Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 74

Đan ma ma rất nhanh liền dẫn người lui sang một bên, Niếp Thanh Lân được đặt lên trên đệm mềm, lặng im không nói gì, nhưng sắc mặt cũng hơi trầm xuống.

Cái chuyện tằng tịu lộ da lộ thịt giữa ban ngày thật khiến người ta vô cùng khó chịu, Thái phó... thật là rất quá đáng!

Nhưng Vệ Lãnh Hầu kia cũng không lưu tâm, đứng ở trước mặt Niếp Thanh Lân cởi từng lớp y phục, rất nhanh đã cởi xong áo bào làm lộ ra thân thể cường tráng, mặc dù cơ thể này đã từng lõa lồ trước mặt Niếp Thanh Lân rất nhiều lần, nhưng nàng vẫn không thể coi như không có gì mà nhìn thẳng vào nó, chỉ có thể hơi cúi đầu nói: “Cái việc buông thả tằng tịu với nhau thế này... thứ cho trẫm không thể nghe theo...”

Thái phó cũng không lên tiếng, chỉ chậm rãi cởi thắt lưng, sau đó ném sang một bên, liếc nàng một cái.

Niếp Thanh Lân cũng vừa ngượng ngùng lại vừa cực kỳ tức giận, liền nằm xuống đệm mềm, buồn bã nói: “Động tác của Thái phó nhanh lên một chút, đừng có để ý đến việc những việc vô dụng, chỉ cần để ý tới việc nhanh chóng thoải mái là được. Đừng khiến cho quần thần nghi kỵ vì sao trẫm rời đilâu như vậy...”

Lời còn chưa dứt, trả lời cho câu nói của nàng chính là tiếng bọt nước phù phù văng khắp nơi, Vệ Hầu đã tung người nhảy một cái vào trong đầm nước sau lưng...

Long Châu Tử cả kinh, nàng rõ ràng nhớ rõ Thái phó không biết bơi, nước trong đầm này rất sâu, nàng nhớ khi nàng tám tuổi đã từng đến hành cung, mẫu phi dặn nàng không được tới gần chỗ này để tránh ngã xuống nước.

Nàng sợ tới mức lập tức đứng dậy, khẩn trương nhìn mặt nước trống không, xoay người đang muốn gọi người, đột nhiên có người trồi lên khỏi mặt nước, Vệ Lãnh Hầu đạp nước đi lên, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn đang hốt hoảng của Niếp Thanh Lân ánh mắt liền mềm xuống, đôi môi mỏng hé mở khẽ mỉm cười với nàng.

“Vi thần nghe theo lời hoàng thượng, nhanh chóng nhảy vào nước cho thoải mái, ngược lại vẻ mặt của Hoàng thượng sao lại thất vọng như vậy? Hay là...”

Niếp Thanh Lân nghĩ đến hành động càn rỡ của mình lúc nãy, nhất thời sắc mặt ửng đỏ, thật sự rất xấu hổ!

Vệ Lãnh Hầu nhìn hai má giai nhân ửng đỏ, vừa cười vừa nói: “Nước trong đầm này là nước của ôn tuyền trên núi sau khi nguội bớt mà thành, nước ấm vừa đủ, thật ra rất thích hợp để ngắm nhìn một phen, hoàng thượng có muốn cùng vi thần ngắm cảnh một vòng không?”

Niếp Thanh Lân nhìn hắn giống như một con cá đang bơi, cố gắng bình ổn trái tim đang đập loạn: “không phải Thái phó nói ngài không biết bơi sao, sao hôm nay lại đột nhiên giống như cá gặp nước vậy?”

Vệ Lãnh Hầu không nói gì, chậm rãi tới gần bờ sông, đột nhiên kéo mắt cá chân của Long Châu đang đứng trên bờ, liền dùng lực, kéo nàng vào trong đầm nước.

“A aaaaa...” Niếp Thanh Lân bất ngờ không kịp đề phòng, ngã vào trong nước, may là Vệ Lãnh Hầu kịp thời ôm lấy mới không bị uống quá nhiều nước.

“Trước đó vài ngày, lúc đó thần và Thánh Thượng chưa gặp lại, mỗi đêm nhân lúc rảnh rỗi liền đi đến ven hồ Yến tử ở ngoài kinh thành học bơi lội. Liên tiếp bơi lội thỏa thích mười mấy ngày, phát hiện ra việc học bơi cũng không dễ như thần tưởng tượng, nhưng chỉ cần vượt qua được khó khăn trong lòng hết thảy đều có thể vượt qua...”

Tuy nhiên Vệ Lãnh Hầu cũng không nói ra rằng hơn mười ngày kia là đều là những ngày đau khổ nhất của hắn, mỗi lần nhớ đến lời cự tuyệt lạnh lùng của Niếp Thanh Lân, trong lòng đều nóng như lửa đốt, ban ngày sau khi xử lý xong công sự, ban đêm chính là thời gian mà nội tâm và lòng tự trọng đánh nhau kịch liệt nhất.

hắn là Vệ Lãnh Hầu, sao có thể vì trong lòng một nữ tử không có mình mà trở nên khom lưng uốn gối, giống như một tên ăn mày đi xin ăn mà khôngnhận được một tấm chân tình? Mỗi khi lòng dạ cứng rắn nhắc nhở bản thân mình quẳng tiểu nữ tử vô tình kia sang một bên, nhưng vẫn không thể tự khống chế được đôi chân của mình, lúc đúng trước cửa cung, đi vài bước về hướng cung Phượng Sồ, rồi lại dừng lại bước chân.

Cuối cùng sai thị vệ dắt một con ngựa tới, đi đến hồ Yến Tử bên ngoài kinh thành, nhảy vào trong hồ Yến Tử, đắm chìm dưới ánh trăng.

Lúc đầu tay chân còn luống cuống, liên tục bị sặc nước, cuối cùng cũng năm bắt được những điểm mấu chốt bắt đầu học bơi lội, thậy ra thì cũng không tốn quá nhiều thời gian, trong trí nhớ lúc còn nhỏ thì khó khăn như vậy nhưng sau khi trưởng thành thì dễ dàng vượt qua hơn nhiều. Lần gặp nạn ở Lễ huyện đã giúp hắn nhận thức được rằng việc sợ nước có thể trở thành nhược điểm chí mạng của mình, nhưng chỉ cần hắn cố gắng, cho dù việc sợ nước phát ra từ trong nội tâm thì cuối cùng hắn cũng có thể vượt qua.

Nhưng nghĩ đến việc phải vượt qua hồ nước kia, thì cánh tay lại trở nên không hề có sức... Khi đầu óc trống rỗng, thân thể trôi nổi trên mặt nước, thìnhững ngôi sao sáng trên trời chậm rãi hiện lên, nhắm mắt lại liền hiện lên cái miệng với nụ cười ranh mãnh, đôi mắt to linh động trong sáng...

Nên làm như thế nào mới có thể trừ bỏ được nhược điểm này? Thái phó đại nhân không có gì không làm được, cũng chỉ có thể đắm chìm trong đó. không có cách nào khả thi.

Dày vò khó nhịn mười ngày, lửa giận ngập trời của Vệ Lãnh Hầu cũng dần dần được tiêu trừ, người vốn khó động tâm như hắn lại yêu phải một người vô tâm vô phế, đứng là báo ứng mà.

Nhưng nếu cứ để nàng dễ dàng thoát khỏi mười đầu ngón tay của hắn, thì hắn đâu còn là Định quốc hầu oai phong nữa.

Vì vậy khi tâm tình Thái phó có thể bình ổn giống như nước trong hồ Yến tử, hắn mới có thể bình tĩnh đứng ở trên cầu, nhìn giai nhân kia cúi mặt xuống, hờ hững không nhìn đi qua trước mặt mình, lấy ngọc đào ra, đeo lên cái cổ trắng của người đang kháng cự kia, một lần nữa bày tỏ với giai nhân kháng cự mình, hít sâu một hơi, bình tĩnh không dao động nói ra một câu “không sao”...

Cho dù không động lòng thì thế nào? Kể từ khi nàng đã thành điểm yếu của hắn, sao có thể không bỏ sức để nắm chắc nàng trong tay cơ chứ?

Tuy rằng như vậy nhưng cũng rất khó để mở miệng nói với mọi người, nếu cô bé trong lòng biết, thì điều hắn nhận được chắc cũng chỉ là một nụ cười khẽ không quan tâm của nàng mà thôi? Nghĩ tới đây, hắn càng thu chặt cánh tay, ôm bé con trong ngực kia thật chặt, dùng môi lưỡi đói khát lo lắng đi càn quét mỗi tấc mềm mại.

Nước trong đầm trong suốt bồng bềnh, nam nhân to lớn dẫm lên hòn đá bên bờ đầm nhẹ nhàng đặt bé con ở bên bờ đầm, môi lưỡi nóng bỏng dọc theo cổ áo màu vàng đi vào bên trong, một đường truy đuổi từ trên gương mặt trắng nõn đi xuống viên trân châu, chuẩn bị tìm tòi nghiên cứu khu vườn bí mật bên dưới tầng tầng vải vóc...

Đúng lúc này, bên kia đầm nước, gần chỗ khe núi đột nhiên truyền đến tiếng va chạm bên trong bụi cỏ.

Vệ Lãnh Hầu lập tức nghe thấy được. Ngay tức khắc dùng thân thể bảo vệ Niếp Thanh Lân, cầm lấy chùy thủ ở trong đống y phục đặt bên bờ đầm, phi thẳng về hướng bụi cỏ phát ra âm thanh.

Chỉ nghe thấy trong bụi cỏ truyền đến tiếng kêu thảm của một nữ tử.

Khi Vệ Lãnh Hầu phủ thêm áo choàng cho Hoàng thượng mới lớn tiếng gọi các thị vệ bên bao vây bên ngoài tới, vượt qua đầm nước, từ bên trong bụi cỏ lôi ra một nữ tử bị chùy thủ đâm trúng bả vai.

Niếp Thanh Lân chăm chú nhìn, đây... cái người bị thương này, gương mặt đau đớn hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Vệ Lãnh Hầu không phải là tiểu biểu cô Trầm Hồng Nhi của nàng sao?

thì ra Trầm Hồng Nhi này cũng rất thích vui chơi, mấy ngày vừa rồi lúc nào cũng phải làm theo phong thái của các quý nữ vấn kiểu Vân tấn thật sựkhông thể chịu nổi, hôm nay hoàng thượng dẫn theo các thần tử đi luyện bắn, cũng không cho dẫn theo nữ quyến. Hôm qua nàng dẫn mẫu thân đitản bộ, trên đường đi tình cờ phát hiện ra đầm nước này, nước sạch trong suốt, là một chỗ rất tốt để bơi lội, chính vì vậy thừa dịp đường tỷ nghỉ ngơi, mẫu thân cũng đi ngủ, liền len lén chạy ra ngoài, tới đây vui chơi một lúc.

không nghĩ rằng, vừa mới cởi y phục, liền nghe thấy có tiếng vó ngựa, sợ tới mức nàng vội vã cầm y phục chạy vào bụi cỏ trong khe núi bên cạnh đầm nước.

Vốn nghĩ rằng là vài vị quý nhân trong hành cung tới giải sầu, tuyệt đối sẽ không để ý bơi đến đến khe núi bên này, không ngờ rằng, lại bơi đến đây.

Ở trong bụi cỏ trốn một lúc, nàng ngước mắt nhìn qua những khe hở của bụi cỏ thì nhìn thấy thiếu niên mặc long bào... giống hệt người đã từng tưởng tượng trong trí nhớ. Hôm đó lúc nhìn Vĩnh An công chúa, đã kìm lòng không đặng ở trên mặt công chúa tìm kiếm một vài điểm của hoàng thượng, hôm nay vừa nhìn thấy người thật, vẫn là không nhịn được tâm thần rung động...

Nhưng... Vệ tặc kia lại kéo hoàng thượng vào trong đầm, sau đó lại... đè lên hoàng thượng mạnh mẽ hôn!

Cháu của mình, Lục gia thật ra không nói gì, nhưng chắc hẳn Hoàng đế ở trong cung hẳn là vô cùng tủi nhục! Nghĩ tới đây, khí chất anh hùng can đảm trong người Trầm Hồng Nhi lập tức tăng lên, ở trong bụi cỏ nhặt một hòn đá to, chuẩn bị len lén bơi qua, đánh ngất tên dâm tặc kia, giải cứu hoàng thượng đang phải chịu nhục, những không hề nghĩ đến, thân thủ của Vệ tặc kia lại tốt như vậy, chỉ giương tay lên, nàng liền cảm thấy bả vai mình vô cùng đau nhức. Liền kêu lên.

“Vệ... Vệ tặc lớn mật, dám làm nhục thân thể vạn kim của hoàng thượng, miệng của Thánh thượng há có thể để cho người thô bạo như ngươi đụng chạm!” Mặc dù vết thương rất đau, vẫn đang quỳ ở trên mặt đất, nhưng Trầm Hồng Nhi vẫn đánh bạo mạnh mẽ lên án tặc tử khinh bạc Thánh thượng.

đã lâu không người nào dám đứng trước mặt trách cứ Vệ hầu như vậy, huống chi là còn là một nữ tử ngốc ngếch biết được bí mật không nên biết, mắt phượng của Thái phó đại nhân nhíu lại, nhất thời nổi lên sát ý. Niếp Thanh Lân che kín áo choàng ngồi ở trên đệm mềm ánh mắt rưng rưng, vẫn đang nhìn chằm chằm tiểu cô nương kia, trong lòng cũng cuống cuồng, nàng biết nếu như mình không nghĩ ra biện pháp vẹn toàn... Bờ đầm này chính là nơi táng thân của nàng ấy, nhưng nên làm thế nào để cứu Lục tiểu biểu cô này đây...

“đã bị thương thì thành thật ngậm miệng lại, mới vừa rồi trẫm vô ý bơi bị sặc nước, Thái phó giúp trẫm thổi khí, sao đến miệng ngươi lại nói ra những lời không chịu nổi như vậy? thật may là Thái phó không so đo với ngươi, còn không nhận lỗi với Thái phó!”

Trầm Hồng Nhi bị tiểu Long Châu cố ý hạ giọng trách mắng, sợ hãi thu hồi nước mắt, kinh sợ nhìn Thái phó và hoàng thượng, nghi ngờ trong lòng mình thật sự nghĩ sai rồi.

“Trẫm thấy hoàng muội Vĩnh An công chúa rất thích nàng, không bằng nàng tới làm bạn với công chúa tiện thể dưỡng thương luôn, tránh để cho Thục phi nhìn thấy, lại nói những lời khó nghe, ý Thái phó thế nào?” Niếp Thanh Lân hỏi.

Sao Vệ Lãnh Hầu lại không nghe ra ý của nàng trong lời nói chứ, mặt mày lạnh tanh nhìn Trầm Hồng Nhi đang chật vật quỳ trên mặt đất, im lặng hồi lâu mới nói: “Nếu Hoàng thượng đã mở miệng nói chuyện, thần đương nhiên phải nghe theo, mới vừa rồi cho là có mãnh thú ẩn nấp trong bụi cỏ, sợ thánh thượng bị thương, nên đã không may ngộ thương đến tiểu thư Trầm gia, xin hãy thứ lỗi...” Sau khi lạnh nhạt nói xong một tràng dài, Thái phó liền lệnh cho thị nữ dưới trướng Đan ma ma dẫn Trầm Hồng Nhi kia về giam lỏng chữa thương ở hành cung trước.

“Nếu nàng cảm thấy vị Trầm tiểu thư này thú vị, vậy thì nàng ấy không cần phải hồi phủ nữa, sau khi thương tích lành thì trực tiếp đưa về cung giao cho các ma ma dạy dỗ đi.”

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết ý tứ của Thái phó là muốn trực tiếp đưa nàng ấy hậu cung, trong lòng thầm thở dài, còn chưa kịp nghĩ cách nào để đưa vị Trầm cô nương này rời khỏi hoàng cung, không nghĩ rằng vị tiểu thư này lại như một con bướm nhỏ ngu ngốc trực tiếp bay vào hố lửa.

“Thái phó muốn trẫm tiếp tục ngồi trên hoàng vị bao lâu nữa đây?” Nghĩ tới đây, Niếp Thanh Lân ôm kéo áo choàng mở miệng hỏi.

Thái phó cũng mặc quần áo vào, ngồi bên cạnh Niếp Thanh Lân: “Thần muốn dẫn binh thảo phạt Nam Cương. Trước đó, thần hi vọng Thánh thượng có thể ổn định triều cương, để thần có thể an tâm đi bình định loạn quân phía Nam.”

Niếp Thanh Lân nghe xong trợn tròn mắt, những ưu sầu trong lòng lập tức biến mất.

Nam Cương Vương kiêu ngạo, hiện tại đang có ý định muốn vượt ranh giới với Đại Ngụy. Binh lính Hung Nô điêu ngoa, nhưng lại tác chiến bằng đường bộ, nhưng đánh dẹp Nam Cương nhất định phải vẫn dụng chiến thuyền để thủy chiến. Đây không phải là thế mạnh của Vệ Hầu mà cũng không phải là thế mạnh của quân đội Đại Ngụy!

“sự tình trọng đại như vậy, Vệ khanh có nắm chắc mười phần...”

“Thần cũng không nắm chắc, lần này chắc phải đi rất lâu.” Thái phó nhàn nhạt nói, “Man binh có sở trường về thủy chiến, Nam Cương lại thông thạo thuật dùng cổ độc, thân là tướng sĩ, sao dám nói mình có thể toàn thân trở về? Tâm tư của thần rất ích kỷ, nếu tâm đã đặt trên người thánh thượng, mỗi lần nghĩ đến việc chết trên sa trường, Thánh thượng lại bị Cát tặc kia bắt đi, trong lòng nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể hóa thành ác quỷ ở sau lưng bảo vệ bệ hạ, giết chết những người muốn thân cận với hoàng thượng.” Lời nói hoang đường như vậy, hết lần này tới lần khác đều nói mộtcách nghiêm chỉnh như vậy, khiến lỗ chân lông trên người Niếp Thanh Lân đều dựng hết lên.

Mắt phượng của Thái phó đại nhân cụp xuống, nhìn cô bé con trước người, kéo nàng vào trong ngực ôm chặt lấy nàng: “Chẳng qua là nếu thần thậtsự tử trận, chỉ sợ là trong lòng hoàng thượng sẽ cảm thấy vô cùng vui vẻ? Thiếu đi thần, có lẽ những ngày tháng sau này của Thánh thượng sẽ tốt hơn không ít?”

Niếp Thanh Lân ngước mắt nhìn nam nhân đang ôm mình, những chế giễu thường ngày đột nhiên không hề xuất hiện.

Ngày ấy lúc bình định quân phản loạn ở dưới thành trì, nàng mặc dù không được chứng kiến nhưng lại được nghe Nguyễn công công miêu tả sinh động như thật, đó là chính là thế giới của thiết huyết nam nhi, là tinh kỳ tung bay trong gió. Theo như lời Vệ Lãnh Hầu thì không có vẻ gì là nói đùa, một khi chính thức khai chiến với Nam Cương, kết quả thế nào cũng có thể xảy ra, nhưng trận chiến này lại không thể tránh được!

Có Cát Thanh Viễn đứng giữa xúi giục, Vương của Nam Cương dã tâm bừng bừng sao có thể thỏa mãn với vùng phía Nam Trường Giang? Nếu Vệ Lãnh Hầu bại trận... thì, chuyện nàng bị Cát Thanh Viễn làm nhục chỉ là chuyện nhỏ, chỉ sợ phía Bắc nhất định sẽ loạn, vùng đất Trung Nguyên sẽ khôngđược yên bình nữa...

“Điều Thái phó lo lắng trong lòng trẫm hiểu rõ, về sau sẽ không để những chuyện trong hậu cung gây phiền nhiễu đến Thái phó nữa...”

Thái phó không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm Niếp Thanh Lân, đôi môi mỏng nhẹ nhàng nói: “Trứng gà, sinh cho ta một hài tử đi...”

Niếp Thanh Lân ngước mắt nhìn Thái phó, nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu rồi mới nói: “Nếu Thái phó thật sự vì nước hy sinh thân mình, trẫm nguyện ý vì trung thần trung liệt của Đại Ngụy lưu lại cốt nhục kéo dài hương khói.”

Thái phó nghe vậy, ngón tay thon dài như con rắn nhỏ quấn lấy cổ tiểu Long Châu một lúc lâu, không biết là muốn thưởng thức da thịt mềm mại kia hay là muốn một phát bẻ gãy nó..

Buổi đêm hôm đó, cơ quan trên chiếc giường lớn nào đó được mở ra phát huy đầy đủ công dụng. Cày ruộng tưới nước, đủ mọi chiêu thức, lắc lư giống như cưỡi ngựa.

Sóng gió dữ dội như vậy nhưng Thái phó đại nhân không hề bị chóng mặt, tinh thần hưng phấn lăn qua lăn lại chừng bốn lần, thấy Trứng gà đáng thương kêu khàn cả giọng, lúc này mới dừng cơ quan lại, đứng ở dưới giường hung hăng yêu một phen.

Đến tận sáng sớm ngày hôm sau mới chính thức dừng mây mưa, giường đã ướt sũng một mảnh, đóa hoa xinh đẹp kia thì mệt đến mức mắt không thể mở nổi, được Thái phó ôm vào trong ngực, miệng đối miệng đút nước trà, sau đó lại được ôm đến một cái giường khô ráo, dựa vào ngực Thái phó ngủ thiếp đi.

Thái phó thì không có lòng dạ nào để ngủ, cúi đầu nhìn gương mặt bé con đầy mồ hôi. Những lời Long Châu tử nói lúc sáng cực kỳ nghiêm túc, nếu hắn thật sự tử trận, sẽ ban ân cho hắn một hài tử.

Cho dù vừa rồi mình cố gắng ‘tưới nước’, nhưng chỉ sợ Long Châu tử cũng khó có thể thụ thai. Nghĩ đến lời nói của thần y lúc chẩn mạch cho Long Châu tử vài ngày trước đó: “Vì sao mạch tượng của tiểu thư lại loạn như thế? Gần đây lại uống thuốc lộn xộn, nhưng đó cũng chỉ là một phần, chính là từ lúc còn bé thể chất của tiểu thư đã bị tổn thương do dùng nhiều loại thuốc cấm, nay khí huyết lại loạn như vậy nên rất khó để mang thai. Chỉ sợ trong tương lai không thể có con...”

Nghe được lời nói đó hắn giận tím mặt, nhưng thần y cũng sẽ không nói dối, tuyệt đối sẽ không nói chuyện tào lao.

Chẳng lẽ, mình và Trứng gà không thể có một hài tử huyết mạch tương liên sao?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT