Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 80

“Thần Khâu Minh Nghiên bái kiến Hoàng hậu nương nương, Vĩnh An công chúa.” Sau khi hành lễ Khâu đại nhân đứng thẳng sống lưng, khuôn mặt cố kiềm chế nói tiếp: “Các nương nương hậu cung xem hí khúc để giết thời gian vốn không đến lượt vi thần nói, nhưng Lê viên cách đại điện rất gần, nương nương nghe hí khúc, nhóm các lão tiền triều cũng nghe hí khúc theo cả một buổi sáng. hiện giờ Thái phó đang ở tiền tuyến, nương nương ở trong hậu cung ca múa mừng cảnh thái bình, e là… không ổn đâu.”

Tiểu Trầm Hậu nghe xong, lập tức hơi sợ hãi, nghĩ phu quân vẫn đang trên giường bệnh, mình lại chạy đến đây nghe hí khúc, vô cùng tự trách mình khiến gò má nàng ửng đỏ: “Khâu đại nhân nói rất đúng, về sau Bản cung hạ lệnh bỏ hết mấy thứ vui đùa.”

Miệng Khâu Minh Nghiên tạ ơn Hoàng hậu nhưng khóe mắt vẫn quét qua Vĩnh An công chúa đang đứng yên một bên. Vẻ mặt nàng dịu dàng ngoan ngoãn, cúi nửa đầu đợi, dù nghe hắn mở miệng khiển trách vẫn không lộ ra vẻ kiêu căng của công chúa hoàng gia. Đây là khiêm tốn mà tiểu nữ tử nên có, không giống với thiên tử ca ca trong nụ cười có kim, miệng lưỡi sắc bén.

Sau khi Tiểu Trầm Hậu nói dứt lời liền dẫn muội muội của chồng là Vĩnh An công chúa quay về hậu cung. Nguyễn công công sau lưng không đi ngay mà cười thỉnh an với Khâu đại nhân: “Khâu đại nhân, nô tài thỉnh an ngài.”

Khâu đại nhân nhẹ gật đầu, nhưng lại không biết tổng quản đại nội muốn nói gì với mình: “Khâu đại nhân vừa nói vậy, nô tài cũng nhất định phải nhớ trong lòng. Chỉ là… trước khi đi Thái phó đã nhắc nhở nhiều lần, không được để cho công chúa trong cung buồn phiền, cho nên mới cho đoàn kịch hát nhỏ, quấy rầy thanh tĩnh trong triều, nô tài cân nhắc không chu toàn, kính xin Khâu đại nhân thứ lỗi. Nhưng đại nhân vừa mới nói không lưu tình như vậy trước mặt công chúa, nếu quấy nhiễu đến tâm tình công chúa, nô tài sẽ ngày càng khó xử lý. Hay là…về sau đại nhân cảm thấy có gì không ổn thìbãy nhắn nhủ với nô tài trước, nô tài nhất định cân nhắc chu toàn, chứ đừng nên trực tiếp chạy đến trước mặt công chúa nói như vậy được không? Bằng không khi Thái phó trở về, thấy công chúa gầy đi, trong lòng không vui, tất cả đều bị răn dạy đó!”

Khâu Minh Nghiên kinh ngạc nhướn mày, Thái phó đại nhân lại có thể dặn dò chuyện lông gà vỏ tỏi như vậy ư? Chắc chắn Nguyễn công công cũng sẽkhông dám lấy Định Quốc hầu ra để làm lá chắn.

Nguyễn công công ngoài cười trong không cười cúi đầu đi rồi, Khâu Minh Nghiên lại đứng một chỗ thật lâu không động đậy: Thái phó đại nhân… cuối cùng là mang tâm tình gì đi sủng ái Vĩnh An công chúa có hình dạng giống Hoàng đế như đúc?

Trong lòng Khâu Minh Nghiên, Thái phó đại nhân là một tấm bia đá to lớn mà người phàm không thể chạm vào. Là thiếu niên thì phải có mục tiêu để ngưỡng mộ mới được, Khâu Minh Nghiên hắn cũng có người để ngưỡng mộ. hắn không giống người khác ngưỡng mộ anh hùng hào kiệt tiền triều trong sách vở, hoặc là những anh hùng hư cấu. Truyền kì của Thái phó là ở chỗ này, trở thành người mà mọi nam nhi Đại Ngụy hướng tới, làm cho hắn lúc ấy đang chuẩn bị đi thi mà vẫn cố chấp, tự cạo đầu, trộm xuất gia, nương tựa đại doanh của Hắc Kỳ Quân ở Mạc Bắc. Lúc gia đình mình có biến, thì Thái phó lại đứng vững che chắn cho mình trước sự càn rỡ ngang ngược của Vinh thượng thư, để lại mình một cái mạng thành ân nhân cứu mạng của mình.

Vệ Lãnh Hầu đại nhân là sao Bắc Đẩu chỉ đường, là sao Mai sao Hôm. Có thể giúp anh hùng hào kiệt như Thái phó leo lên long ỷ là tâm niệm khôngbao giờ quên trong cuộc đời Khâu Minh Nghiên.

Nhưng bây giờ chí lớn của Thái phó chưa xong, lại đắm chìm trong ôn nhu hương, điều này không thể làm cho Khâu Minh Nghiên không sinh lòng cảnh giác và lo lắng. Liệu có phải Hoàng thượng ma quỷ kia khuyến khích muội muội ruột của mình đi quyến rũ Thái phó không?

Lời Khâu Minh Nghiên đại nhân nói đã thức tỉnh Tiểu Trầm Hậu, sau khi lập chí làm một Hoàng hậu hiền đức, quyết tâm không cản trở phu quân, để phu quân lâm vào cảnh gian nan trên triều lập tức bắt đầu bốc lên hừng hực.

Hoàng thượng bị bệnh nặng, không muốn gặp nàng, không thể thương lượng. Nàng kéo Vĩnh An công chúa đến, bàn bạc muốn triệu tập cung nữ và gia quyến của chư vị đại thần vào trong cung thể may giày vải cho các tướng sĩ trên tiền tuyến.

Giày vải bình thường phải qua tay mười nữ quyến, tay nghề không nhất định phải giỏi, nhưng giày được quý nữ tự tay làm thì nhất định sẽ đấu tranh anh dũng, nếu chiến bại, lúc chạy cũng sẽ nhanh như phi trên cỏ.

Chế tác loại “giày dép thần kỳ” này là lệ cũ lúc dùng binh của Đại Ngụy, cho nên khi Tiểu Trầm Hậu đề nghị, tất nhiên Vĩnh An công chúa không thể nào phản đối, vì vậy Tiểu Trầm Hậu bị kích động viết thiệp mời. Nhưng thiệp mời lại bị Nguyễn công công chặn, nói một câu “Thái phó dặn dò Hoàng hậu cẩn thận nghỉ ngơi trong cung, không nên gặp nữ quyến bên ngoài” đã làm toàn bộ kế hoạch rối tung lên.

Cuối cùng không còn cách nào, Tiểu Trầm Hậu chỉ có thể dặn dò Vĩnh An công chúa tiếp đãi các nữ quyến thay mình.

Thời gian từ lần trước nữ quyến ở mỗi phủ cùng vào triều để làm thủ công đến nay đã hơn một năm. Nàng nhớ rõ ở tiết thưởng đăng cùng các vị nữ quyến, mình còn là người bài trí trong phòng không người hỏi thăm, thoải mái nhàn nhã nhìn các phu nhân tranh cãi với nhau rất thú vị. Nhưng mà lần này, mình trở thành nhân vật chính tập trung nữ quyến, trong một chốc giống như chúng tinh phủng nguyệt, rất không quen.

Như bây giờ, mình đang khâu, nhưng một kim đâm lệch ra, trên mặt giày tạo thành một đường vòng cung quỷ dị, phu nhân Lễ bộ Thị lang lập tức trợn tròn mắt, mở đôi môi đầy đặn nói: “Công chúa huệ chất lan tâm, đường chỉ này mới lạ, không giống mấy bản của chúng ta, cần phải học tập tốt công chúa đấy!”

Nhóm phu nhân cũng không chịu yếu thế, nhao nhao nghểnh cổ nhìn sang, sau đó nhìn đường may vụng về kia gật đầu khen ngợi: “Đúng vậy, rất lịch sự tao nhã, chúng ta cũng học mẫu của công chúa…”

Nhìn mỗi đôi giày bắt đầu lệch ra vài đường may uốn éo, trong lòng Niếp Thanh Lân lặng lẽ rơi lệ: Các tướng sĩ biên quan, Bản cung xin lỗi các ngươi, chỉ hy vọng lúc đang chiến đấu anh dũng, đế giày đừng rơi xuống là được!

Sau khi a dua nịnh hót, các vị phu nhân bắt đầu nói chuyện phiếm về chiến sự Nam Cương. Bàn về mấy cái này, các phu nhân biết còn nhiều hơn cả mình đang ở trong cung.

Chí ít thì Niếp Thanh Lân biết được tin tức Thái phó bị thương qua miệng các phu nhân của các quan viên quan trọng.

Lúc phu nhân Lễ bộ sinh động như thật kể chuyện Thái phó bị rắn độc cắn bị thương, may mắn công chúa Nam Cương đi theo quân để dẫn đường đãquên mình, dùng miệng mút độc, cứu Thái phó một mạng. Lúc này mọi người không hẹn mà cùng nhìn Vĩnh An công chúa đang ngồi ghế chủ vị.

Phu nhân Lễ bộ cũng biết mình lỡ lời, vội vàng nói sang chuyện khác. Nhưng lại có người càng hứng thú, nghe đến chỗ quan trọng lại không có phần sau, tò mò vô cùng, mở miệng hỏi: “Thái phó đại nhân bị thương ở đâu?”

Có người nhẹ giọng nói: “Nghe nói… là bị thương chỗ bắp đùi.” Các phu nhân may vá chậm dần, như có điều suy nghĩ: “Thái phó đại nhân như tiên nhân vạt áo vung lên, lộ ra đùi trần, hai chân mở ra, công chúa khuôn mặt xinh đẹp phủ phục dưới thân Thái phó, mút từng chút, từng chút…” Trong lúc nhất thời mắt vài vị phu nhân sáng ngời, thần kì đâm phải ngón tay, âm nhanh “ái ái” nha vang lên liên tục.

Niếp Thanh Lân hơi nhẹ nhàng thở ra, thì ra không phải mỗi mình nàng chân tay vụng về, nàng cũng không kêu lên, yên lặng để ngón tay bị chảy máu vào miệng mút, sau đó đem giày giao cho thị nữ: “Bản cung đã làm gần xong, còn lại ngươi làm đoạn cuối đi.” nói xong nàng chuẩn bị đứng dậy hồi cung nghỉ ngơi.

Đúng lúc này lại nghe phu nhân Binh bộ Thị lang nói: “thì ra là bị thương, thảo nào trên tiền tuyến liên tục thất bại…”

Niếp Thanh Lân vừa muốn đứng lên liền dừng lại, lông mày nhỏ hơi nhíu, thì ra câu nói kia của Khâu đại nhân nói chiến sự phía trước căng thẳng đúng là không phải lời nói dối để hù dọa hậu cung.

Đúng là Thái phó đại nhân liên tiếp bị đánh bại hai lần. nói đến nguyên nhân thất bại thì trong lòng đều là một bụng lửa bị đè lại.

Tàu chiến của Bắc quốc quá tốt! Tàu chiến vững chắc chạy trên biển lớn rộng rãi, tất nhiên là như hổ thêm cánh rất vững vàng, nhưng đầm lầy ở Nam Cương lại rậm rạp. Chiến thuyền linh hoạt lại giống như rồng có sừng bị vây ở nước cạn. Nhưng nếu sử dụng bè trúc giống như binh sĩ Nam Cương thìphần lớn tướng sĩ là người phương bắc không nắm giữ được kỹ xảo và thăng bằng, căn bản là không thể nào linh hoạt chuyển hướng trên mặt nước.

Thái phó quyết định thật nhanh, lập tức lệnh cho binh sĩ lui về, rút khỏi trận thủy chiến. Mà Nam Cương Vương vì thắng liên tiếp hai trận vô cùng điên cuồng, thừa thắng xông lên, lại chiếm đoạt hai thị trấn biên thùy, chính thức tiếp giáp với lãnh thổ của Lĩnh Nam Vương. Mà Lĩnh Nam Vương gặp gió chiều nào thì theo chiều ấy, định rằng Vệ Lãnh Hầu là mãnh hổ trên đất liền khi đối mặt với đầm lầy Nam Cương thì không có hi vọng, chính thức tuyên bố sửa màu cờ, giúp đỡ Đại Ngụy chính thống, tuyến bố Vệ hầu là tặc tử phản bội.

Vì vậy phiên binh ở Lĩnh Nam cũng cùng giằng co hỗn chiến với quân đội Đại Ngụy, trong lúc nhất thời, sĩ khí Nam Cương lên cao, tuy chân Thái phó đại nhân bị thường chưa lành, nhưng trong lòng đã nôn nóng còn hơn cả đau đớn trên người.

Tuy Niếp Thanh Lân nghe mấy phu nhân tụ họp không rõ ràng, nhưng dựa vào sự thông minh của mình cũng đã biết không ít, mang tâm sự nặng nề trở về cung Phượng Sồ.

Lúc đi ngang qua hồ, nàng trông thấy hoa sen trong hồ đã qua thời kì nở hoa, đã có hơi héo tàn. Thuyền nhỏ trong cung trên mặt hồ lại trượt thẳng qua, dọn dẹp những đóa sen tàn, vớt lá khô.

Trong lòng Niếp Thanh Lân lo lắng, nhưng cũng không vội vã hồi cung mà nhìn dáng vẻ làm việc của cung nhân rất thú vị, liền ngừng chân xem xét.

Thuyền nhỏ này không giống với những cái mà Niếp Thanh Lân thấy ở trong cung trước kia, bốn phía thân thuyền quấn một loại cây mây kỳ quái, cung nhân trên thuyền xuyên thẳng qua các đình đài lầu các trên hồ, mấy lần thân thuyền chạm vào cột đá nhưng thuyền nhỏ như được bàn tay lớn nâng vững, không hề bị loạn.

Niếp Thanh Lân nhìn thấy giật mình, lệnh cho Thiện ma ma gọi cung nhân vớt lá khô đến hỏi: “Vì sao lại quấn cây vào thuyền?”

Cung nhân nghe xong câu hỏi của công chúa, cũng không biết mình phạm phải sai lầm gì, nơm nớp lo sợ trả lời: “Bẩm công chúa, mấy năm trước mỗi lần đến thời điểm này, trên mặt hồ có gió lớn, lúc làm việc thuyền nhỏ không ngậm nước, thường xuyên bị gió lật, vì vậy nô tài nghĩ đến một cách ở quê nô tài, nhờ người cùng quê mang tới mấy cây định thuỷ đằng (cây mây làm thuyền ổn định trên mặt nước) quấn lên thuyền, có thể gia tăng trọng lực của thuyền, thuyền không dễ bị lật”

“Định thuỷ đằng… cái tên này, thuyền thật sự lướt nhẹ trên mặt nước sao?” Niếp Thanh Lân khó hiểu hỏi.

“Bẩm công chúa, đây là chỗ hay ở nơi những cây mây này mọc, cây mây này tuy mọc trong nước nhưng có tính chất nổi trong nước, lướt trên nước cũng nhẹ nhàng linh hoạt.”

Tuy Thái phó đại nhân truyền thư nhiều lần, nhưng Vĩnh An công chúa chưa từng cho Thái phó một phong thư hồi âm. Nhưng qua mấy ngày lại được một phong thư tự tay viết khó mà có được, kèm thêm một bó nhánh cây kì lạ gửi đến chủ trướng quân doanh ở Nam Cương.

Lúc đó, Khất Kha công chúa đang dâng thuốc trị thương, chuẩn bị tự tay thay thuốc ở chân của Thái phó.

Mấy ngày trước, Thái phó bị rắn độc do xà binh Nam Cương nuôi cắn trúng, may mắn công chúa và Lỗ Dự Đạt cùng Thái phó cùng đi xem xét địa hình. Lúc ấy Khất Kha xem xét vết thương, trong lúc nóng vội chuẩn bị dùng miệng mút chất độc, tuy nhiên lại bị Thái phó đẩy ra, lệnh cho Lỗ Dự Đạt tới mút độc.

Lỗ Dự Đạt vì sự an nguy của chủ soái tất nhiên tình nguyện dâng hiến đôi môi trong sạch.

Chỉ là lúc chữa thương, mình quỳ gối giữa hai chân chủ soái, người cao to lực lưỡng nằm rạp xuống, nghe tiếng Thái phó đại nhân bị rắn cắn thở gấp, lại bị mình mút đến nỗi hút khí, hình ảnh sống động mờ ám như vậy trở thành chuyện mà Lỗ tướng quân dũng mãnh của Hắc Kỳ Quân cả đời khôngmuốn xem.

Sau khi các tướng sĩ đến, lén hỏi ai thay Thái phó chữa thương, Lỗ Dự Đạt đều mơ hồ nói là Khất Kha công chúa, dù sao ở đây chỉ có ba người, bọn hắn cũng không thể đến mức chạy đến trước mặt Khất Kha công chúa và Thái phó để đôi co đúng không? Chỉ có điều bởi vậy nên nam nhân trong quân vốn thiếu nữ tử để điều hòa lập tức có suy nghĩ miên man trong đầu, cảm thấy vị công chúa Nam Cương này đã có gì đó với Thái phó đại nhân.

Mà lúc Khất Kha công chúa nghe lời đồn như vậy, trong lòng ngọt ngào. Cùng ở chung với Thái phó càng dài sẽ càng thêm si mê nam nhân anh tuấn lạnh lùng như băng này. Vốn tưởng rằng thiếp thất của Thái phó sẽ xinh đẹp như hoa thế nào, nhưng ngày đó ở kinh thành tình cờ gặp Tam phu nhân ở Vệ phủ, đẹp thì có đẹp, nhưng cuối cùng cũng không thể sánh bằng mình. Về sau nàng dồn hết tâm trí nghe ngóng, mới biết được Tam phu nhân rất dịu dàng được lòng Thái phó, nữ tử tầm thường như vậy cũng được Thái phó nhét vào trong phủ, vì sao mình tài mạo song toàn lại không thể? Trong thoáng chốc, ý chí chiến đấu của Khất Kha công chúa dâng cao.

Vệ hầu không muốn nhận mình, khẳng định có một phần nguyên nhân là bởi thân phận của mình. Khất Kha công chúa đã sớm tính toán tốt, chỉ cần Thái phó thu phục được Nam Cương, mình sẽ tình nguyện buông tha cho vị trí Nam Cương Vương, tình nguyện vào phủ Thái phó trở thành một thiếp thất thật lòng yêu thương người.

Như vậy Thái phó đã không còn nghi kỵ, nhất định sẽ nhận mình! Về phần công chúa Đại Ngụy kia, Khất Kha không để ở trong lòng. Vẻ ngoài khôngtệ, giống vị Hoàng đế ca ca của nàng, làm cho người khác kinh diễm, đáng tiếc thân phận của nàng ta còn xấu hổ hơn thân phận công chúa Nam Cương của mình, thử hỏi Thái phó đại nhân lập chí hùng bá thiên hạ sao có thể thật lòng yêu nàng ta?

Nam nhân như Vệ Lãnh Hầu, giống như tòa núi cao không thể với tới, không có bất kì nữ nhân nào có thể kề vai sát cánh cùng hắn. Nàng đường đường là công chúa Nam Cương, mười ba tuổi đã phụ tá phụ vương quản lý quốc sự, kiến thức thao lược chỗ nào không tốt? Công chúa Đại Ngụy yếu đuối, mềm mại ôn nhu như tầm gửi, kiến thức hạn hẹp là sao có thể xứng đôi với nam nhân cao ngạo vĩ đại? Nghĩ vậy Khất Kha công chúa càng thêm tự tin, thu hồi kiêu căng của chính mình, học Tam phu nhân dịu dàng chăm sóc cuộc sống hằng ngày của Thái phó.

Thái phó đã có hơi phiền mà gạt hai tay nàng đang duỗi ra, nếu không phải các bộ lạc Nam Cương còn cần nhờ công chúa Nam Cương tập trung lại, hắn thật sự muốn ném nàng ta ra khỏi doanh trướng.

Ngay lúc Thái phó sắp nhịn không được, thay đổi hành động, đột nhiên nhận được thư của Trứng gà, trong lòng vui như mở cờ, sau khi lạnh lùng ra lệnh cho Khất Kha rời khỏi, mở thư ra xem. Trứng gà chỉ vẽ một chiếc thuyền nhỏ hình thù kì lạ. Đây là thuyền tấn công loại nhỏ, tên là Xích Mã. Loại chiến thuyền này có đặc điểm là lướt như bay giống như ngựa trên đất liền.

Trong lòng Thái phó cười cười, Trứng gà cũng rảnh rỗi, không yên phận ở hậu cung cho tốt lại cân nhắc tới cái này. Vì chuyện thuyền trong trận thủy chiến, mấy ngày này hắn ngày ngày suy nghĩ, sao lại không muốn dùng chiến thuyền Xích Mã chứ? Nhưng mà thuyền này tuy chạy nhanh, nhưng lại có khuyết điểm rõ ràng: khi thân thuyền đột ngột xoay sẽ bị va chạm, những man binh Nam Cương này có kĩ thuật bơi rất tốt, nếu đánh nhau trênthuyền còn may, vào trong nước, binh sĩ Đại Ngụy như là con sói cường tráng rơi vào trong bầy cá mập trong nước, chết không có chỗ chôn. Cho nên thuyền này rất nhanh bị Thái phó vứt bỏ trong đầu.

Nhưng lúc hắn muốn đặt thư xuống, trong lòng lóe lên, thấy xích mã châu trong tranh như được quấn cái gì lên…

Thấy vậy, hắn đứng dậy, nhìn một chút cây mây mà tín sứ đưa tới, nhưng lại không nhận ra được đây là thực vật gì. Vì vậy lệnh cho binh sĩ dựa vào tranh lấy cây mây quấn ở mạn thuyền, sau đó thả xuống nước.

Lúc binh sĩ đang ở trên thuyền nhỏ, một trận gió lớn thổi qua, mấy xích mã châu có hơi dao động, chỉ cái thuyền nhỏ quấn dây mây kia lại chạy nhanh vững vàng trong nước.

Đôi mắt Thái phó sáng ngời, tên lính điều khiển chiến thuyền Xích Mã đánh tới môt chiếc thuyền lớn, rõ ràng hai thuyền va vào nhau, thuyền nhỏnhanh chóng bắn ra, nhưng vẫn vững vàng nổi trên mặt nước. Lần này các tướng sĩ và Khất Kha công chúa đang xem cuộc chiến cũng sợ sững người, tất cả đều lộ ra vẻ vui mừng, nói cách Thái phó nghĩ ra rất thần kì!

Thái phó kiềm chế kích động trong lòng, nhìn chữ nhỏ mảnh khảnh dưới bức vẽ: “Vật đấy tên là ‘định thuỷ đằng’, là đặc sản tập trung ở sông Bích Thủy vùng Tây Bắc, lúc này đã qua mùa thu hoạch, nhưng người địa phương đã quen dùng nó để tu kiến lầu trên nước, nếu Thái phó cảm thấy có ích, có thể phái người phá lầu để thu thập.”

Đọc đến đây, người viết như dừng lại một lúc lâu, một giọt mực đã rơi trên giấy, lại bị phấn thư hoàng che đi, sau đó trên chỗ giọt mực viết: “Nghe nóiThái phó bị thương, dâng lên thuốc trị độc rắn, nếu miệng vết thương đã được chăm sóc, thì cứ để dành để có thể chuẩn bị cho bất kì tình huống nào.”

Thái phó ngồi trên ghế nhìn nhìn, gõ mặt bàn, cầm hộp thuốc trị thương nho nhỏ lên, mở nắp hộp, thấy được thuốc mỡ bóng loáng như ngọc bên trong, lại không đành lòng giơ ngón tay phá hủy mặt trên bóng loáng kia.

Trái tim của Trứng gà mềm mại như lớp thuốc trong hộp kia, nhưng cũng sẽ co đầu chui rút mãi trong đó không chịu xuất ra ngoài, nếu muốn cưỡng ép đào ra lại làm cho người ta sinh ra cảm giác không đành lòng,


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT