Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 92

Bên tai từng cơn gió lạnh thổi tới, trên thảo nguyên rộng lớn hiện nay chỉ có ba con ngựa, một nam nhân đang bị thương, hai thiếu nữ cùng với mộtđứa bé sơ sinh vẫn đang ngủ say tới mức phun bong bóng trong lòng mẫu thân, đối với khẩu vị bầy sói mà nói đây chính là bữa ăn tối từ trên trời rơi xuống, vừa vặn béo gầy vừa đủ.

Niếp Thanh Lân thầm nghĩ: không chừng phải bỏ mạng tại đây rồi! Chỉ là sợ liên lụy tới gia đình Trương đại ca, chỉ hy vọng răng nanh của bọn sói này đủ sắc, không cần chịu nhiều đau đớn.

Ngay lúc bầy sói không ngừng tiến tới, đột nhiên xa xa truyền đến tiếng vó ngựa cùng với tiếng kêu hùng hậu của nam nhân: “Trứng gà! Trứng gà...”

Thanh âm vang vọng dưới bầu trời đêm yên tĩnh, truyền vào tai Thanh Lân giống như đang ở sa mạc lại có thể gặp được dòng suối mát trong, nàng gấp gáp kêu to: “Ta ở đây!”

Nghe thấy tiếng hét, bầy sói bắt đầu nhe răng nhếch miệng, bọn thú biết rõ phía sau có viện binh đã tới cứu, sao còn có thể thả miếng thịt béo đã đến ngay miệng? Ngay lập tức hướng Niếp Thanh Lân vồ tới.

Xa xa người ngựa chưa tới, sói đói đã tới trước, đúng lúc thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, Trương Thị Ngọc vừa mới tỉnh lại nhào tới nằm che chắn bảo vệ công chúa, liền bị sói đói cắn ở lưng. Mắt thấy sói đầu đàn đã tấn công, tức thì bầy sói phía sau cũng rục rịch chuẩn bị xông lên. Đúng lúc này, hàng chục mũi tên lửa bắn tới đẩy ngã bầy sói.

Vệ Lãnh Hầu đi trước, chạy thẳng về hướng này, chiến mã hung dữ thành tánh, thấy bầy sói không sợ liền giương vó đá bay hai con phía trước, Thái phó đại nhân bay lên vừa vặn đáp xuống bên người mà ngày đêm thương nhớ, giơ tay chém giết ba con đang bổ nhào ở phía sau, nhìn người nam nhân đang nằm đè lên người công chúa, thầm nghĩ: Chỗ này vẫn còn 1 con!

Nhấc chân liền đá Trương Thị Ngọc phía sau lưng máu thịt lẫn lộn qua một bên. Sau đó xoay người ôm lấy công chúa, bàn tay lau đi vết máu trênkhuôn mặt nhỏ nhắn, phát hiện công chúa không bị thương chỉ là máu sói bắn lên mặt liền thở phào nhẹ nhõm.

Vốn tưởng rằng đã chết trong bụng sói, không ngờ Thái phó giống như vị thần xuất hiện trước mắt đang ôm nàng, Niếp Thanh Lân nhất thời mừng rỡ khôn xiết, kích động ôm lấy cánh tay Thái phó, tình cảm mãnh liệt mênh mông như thế này đã đem mỏi mệt nhiều ngày nay tan biến, Thái phó cũng ôm thật chặt thân thể mềm mại ấm áp trong lòng như muốn khảm vào trong ngực. Mà thị vệ phía sau cũng đuổi tới bảo hộ chủ tử ở bên trong, liên tục chém giết sói đói.

Ưóc chừng bầy sói bị chém giết chỉ còn lại mười con. Vệ Lãnh Hầu ôm lấy Niếp Thanh Lân muốn đem nàng đặt trên lưng ngựa, đúng lúc này, Niếp Thanh Lân lo lắng nhìn Trương Thị Ngọc đang nằm bất động trên mặt đất, thấp giọng nói: “Thái phó, cứu Trương thái y...”

Lo lắng trong lòng Thái phó trầm xuống, lạnh giọng nói: “Đúng là âm hồn không tan, chết cũng không xong, mạng cứng thật!” nói xong trong tiếng khóc nỉ non của đứa bé trong lòng Xảo nhi xoay người lên ngựa, ôm chặt Niếp Thanh Lân vào lòng, giục ngựa chạy không ngừng về quan ải quan trọng là Thanh Long quan.

trên thảo nguyên sát khí rất mạnh, nếu đã tìm được tiểu Long Châu chạy về nhà trước rồi nói sau.

đi tới cửa sau Thanh Long quan, thủ vệ cửa thành tướng quân sớm biết tin tức đã mở cửa thành đón đoàn người Thái phó đại nhân trở về.

Trương Thị Ngọc thương thế nghiêm trọng được đưa đến y quán chữa trị, mà Thái phó lại ôm công chúa vào trong phòng nghỉ đã được tướng quân phủ sắp xếp sẵn ở Thanh long quan.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủn, tiểu Long Châu do mình thật vất vả mới dưỡng ra châu tròn ngọc sáng lại gầy đi một vòng, tâm Thái phó đại nhân giống như bị vô số con dao nhỏ đục khoét, đau đớn vô cùng.

Mới vừa rồi hắn đã sớm phân phó người trong doanh trại dọn dẹp sạch sẽ trong phòng, đã nhiều ngày tiểu Long Châu ở trong tay bọn kia sẽ gặp những chuyện gì? Cơn ghen tuông ào ạt tràn đến như sóng cuộn, Vệ Lãnh Hầu ngăn cản mình nghĩ tiếp nữa, sờ mặt nàng nói: “Công chúa nghỉ tạm trước, ta đi kêu người hầu làm chút món ăn ngon miệng, ăn xong thì ngủ một giấc đi.” nói xong liền lạnh mặt đứng dậy, nhưng bàn tay bị nàng níu lại không chịu buông. Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong chăn, môi anh đào cắn cắn, nhỏ giọng nói: “Thái phó đừng đi...”

Trong lòng Vệ Lãnh Hầu biết nàng bị kinh sợ, liền trấn an sờ sờ mu bàn tay nàng, không nói người khác, chỉ e ở trên thảo nguyên gặp bầy sói đói thìngay cả nam tử cũng sẽ sợ tới mức hồn phi phách tán, chứ đừng nói là một nữ tử mảnh mai suốt ngày ở trong cung. Vì thế liền kêu thị nữ mang cơm đứng ngoài, còn mình xoay người ở trên giường an ủi vỗ nhẹ lưng nàng

Niếp Thanh Lân chờ hắn vỗ một lúc lại không thấy động tĩnh thì khẽ ngẩng đầu lại thấy mắt phượng Thái phó đại nhân đang nhắm chặt, mày rậm nhíu lại, đúng là đã ngủ.

Lúc này đã thoát hiểm miệng hổ, tưởng rằng hắn lại giống như lúc trước, đến khi gặp lại đợi cho không người liền tức giận hôn mình nồng nhiệt, sau đó ấn đến trên giường làm chuyện người khác phải đỏ mặt... Nhưng Thái phó hiện tại đã ngủ say như chết... Niếp Thanh Lân không biết tại sao trong lòng lại sinh ra một sự mất mát, nhưng trong hơi thở Thái phó lại lộ ra hương vị quen thuộc, lại khiến cho nàng an lòng.

Theo tính toán từ kinh thành chạy đến biên quan, cho dù là ngày đêm gấp rút, Thái phó tới đây cũng quá nhanh, như vậy cho dù làm bằng sắt cũng sẽ mệt mỏi không phải sao? An ủi chính mình xong, Niếp Thanh Lân cũng khép mắt lại, nghe theo hô hấp của người kia cũng đi vào giấc ngủ.

Vừa tỉnh dậy, hơi hơi mở mắt liền thấy Thái phó đang ngồi cạnh giường cúi đầu nhìn nàng, cặp môi mỏng đang chậm rãi nhích lại gần, nhẹ nhàng in xuống một cái hôn, khoảng cách thân cận đến nỗi có thể thấy được rõ ràng hàng lông mi rậm rạp của Thái phó, nụ hôn giống như cọng lông xẹt qua làm tâm nàng không khỏi run lên, đến khi thấy nàng đột nhiên mở ra mắt, hắn lại vội vàng lùi về phía sau, sắc mặt trấn định nói: “Công chúa tỉnh là tốt rồi, nghe Xảo nhi nói nàng lúc trước bệnh nặng, nếu đã mới khỏi thì không nên tắm rửa, một lát ta mang nước ấm cho nàng chà lau thân thể. Loạn đảng của Cát tặc vẫn chưa tiêu diệt xong, chúng ta tạm thời không thể trở lại kinh thành, bản Hầu đi xử lý chút công vụ, nếu công chúa có gì phân phó thì gọi thị vệ đến.”

nói xong, hắn liền đứng dậy đi ra ngoài. Nghĩ lại vẫn kêu An Xảo Nhi tới hầu hạ nàng, dù sao cũng là nô tỳ trung thành, chắc chắn sẽ không để người lạ tới gần Trứng gà.

Nghe được tiếng bước chân rời đi vội vàng, Niếp Thanh Lân chậm rãi ngồi dậy, lẳng lặng mở cửa sổ, ngoài cửa sổ cành hoa cũng đã rụng, chỉ còn lại một đóa cúc tàn ương ngạnh không chịu rời đi, mảnh mai lắc lư trong gió. Tôn lên bầu trời vô cùng buồn bã.

một lát sau An Xảo Nhi đã đến, ánh mắt nàng có chút sưng nhưng biểu tình cũng đã buông lỏng, may mắn trong y quán ở biên quan đại phu y thuật cũng cao siêu, Trương Thị Ngọc đã không còn chảy máu, lại được uống thuốc, tánh mạng xem như bình an, mà con gái của mình cũng giao cho bà vú trong phủ tướng trông nom để có thể tĩnh tâm hầu hạ công chúa.

Mang tới nước ấm bỏ thêm một vài cánh hoa bách hợp, hơi nước bốc lên làm cho sắc mặt nàng trở nên nhu hòa, An Xảo Nhi cẩn thận hầu hạ công chúa cởi bỏ ngoại sam dùng khăn trắng mềm mại chà lau thân thể công chúa, cũng không biết chủ nhân đang nghĩ, sắc mặt ngưng trọng im lặng thậtlâu không nói.

“Thái phó không hỏi ngươi lúc ở Mạt Nhi Cáp Bản cung đã gặp được gì sao?” Niếp Thanh Lân đột nhiên mở miệng hỏi.

An Xảo Nhi nghĩ nghĩ, nói: “Chỉ hỏi chủ nhân có sinh bệnh bị thương hay không, còn cái khác thì không thấy.”

nói đến đây, An Xảo Nhi đột nhiên hiểu rõ ý Niếp Thanh Lân vừa nói. Nàng tuy rằng không ở cùng nhưng thời khắc vẫn luôn chú ý động tĩnh ở kinh thành, Thái phó để cho công chúa “sống lại” một chuyện, cũng đã rõ ràng. Dân gian tung tin Thái phó đến miếu xin nguyệt lão tặng bàn đào, nếu là thật sự, đó là Thái phó muốn cưới công chúa, vậy An Xảo Nhi cũng có chút an lòng, kia Thái phó tuy rằng nhìn sao không phải phu quân tốt, nhưng vẫn tốt hơn khi tiểu chủ nhân giả trang Hoàng đế tưởng rằng không có cách nào thoát khỏi thì bây giờ đã có thể bình an.

Nhưng lần này công chúa bị tặc nhân bắt cóc, trong sạch nữ nhi khó giữ được, nhưng Thái phó lại không hỏi, không phải nhận định công chúa khôngcòn trong sạch, đã bị tặc nhân làm bẩn thân sao!

“Công chúa, để nô tỳ gặp Thái phó nói rõ ràng!” Nghĩ vậy An Xảo Nhi vội vàng đứng dậy. Chủ nhân có thể bình yên vô sự cho tới hôm nay đều là dựa vào chút tiếc thương nho nhỏ của vị Thái phó quyền khuynh thiên hạ, Nếu điểm thương tiếc không còn, vậy... Công chúa sẽ rơi vào kết cục gì khôngcần nói cũng hiểu.

“Xảo nhi... Thái phó nếu muốn biết, cần ngươi phải đi nói sao? Đừng tự rước lấy nhục.” Niếp Thanh Lân hít một hơi dài, sắc mặt bình tĩnh nói.

Thế gian này luôn yêu cầu hà khắc đối với nữ tử, không có ai ngoại lệ. Lúc trước mình cùng Cát Thanh Viễn đã bái thiên địa, cũng chỉ là lướt qua nhau mà thôi, lòng dạ Thái phó hẹp hòi chắc chắn sẽ nhớ mãi không quên, mỗi khi nhắc tới đều là bộ dáng nghiến răng nghiến lợi. Nay nếu hắn một lòng nhận định mình đã bị Cát Thanh Viễn hủy đi trong sạch, lòng dạ người kia vốn hẹp hòi sẽ cho mình là dạng gì? Nhớ năm đó hắn cùng với Thượng Vân Sơ là tình cảm cỡ nào, nhưng đến khi phụ hoàng cho Thượng Vân Sơ vào cung, sắc đẹp không thay đổi, bộ dáng càng kiều diễm hơn trước, nhưng Thái phó cũng không giống như còn tình cảm trái lại khinh thường liếc mắt nhìn đó sao?

Có thể thấy được nữ tử “không sạch” đó là chuyện thiên hạ khó tha thứ nhất. Trước kia luôn căm tức Thái phó không chịu buông tha nàng, sau này đến lúc được yên tĩnh, có lẽ sẽ quay về cảnh quân ra quân, thần ra thần, và những nụ hôn triền miên, mây mưa ân ái chỉ là một giấc mộng trong đêm dài, một khi tỉnh lại sẽ tan thành tro bụi.

May mà thanh danh của nam nhân lại không bị đè ép như thế, cho dù dân gian đồn đại hắn cùng với công chúa tình duyên đã định, cũng sẽ khôngảnh hưởng đến con đường lựa chọn thê tử sau này của Thái phó đại nhân kinh quan lục cung. Sau khi nghĩ rõ ràng, Niếp Thanh Lân cảm thấy mình nên như trút được gánh nặng, cũng không cần thiết phải giải thích, lòng ta trong sáng đã đủ.

Nhưng chẳng biết tại sao, đã hiểu rõ hết thảy nhưng lại không bình tĩnh được.

Nơi này mặc dù là phủ tướng quân, một thị trấn quan trọng ở biên thùy, rốt cuộc vẫn không so được với thâm cung, hoa viên được sắp xếp một cách lộn xộn, dù có nhìn ngắm cũng không có chút cảm giác. Niếp Thanh Lân đi dạo được một lúc liền nhìn thấy Thái phó từ phía bên kia hoa viên đang điđến, hơi ngước mắt nhìn thì thấy hắn đang nhíu mày lại nhìn nàng: “Bên ngoài lạnh như thế, sao không khoác nhiều áo một chút?”

nói xong liền cởi áo khoác của mình muốn khoác lên người công chúa, Niếp Thanh Lân hơi lùi lại theo bản năng, khuôn mặt tuấn tú của Thái phó nhất thời cứng lại, cắn răng hít một hơi, đem áo choàng đưa cho Xảo nhi đứng một bên trầm giọng nói: “Ngươi khoác thêm cho công chúa.” nói xong liền xoay người đi sải bước qua.

An Xảo Nhi cẩn thận nhìn công chúa, lại nhìn đến vì hành động kia mà mặt nàng trắng bệch. Trong một khoảnh khắc, Xảo nhi dường như chưa bao giờ hiểu rõ chủ nhân như lúc này.

một chữ “Tình” làm khổ biết bao đôi nam nữ?

Cho dù là một công chúa phóng khoáng nhìn thấu thế sự, nhưng cũng khó thoát khỏi số kiếp này. Nhưng người mà nàng ấy động lòng, lại là Vệ Lãnh Hầu, một người cho dù nữ tử khắp thế gian yêu mến nhưng nàng lại vẫn không thể yêu! Nếu bảo vệ được trái tim của chính mình, thì khi làm phi tử của Thái phó coi như có thể miễn cưỡng sống qua ngày, nhưng hắn xứng đáng là một phu quân để nàng trao thân gửi tâm sao? một công chúa với tấm lòng trong sáng lương thiện, nhìn như ấm áp kì thực tâm tính cao ngạo cả gan làm loạn, có thể kết đôi với một gian thần dã tâm bừng bừng, muốn dời non lấp biển, danh chấn thiên hạ kia sao? Nhưng...

Hôm nay, sau khi Niếp Thanh Lân rửa mặt chải đầu xong liền đi về phía thư phòng Thái phó, nàng muốn cùng Thái phó thương lượng một chút về việc quay về kinh thành, mỗi ngày bị đè nén trong phủ, mỗi lần cùng Thái phó bất chợt gặp nhau, nàng có thể cảm nhận được hắn đang cố ý lảng tránh. Thái phó cũng coi như người nhớ tình xưa nghĩa cũ, không tiện thay đổi sắc mặt ngay lập tức, nhưng ngoài buổi ăn trưa sau khi nàng vừa trở về thì đãkhông dùng bữa cùng nàng thêm lần nào nữa, luôn sai người bưng vào thư phòng, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng là an bài phòng ngủ khác, không bước vào phòng của mình nửa bước.

Nhưng thật ra mình lại luôn nằm mơ thấy những cảnh tượng của trước kia, trong đêm khuya dài canh vắng, mơ thấy Thái phó vào phòng ngủ, nằm ở bên cạnh hôn nhẹ hai má, nhẹ giọng gọi “tâm can bảo bối “, làm cho nàng thập phần xúc động. Nhưng đến khi nàng tươi cười muốn giơ tay chạm vào đôi mắt phượng của nam tử, hắn lại lạnh lùng thay đổi sắc mặt, vung tay đẩy nàng vào trong đám bụi mịt mờ...

Giấc mơ vừa tỉnh, trên gương mặt đã thấm ướt một mảnh... Cứ ngỡ rằng mình sẽ giữ chặt được trái tim của mình, lại không ngờ, tim của mình đã bị mất từ lúc nào.....

Nếu để gặp mặt nhau lại xấu hổ không biết nhìn nhau như thế nào, thà rằng mình quay trở lại kinh thành. Mở cửa cung đã đóng bụi từ lâu ra, lấy vài quyển kinh Kim Cương, thật tâm niệm phật, hy vọng có thể cắt đứt tơ tình vốn đã mỏng manh đó, mới có thể sống qua những năm tháng sau này.

Đến trước thư phòng còn chưa kịp gõ cửa, liền nghe được tiếng thở hổn hển từ bên trong truyền ra, còn có tiếng gọi nỉ non “Tâm can bảo bối”. âmthanh vui sướng kia nhất thời làm cho Niếp Thanh Lân vốn nâng tay lên lại cứng ngắc ở giữa không trung.

Tiếng thở gấp kia thập phần quen thuộc, luôn vang lên bên tai và phả những hơi thở nóng rực vào tay nàng nhưng nay cách nhau một cánh cửa, nam nhân lại đem vị nào giai nhân nào yêu như trân bảo trong ngực, dùng bàn tay to đầy những vết chai kia từng tấc chạm vào thân thể mềm mại. Mỗi tiếng vô cùng thân thiết kia lại đang thì thầm như rót mật vào tai với hồng nhan tri kỉ nào?

Vốn cứ tưởng rằng mình sẽ không thèm để ý đám yến yến oanh oanh bên cạnh người nam nhân này, nhưng đến khi chuyện này chỉ diễn ra cách nàng một cánh cửa thì mới phát hiện mình thì ra lòng mình lại nhỏ như thế, chậm rãi hít vào một hơi, cảm thấy tâm trạng đang buộc chặt trong ngực liền thả lỏng, tay chân đã khôi phục lại bình thường...

Nàng chậm rãi xoay người muốn rời khỏi chỗ này, bất ngờ xuất hiện một trận gió to thổi tới làm mở ra cánh cửa thư phòng, rốt cuộc nhịn không được vừa quay đầu lại. Chính là nhìn thấy cảnh làm cho hai gò má nàng ửng đỏ...

Trong vòng vây đêm hôm đó, tuy rằng Cát Thanh Viễn tạm thời đã chạy mất, nhưng bộ lạc Mạt Nhi Cáp phần lớn đã không thể khôi phục. Sau khi tấn công chủ doanh, Hưu Đồ Vũ vừa mới kế thừa vương vị bị Hưu Đồ Hoành đánh trở lại, bị trói treo lên cột cờ làm dân chúng hoảng sợ, Hưu Đồ Hoành sử dụng hỏa công do Thái phó cung cấp bao vây tấn công công, khiến cho mai phục tại tại Mạt Nhi Cáp chủ động đầu hàng, trong lúc nhất thời phía bên Hưu Đồ Hoành chẳng những không có tổn thất, ngược lại càng lớn mạnh, trong bộ lạc Hưu Đồ Hoành trong lúc nhất lại có thể cùng Vương thượng kia địa vị ngang nhau.

Nghe nói Cát Thanh Viễn kia lại cùng bộ phận chủ lực của Mạt Nhi Cáp hội hợp, ở trong trận chiến loạn vốn bị Vệ Lãnh Diêu đâm bị thương, vết thương chưa khôi phục đã bị thuộc hạ Hưu Đồ Vũ bộ bắn tên ngay vào chỗ nguy hiểm, mang theo vết thương nặng cùng vài thân tín đào tẩu.

Vệ Lãnh Hầu đã cắt đứt đường đi Bắc Cương thông với Trung Nguyên, khẳng định là Cát Thanh Viễn phải táng thân nơi thảo nguyên. Mà chuyện hắncần phải làm là chậm rãi dày vò, quyết không thể để cho Cát Thanh Viễn chết đi dễ dàng được!

Trải qua trận này, Hưu Đồ Hoành cũng đã thấy rõ bộ mặt vị Vương đệ Hưu Đồ Liệt kia, đối với Hung Nô Thiền Vu cũng sinh ra tâm lý đề phòng. Thái phó đưa ra kế sách bên trong Hung Nô rốt cuộc vẫn có hiệu lực. Xem xong mật thư Hưu Đồ Hoành đưa tới, Vệ Lãnh Diêu ngầm cười lạnh. Nếu kế hoạch thoả đáng lại có thể hoàn toàn giải quyết Bắc Cương.

Chỉ là chính sự dễ dàng... Nhưng ngọn lửa dưới đũng quần đã nhiều ngay nay tàn phá bừa bãi lại vẫn chưa có cách nào làm nó tiêu tan?

đã nhiều ngày, hắn thậm chí không dám cùng bé con ăn cơm, xa cách nhau mấy ngày, nhung nhớ như lửa nung đốt, đã làm cho khứu giác của hắntrở nên đặc biệt linh mẫn, bởi vì cho dù là ở mùi thịt thơm ngon đang tản ra bốn phía nhưng hắn vẫn có thể chuẩn xác biết được rõ hương vị thân thể kia đang ở đâu. Mỗi khi liếc nhìn nàng một cái, hắn chỉ hận không thể đem nàng hòa nhập vào trong cơ thể, lột bỏ xiêm y, bừa bãi hưởng thụ thân thể mềm mại còn có cái eo mềm nhũn nắm chưa đầy tay kia, đem nóng bỏng của mình ra vào trong cơ thể nàng...

Nhưng sự ham muốn hung mãnh cuồng dại kia nhất định sẽ dọa cho bé con vừa mới trải qua trận sinh tử trở về. không đành lòng hỏi, không đành lòng nghe kể kiếp nạn xảy ra như thế nào. Chỉ đợi thời gian dày vò đó chậm rãi qua đi, mình ôn nhu đối đãi mới có thể làm cho nàng quên đi, đến lúc đó, hắn chắc chắn sẽ làm cho nàng quên hết cơn ác mộng ở Bắc Cương, còn có cái tên chết tiệt Cát Thanh Viễn kia! Dùng bản lĩnh và sự dũng mãnh trên giường của mình để chứng minh trong trời đất bao la này chỉ có Vệ Lãnh Hầu hắn mới là tướng công xứng đôi với nàng!

Xử lý mật hàm, lại phái thuộc hạ đi mật thám, Vệ Hầu đứng ở trong thư phòng, mở ra hộp gấm trên bàn, bên trong chỉ là cái yếm đỏ, đây là đêm qua lúc hắn vụng trộm vào phòng giai nhân tranh thủ trộm lấy, mỗi đêm, hắn đột nhập vào khuê phòng nàng vụng trộm khẽ hôn vài cái trên khuôn mặt mềm mại ngọt ngào kia. Nhưng đêm qua lúc hắn chạm vào môi nàng, lại phát hiện trên mặt nàng ẩm ướt một mảnh, không biết đang mơ thấy gì lại đau lòng rơi lệ như vậy, miệng liên tiếp nói “Đừng...”

Chỉ thấy ruột gan như đứt từng khúc, gắt gao ngồi ở trên giường, thực hận không thể hung hăng đánh bản thân, vì sao lúc trước lại không đề phòng, làm cho bảo bối yêu nhất bị khổ sở!

Đầu ngón tay khẽ chạm, cái yếm mềm mại tựa hồ còn lưu lại nhiệt độ cơ thể, Vệ Hầu nằm trên giường nhẹ nhàng đưa lên ngửi mùi thơm trên đó, nghĩ đến cái yếm mỏng ở trên chỗ mềm mại cao ngất kia, một dòng nhiệt nóng bỏng như muốn phun trào. Mấy ngày tích góp từng tí một đang sục sôi như núi lửa sắp nổ tung, không thể ngăn cản, chỉ mở rộng dây lưng đem cái yếm kia nhét vào trong người, chuẩn bị làm việc càn rỡ chỉ trai tơ mới lớn mới làm chuyện này.

Vừa đúng lúc một trận gió mạnh thổi qua, cửa thư phòng bị gió thổi ken két một tiếng mở ra. một vị giai nhân đứng ở trước cửa, tựa hồ chuẩn bị xoay người đi, đến khi thấy rõ tình hình trên giường, hai mắt liền khẽ trợn to, đôi môi mỏng khẽ nhếch.

Thái phó vốn không biết xấu hổ quen rồi, việc thi triển công phu đa dạng trên giường chưa từng thấy hắn đỏ mặt hay xấu hổ lần nào. Nhưng đột nhiên "bị bắt gian tại giường" cùng với cái yếm như thế này, trên gó má ửng đó hiếm có, cảm thấy đúng là nghẹn lời không thể giải thích, chỉ có thể chậm rãi đem "vật gây tội ác" nào đó lẳng lặng kéo ra.

Khi thấy rõ cái yếm đã thấm ướt một mảnh, càng nổi bật sắc đỏ kiều diễm, chỉ có thể luốn cuống mắng một tiếng: “không biết xấu hổ!” Vừa nói vừa cuống quít đem cửa thư phòng đóng lại, xoay người rời đi.

Thái phó làm sao chịu được, ném cái yếm đi, vươn tay liền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của công chúa, đem nàng kéo vào thư phòng, lại hướng về phía An Xảo nhi đứng ở bậc thang nói: “Đứng xa một chút, bản Hầu cùng công chúa có chuyện quan trọng cần thương lượng!”

Niếp Thanh Lân bị kéo vào khuôn ngực nóng bỏng, chỉ cảm thấy trong thư phòng vốn dày đặc mùi xạ hương chưa tan hết, hít một cái đã cảm thấy yết hầu nóng lên.

Nhớ tới người nam nhân này lúc thảo phạt ở Nam Cương, từng viết thư yêu cầu mình gửi y phục trong của mình, khi đó chỉ cảm thấy có chút xấu hổ, rốt cuộc là không suy nghĩ cẩn thận hắn muốn làm gì, hôm nay trời vừa sáng, An Xảo Nhi có lầm bầm bảo sao lại thiếu mất một cái yếm, vốn cho rằng là do Xảo nhi sơ ý làm mất, hiện tại mới hiểu được, thì ra đã bị gã phóng đãng này trộm mất để làm ra loại chuyện đáng xấu hổ này.

“Trứng gà ngoan, đừng sợ, ta thật sự nhịn không được, nàng hãy thả lỏng nhắm mắt lại, ta sẽ làm nhè nhẹ thôi, được không” nói xong, liền khôngngừng hôn lên đôi môi ngày đêm thương nhớ.

Đợi đến trận mưa hôn vừa dứt, Trứng gà đã bị đặt ở trên giường, hai má đỏ hồng, ánh mắt mơ màng, thử hỏi, người nam nhân nào có thể ngăn cản được sức hấp dẫn này?

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Cuồng: Xin hỏi lúc ngươi ở dưới đũng quần Thái phó đã trải qua mạo hiểm nào?

Cái yếm đang đợi giặt: Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT