than nhỏ: Thái phó thật sựrất hiếu khách, chẳng lẽ đang cùng Vương gia rửa mặt sao?

Lập tức điều chỉnh lại sắc mặt như bình thường sau đó đi tới bên đình. Thái phó thấy vậy, liền đưa chậu đồng cho cung nữ bên cạnh, chậm rãi đứng dậy thi lễ với hai vị công chúa. Nhưng ánh mắt kia lại rất lạnh nhạt, cũng không thèm nhìn Vĩnh An công chúa một lần.

Mà Vương gia kia ước chừng đã một tháng không gặp, khi nhìn thấy Thiệu Dương công chúa, chỉ cảm thấy trước mắt như có một đóa mẫu đơn đangnở rộ, bộ dáng tiểu nương tử này xinh đẹp hơn gấp trăm ngàn lần so với trong trí nhớ của hắn, cũng đứng bật dậy, bước mấy bước liền đi tới trước mặt Thiêu Dương, hai con mắt màu lam thâm thúy giống như sắp phun ra lửa.

Thiệu Dương công chúa nhìn thấy hắn ta, theo quán tính co rụt thân mình lại, chí hướng vì nước hy sinh thân mình lúc này đã biến mất một nửa, hận không thể trốn sau lưng muội muội. Hưu Đồ Hoành cũng nhận ra Thiệu Dương đang sợ hãi, bàn tay đã đưa ra cuối cùng lại thu lại, chỉ oán hận nhìn nữ tử một lòng muốn chạy trốn mình.

Niếp Thanh Lân thấy vị Vương gia kia đứng trước mặt người khác cũng biết kiềm chế, cũng yên tâm phần nào. Sau đó chào hỏi vị Tam vương gia Hung Nô kia rồi bước lên bậc thang.

Nhưng Thiệu Dương thấy bộ dạng Hưu Đồ Hoành trừng mắt hung dữ nhìn nàng, trong lòng sớm đã cảm thấy vô cùng hoảng hốt, cộng với việc hôm nay lại đi giày thêu đế cao, lúc bước lên bậc, chân bị mất thăng bằng, lảo đảo thiếu chút nữa ngã đập đầu vào bậc cầu thang. Các ma ma đứng bên cạnh còn chưa kịp phản ứng, Vương gia đứng sau lưng đã sớm nhanh tay lẹ mắt, vươn tay ra đỡ Thiệu Dương, vừa cúi đầu nhìn thấy đế giày cao thế kia, cánh tay hơi dùng lực một chút, liền bế công chúa lên, bước vài bước trở lại trong đình khẽ đặt nàng lên ghế đá có lót đệm.

Nhìn thấy chuyện này, trong lòng Niếp Thanh Lân lại có thêm manh mối mới, nhìn tình cảnh này mặc dù Vương gia tức giận hoàng tỷ bỏ trốn, nhưng cũng không phải là người thích bạo ngược thê tử, có lẽ sự đau xót này xuất phát từ trong xương thịt, chắc sẽ không lén lút đánh hoàng tỷ?

Bên này nàng nhìn chằm chằm âm thầm đánh giá Vương gia và hoàng tỷ, lại không để ý rằng Thái phó cũng đang lặng lẽ liếc sang bên này. Mặc dù Thiệu Dương kia trang điểm xinh đẹp nhưng cũng không sánh được với khuôn mặt sạch sẽ thanh lệ bên cạnh.

Có lẽ là vì muốn làm nổi bật tỷ tỷ, người luôn ưa thích ăn mặc xinh đẹp như Vĩnh An công chúa cũng chỉ mặc một bộ váy hoa dài màu hồng cánh sen, trên đầu và trên tay cũng không đeo quá nhiều trang sức, chỉ có hai viên hải châu trắng bé xíu giống như giọt nước đeo trên vành tai xinh xắn, làm cho người ta hận không thể đi tới mút một cái, xem thử có mút ra được quỳnh tương ngọc lộ hay không.

Nhưng y phục mộc mạc cũng không thể che dấu khuôn mặt thanh tú kia được, nhìn linh khí tự nhiên tỏa ra quanh người đó thì làm sao cô công chúa bình thường kia có thể so sánh? Chẳng qua là nhìn bé con càng ngày càng ngọt ngào, lửa giận trong lòng Thái phó càng tăng cao, mấy ngày nay liên tục chiến tranh lạnh, không thấy con bé con này chịu cúi đầu, đúng là chà đạp lên mặt mũi của hắn...

Nhất thời khuôn mặt hai nam nhân trong đình đều trở nên âm trầm, khiến cho hai vị công chúa Đại Ngụy không biết mở miệng thế nào. Thiệu Dương là bởi vì cử chỉ càn rỡ trước đó của Vương gia, ngượng ngùng không ngẩng đầu lên được, mà Vĩnh An công chúa lại không có cách nào mở miệng, ở nơi này nam có quyền thì là Thái phó, nữ thì có hoàng tỷ của mình, nơi nào đến lượt mình mở miệng nói chuyện?

Trong đình yên tĩnh không tiếng động, Thái phó không nhanh không chậm đưa tay cầm lấy chén trà nhỏ của mình, chậm rãi thổi lá trà nổi lên, lại lịch sự đưa miệng tới thưởng thức trà. Lông mi cong vút đen dày, mũi cao nhất thời bị hơi nóng từ chén trà bốc ra bao phủ lấy, khí chất lúc giơ tay nhấc chân khiến người ta không thể dời mắt được, vài cung nữ đứng bên cạnh chỉ biết ngây ngẩn mà nhìn.

Niếp Thanh Lân thấy bộ dáng tỷ tỷ ngượng ngùng không thở nổi, bất đắc dĩ phải nhìn sang phía thần tiên ca ca bên kia. Nhưng Thái phó cũng khôngthèm liếc mắt nhìn nàng một cái.

Niếp Thanh Lân thở dài, biết mấy hôm trước ở từ đường đã khiến Hầu gia tức giận không nhẹ, nếu không giải quyết sự tức giận này của Định quốc hầu, đối với mình và tỷ tỷ đều không tốt, vì vậy xoay người nói với thị nữ bên cạnh mình: “đi lấy hai hộp bánh hạt dẻ chưng đường phèn của Bản cung tới đây, trình cho Thái phó và Hưu Đồ tướng quân nếm thử, vừa đúng lúc thích hợp uống nước trà.”

Cung nữ kia lĩnh mệnh, đưa tay lấy từ trong hộp đựng thức ăn ra hai cái đĩa đậy nắp, chia ra đưa đến trước mặt Thái phó và Vương gia, nói: “Hai đĩa điểm tâm này do Thiệu Dương và Vĩnh An hai vị công chúa hôm qua đã tốn rất nhiều công sức để làm, mời Thái phó và Vương gia thưởng thức.”

Hưu Đồ Hoành rầu rĩ nhấc nắp lên, cầm lên một miếng điểm tâm tinh xảo đưa lên miệng, vị ngọt khiến hắn phải chau đầu mày, quay về phía Thiệu Dương vẫn đang cứng ngắc bất động hỏi: “Đây là công chúa làm?” Trán Thiệu Dương rủ xuống, gật đầu một cái. Hưu Đồ tướng quân cau mày nuốt một miếng, sau đó lại cầm một miếng lên tiếp tục ăn, ăn đến khi cái đĩa kia không còn một miếng điểm tâm nào sót lại.

Còn Thái phó đại nhân bên kia, sắc mặt bình tĩnh mở nắp đậy lên nhìn nhìn, trầm mặc một lúc lâu rồi lại đây lại, nói với Hưu Đồ tướng quân: “Lúc trước Vương gia lo lắng an nguy của Vương phi, hiện nay cũng đã nhìn thấy Vương phi không có việc gì, nên an tâm rời đi. Thiệu Dương công chúa không nói lời nào với Vương gia đã tự tiện bỏ đi, xác thực là không đúng, nhưng mấy ngày trước lại là ngày giỗ của mẫu phi Thiệu Dương công chúa, chẳng qua là muốn làm tròn đạo hiếu quỳ lạy trước mộ của mẫu phi, nhất thời bí bách mới làm ra hành động lỗ mãng như vậy.

Sau khi nghe Thái y nói mình đã có bầu hai tháng, công chúa lại tự trách không thôi, chỉ sợ tổn thương cốt nhục của Vương gia, mỗi ngày đều nghe theo lời dặn dò của Thái y nằm trên giường tĩnh dưỡng. Nhưng hôm qua nghe nói tướng quân muốn tới đây, cũng rất vui mừng, liền đích thân xuống bếp làm điểm tâm cho tướng quân, có thể thấy phu thê hai người như vậy, Vệ mỗ cũng rất ngưỡng mộ. Nay công chúa cũng không tiện lên đường trở về, tướng quân cũng nên lưu lại chăm sóc công chúa an thai một thời gian, Lễ bộ đã dọn dẹp sạch sẽ phủ trạch để choVương gia tạm thời ở lại, tối nay Vương gia dẫn công chúa vào đó ở, về phần bổ sung đại điển... Đợi đến lúc hai vị quay về Bắc Cương, cử hành cũng không muộn.”

Vị kim khoa Trạng nguyên Đại Ngụy này, mặc dù thường ngày lạnh như băng, nhưng chỉ cần hắn nguyện ý thì miệng phun ra hoa sen, lời nói văn vẻ, thật đúng là rường cột trong quan trường Đại Ngụy.

Mắt thấy Hưu Đồ Hoành nghe xong lời nói giảng hòa này, khuôn mặt âm trầm cũng hơi giãn ra, không khí trong đình lúc này mới có chút dễ thở.

Trong vườn có rất nhiều loại hoa đang nở vô cùng xinh đẹp. Thái phó miễn cưỡng đứng dậy, nhìn về phía công chúa Vĩnh An, nói với nàng: “Nhiều ngày nay thần bận rộn công vụ, không thể thưởng thức mấy loại hoa mới trong vườn, chẳng biết có thể mời công chúa dẫn đường, dẫn vi thần đithưởng thức một lúc không?”

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết Thái phó cố ý dành không gian riêng cho hoàng tỷ và Vương gia, để họ có thể nói ra hết những uất ức biệt ly, mới có thể để hoàng tỷ và hắn ta trở về, tránh cho hoàng tỷ lại phải chịu sự giận dữ của Vương gia, đóng cửa phủ lại âm thầm làm nhục. Vì thế liền vui vẻ đứng dậy, khẽ gật đầu, sau khi nói lời tạm biệt với Vương gia và Bát hoàng tỷ, thì cùng với Thái phó đi ra khỏi đình, đi tới bên hồ.

Trước khi rời đi, Niếp Thanh Lân lo lắng quay đầu lại nhìn, thì nhìn thấy vị tướng quân kia đứng lên, dáng người to lớn bao bọc lấy thân thể suy nhược của hoàng tỷ, cũng không biết là đang cúi đầu nói cái gì.

Nàng giương mắt nhìn người nam tử phía trước, thân ảnh cao lớn hai tay bắt chéo vững vàng đi ở trước mặt. Lúc đến bên hồ, ánh mặt trời chiếu thẳng, mặt hồ trong vắt, ánh sáng lay động, thỉnh thoảng có những chú chim bói cá bay qua. Mà ở góc hồ bên kia, là một khu rừng trúc rậm rạp, cành lá cao ngất lóe ra ánh sáng, tỏa ra hương trúc khiến người ta dễ chịu. Thái phó cả đường đi không nói gì đột nhiên dừng bước, khẽ quay đầu, hỏi với bé con đang nhắm mắt theo đuôi phía sau: “không biết vi thần có may mắn, có thể mời công chúa vào rừng trúc cùng nhau thưởng thức âm thanh vi vu của gió hay không?”

Vĩnh An đưa mắt nhìn thần sắc Thái phó, gật gật đầu, cung nữ và thái giám tất cả đứng chờ ở ngoài rừng, đợi đến lúc nàng đi vào trong rừng trúc thìphát hiện có một căn nhà trúc. Bên trong có một cái chiếc giường đá bằng ngọc, bên dưới giường có đốt than làm ấm, bên cạnh là lu nước trong vắt, chỉ cần múc một muôi tưới vào trên giường thì nó sẽ tự bốc hơi lên, nằm ở trên này sẽ ngửi được mùi hương trúc, lỗ chân lông sẽ đều giãn nở ra.

Đây là một ý tưởng của tiên đế, trong cung chỗ nào cũng đều rất hưởng thụ. Lúc này trong nhà trúc không đốt lửa, thật ra cảm thấy rất mát mẻ.

Thái phó ngồi trên giường ngọc, hơi nghiêng thân thể, cất tiếng hỏi: “Thần gần đây đọc tấu sớ quá nhiều, ánh mắt có chút không tốt, không nhìn thấy rõ chữ công chúa viết trên bánh là chữ gì? Mời công chúa chịu vất vả một lần, mở miệng nói cho thần biết.”

Vĩnh An công chúa nhìn mắt phượng của Thái phó đại nhân híp lại, khẽ vén váy ngồi xuống bên cạnh Thái phó, đôi môi đỏ mọng khẽ hé: “Vĩnh An biết sai rồi...” nói xong khẽ cắn đôi môi anh đào, lẳng lặng nhìn Thái phó đại nhân.

Đôi môi Thái phó mím chặt, nhìn bé con đang ngồi bên cạnh thẹn thùng, nhưng tâm lại lạnh giống như chiếc giường bằng ngọc này. hắn là thiếu niên đắc chí, cả đời số lần bị chèn ép có thể đếm được trên đầu ngón tay. Cho dù năm đó bị hôn quân cách chức tống ra biên ải, nhưng chỉ cần uống mộtchén rượu mạnh thì mọi buồn phiền đều có thể thản nhiên giải trừ.

Sao hôm nay lại rơi vào tình cảnh thế nào? Chẳng qua là lúc trước khi mới gặp tiểu Hoàng đế bơ vơ đáng thương này, bi thảm không chỗ nương tựa, nên mới động lòng trắc ẩn, không nghĩ rằng gặp phải một con sói cao thủ trong cung, từng bước lừa gạt mình đến tình cảnh thế này, ngược lại bé con này ngay cả nửa câu thật lòng cũng không nói ra được...

Lập tức lạnh nhạt nói: “Công chúa luôn như thế, lúc cần dùng đến vi thần thì khom lưng nịnh hót, lúc không cần dùng đến thì nhẹ nhàng vứt sang mộtbên. Có phải công chúa cảm thấy vi thần khoan dung độ lượng, sẽ dễ dàng tha thứ cho những việc làm của công chúa hay không?”

Niếp Thanh Lân nghe vậy cười khổ: “Thái phó vì sao nói mình ủy khuất như vậy? Người dám làm những việc như thế, chỉ sợ đã không còn sống trênđời. Vĩnh An vẫn luôn kính sợ Thái phó, cho tới bây giờ đều làm việc theo lời Thái phó, nhưng lửa giận của Thái phó luôn đột nhiên xuất hiện, vì vậy nên Vĩnh An không biết nên làm thế nào...”

Thái phó chậm rãi nói: “Có thể khiến công chúa mở miệng nhận sai thật ra không dễ, không biết công chúa lại đang muốn sai khiến vi thần làm gì?”

Niếp Thanh Lân nhìn Thái phó trong lòng biết cơn tức của hắn vẫn chưa tiêu tán, nhưng lúc này không nói, sợ là quá trễ, chỉ có thể nói nhỏ: “Vĩnh An vẫn không yên lòng về tỷ tỷ, không biết Thái phó có thể phái cao thủ vào trong phủ không, lúc nào cũng có thể bảo vệ tỷ tỷ?”

Thái phó không nói gì, chỉ chậm rãi cởi bỏ đai lưng y bào của mình, lộ ra lồng ngực cường tráng bên trong, sau đó lẳng lặng nhìn Niếp Thanh Lân. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Niếp Thanh Lân đỏ lên, trong lòng cũng có chút mệt mỏi. Đây cũng là đòi hỏi thù lao, phải cẩn thận thanh toán, Thái phó đại nhân có bao giờ chịu thua thiệt.

Nhưng đợi khi nàng ngượng ngùng đi tới, cắn răng chủ động hôn lên đôi môi kia, lại nghe thấy nam nhân kia trầm thấp nói: “Công chúa lo lắng tỷ tỷ, nhưng vi thần cũng thông cảm với Vương gia kia. hắn và vi thần đều là người trong quân, hành vi không được tao nhã lắm, không biết làm thế nào để yêu thương nhẹ nhàng dỗ dành công chúa, được cái là rất thật lòng, mặc dù không để lộ ra ngoài. Nhưng rồi cũng chỉ bị tùy ý vứt bỏ trên mặt đất, như một con thú kiểng mà thôi...”

nói xong, đẩy thật mạnh Niếp Thanh Lân lên giường ngọc, đứng dậy một mình rời khỏi căn nhà trúc.

Niếp Thanh Lân từ từ đứng dậy, khẽ cười khổ, thì ra là do mình hiểu sai ý, nhưng đệ nhất mỹ nam Đại Ngụy y phục khẽ cởi, thật sự sẽ không khiến người khác hiểu lầm sao? Chẳng qua là lần này, Thái phó tức giận hình như không giống những lần trước, cho dù dỗ thế nào cũng không dỗ được...

Đợi đến lúc nàng chậm rãi đi ra khỏi nhà trúc, bóng dáng của Thái phó đã không thấy đâu. Chỉ có đoàn người Đan ma ma đứng chờ bên ngoài rừng trúc. Lúc trở lại Phượng Sồ cung, Thiệu Dương công chúa đã theo Hưu Đồ Hoành rời cung, nàng lại tiếp tục một mình cô đơn trong cung.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT