Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 91

Hưu Đồ Hoành kinh ngạc giương mày lên: Sao gã này lại đến đây? Lập tức hô: “không biết Định Quốc Hầu đại Ngụy đến đây là có việc gì?”

Vệ Lãnh Hầu đương nhiên có thể nghe ra sự đề phòng trong lời nói của Hưu Đồ Hoành, tiếp tục khẽ mỉm cười nói: “Nếu Tư Đồ Tướng quân đang chờ đợi viện binh, Vệ mỗ thỉnh tướng quân đừng chờ đợi thêm nữa, chỉ e tướng quân đã sắp rơi vào bẫy người khác mà vẫn chưa hay, nên mới tự mình đến đây để nhắc nhở, không biết tướng quân có nguyện ý để bản Hầu đi vào, kể cho tướng quân biết tình hình cụ thể hay không.”

Hưu Đồ Hoành cảm thấy do dự, sợ đại Ngụy thừa dịp Hung Nô nội đấu, nên đến đây để làm ngư ông đắc lợi. Nhưng sau khi trải qua cân nhắc, rốt cuộc vẫn là hào khí nam nhân chiếm thượng phong, liền cao giọng cười: “Bản tướng quân tin tưởng một nam nhân có thể uống rượu bằng vại mộtcách sảng khoái như ngài, thì sẽ không phải hạng người gian trá, ngài đã dùng thân phận bằng hữu để đến nơi này, ta làm sao có thể cự tuyệt để ngài đứng ngoài cửa chứ?”

nói xong liền sai người mở cửa doanh ra, cho đoàn người Thái phó vào doanh trại. Hai người đi đến gần bên thì Hưu Đồ Hoành đúng là sửng sốt, nhìn một người phong độ lỗi lạc, uy phong một cõi như Thái phó lúc này mắt lại đầy tơ máu, gương mặt mỏi mệt, có vẻ như chạy suốt ngày đêm để đến đây.

Thái phó cũng không có rỗi rãnh cùng Hưu Đồ Hoành hàn huyên, trực tiếp nói thẳng: “Thỉnh tướng quân hãy buông cảnh giác, lần này Vệ mỗ tới Bắc Cương cũng cùng một nguyên do như tướng quân lần trước tự tiện xông vào đại Ngụy, cũng đều là vì người trong lòng. Cát Thanh Viễn kia đã bắt nội quyến* của tại hạ, Vệ mỗ nóng lòng giải cứu hiền thê, không có ý định nhân dịp cháy nhà mà đi hôi của.”

*Vợ, cách gọi thân thiết

Hưu Đồ Hoành cũng không phải mãng phu, chỉ suy nghĩ một chút cũng thấy rõ, cho dù đại Ngụy có ý định ngồi làm ngư ông hưởng lợi cũng sẽ khônglàm vào dịp này, khi bên trong đang rối, bên ngoài lại có giặc lăm le, thân là một Thái phó quyền cao chức trọng thì lại càng không cần lấy thân mạo hiểm.

Xem vẻ mặt đó, thì câu chuyện nội quyến của gã bị bắt đi là thật. Hưu Đồ Hoành thật không ngờ truyền thuyết về chuyện Thái phó có tư tình cùng công chúa kia là bị ép buộc. hắn biết, trong nhà Thái phó có rất nhiều thị thiếp, mà Vệ hầu cũng không phải là một người thương hương tiếc ngọc, hay là một thiếp thất nào đó của Thái phó đã có tư tình cùng Cát Thanh Viễn, nên nhân dịp này bỏ trốn theo luôn cũng không chừng. Loại chuyện bị thê tử cắm sừng lên đầu thế này hắn cũng không tiện hỏi, nên chỉ có thể nhìn một cách đầy đồng tình với Thái phó bị mọc sừng kia, thầm nghĩ, thì ra Thái phó còn tệ hơn cả mình! Thê tử nhà mình là do quá nhớ nhà nên mới trộm trốn đi, còn thê tử nhà Thái phó thì lại trộm trốn đi để theo nam nhân khác!

hắn nghĩ vậy, nhưng lại hỏi một câu quan trọng hơn: “Ngươi nói không cần chờ viện binh là ý gì?”

Thái phó đứng trên cửa trại thật cao, đưa mắt nhìn về ánh lửa vẫn còn đang cháy rực đằng xa nói: “Viện binh mà tướng quân dâng tấu xin với Thiền Vu trước đó, không cần trông cậy nữa. Hưu Đồ Liệt chắc chắn sẽ không phái viện binh đến tiếp viện.” nói đến đây, liền giản lược nói ra quân tình mà mật thám đại Ngụy thăm dò mấy ngày nay. Tóm lại một câu, vị Vương thượng kia đã thông đồng cùng Cát tặc lên kế hoạch để gài bẫy ngài, nên trận đánh lần này, chắc chắn sẽ không còn mạng để trở về.

Hưu Đồ Hoành biến sắc, hắn đã sớm cảm thấy bất an, cho nên phái người mang mật thư cho Thiền Vu, mong Thiền Vu cho thêm quân đến gần bộ lạc Mạt Ha Nhi Cáp đợi lệnh, khi cần thiết thì sẽ bao vây quân địch để tiêu trừ, nhưng suốt đêm nay, tin đi đã lâu lại không hề thấy bất cứ bóng dáng mộtviện binh nào, nên hắn không thể không tin lời của Thái phó vừa nói.

“Nếu nơi đây đã là hang hổ, vì sao Thái phó còn liều chết để bước vào?” Cho dù là thị thiếp bỏ trốn, nhưng Thái phó tức đến mức dùng thân để bước vào chốn hiểm nguy thì cũng hơi lạ.

Vệ Lãnh Hầu trong lòng hừ lạnh, lại cực kì hận Cát Thanh Viễn, căn cứ vào sự sắp xếp trước đây của hắn, Hung Nô Thiền Vu cùng cùng phụ tá đắc lực Hưu Đồ Hoành trở mặt với nhau thì thật sự là một chuyện tuyệt vời, đáng tiếc có Cát tặc nhúng tay vào quấy rối, bắt giữ bảo bối quý giá nhất của hắnđến vùng đất nguy hiểm này, lại không thể làm cho Cát tặc được như ý nguyện, đành phải đến đây để giúp đỡ vị Tư Đồ Đồ vương gia này, giải cứu Niếp Thanh Lân xong rồi mới tính tiếp.

Nghĩ vậy, một trong những người khởi xướng làm hại Hưu Đồ Hoành rơi vào hoàn cảnh khốn cùng suýt mất mạng này... Thái phó đại nhân mặt khôngđỏ tim không đập ôm quyền: “Vương gia đối xử với Bát công chúa tình thâm ý trọng, đại Ngụy cảm kích trong lòng, thì sao có thể khoanh tay đứng nhìn, chỉ xem như tận tâm trợ giúp tướng quân phá giải cục diện bế tắc này.”

Hưu Đồ Hoành cũng không phải người ngu, đương nhiên cũng biết Vệ Lãnh Hầu này kỳ thật làm gì có lòng tốt, nhưng mà tình huống nguy cấp trước mắt, nếu vị ôn thần đại Ngụy có thể nghĩ ra phương pháp để giải quyết tình thế khó khăn trước mắt thì dại gì không nhờ.....

Mà lúc này, Cát Thanh Viễn vừa mới tiêu diệt hơn phân nửa quân binh tinh nhuệ mà Hưu Đồ Hoành mang tới, trong lúc nhất thời trong lòng cảm thấy sức lực tràn đầy.

Trận chiến mở màn hoàn toàn thắng lợi, luôn sẽ tự thưởng cho bản thân hậu hĩnh nhất, mỹ nhân trong ngực đó chính là phần thưởng cao nhất khônggì sánh bằng. Tính toán thời gian thì quỳ thủy của Lân nhi chắc cũng đã hết. Đêm nay chính là lúc nên cùng mỹ nhân chia sẻ một bầu rượu ngon, sau đó đem nữ tử với đôi má đỏ hồng kia ấn lên giường, bừa bãi rong ruổi một phen, cho nàng mở mang kiến thức thêm ngoài tên Vệ tặc kia, người thân kinh bách chiến như hắn càng có thể cho nàng sung sướng nhiều hơn...

Nghĩ vậy, Cát Thanh Viễn mỉm cười rời khỏi đại doanh, bước về doanh trại của mình.

Trong doanh trại hôm nay đúng là tinh sảo hơn trước đó rất nhiều, ba lớp màn bằng da thuộc được in hoa văn tinh xảo, khi vén lớp màn vừa dầy vừa nặng kia lên, đã ngửi được mùi hương nhài thoang thoảng từ bên trong truyền đến. Lão bà của tên lang trung kia chắc vừa mới hầu hạ Niếp Thanh Lân tắm rửa xong, chiếc thùng gỗ vẫn còn nghi ngút khói, bên trong tựa hồ cũng thả hương liệu, làm cho doanh trại trước giờ luôn tanh mùi máu nay lại trở nên ấm áp lạ thường.

Mỹ nhân với tóc dài rối tung, mặc một chiếc áo dài màu vàng bằng da báo, những đốm đen trên da báo màu vàng đó làm tôn thêm làn da trắng noãn nà trên gương mặt mềm mại kia, đôi tay nhỏ xin cầm chiếc lò sưởi tay ngồi ở đó, trầm tĩnh, tuyệt đẹp như thiếu nữ trong tranh vẽ.

Cát Thanh Viễn nhìn thấy bụng nóng lên từng hồi, phất phất tay, ra lệnh cho An Xảo nhi rời khỏi doanh trại.

“Sau tối nay, tên Hưu Đồ Hoành đó không đợi được viện quân nhất định sẽ lui lại, đến lúc đó chỉ sợ vị tướng quân Hung Nô này chết không có chỗ chôn, đáng tiếc cho Bát hoàng tỷ của nàng, lại không biết sẽ bị tên hung nô nào kéo về trại, ôm chiếc bụng to đùng để hầu hạ trượng phu mới.”

Cát Thanh Viễn thấy Niếp Thanh Lân hơi cúi đầu chứ không nhìn hắn, trong lòng không khỏi sinh ra tức giận, thật lâu sau, trên mặt mới kéo ra một nụ cười lạnh, âm trầm nói, quả nhiên làm cho mỹ nhân vốn không thèm nhìn đến hắn trắng bệch cả mặt, thẳng tắp nhìn hướng về phía hắn.

“Công chúa nay đang ở Bắc Cương, cũng có thể nhập gia tùy tục, phải hiểu nữ nhân nên tìm người mạnh mẽ để dựa vào. Chuyện cá nước thân mật trên giường, nam và nữ đều tận hứng mới là điều tuyệt vời, nếu công chúa chịu tự cởi quần áo, nũng nịu yêu kiều để vi phu cảm thụ sự ấm áp cả đêm, như vậy đến lúc đó, những ngày tháng sau này của Bát công chúa sẽ tốt hơn một chút, ít nhất cũng có thể lưu lại được tính mạng, không biết Vĩnh An công chúa có chịu hy sinh vì tỷ tỷ ruột của mình hay không?”

Niếp Thanh Lân ngước đôi mắt to lên, sóng mắt khẽ run tựa hồ cũng đã bị lời đe dọa của mình làm sợ, trong lúc nhất thời không thể cãi lại, đến khi mình lên cạnh sạp ngồi cùng cũng không hề trốn tránh, chỉ buông xuống má phấn, bộ dáng như mặc quân chà đạp.

Cát Thanh Viễn rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, đem nàng kéo vào trong lòng sau đó không ngừng hôn lên, tóc, trán, mắt môi và đến chiếc cổ trắng ngần cũng như thoa mật, Cát Thanh Viễn đưa tay cởi ra nút áo của nàng, nhưng vừa cởi đến nút thắt thứ ba thì cảm thấy bàn tay dần dần tê dại, không thể động đậy.

Cát Thanh Viễn đang ở Nam Cương, nên cũng có nghiên cứu về mê dược, thấy tay mình không thể nhấc lên nổi, trong lòng biết mình đã bị trúng độc, lập tức cả kinh, muốn đưa tay lên bóp cổ bảo bối gian xảo dưới thân mình nhưng không thể sử dụng được bất cứ chút sức lực nào, chỉ phải ngã xuống trên người của nàng.

“Nàng... đã hạ thuốc gì cho ta?”

Niếp Thanh Lân nhìn hắn, mỉm cười nói: “Ở trên cổ và hai bên má có thoa chút dược tê cứng, nếu Cát đại nhân là quân tử, đương nhiên sẽ không bị trúng độc, vì thế chẳng thể trách được ai...”

nói xong câu này thấy hắn bất động, Niếp Thanh Lân lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, lúc này An Xảo nhi vội vàng bước vào, cố hết sức kéo Cát Thanh Viễn ném sang một bên, sau đó mang một chiếc khăn ướt đến lau mặt và cổ của Niếp Thanh Lân cũng không thể động đậy. “Lúc Thị Ngọc phối thuốc này, nô tì cứ sợ dược hiệu không đủ, may mà dược tính quá mạnh, nhưng dù công chúa chỉ thoa ngoài da vẫn bị ảnh hưởng không thể cử động, phải dùng thuốc giải mới có thể giải được dược tính.”

Niếp Thanh Lân cười khổ, vốn muốn để vào thức ăn, lại sợ Cát đại nhân trời sanh tính đa nghi kia không trúng chiêu, không ăn thức ăn có bỏ thuốc, nên mới nghĩ ra chiêu thoa trên da mình như thế này.

Lau xong, An Xảo nhi liền đem Niếp Thanh Lân đỡ lên, mới vừa rồi An Xảo nhi đã hạ mê dược vào thức ăn của đám lính bên ngoài, Thừa dịp bên ngoài doanh trại im ắng. Trương Thái y vội vã vào doanh trướng, khi mắt đối diện với ánh mắt của Niếp Thanh Lân thì môi lại khẽ run.

Cát Thanh Viễn ghen tị, vẫn liên tục không cho bất kì nam nhân nào bước vào, hôm nay hắn mới có thể chính thức nhìn thấy được công chúa, giai nhân trong trí nhớ đúng là xinh đẹp đến mức không còn từ nào để hình dung, trong lúc nhất thời liền có chút ngẩn người, lặng đi một lúc lâu, sau đó không kịp hàn huyên liền vội vàng nói: “Hoàng Thượng, tiểu nhân đã chuẩn bị ngựa xong, chúng ta nên nhân cơ hội này nhanh chân chạy trốn trốn đi.” Vừa nói vừa rút ra bảo kiếm mà Cát Thanh Viễn mới vừa đặt ở góc bàn, chuẩn bị thừa dịp Cát tặc chết tiệt này hôn mê, một kiếm đâm chết hắn.

Nhưng một thư sinh nho nhã yếu đuối quơ bảo kiếm cả buổi vẫn không thể đâm lọt vào thân thể đang nằm ngửa bất động kia.

“Để muội.” An Xảo nhi đoạt lấy bảo kiếm, cắn răng cố nhớ đến những chuyện ác độc mà tên Cát tặc này đã làm, nhưng cánh tay giơ cao cao rất lâu vẫn không thể đâm xuống, sau đó hít một hơi thật sâu, đứng yên, tay cầm kiếm thõng xuống.

Niếp Thanh Lân thở dài một hơi, ba người trong doanh trướng đều không phải kẻ tàn nhẫn, không thể chém đầu người như đang bổ sưa giống Thái phó đại nhân. Nàng không muốn hai người này bị máu tanh làm bẩn tay chân, nên nói: “Được rồi, kẻ ác sẽ có trời cao trừng trị, hắn như như thế này ít ra cũng tốt, nếu có người phát hiện hắn trúng kiếm bỏ mạng, thì thời gian cho chúng ta chạy trốn lại không nhiều lắm.”

nói xong, Niếp Thanh Lân cảm thấy sức lực đã khôi phục, nên vội vàng đứng dậy, được Trương Thị Ngọc và An Xảo Nhi dìu ra khỏi trướng. Lúc trước ở doanh trại này, Trương Thị Ngọc không xem bệnh thì sẽ phụ trách nuôi ngựa, nên đã chuẩn bị sẵn ba con ngựa thắng yên cương đầy đủ. Trương Thị Ngọc giúp đỡ công chúa lên ngựa, trong lòng An Xảo Nhi ôm một bé trai vừa đủ tháng, đem nàng cột vào trước người của mình, sau đó chạy theo cửa hông doanh trạichuẩn bị chuồn đi.

Bởi vì tối nay đánh thắng một trận lớn, nên bên trong doanh bảo vệ lơi lỏng, nhưng bây giờ đang ở thời chiến, cho dù thị vệ canh giữ ở cửa sau đã bị Trương Thị Ngọc đánh thuốc mê, nhưng những tên thủ vệ đứng trên tháp canh liếc mắt một cái đã thấy bé bóng người lặng lẽ lén lút, lập tức dùng tiếng Hung Nô quát hỏi là ai.

Ba người cũng không đáp lời, nhanh chóng kéo cương ngựa xông thẳng ra ngoài, thị vệ trên tháp cao không nói hai lời, lập tức bắn tên, may mắn bóng đêm dày đặc, có mấy mũi tên xẹt qua Niếp Thanh Lân, nhưng cũng coi như hữu kinh vô hiểm.

Đúng lúc này, toàn bộ đại doanh đột nhiên vang lên tiếng chiếng báo động vang trời, dường như có người đang tập kích doanh trại. Ba người Niếp Thanh Lân nào dám quay đầu, chỉ biết cưỡi ngựa xông thẳng về phía trước, biến mất rong bóng đêm...

thì ra ngay vào lúc Vĩnh An công chúa mang theo hai người hầu tring thành chạy trốn, Vệ Lãnh Diêu thống lĩnh một ngàn tinh binh của Hưu đồ Vương gia đến tập kích doanh trại. Tin tình báo mà hắn nhận được chuẩn xác hơn tin tình báo mà Hưu Đồ Hoành nhận rất nhiều, nên đương nhiên biết rõ cứ điểm cư ngụ của Cát Thanh Viễn, biết rất rõ toàn bộ binh lực của Cát Thanh Viễn tập trung ở chỗ nào để đợi khi Hưu Đồ Hoành rút lui thì sẽ đánh bọc hậu và tiêu diệt toàn bộ.

Cho nên hắn bảo Hưu Đồ Hoành ra vẻ khiếp sợ khi bị đại bại trong trận chiến vừa rồi, sau đó cho tháo dỡ lều trại ra vẻ như muốn rút quân. Còn riêng hắn thì thống lĩnh một đội tinh binh nhỏ, bắt đầu tập kích doanh trại lần thứ hai trong đêm nay.

Hưu Đồ Hoành lại có thể tập kích doanh trại trong tình trạng đại tướng bị diệt, binh lính bị thương vong hơn phân nửa như thế này, tập kích nhanh như chớp trong cùng một đêm, đây là điều mà đánh chết Cát Thanh Viễn cũng không nghĩ tới.

Trong lúc nhất thời, toàn bộ bộ tộc Mạt Nhi Ha Cáp đại loạn.

Cát trung chạy vào doanh trướng chủ soái, không thấy Vĩnh An công chúa đâu, mà Cát Thanh Viễn vẫn đang ngủ mê man trong khi doanh trại đangcực kỳ hỗn loạn thì biết tình hình không ổn, lập tức dùng nước hắt tỉnh Cát Thanh Viễn.

Cát Thanh Viễn mở ra ánh mắt âm trầm, nghe Cát Trung ngắn gọn báo cáo xong, trong lòng biết phải thu dọn tình huống tập kích của doanh trại đêm nay trước, sau đó mới có thể đi bắt nữ nhân gian trá đã chạy mất kia. thì ra dù có dùng tấm lòng chân thành đối đãi nhưng vẫn không thể đổi lại được sự thật tình của nàng. Nếu lần này bắt được nữ nhân giảo hoạt kia, hắn sẽ cho nàng nếm đủ thủ đoạn lôi đình của mình.

Lúc này mấy trăm kị binh tập kích bên ngoài doanh trại đã xông vào trước trại chủ soái, trong tay vung móc sắt, trên không trung quăng vài cái móc sắt vào xà nhà bằng gỗ của doanh trại, sau đó mấy trăm kỵ nắm chặt móc sắt đồng thời quất ngựa phi về hướng ngược lại.

Cát Thanh Viễn phương bước ra doanh trướng, kêu to không tốt, chạy đến chặt dây thừng nối với móc sắt, binh lính bên cạnh cũng bắt chước chém theo, nhưng nhất thời cũng không thể chém đứt hết chỗ dây này. “Ầm” một tiếng thật lớn, dưới sự hợp lực của mấy trăm kỵ binh, đa số doanh trại của Mạt Nhi Ha Cáp đã bị sập, rất nhiều binh lính bị đè dưới những khúc gỗ to dùng để chống trại, thống khổ kêu gào vang cả một vùng.

Lại có mấy trăm kỵ binh xoay người vung đao múa thương, ào ạt như thuỷ triều, bắt đầu xông vào từ chỗ các trại bị sập vừa rồi. Cát Thanh Viễn giận dữ, hét to một tiếng, từ trên nóc doanh trại trên phi thân xuống đánh bay một cái kỵ binh, sau khi hạ xuống thuận thế lăn một vòng, né tránh chân ngựa, đao trong tay vung lên, loang loáng lướt qua, mấy chân ngựa bị chém đứt, vài kỵ binh kêu thảm, cả người lẫn ngựa đều ngã trên đất. Những tinh binh Mạt Nhi Ha Cáp do Cát Thanh Viễn thống lĩnh ai ai cũng đều anh dũng, nhưng binh mã do Vệ Lãnh Hầu thống lĩnh không ngừng tuôn vào như nước lũ, doanh địa chủ lực trống không dần dần thất thủ. Cát Thanh Viễn đối với loại phong cách tác chiến thần tốc này thật sự quá quen thuộc, khi thấy bóng dáng Vệ Lãnh Hầu xuất hiện thì đã hiểu ra tại sao.

hắn có lại có thể phá thuật che mắt của mình bày ra để xông vào nơi này? Đúng là đệ nhất kình địch trong đời mình! hắn liền thấp giọng phân phó Cát Trung vài câu, Cát Trung đã hiểu, vội vã xoay người rời đi.

Trong ánh lửa bập bùng, Vệ Lãnh Hầu đi trước làm gương vọt tới phía trước, đúng lúc thấy Cát Thanh Viễn đang đứng ngoài lều.

Tình địch gặp nhau giận đỏ cả mắt, Thái phó vừa nhìn thấy Cát Thanh Viễn, không nói hai lời, lập tức rút tên đặt trên dây cung, mưa tên bay ra ào ào. Cát Thanh Viễn thuận tay kéo một thị vệ đứng bên cạnh mình ra đỡ, hơn mười mủi tên nhọn đều ghim hết lên trên người thị vệ xấu số.

“Thái phó đại nhân lâu chưa gặp, tài bắn cung vẫn chuẩn xác đến thế!” Cát Thanh Viễn vung tay kéo nữ nhân mà Cát Trung vừa lôi đến, che ở trước người.

Nữ nhân đó có vóc dáng nhỏ nhắn, giống hệt như Long Châu tử, mặc long bào màu vàng sáng, đúng là lễ phục khi Niếp Thanh Lân bị bắt cóc. Tóc của nàng rối tung, không thấy rõ mặt, chỉ cúi đầu, cả người run rẩy, mặc cho Cát Thanh Viễn đem bảo kiếm gác trên cổ nàng.

“Thái phó có thể từ kinh thành chạy thẳng tới nơi này, cũng đủ biết là một người thương hương tiếc ngọc, chỉ không biết ngài có thể vì giai nhân mà buông xuống đao kiếm trong tay, lệnh cho tất cả binh lính lui về phía sau không? Nếu không đừng trách Cát mỗ ra tay độc ác với nữ nhân mềm mại thơm tho này.”

Vừa nói, hắn vừa xiết chặt lưỡi đao, lưỡi đao sắc bén đã cắt vào cổ của cô gái đó, trong miệng cô gái đó bị nhét giẻ, tuy rằng sợ hãi, nhưng không thể hét thành lời.

Thái phó cau mày thật chặt, Đan Thiết Hoa đi săn hắn vung mạnh tay chém mấy thị vệ Hung Nô đang nhào đến, lo lắng nhìn người đang ở trong tay Cát Thanh Viễn, hỏi: “Thái phó, làm sao bây giờ? Chúng ta lui lại sao?”

Trong nụ cười đầy giả dối của Cát Thanh Viễn vì mọi việc đã diễn ra đúng như hắn tính toán, Thái phó chậm rãi buông cung tiễn, ném xuống đất, nhưng ngay khi hắn xoay người gỡ bội kiếm bên hông thì đột nhiên giương tay lên, lưỡi kiếm sắc bén đã đâm thẳng tới.

Bảo kiếm này được làm bằng thép nguyên chất, thân kiếm mỏng nhẹ, hơn nữa vừa rồi Thái phó đã dùng hết toàn lực, nên lực sát thương còn mạnh hơn cả những mũi tên vừa rồi, lập tức đâm xuyên qua ngực “Hoàng đế” kia. Kiếm cuối cùng cũng đang đâm vào Cát Thanh Viễn, hắn bị đau đến mức thả lỏng tay, ném nữ nhân đã chết kia qua một bên.

Cát Thanh Viễn không thể tin nổi nhìn về phía Thái phó. hắn không ngờ Thái phó lại không hề thương tiếc giai nhân như vậy, ngay cả Đan Thiết Hoa cũng thét lên vì sợ hãi.

Thái phó đại nhân rút kiếm về, không thèm nhìn xác nữ nhân kia một cái, mắt phượng thâm thúy nhếch lên, trên gương mặt anh tuấn tràn đầy sát khí, cười lạnh nói: “Cát đại nhân, ngươi coi như là đại thần từng hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng, khi nào thì nhìn thấy qua Hoàng đế của ta trước mặt người khác sợ đến mức tè cả ra quần rồi? Nếu muốn tìm người giả dạng nàng, lần sau nên tìm một người lớn gan một chút, thế mới không lộ ra chân tướng.”

Cát Thanh Viễn liếc nhìn đũng quần ướt đẫm của nữ nhân kia, không khỏi cảm thấy ảo não.

Vài tưỡng lĩnh thân tín thấy đại thế đã mất, vài người võ nghệ cao cường bao vây đấu với Vệ Lãnh Hầu, Cát Trung khuyên Cát Thanh Viễn đi trước, Cát Thanh Viễn phóng người lên lưng ngựa, dưới sự hộ tống của những hộ vệ trung thành, chạy ra khỏi doanh địa. Kế duy nhất hiện nay là đuổi theo tiểu Hoàng đế chạy trốn kia, và phái người mang tin đi, phái hết binh sĩ chủ lực đang ở mai phục bên ngoài chờ Hưu Đồ Hoành nhanh chóng rời đi.

Trong lòng Vệ Lãnh Hầu không ngừng lo lắng cho sự an nguy của Long Châu tử, khi thấy Cát Thanh Viễn chạy trốn, liền lệnh cho Lỗ Dự Đạt mang mấy người đuổi theo, còn hắn thì xông vào doanh trướng. Khi hắn nhìn thấy trong trướng có quần áo của nữ nhân rơi rớt, bèn lấy một cái đưa lên mũi ngửi, lập tức ngửi được mùi hương độc đáo chỉ trên người Niếp Thanh Lân mới có.

Nhưng cũng là không thấy bóng dáng nàng đâu, làm trong lòng Thái phó càng trở nên nặng nề hơn.

Ngay đúng lúc này, Lỗ Dự Đạt cúi đầu nhìn, hắn xuất thân từ thợ săn, nên rất giỏi về phân tích dấu chân, may mắn là doanh trại chủ soái này không bị chiến hỏa lan đến, hôm qua lại có một trận mưa to, nên dấu chân trên đất ẩm hiện lên rất rõ ràng: “Thái phó, Hoàng Thượng hình như đã lên ngựa rời trại!”

Lúc trước, khi Lỗ Dự Đạt biết Hoàng đế lại là một nữ tử thì miệng há hốc ra suốt một buổi tối, nhưng nếu đây là người trong lòng của Thái Phó, thìđương nhiên sẽ tận tâm tận lực đi tìm.

Trong lòng Vệ Lãnh Hầu biết, Cát Thanh Viễn vào lúc nguy lúc gấp cũng không mang Niếp Thanh Lân ra để uy hiếp tức là có điểm kỳ quái. Nghe được Lỗ Dự Đạt phán đoán, phóng người lên ngựa, đuổi theo dấu chân ngựa còn in lại.

nói về Niếp Thanh Lânm sau khi lắc lư trên lưng ngựa một lúc lâu, thấy phía sau cũng không có truy binh đuổi theo, nên thấy tinh thần hơi ổn định lại, đột nhiên nghe thấy tiếng động lớn ở phía sau, xoay người lại thì thấy Trương Thị Ngọc đã ngã khỏi lưng ngựa.

“Trương đại ca!” Niếp Thanh Lân cả kinh, vội cùng An Xảo Nhi ghìm ngựa lại, tung người xuống ngựa.

Đợi đến khi đỡ được Trương Thị Ngọc dậy thì thấy sau lưng hắn trúng một mũi tên nhọn, nhất định là bị bắn trúng khi lao ra khỏi doanh trại, nhưng trên đường đi, bởi vị sợ chậm chân, nên hắn kiềm chế không báo cho hai người biết.

An Xảo Nhi lo lắng đến mức bật khóc, Niếp Thanh Lân dè đặt đưa tay kiểm tra vết thương, nói: “Xem vị trí này, có lẽ không tổn thương đến nội tạng, Xảo Nhi, ngươi từng ở bên cạnh Trương đại ca lâu như thế, có thể xử lý vết thương như thế này không?”

An Xảo nhi vốn đang rối loạn, nhưng khi nghe Niếp Thanh Lân nhắc nhở như vậy, lập tức như vừa chợt tỉnh, nhanh chóng lấy túi thuốc Trương Thị Ngọc vẫn đeo trên lưng ngựa xuống. Cầm cầm máu và trị thương xong, nàng dùng đá đánh lên một ngọn lửa đem lưỡi dao hơ trên ngọn lửa, sau đó cẩn thận miệng vết thương của Trương Thị Ngọc, lấy mũi tên nhọn ra ngoài. Sau đó nhanh chóng rắc thuốc bột lên và dùng vải băng lại.

Niếp Thanh Lân đưa tay lên kiểm tra hơi thở của Trương Thị Ngọc, cảm thấy hơi thở dần trở nên lâu ổn định và vững vàng hơn rất nhiều, thế này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhưng vào lúc này, ba con ngựa sau lưng họ đột nhiên tung vó, hí loạn bất an.

“Tiểu chủ nhân, nơi này sao lại có nhiều đom đóm như vậy?” An Xảo Nhi đột nhiên ngẩng đầu lên, bất an hỏi.

Niếp Thanh Lân cũng ngẩng đầu lên, trong làn gió đêm lạnh lẽo âm u của phương Bắc, xung quanh bọn họ quả nhiên xuất hiện vô số áng sáng màu xanh, chớp nháy không ngừng trong bóng đêm...

Niếp Thanh Lân đã từng xem cảnh đom đóm bay lượn trong đêm, những ánh sáng nhỏ đó cực kỳ mềm mại và quyến rũ, nhưng những đốm sáng chung quanh bọn họ lại tràn đầy sát khí bức người...

Khi một loạt âm thanh tru lên không ngừng, Niếp Thanh Lân đột nhiên nhớ tới Cát Thanh Viễn đã từng nói “Mùi máu tươi sẽ dẫn dụ đàn sói trên thảo nguyên vây quang và tấn công.” Nghĩ đến đây, nàng bỗng thấy tay chân lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu, nói: “Xảo nhi, đây... đây không phải là đom đóm, là... là bầy sói!”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Tiểu Long Châu đại chiến bầy sói, mọi người muốn chơi Tài Xỉu hay không? Đặt xem Thái phó có thể thủ tiết hay không?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT