Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 90

An Xảo Nhi đang quỳ bên cạnh, khi thấy người tới, trong lòng nhất thời lo sợ. Nàng bị bắt đến bộ lạc Mạt Nhi Cáp đã mấy ngày, làm sao có thể khôngbiết ác danh của thủ lĩnh Hưu Đồ Vũ của bộ lạc? Trong bộ lạc phàm là nữ nhân có chút tư sắc đều bị bắt vào doanh trướng của thủ lĩnh, tên háo sắc này thấy tiểu chủ nhân quốc sắc thiên hương như thế nào sẽ bỏ qua chứ?

Mắt thấy Hưu Đồ Vũ như sói đói chuẩn bị nhào lên, An Xảo Nhi đứng dậy ôm cổ chân của hắn, trong nháy mắt bị đá sang một bên tựa như lá rơi trong gió, thị nữ Hung Nô quỳ gối tại chỗ không dám ngăn trở.

Hưu Đồ Vũ chỉ cần vài bước sẽ đến mục tiêu, vươn cánh tay to lớn về phía Niếp Thanh Lân.

Đúng lúc này có người cao giọng nói:”Dừng tay!”

Cát Vân Nhi xoay người vừa thấy, nhất thời thay đổi sắc mặt, ca ca vốn đi ra ngoài tuần tra sao nhanh như vậy đã trở lại?

Thân ảnh cao lớn của Cát Thanh Viễn xuất hiện ở doanh trại, xoay người cung kính thi lễ về phía Hưu Đồ Vũ: “không biết Vương thượng đi đến doanh trướng của mạt tướng, là có chuyện quan trọng thương nghị sao?”

Hưu Đồ Vũ tức giận bừng bừng, chỉ về phía Niếp Thanh Lân đang nằm trên giường nói: “Cát tướng quân bắt đến đây một mỹ nữ như vậy, vì sao lại đưa đến doanh trướng của ta toàn những thứ xấu xí kia? hiện tại cũng nên đưa đến doanh trướng của bổn vương để ta hưởng thụ một phen đi chứ!”

Cát Thanh Viễn chậm rãi liếc mắt nhìn Cát Vân Nhi đứng ở một bên một cái, ung dung thong thả nói: “Cát mỗ không dám giấu riêng, nhưng nữ tử này cũng không phải bắt đến làm tù binh, mà là thê tử của Cát mỗ cưới hỏi đàng hoàng, bởi vì chiến loạn thất lạc, nhiều lần trắc trở mới có thể gặp lại, mong thủ lĩnh thứ lỗi.”

Hưu Đồ Vũ chậm rãi trừng mắt, trên gương mặt háo sắc dần dần có một chút kinh hỉ: “Cát tướng quân cưới không phải là em gái ruột của Hoàng đế đại Ngụy sao? Chẳng lẽ... Nàng chính là công chúa chính tông của đại Ngụy?”

Xoay mặt nhìn về phía đóa hoa kiều diễm trên giường kia, tham muốn càng tăng thêm tột bực. Trước đó hắn đã sớm thèm nhỏ dãi tiểu Yên Thị mềm mại trắng noãn của phụ hoàng mình, không ngờ thằng con hoang có dòng máu Ba Tư kia lại âm thầm đoạt trước, sau khi giúp đỡ Hưu Đồ Liệt cướp đoạt vương vị, đã túm tiểu kế mẫu xinh đẹp của mình kia vào doanh trướng của hắn để phá thân.

Nhưng kế mẫu Yên Thị tuy rằng mềm mại vẫn kém so với người này, cho dù là chính thê của Cát Thanh Viễn thì thế nào? hắn có thể thu nhận hai huynh muội chật vật không đất dung thân của bọn họ, cho dù có ngủ cùng kiều thê của hắn, cũng chỉ là chuyện mà hai huynh đệ họ nên hiếu kính với thủ lĩnh mà thôi.

Ngủ với kiều thê của thuộc hạ, đối với Hưu Đồ Vũ mà nói cũng không phải lần đầu tiên, hắn nói xong liền vươn tay đến bắt Niếp Thanh Lân, đem nàng ôm vào trong ngực liền ra khỏi doanh trướng.

Cát Thanh Viễn hơi đem thân mình dịch sang bên cạnh, tựa hồ ngầm đồng ý yêu cầu vô lý của thủ lĩnh mang đi thê tử của mình. Niếp Thanh Lân mặt tái nhợt nghiêm mặt nhìn phía Cát đại nhân: Cát khanh, lời nói hôm qua, trẫm tuy rằng không có tin là thật, nhưng ngài cũng thay đổi quá nhanh! Lát nữa nên làm thế nào đây?

Đợi khi Hưu Đồ Vũ cười lớn đem khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Đế cơ Vĩnh An công chúa ôm ra ngoài doanh trướng, Cát Thanh Viễn mới chậm rãi nhìn về phía muội muội của chính mình: “Vân Nhi, muội khiến ca ca thất vọng rồi.”

“Ca ca, là... Là vương thượng tự mình nghe được tin tức, nhất quyết đến đây nhìn cho bằng được, Vân Nhi không thể ngăn cản...”

Cát Thanh Viễn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đôi môi luôn nói dối hết lần này đến lần khác của nàng ta, sau đó giống như huynh trưởng bình thường đang yêu thương muội muội vuốt ve đỉnh đầu của nàng ta nói: “Làm sao bây giờ, muội là em gái của chồng tuy không thể hòa thuận chung đụng với đại tẩu, nhưng cũng không nên dẫn người ngoài đến đây để làm nhục thê tử của ca ca muội...”

Trong lòng Cát Vân Nhi ghen ghét dị thường: “Ca ca! một người vĩ đại như huynh, muốn lấy bao nhiêu nữ tử trong sạch nào làm vợ không được, vì sao cứ mãi yêu một người tàn hoa bại liễu như nàng ta?”

Nghe xong lời nói của Cát Vân Nhi, Cát Thanh Viễn mỉm cười: “Thứ có thể làm cho ca ca của ngươi thực sự si mê vốn là không có nhiều lắm, vừa vặn nàng ấy chính là một trong số đó, chỉ cần là cái ta thực sự muốn, cho dù nghèo túng hay cực khổ cả đời, ta nhất định phải đem nàng ấy giữ chặt trong lòng bàn tay, lau đi tro bụi, lau kĩ một chút là được, nào có ai lại chê bảo bối bao giờ?”

Cát Vân Nhi nghe vậy bật cười giễu cợt, thầm nghĩ: đã bị ôm vào doanh trướng, hiện giờ chắc đã bị cởi quần áo tận tình hưởng thụ, bảo bối? Chỉ sợ lát nữa sẽ bị chà đạp thống khổ không dứt đâu!

Đúng lúc này, bên ngoài doanh trướng xuất hiện một trận rối loạn, tiếng chém giết không ngừng truyền đến, không lâu sau, Cát Trung - Thân tín của Cát Thanh Viễn đi đến nói: “Bẩm chủ nhân, huynh đệ mai phục bên ngoài doanh trướng của vương thượng đã thành công, Hưu Đồ Vũ kia đã đầu lìa khỏi xác.”

Cát Vân Nhi kinh ngạc trợn to mắt, ca ca thế nhưng an bài sát thủ giết chết Hưu Đồ Vũ? Phải biết rằng Hưu Đồ Vũ tuy rằng trầm mê tửu sắc, nhưng vẫn là đứa con dũng mãnh thiện chiến của lão Đan Vu, không phải cao thủ bình thường có thể dễ dàng giết chết. An bài này căn bản không phải xúc động nhất thời mà làm, hẳn đã được sắp xếp sẵn từ lâu. Sao nàng lại không hề nghe ca ca nói chút gì về chuyện này?

“Công chúa có bị kinh sợ hay không?” Cát Thanh Viễn ngồi trên ghế trong doanh trướng hỏi.

“không có, vừa bước vào doanh trướng đã có khói thuốc mê, vì vậy giờ vẫn đang mê man.” Đúng lúc này, một thị nữ cao lớn vạm vỡ Hung Nô đem Niếp Thanh Lân đang mê man bế trở về.

Cát Thanh Viễn thật cẩn thận tiếp nhận công chúa: “Ra lệnh cho các tướng quân Hung Nô chuẩn bị sẵn sàng, ngày mai đưa tiểu nhi tử của Hưu Đồ Vũ kế thừa ngôi vị Vương thượng, về phần nhóm thê thiếp trẻ tuổi xinh đẹp của của Hưu Đồ Vũ đều phân cho các tướng quân Hung Nô tham dự cuộc nổi loạn lần này, người không được chọn, cứ đưa đến Thiên Khung.”

Cát Trung nhìn thoáng qua Cát Vân Nhi: “Vậy còn tiểu thư...”

Cát Thanh Viễn đem Niếp Thanh Lân đặt xuống giường, không hề liếc mắt nhìn muội muội của mình: “Vân nhi gầy đây đã lao tâm quá nhiều, đến những lời nói của huynh trưởng vẫn luôn không nhớ, vẫn là nên tĩnh dưỡng cho khỏe, đưa đến Thiên Khung từ từ tĩnh dưỡng đi, chờ ngươi bình phục lại, vi huynh đương nhiên sẽ đưa người trở về.”

“không! Ca ca, sao ca ca có thể đối xử với muội như vậy?” Cát Vân Nhi nghe nói lời này, hét lên một tiếng bi thương.

Cái gọi là “Thiên khung” đó, kỳ thật chính là nơi để xử trí những phế nhân vô dụng hoặc tội nhân trong bộ lạc Hung Nô. Hơn nữa Hung Nô bởi vì hoang vắng, nên mỗi một người có thể tự làm việc đều rất quý, hơn nữa tình thân trong hoàng gia vốn bạc bẽo, cho nên các bộ lạc ở “Thiên khung” vốn là những lều trại nhỏ bé giữa đồng cỏ rộng lớn, những người già, phụ nữ, hay trẻ em bị đày đến đó đều phải làm việc cật lực mỗi ngày, chăn cừu thả dê, miếng ăn mỗi ngày cũng đều tự mình kiếm mà có, giảm bớt gánh nặng cho bộ lạc.

Ca ca lại vì con hồ ly kia, đem mình đày đến thiên khung hoang vắng! Cát Vân Nhi quả thực không dám tin, không ngừng la hét khi bị kéo ra ngoài. Từ đầu đến cuối, Cát Thanh Viễn đều không hề liếc mắt về hướng nàng ta một lần nào.

hắn ra lệnh cho An Xảo Nhi mang đến một chậu nước trong, An Xảo Nhi thấy tiểu chủ nhân được bình an nhất thời ngu ngốc, liền chạy nhanh ngoài doanh trướng đến khe suối múc nước. Khi đi ra, đúng lúc nhìn thấy Cát Vân Nhi cùng vài tiểu thiếp phi tần, còn có mẫu thân của Hưu Đồ Vũ đều bị nhốt lên cùng một chiếc xe ngựa, nhìn bộ dáng rơi lệ kêu khóc của các nàng, An Xảo Nhi cảm thấy lòng đầy chua xót, có con gái không nên cho vào nhà đế vương, nhìn thì vinh quang hiển hách, nhưng đó cũng chính là những nấm mồ xanh cỏ của hồng nhan!

Mang nước về xong, An Xảo Nhi cũng phải ra ngoài doanh trướng, sau khi Cát Thanh Viễn dùng nước lau hai má cho Niếp Thanh Lân, nàng mới chậm rãi tỉnh dậy.

Trước khi ngất đi nàng cũng đã nhìn thấy cảnh tượng mấy người vạm vỡ tấn công Hưu Đồ Vũ, dù hoảng hốt nhưng Niếp Thanh Lân cũng đoán được đầu đuôi. Cát đại nhân thật đúng là sói đói không thể thuần! Chỉ sợ Hưu Đồ Vũ kia đã lành ít dữ nhiều.

Bọn thị nữ lại lục tục đưa đến mấy hòm quần áo, chỉ nhìn mấy chiếc hòm đó cũng thấy độ tinh xảo thật sự, khi mở ra bên trong lại có những gấm vóc quý báu của đại Ngụy chế thành quần áo. Còn có một rương là dụng cụ thông dụng, trong đó một bộ trà cụ được mạ vàng, được làm bằng gốm thượng phẩm, nung kĩ lưỡng tỉ mỉ dùng để dâng cho hoàng gia.

Cát Thanh Viễn thấy Niếp Thanh Lân xuất thần nhìn những đồ vật này, trong lòng biết nàng đã nhìn ra điều kỳ quái: “Trí tuệ của công chúa thật khônggiảm, nhưng nàng đã nhìn ra cái gì sao?”

“Chúc mừng Cát đại nhân lại bám được cành cao... Chỉ là không biết những vật phẩm này lại dùng vật gì để đổi lấy?” Niếp Thanh Lân cười khổ. Những chiếc hòm vừa được khiêng vào vừa rồi vẫn còn chưa gỡ niêm phong, đủ thấy sự thành tâm của người tặng lễ.

Lễ vật này, đều là lễ vật mà hai năm trước, khi tiên đế cùng Hung Nô nghị hòa thì tỉ mỉ tuyển chọn lễ vật cho tương xứng, ngay cả phong ấn cũng được ghi ngày tháng rất rõ ràng. Những chiếc hòm như thế này lúc ấy vận chuyển có hơn trăm chiếc, đều là tiên đế tiến cống để nịnh nọt Thiền Vu Hung Nô.

Cát Thanh Viễn cười ha hả, trong mắt tràn ngập tán thưởng nhìn Niếp Thanh Lân, nếu tiểu nữ tử này là nam nhi thì tương lai sẽ như thế nào đây?

“Có thể đổi lấy tín nhiệm của tân Thiền Vu Hung Nô, đương nhiên lễ vật gặp mặt rất quan trọng, trừ bỏ đầu của huynh trưởng Hưu Đồ Vũ, chỉ sợ là không có gì có thể đả động tới tâm của Hưu Đồ Liệt.” Cát Thanh Viễn dùng trà cụ tinh xảo, bưng ly sữa dê ấm áp đưa cho Niếp Thanh Lân, tự mình uống một ly rượu ngon, mỉm cười nói.

Niếp Thanh Lân tiếp nhận chén trà, trong lòng từng trận quay cuồng. Nàng lập tức liền hiểu được tính toán của Cát Thanh Viễn. Đầu tiên là đến giúp đỡ Hưu Đồ Vũ đang lưu vong, làm cho bộ tộc vốn bị tiêu diệt không ngừng lớn mạnh, trở thành cái gai đối với Thiền Vu Hung Nô Hưu Đồ Liệt, sau đó nắm lấy cơ hội cơ giết Hưu Đồ Vũ, tranh thủ giành lấy tín nhiệm của tân Thiền Vu...

Nước cờ này đi thật sự ác độc âm hiểm, đồng thời cũng là biện pháp hữu hiệu vững mạnh để ổn định vị thế của mình nhất.....

“Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu, lại không biết Cát đại nhân thích bán đứng chủ cũ như thế, Hưu Đồ Liệt sẽ đối phó với kẻ đã không còn giá trị lợi dụng là ngài như thế nào đây?”

Cát Thanh Viễn một ngụm uống hết chén rượu, tiếng cười tràn ngập ác ý: “Công chúa làm sao biết thỏ đã chết sạch chứ? Vệ Lãnh Hầu không chết, thìloại người như ta vĩnh viễn còn giá trị sử dụng!”

Ngày hôm sau, Cát Thanh Viễn dẫn các tướng quân của Hung Nô ở lều của vương thượng tiến hành nghi thức kế nhiệm đơn giản cho con trai của Hưu Đồ Vũ. Tiểu nhi tử chỉ có ba tuổi, nhưng từ nhỏ đã tai nghe mắt thấy, kinh nghiệm phong phú, trong máu mang lang tính của vương gia Hung Nô đối quyền thế thì khát vọng còn tình tình thân thì lãnh đạm, làm cho đứa trẻ nhỏ cũng không đau lòng trước cái chết của phụ thân, ngồi trên vương vị, đông nhìn, tây chỉ, vô cùng vui vẻ, nhanh chóng học theo bộ dáng ra lệnh của phụ thân.

Niếp Thanh Lân ở trong doanh trại, có An Xảo Nhi làm bạn, đứng ở xa nhìn bộ dáng vui vẻ trên vương tọa của đứa nhỏ: thì ra hoàng gia trong thiên hạ chẳng phân biệt được nam bắc, đúng là rau nào sâu nấy! một đứa trẻ còn nhỏ như vậy cũng đã biết tham luyến với quyền thế, đáng tiếc cũng chỉ ngồi trên vương tọa không được mấy ngày. Cát đại nhân ở Ngụy triều diễn rất điêu luyện trong việc nâng đỡ tiểu Hoàng đế, đến Bắc Cương y dạng vẫn diễn lại một phen như thế nhưng cũng vẫn là xuôi gió xuôi nước.

một trận cuồng phong, thổi những đám cỏ mạnh mẽ trên thảo nguyên ngã rạp, trời Bắc Cương trong lúc nhất thời không sáng sủa lên được.

Cát Thanh Viễn biết rõ mình ở bộ tộc Mạt Nhi Cáp bộ chưa thể sống yên ổn, rất nhiều tướng quân đối với mình ngoài mặt kính cẩn nghe theo, nhưng nội tâm không phục. Nhưng phải cảm tạ Hưu Đồ Vũ tàn bạo hoang dâm, hắn từng ngang nhiên ngủ với rất nhiều thê tử của các tướng trong bộ lạc, nên cũng không có mấy ai thực sự kính yêu vị vương tử sa cơ thất thế này.

Từ nhỏ, hắn đã từng nghe điển tích mà mẫu thân thường kể, làm hắn khắc sâu nhất đó là truyện “Bào đinh mổ trâu*”, làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần bắt được mấu chốt, sẽ giải quyết dễ dàng! Ở thời điểm Hưu Đồ Vũ trầm mê tửu sắc, hắn sớm đã âm thầm kích động xúi giục nhiều thuộc hạ của đại vương tử ngu ngốc này, hắn đã đoán được Cát Vân Nhi, một cái tát ngày ấy kỳ thật đó là châm ngòi nổ, với tính cách của Cát Vân Nhi nhất định sẽkhông chịu thiệt, sẽ nghĩ ra cách khuyến khích Hưu Đồ Vũ đến, hôm đó là làm bộ tuần tra, kỳ thật vẫn ẩn núp ở bên ngoài doanh trại chờ đợi tín hiệu.

* Tích Bào đinh mổ trâu là nói về người đồ tể một khi muốn mổ trâu thì nên tìm hiểu kĩ những ngóc ngách trong thân thể con trâu để đưa ra những nhát đao chính xác. Cũng như cách làm người, biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, Cát Thanh Viễn giỏi nhất là đánh đúng vào điểm yếu của lòng người.

Hưu Đồ Vũ lại dám có ý định chiếm lấy thê tử của Cát tướng quân, một đại ân nhân của cả bộ lạc! Lần này đã khơi dậy lòng oán giận của các tướng sỹ đồng cảnh ngộ, nên đã gây biến loạn giết Hưu Đồ Vũ, lập ấu chủ mới, điều này hiển nhiên như nước chảy thành sông!

Nhưng kế tiếp, hắn còn phải hoàn thành một trọng trách được ủy thác bởi tân Thiền Vu Hung Nô...

thì ra khi Cát Thanh Viễn chưa đến Bắc Cương, liền tính toán rõ ràng chỉ có Hưu Đồ Liệt mới có năng lực giúp mình hoàn thành kế hoạch báo thù, thống nhất Ngụy triều. Cho nên sau khi tiến vào bộ lạc Mạt Nhi Cáp, an bài muội muội hầu hạ Hưu Đồ Vũ, hắn liền quyết định dâng lên đầu của Hưu Đồ Vũ để tiến thân trước mặt Hưu Đồ Liệt.

Sau khi Hưu Đồ Liệt thu được mật tín do thân tín của Cát Thanh Viễn đưa tới cũng dạt dào hứng thú.

hắn đã sớm nghe nói đại danh của người họ Cát này, cực kì tò mò về người có thể gài bẫy Vệ Lãnh Hầu, lập tức nhận lời sẽ ban cho quan to lộc hậu, nhưng Hưu Đồ Liệt đối với hạng người giảo hoạt cũng cực kì phòng bị, một cái đầu của Hưu Đồ Vũ làm sao có thể cho thấy thành tâm của hắn?

Trước mắt, đối với tình thế đơn độc của Hung Nô mà nói, người khiến cho hắn kiêng kị chính là huynh đệ, nhưng không phải là kẻ lưu vong bên ngoài Hưu Đồ Vũ, mà chính là phụ tá đắc lực của hắn - Hưu Đồ Hoành!

Hưu Đồ Liệt bên ngoài tỏ vẻ thập phần hậu đãi người huynh đệ đã giúp hắn đoạt được vương vị, phong hưởng những cái nhất cho hắn, nhưng trong nội tâm lại lo lắng vị tướng quân nổi danh lại có thực lục này.

Khi Hưu Đồ Hoành cưới chính phi xinh đẹp, đồ cưới là cả đoàn xe kéo dài vài dặm thật sự là khiến người ta đỏ mặt mà nhìn.

Ngụy triều thế nhưng lại đối xử tử tế với Hưu Đồ Hoành! Mà Hưu Đồ Hoành lại đối với tiểu thê tử công chúa Ngụy triều vạn phần sủng ái, làm cho Hưu Đồ Liệt càng thêm lo lắng, sợ hắn cùng Vệ Lãnh Hầu liên thủ đứng lên đối phó mình, sớm đã hạ quyết tâm trừ bỏ Hưu Đồ Hoành. Nhưng thanh danh của vị tướng quân công thần này trong lòng tướng sỹ Hung Nô rất cao nhất thời tìm không thấy cơ hội.

Cho nên đối với lời đề nghị của Cát Thanh Viễn hắn mới vạn phần vui sướng, hắn muốn mượn đao của Cát Thanh Viễn để xử lý Hưu Đồ Hoành, vì thế sáng sớm liền mệnh lệnh Hưu Đồ Hoành đi tiêu diệt bộ lạc Mạt Nhi Cáp, lại âm thầm đem toàn bộ kế hoạch hành quân của Hưu Đồ Hoành tiết lộ cho Cát Thanh Viễn.

Sau khi Cát Thanh Viễn nhận được thư của Hưu Đồ Liệt, cũng là một trận cảm thán: Mình quả nhiên không hề nhìn lầm người, chỉ có người sát phạt quyết đoán, đối đãi thủ hạ cũng âm ngoan dị thường như Bắc Cương vương mới có tư cách trở thành trợ lực của mình.

Trong lúc nhất thời, dù hai người chưa gặp mặt nhau, những vẫn cảm thấy đúng là tha hương gặp được tri kỉ!

Về phần đối phó với Hưu Đồ Hoành như thế nào, Cát đại nhân đã lập sẵn kế hoạch.

Hôm nay, Cát Thanh Viễn đang đứng trong đại doanh, thám mã vội vào bẩm báo rằng trong vòng 300 dặm, đã phát hiện đại đội nhân mã của Hưu Đồ Hoành, có khoảng hơn một vạn người.

Cát Thanh Viễn thở phào nhẹ nhõm một tiếng: Rốt cuộc cũng đến rồi!

hắn cảm thấy gần đây mình quá mức nhàm chán, nhờ sự tấn công của Hưu Đồ Hoành mà sức chiến đấu giờ trở nên sôi sục hẳn lên. Nên biết, trận đánh này nhất định phải thắng một cách oanh oanh liệt liệt, chấn động Bắc Cương. Nếu ngay cả một tên lính quèn đó cũng không thể thắng, thì còn nói gì đến chuyện tiêu diệt Vệ Lãnh Hầu để trả mối thù đoạt thê, giết cha, còn có thể hoàn thành đại nghiệp thống nhất Ngụy triều Bắc Cương (*) từ xưa đến nay chưa hề có?

(Ý đoạn này nói hắn sẽ nuốt luôn Bắc cương, thống nhất làm một)

Cát Thanh Viễn phân phó đem thám mã rút về, không cho phép tiếp cận quân địch, chỉ có theo dõi từ xa. Đồng thời phân phó: “Đem danh sách những tướng quân ngầm bất mãn về việc ta đã ám sát Hưu Đồ Vũ trình lên đây, sau đó cho bọn chúng làm tiên phong đánh trận đầu, không được tiếp viện, nếu có thể bị Hưu Đồ Liệt bắt được thì càng tốt!”

Cát Trung nghe xong lời nói của Cát Thanh Viễn, lập tức đi xuống chấp hành.

Hưu Đồ Hoành mang theo Bát công chúa về tới Bắc Cương, rất lâu vẫn không nhận được bất cứ mệnh lệnh nào từ tân Thiền Vu. Nhưng đột nhiên, Hưu Đồ Liệt đã rất lâu không hề triệu kiến hắn nay lại đột ngột hạ mệnh lệnh, muốn hắn thống lĩnh tinh binh của mình đến bộ lạc Mạt Nhi Cáp tiêu diệt Hưu Đồ Vũ, cũng đưa bản đồ nơi ở của bộ lạc Mạt Nhi Cáp. Hưu Đồ Hoành nhíu mày, tuy rằng không muốn xung đột vũ trang cùng huynh trưởng của mình ở trên chiến trường, nhưng vương lệnh không thể trái, đành lĩnh mệnh. Vì thế dẫn theo một vạn nhân mã tinh nhuệ, theo bản đồ thẳng đến nơi ở của bộ lạc Mạt Nhi Cáp.

Theo sau sự xâm nhập đại quân của Hưu Đồ Hoành đã bắt đầu xuất hiện những mật thám của Hưu Đồ Vũ. Hưu Đồ Hoành thập phần thiện chiến, biết trận đại chiến này ít nhất phải phái ra mấy chục kỵ binh theo các phương hướng tra xét địch tình, phỏng chừng số lượng người của quân địch trênchiến tuyến, nhưng mật thám mà Hưu Đồ Vũ phái tới chỉ có mười mấy người, với vài người như thế hoàn toàn không có khả năng tra xét rõ ràng thực lực của mình, hơn nữa một đám nhát gan như thỏ, hơi có động tĩnh liền bỏ chạy.

Tướng lãnh đi theo tham chiến khi nhìn thấy đám mật thám chỉ biết trốn chạy cười ha ha nói: “Chỉ nhìn đám mật thám này cũng đủ biết, Hưu Đồ Vũ đã bị dọa gần tè ra quần rồi. Chúng ta còn chưa khai chiến, nói không chừng bọn họ đã sợ đến mức tự đến đầu hàng luôn rồi.”

Hưu Đồ Hoành quay đầu lại nói: “Bộ lạc Mạt Nhi Cáp dù sao cũng là hợp thành từ ba bộ lạc lớn, có thực lực, Hưu Đồ Vũ cũng là người dày kinh nghiệm chinh chiến, chư vị không thể khinh địch.” Chư tướng vội vàng gật đầu đồng ý, trong lòng lại đều không cho là đúng.

Khi tới gần doanh trại của Hưu Đồ Vũ, liên tiếp bị gặp công kích bởi bộ lạc Mạt Nhi Cáp. Bất quá bộ lạc Mạt Nhi Cáp lưu vong đã lâu, trang bị cấp dưỡng đều thiếu thốn, sĩ khí lại giảm, hoàn toàn không phải binh hùng tướng mạnh, sĩ khí tràn đầy như đối thủ Hưu Đồ Hoành, kẻ bị giết người ngã ngựa, trừ bỏ một bộ phận chạy trốn ra, đa phần đều quy hàng Hưu Đồ Hoành. Theo lời hàng tướng trong miệng được biết được Hưu Đồ Vũ đã chết, hiện tại người thực tế cầm quyền là Cát Thanh Viễn khiến Hưu Đồ Hoành cũng chấn động. Nhưng chư tướng ngược lại càng thêm khinh thị bộ lạc Mạt Nhi Cáp, thì ra là một thư sinh nhu nhược của Ngụy triều thống lĩnh bộ lạc, hơn nữa loạn trong giặc ngoài, chỉ đợi đại quân tiến đến một trận là có thể đánh tan.

Hai ngày sau, Hưu Đồ Hoành dẫn đại quân đi tới tiền doanh của Hưu Đồ Vũ cách đó 20 dặm. Lúc này có tướng lãnh bên người hiến kế nói: “Cát Thanh Viễn là người của Ngụy triều, nhờ muội muội của mình được Hưu Đồ Vũ sủng ái mới có thể thượng vị, vốn không được người trong bộ lạc tín nhiệm, chỉ cần một khi kì binh đánh lén vào doanh trại, giết chết Cát Thanh Viễn, hiện nay Hưu Đồ Vũ đã chết, bộ lạc Mạt Nhi Cáp đương nhiên không đánh mà hàng.”

Hưu Đồ Hoành nghe xong trong lòng vừa động, lại hỏi thêm vài tù binh hàng tướng, bọn họ đều nói giống như vậy, đều là Cát Thanh Viễn không được lòng quân.

Nhớ tới Thiền Vu Hưu Đồ Liệt lúc trước nghe theo lời bộ lạc Mạt Nhi Cáp gây chiến cùng đại Ngụy quân khiến tổn thất trầm trọng, nhân mã còn lại vốn là không nhiều lắm. Nên lúc hắn xuất binh, đề nghị hắn chỉ mang một vạn người là đủ!

Hưu Đồ Hoành vốn vẫn luôn lo lắng mình không đủ nhân mã, nghe thế lập tức yên lòng, vì thế phái tướng quân dũng mãnh nhất của mình là Thác Bất Nha Sát, mang theo 5000 nhân mã đánh lén doanh trại Mạt Nhi Cáp trong đêm. Đêm đó, Thác Bất Nha Sát dẫn theo theo vài hàng tướng dẫn đường, lợi dụng đêm tối tấn công doanh trại của Mạt Nhi Cáp. Sau khi vào doanh trại, phát hiện doanh trại im ắng, không có một bóng người, trong lòng biết không ổn.

Vừa muốn dẫn người lao ra, đột nhiên bên ngoài doanh trại ánh lửa nổi lên, bên ngoài doanh trại được bao quanh bởi củi khô chất cao nhất và rưới bơ lên trên, gió thổi khiến ngọn lửa bốc lên cao mấy thước, khiến ngựa đang ở trong doanh trai sợ tới chạy tán loạn hí vang. Trong lúc nhất thời, đám binh lính Thác Bất Nha Sát dẫn dắt rối loạn. Tiếp theo, phía bên ngoài doanh trại lại phóng tới vô số hỏa tiễn, nhắm vào bên trong doanh trướng, xung quanh doanh trướng cũng đều chứa đầy bó củi, trong lúc nhất thời, ánh lửa bao quanh bốn phía doanh trại, binh lính chết cháy vô số. Chỉ có một số ít binh lính lao ra ngoài doanh trại đang thành biển lửa cũng bị mưa tên bắn thành nhím. Thác Bất Nha Sát tức đến mức hét to, mang theo binh lính tâm phúc tả sung hữu đột, phá vòng vây ra ngoài doanh trại, rốt cục phát hiện một chỗ không có lửa, mang theo người chạy vọt ra.

Vừa lao ra ngoài doanh trại, đột nhiên dưới chân mềm nhũn, trên mặt đất rầm một tiếng sụp xuống một tảng lớn, Thác Bất Nha Sát cùng bọn lính phản ứng không kịp đều rơi vào cạm bẫy. Vô số tên bắn của binh lính Mạt Nhi Cáp vọt tới, đáng thương cho đệ nhất mãnh tướng của Hưu Đồ Hoành, cũng bởi vì khinh địch mà đã táng thân ở trong này.

Cách doanh trại không xa, có 50 kỵ binh tinh nhuệ của Mạt Nhi Cáp bảo vệ Cát Thanh Viễn. Xưa nay mặt không chút thay đổi, Cát Trung cũng lộ ra sợ hãi lẫn vui mừng, nói: “Đại nhân tính việc như thần, đã tiêu diệt toàn bộ quân địch.”

Hưu Đồ Hoành cùng chư tướng đang đợi tin ở doanh trại, nhận được tin doanh trại Mạt Nhi Cáp đột nhiên bốc cháy, vội ra khỏi trướng để xem, xa xa ánh lửa ngập tận trời, trong lòng biết không ổn, ra lệnh cho chúng tướng trở về chấn chỉnh binh mã, không có mệnh lệnh của mình thì tuyệt đối khôngthể hành động, sau đó lại mang theo vài tùy tùng vội vàng đi tới cửa trại doanh dò xét tình hình. không lâu sau, xa xa một mảnh ồn ào, mấy trăm kỵ bại binh chạy vọt đến cửa doanh trại, vừa chạy vừa khóc hô đã trúng kế, doanh trại có cạm bẫy, hãy cho chúng tôi vào. Hưu Đồ Hoành vội vàng quát hỏi Thác Bất Nha Sát tướng quân như thế nào, kỵ binh vừa khóc vừa nói: “Tướng quân đã bị hại, chỉ còn lại mấy người chúng tôi.”

một vạn quân tinh nhuệ, đảo mắt chỉ còn lại có 5000, Hưu Đồ Hoành kinh hãi trong lòng.

Đúng lúc này, từ phương xa có một đám nhân mã chạy về hướng này, Hưu Đồ Hoành cảm thấy hoài nghi, không dám tùy tiện mở cửa doanh trại. mộtđội nhân mã từ xa đang chạy đến càng lúc càng gần, nhìn không rõ là ai. Hưu Đồ Hoành nhanh chóng với lấy cung tên, giương cung nhắm về hướng đó cao giọng quát: “Người đến là ai, vì sao không có cờ hiệu, hãy nhanh xưng tên ra!”

Nhưng đám nhân mã kia vẫn không hề giảm tốc độ, Hưu Đồ Hoành nghi ngờ là Cát Thanh Viễn phái người đột kích, vì thế mũi tên trong tay đã rời cung, lại bị thủ lĩnh kia nhẹ nhàng bắt lấy, cao giọng nói: “Từ kinh thành đã chia tay hơn mấy tháng, Hưu Đồ tướng quân vẫn khỏe chứ?”

Nương theo ánh lửa doanh trại, Hưu Đồ Hoành nhìn thấy một người mặc một bộ trang phục màu đen, thẳng thắn vững vàng đứng ở trên lưng ngựa, mắt phượng mày rậm, đúng là yêu Giao oai phong lừng lẫy của đại Ngụy – Vệ Lãnh Hầu!

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hôm nay trong nhà có việc, có chương mới chậm, các bạn thân mến, yêu Giao đại nhân đã gia nhập cuộc đại chiến cướp vợ rồi!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT