Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 75

Ngày hôm sau, tuy Niếp Thanh Lân bị Thái phó dũng mãnh yêu cầu khiến toàn thân mệt mỏi nhưng trong lòng có chuyện, cuối cùng cố mở mắt. Thái phó đã đi từ sáng sớm, cũng không biết là đi làm cái gì. Nhưng lúc sắp đi, hắn dặn Đan ma ma hầu hạ công chúa tắm rửa, ăn một chút đồ ăn sáng mà phòng bếp nhỏ đặc biệt làm.

Trình độ hầu hạ của Đan ma ma ngày càng tăng, không đợi Niếp Thanh Lân rời giường đã sớm chuẩn bị xong thùng gỗ sạch để tắm, phía dưới lấy than, sau khi đun nóng lại rút chậu than ra, đảm bảo khi Niếp Thanh Lân tỉnh lại có thể được ngâm nước nóng.

Nước trong thùng gỗ hơi đỏ, chắc là thần y kê đơn thuốc bồi bổ thân thể. Sau khi Niếp Thanh Lân ngâm, người đổ mồ hôi, lại có tinh thần hơn.

Trang điểm xong, nàng hỏi: “Bây giờ tiểu thư Trầm gia có khỏe không?”

Đan ma ma nói: “Bẩm chủ nhân, Thái phó đã lệnh cho thái y khám và băng bó cho Trầm tiểu thư, hiện giờ đang ở trong thiên điện.”

Niếp Thanh Lân nhẹ gật đầu lại hỏi: “Bên Thục phi nương nương nói sao?”

Đan ma ma cũng nói đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này Niếp Thanh Lân mới đứng dậy, đi về phía thiên điện coi trộm Trầm Hồng Nhi một chút.

thật đáng thương, hôm qua rút dao găm, tuy cầm máu kịp thời nhưng dù sao cũng bị thương gân cốt, cánh tay treo lên, sắc mặt tái nhợt nằm ở trêngiường, nhìn thấy Vĩnh An công chúa, chưa kịp thỉnh an đôi mắt đã đỏ lên: “Công chúa…”

Niếp Thanh Lân vội vàng đi đến, ngồi trên ghế mềm Đan ma ma lấy tới, nhẹ nhàng đè Trầm Hồng Nhi đang muốn đứng lên, nói: “đang bị thương, không cần phải tuân theo lễ, cứ nằm nói chuyện.”

Tuy Trầm Hồng Nhi bị gửi nuôi ở Trầm phủ, nhưng từ nhỏ được thím yêu thương, sao chịu nổi đau đớn thấu xương do dao cắt. Dù đã bôi thuốc cũng đau, một đêm chưa ngủ, nhưng càng nghĩ đến cảnh ở đầm nước càng cảm thấy kỳ lạ.

rõ ràng là Thái phó dọa kéo Hoàng thượng xuống nước, sao sau đó còn gặm cổ Hoàng thượng? Tất nhiên là Vệ tặc thèm thuồng hoàng thượng tuấn tú, ở nơi không người muốn khinh bạc Hoàng đế, nhưng chẳng hiểu sao Hoàng thượng lại che chở Vệ tặc kia?

Trằn trọc như vậy một đêm, thấy Vĩnh An công chúa có cùng dung mạo với Hoàng đế, nàng vội vàng muốn nói với công chúa về khốn cảnh của Hoàng đế.

Niếp Thanh Lân cười, bảo Đan ma ma và cung nữ lui ra khỏi phòng, sau đó Trầm Hồng Nhi phát hiện ra mình không biết mở miệng nói thế nào, nói sựthật ca ca của công chúa bị nam nhân vô sỉ khinh bạc.

Ngàn vạn lời bị ngăn trong cái miệng nhỏ, cuối cùng bi phẫn nói một câu: “Công chúa… Hoàng thượng thật khổ!”

Niếp Thanh Lân cười thở dài: “Hoàng huynh có khổ hay không, Bản cung không biết, nhưng giờ thấy Trầm cô nương gầy như vậy, Bản cung lại đau lòng.”

Trầm Hồng Nhi nghe xong quýnh lên, nghĩ công chúa không hiểu, đang định nói thì bị công chúa giơ tay chặn lại, sau đó chậm rãi nói: “cô nương cũng biết, ngươi không phải đang ở trong Trầm phủ mà là trong cung. Trong thâm cung từ chủ nhân đến nô tài đều có nỗi khổ riêng, Lục ca Trầm gia và Đường tỷ của ngươi cũng từ đi ra từ trong cung, chắc hẳn hai vị đấy càng biết rõ. Thế nhưng có nỗi khổ có thể kéo bạn tri kỉ để thổ lộ, cởi bỏ nôn nóng trong lòng, có nỗi khổ lại đặt trong lòng, bởi vì nếu nói ra thì sẽ tan cửa nát nhà, dẫn tới tai họa cho người thân, càng có khả năng làm cho triều đình hỗn loạn, trăm họ lầm than. Hoàng huynh có thể chịu được, không biết Trầm cô nương có phải là người như vậy không?”

Trầm Hồng Nhi nhìn công chúa đang mỉm cười, cảm thấy tuy nàng ấy bằng mình, nhưng khí chất trầm ổn này lại sâu sắc trước tuổi.

Trong lúc nhất thời bị lời nói nhẹ nhàng làm cho chấn động không thể thốt lên lời.

“Thái phó rất coi trọng muội muội, hi vọng Hoàng thượng có thể lập muội làm hậu, muội muội có muốn không?”

Nghe xong, hai má tái nhợt của Trầm Hồng Nhi lại nổi lên hai rặng mây đỏ: “Hồng Nhi không dám yêu cầu xa vời vị trí Hoàng hậu, cho dù có làm cung tần nho nhỏ phục vụ Hoàng đế thì đấy đã là phúc phận vô cùng lớn của Hồng Nhi rồi…” nói xong cúi đầu xuống, thẹn thùng giống như mộng thành sựthật, được gả cho phu quân.

Vốn Niếp Thanh Lân tưởng rằng nàng ấy thấy mình với Thái phó ở mép nước thì tỉnh ngộ, hiểu được Hoàng đế không chỉ phế mà còn dây dưa với nam nhân, trong lòng sẽ sinh ra sợ hãi. không ngờ mình vừa hỏi lại khiến Trầm Hồng Nhi lộ ra vẻ xuân tâm nảy mầm, một lòng muốn gả cho Hoàng thượng.

Thấy vậy, Niếp Thanh Lân cảm thấy gáy mình như trúng một dao, bối rối không biết làm thế nào, vội vàng nói lời thật, chuẩn bị cảnh tỉnh tiểu nữ tử không hiểu sự đời: “Nhưng mà… chắc muội cũng biết, hoàng huynh có chút bệnh, chỉ sợ trong tương lai chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, muội muội sẽchịu thiệt…”

Trầm Hồng Nhi đưa mắt lên nhìn, cực nghiêm túc nói: “Vì sao tỷ và đường tỷ của muội đều nói vậy, thánh thượng ốm yếu càng cần có người bên cạnh chăm sóc, sao có thể vì người sinh bệnh mà không cưới vợ? Hoàng đế nhã nhặn, nhìn qua là người đối xử ôn nhu với mọi người. Trong sách nói rất hay, chỉ cần có thể tôn trọng lẫn nhau, tương kính như tân thì đã là tốt nhất, sao có thể gọi là chịu thiệt được?”

Vĩnh An công chúa trịnh trọng gật nhẹ đầu, Trầm gia không hổ là gia tộc đại nho, gia giáo rất tốt. Trong lòng Niếp Thanh Lân khẳng định hai nàng xem không phải cùng một quyển sách. Nên không thể học Thái phó cầm hộp uyên ương bát hí dạy cho tiểu thư Trầm gia thuần lương được.

hiện giờ trong tình huống kế nào cũng không xong thế này, người không biết lại là người có phúc rồi.

đi ra từ gian phòng của Trầm tiểu thư, Niếp Thanh Lân lại cảm thấy trầm xuống, lần đầu nàng cảm thấy tình là một khoản nợ khó trả hết.

Vì buối chiều phải từ hành cung đến ngoại ô tế lễ lương thực được gieo, nàng phải trở về hành cung đổi lại long bào. Nhưng sau khi thay xong lại xoay tới xoay lui trước gương, cuối cùng trực tiếp hỏi cung nữ bị câm: “Ngươi nhìn trẫm có cảm giác rung động con tim không?”

Cung nữ bị câm nghiêm mặt không nói lời nào, nhìn thẳng khuôn mặt làm lòng người không yên của tiểu Hoàng đế, nhưng hành vi đùa giỡn cung nữ thế này lại bị Thái phó vừa mới vào nhìn thấy, trầm mặc gõ cửa: “Hôm nay mặt rồng thánh thượng tỏa sáng, thế thì không cần hỏi người, nên khởi giá rồi”

Lúc đi ra ngoài, Thái phó nghĩ thầm: Cần phải thanh lọc sách của Hoàng thượng rồi, gần đây trong sách lưu hành chuyện trượng phu đi xa, thê tử và thư sinh ở bên cạnh thông đồng, nhân tiện giữ mấy quyển thủ tiết tái giá. Có cần phái quan phủ dẹp tất cả các hiệu sách để không dạy hư nữ tử Đại Ngụy đàng hoàng? Thái phó âm trầm nghĩ.

Mùa xuân là lúc đám quý nhân trong cung ra ruộng đồng, bây giờ đã thay đổi rất nhiều, đồng lúa mạch trải dài trải dài trong gió tạo ra những sóng xanh rất đẹp, để cho người xem vui vẻ thoải mái, những bông hoa đã tách ra bên trong lá xanh, bông lúa mạch ngẩng cao đầu, hương thơm nhẹ lười biếng đón ánh mặt trời, khiến những người trồng không khỏi cảm thấy tự hào.

Lúc Niếp Thanh Lân đứng chỗ ruộng lúc trước Thái phó trồng, phát hiện ở đây đất tốt nên có thể thu hoạch được rồi.

Thái phó đại nhân tự mình xuống ruộng vung liềm, sau khi cắt một bó lớn lúa mạch thì gọi nô bộc tới đem lúa mạch giã tách vỏ, lại hái dưa leo, để đám quần thần tự do hái, hắn và Hoàng thượng về hành cung trước.

Trong tẩm cung của Vĩnh An công chúa tất nhiên có phòng bếp nhỏ, khi Thái phó qua đêm, lúc hai người đói bụng có thể làm đồ ăn khuya trong phòng bếp nhỏ.

Thái phó cảm giác dưa leo mình tự tay trồng ra không bị tay của những kẻ tầm thường kia nhiễm bẩn. Lại nghĩ tới cảnh tiểu Hoàng đế tự mình nấu cơm cho cẩu thái y ở thôn Hoa Khê, trong lòng không biết là có mùi gì, hôm nay nhất định phải nếm thử mỹ vị Trứng gà đích thân làm.

Vì vậy sau khi đã đến nhà bếp, cho những nô bộc tạp vụ kia lui ra: “Hôm nay thần muốn nếm thử tay nghề của công chúa, không biết có được không?”

Niếp Thanh Lân cảm thấy đây không phải việc khó, vui vẻ đồng ý, chỉ chỗ rau mới được rửa sạch nói: “Cung nữ không cắt, vậy phải làm thế nào?”

Thái phó liếc qua mười ngón tay ngọc của công chúa, cũng hiểu bàn tay trắng như ngọc cầm dao phay có hơi không ổn, mấy khi hai người ở trong phòng bếp nhỏ, không muốn gọi nô dịch tới phá hỏng không khí, vui vẻ cầm dao, khí phách chém thịt heo thành ba khối như chém đầu người

Thế nhưng Niếp Thanh Lân lại hơi nhíu mày nói: “Thái phó, không đúng, rau phải cắt thật nhỏ, thịt cũng hơi lớn rồi…”

“Thần không thích ăn khối nhỏ, lớn một chút mới đúng khẩu vị”, Có bao giờ Thái phó vào phòng bếp đâu, tất nhiên là lừa gạt cho xong. Vĩnh An công chúa nghe Thái phó nói vậy, cũng không ép, dựa vào kinh nghiệm lúc trước cho đồ ăn vào nồi, cho gia vị vào. Cảm thấy hơi mệt liền ra khỏi phòng bếp, ngồi bên cạnh Thái phó phẩm trà.

Đan ma ma vẫn đứng ở bên ngoài, nhìn khói đen ở phòng bếp cảm thấy không ổn, đi vào phòng bếp yên lặng đổ nồi sắt đã cháy đen rồi xin chỉ thị của hai vị chủ nhân đang uống trà: “Thức ăn trong nồi cháy rồi, hay là lại đi hái một ít dưa leo về?”

Niếp Thanh Lân cũng sững sờ, sao lại cháy rồi, trước kia không bao giờ có chuyện như vậy. lại nhìn sắc mặt không tốt của Thái phó, thấp giọng nói: “Bản cung cũng không biết tại sao đang tốt lại bị cháy, lại lãng phí mồ hôi Thái phó…”

Thái phó buông mắt xuống, không để ý xem binh thư trong tay hỏi: “Hay là nấu cơm không đúng người? Vì sao lúc thần gặp Hoàng thượng ở thôn Hoa Khê, Hoàng thượng có thể làm ra vài bàn đồ ăn ngon?”

Niếp Thanh Lân cảm thấy Thái phó quấy rối, nhưng cũng không thể nói ra đầu đuôi chuyện này, nhất thời nghẹn lời.

Đan ma ma nhìn không ổn, chỉ có thể nói với hai vị chủ nhân cực thông minh: “Phải có người canh lửa, công chúa và Thái phó đều ngồi trong sân đọc sách phẩm trà như không có việc gì thế này thì cho dù là bánh bằng sắt cũng bị nướng chảy thành hồ. Theo nô tài thấy, hai vị chủ nhân vung dao nồi sắt đều mệt mỏi, vẫn nên truyền cho ngự thiện phòng làm thì hơn.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT