Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 93

Niếp Thanh Lân vốn muốn cùng Thái phó bàn chuyện đứng đắn, không ngờ khi đến đây lại gặp chuyện không đứng đắn chút nào.

Mà Thái phó đã nhiều ngày ròng rã nghẹn đến nỗi phía dưới đã trở thành kim cương bất hoại thân đồng tử rồi, chỉ sợ bé con rụt rè phun ra chữ “không”, nên ngậm lấy cặp môi thơm không dời đi, tay thì trổ tài lột y phục nhanh như tuốt vỏ đao trên chiến trường.

Nhưng hiện tại, Thái phó cẩn thận gấp bội, giống như người thơm mát mềm mại dưới thân được làm bằng giấy, nếu sơ ý một chút thì sẽ không còn dịp để trộm hương lần nào nữa.

Tiểu Long Châu sao có thể là đối thủ của gã phóng đãng bậc nhất này? Bị Thái phó đặt dưới thân hôn một trận cuồng nhiệt, tay chân như mềm nhĩn, dưới ánh mặt trời thân thể không mảnh vải đang nằm trên giường lại giống như viên ngọc trai đang tỏa sáng, tia nắng ban trưa ấm áp chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn, những sợi lông tơ mảnh mai được se sạch trước kia nay đang chậm rãi mọc ra, càng hiện rõ nét non nớt trên gương mặt, giống như một quả đào mật căng mọng vẫn chưa hết phấn phủ quanh, vừa ngọt vừa thơm đến mức người ta không biết nên bắt đầu hạ miệng cắn từ đâu.

Đây là trân bảo mất đi mới tìm lại được, yêu thương bao nhiêu đều cảm thấy không đủ. Tiểu Long Châu ở trên giường bị xoay chuyển giằng co nửa canh giờ, nam nhân vội vàng dừng lại. Lại nhìn mỹ nhân, mái tóc vốn được búi gọn gàng giờ đã xổ tung, mái tóc đen như dòng suối được xỏa tung trên gối, kẹp tóc cũng rơi xuống phía dưới gối, mồ hôi ấm áp rơi trên da thịt trắng noãn giống như được phủ một lớp mỡ cực kì chói mắt, dưới ánh mặt trời sáng rực mê người.

Nghĩ tới cực phẩm như vậy lại làm bụng dưới của hắn bốc hỏa. Người ta hay nói: Ngắm mỹ nhân dưới ánh trăng*, nhưng Trứng gà của hắn khỏa thân dưới ánh mặt trời cũng không tìm được tì vết nào, đẹp đến nỗi không thể dời mắt được.

*Người xưa nói nhìn phụ nữ dưới trăng sẽ đẹp hơn rất nhiều, ban ngày ánh sáng rõ quá không đẹp

Xem ra ban ngày tuyên dâm, nhìn ánh mặt trời chiếu toàn thân nàng thật mê người.

Tuy rằng lò lửa dưới bụng đang muốn bốc cháy, nhưng ngàn lần lại không thể tiếp tục, thấy Trứng gà trừ bỏ có chút thở gấp, khuôn mặt đỏ ửng vùi đầu vào trong chăn nhưng không hề có ý tức giận, lúc này mới yên tâm, gắt gao đem nàng ôm vào trong ngực, “Bảo bối tâm can, đại bảo bối”, hết lần này đến lần khác gọi nàng, khiến Niếp Thanh Lân e lệ đem mặt chôn ở trong chăn không chịu đi ra...

An Xảo Nhi bị Thái phó đuổi ra cửa viện, không thể nghe thấy động tĩnh bên trong, thời gian nhích chậm rãi một cách đầy tra tấn, một lúc sau mới nghe thấy Thái phó bên trong kêu nàng chuẩn bị thùng nước tắm rửa. Nàng mang theo vài nha hoàn và ma ma xách nước ấm đổ vào bên trong thùng, lại không thấy bóng dáng công chúa, chiếc giường nhỏ đó đã bị một chiếc bình phong che lại kín mít. Chờ nước ấm được pha xong, Thái phó cũng không để lại nha hoàn thị nữ hầu hạ, tất cả đều bị đuổi ra ngoài.

An Xảo Nhi không yên lòng, bất an canh giữ ở cửa viện.

Mình vào cung chưa tới một năm, tiểu chủ nhân và Thái phó đã tiến triển đến bước này... An Xảo Nhi nghĩ tới bộ dáng thần quỷ chớ lại gần của Thái phó, ngẫm lại sự thân cận của hắn cùng với tiểu chủ nhân... Liền cảm thấy gai ốc nổi lên rùng mình một cái, lại không thể không lo lắng cho tiểu chủ nhân, thân thể nhỏ xinh yếu đuối đó đã bị gã Diêm Vương ác độc này chà đạp thành bộ dạng đáng thương như thế nào?

Trong phòng, Thái phó ôm Trứng gà tay chân mền nhũn vào trong thùng lớn, rồi cũng tự mình nhảy vào, nước ấm đem hai người áp sát vào nhau, ngược lại có không gian để bàn luận chút chuyện.

“Thái phó, biên cương công việc bận rộn, phải chăng Bản cung nên về kinh thành trước?” Niếp Thanh Lân cổ họng khàn khàn, khẽ hỏi.

Thái phó hơi nhíu mày: “Đường xá xa xôi, bản Hầu lại không ở bên cạnh bảo vệ công chúa thì không ổn, thong thả thêm một thời gian nữa, ta và nàng sẽ cùng nhau quay về.”

Từ trước đến nay, mỗi khi có việc cần bàn luận với Thái phó đại nhân luôn luôn đơn giản, hắn luôn dùng một câu nói ngắn gọn đã đưa ra quyết định không ai có thể thay đổi. Niếp Thanh Lân cũng không nói nữa, im lặng dùng vải trắng ẩm ướt chà lau cổ mình, Thái phó thấy nàng cụp đầu xuống, đôi mắt to xinh đẹp đã bị lông mi che khuất, nhất thời đoán không ra trong lòng nàng đang nghĩ gì, trong lòng nhất thời không buồn không vui, bỗng nhiên lại nhớ đến "cửa ải" trước kia, cánh tay dài vung lên, đem chú cá nhỏ trơn mềm kia ôm vào lòng, nhẹ hôn lên trán nàng nói: “Trứng gà khôngbiết cảm giác yêu một người, bản Hầu sẽ không cưỡng cầu, chỉ có một điều, trong trái tim nhỏ bé của nàng chỉ có thể chứa "huynh trưởng Vệ gia" của nàng. Nàng nên nghĩ cách làm sao để "tình huynh muội" được bền vững lâu dài, đừng bao giờ nhớ thương mấy thằng "người rừng" nào đó, nếu khôngthì đừng trách Vệ ca ca của nàng trở mặt, băm mấy tên không biết tự lượng sức mình đó ra thành thịt viên!”

Câu nói đùa nửa thật nửa giả đó, lại không hề có chút kẽ hở để mở miệng phản bác, Niếp Thanh Lân hơi phồng má nói: “Nào có huynh trưởng như ngươi, cứ luôn mong muội muội thủ tiết...” Còn chưa nói xong, công chúa Vĩnh An tự biết nên ngậm miệng lại, nhưng Thái phó lại nở nụ cười xấu xa: “thì ra công chúa đang oán giận bản Hầu mấy hôm nay thủ tiết làm quả phụ sao? Tội của thần đúng là đáng chết vạn lần, nhất định sẽ tận lực bồi bổ lại thiếu sót trống vắng mấy ngày qua.” nói xong lập tức xoay người, ép buộc bên trong thùng gỗ, làm cho sóng nước nhấp nhô, thùng gỗ thiếu chút nữa đã ngã lăn quay ra đất.

Làm cho toàn bộ mặt sàn trong thư phòng đầy nước, hắn mới đưa tiểu nữ nhân đang hoàn toàn xụi lơ trong ngực bước ra, chà lau thân thể, dùng chăn nhỏ trên giường quấn kín tỉ mỉ, mới mặc quần áo vào và ôm nàng trở về phòng ngủ.

Mọi người trong phủ Tướng quân không biết chi tiết về công chúa, chỉ coi nàng là Tam phu nhân của Vệ phủ theo quân đến đây. Có mấy nha hoàn ma ma canh giữ nhìn thấy hai người đùa giỡn như vậy, trong lòng trừ bỏ âm thầm cảm thán Thái phó phong lưu, lại đối với tiểu nữ tử lại sinh ra hâm mộ trong lòng.

Nghe đồn Thái phó sắp thành hôn với công chúa Vĩnh An đương triều, chỉ đợi công chúa hết hạn giữ đạo hiếu liền tổ chức cưới hỏi vào phủ. Nhưng Tam phu nhân được Thái phó mang đến đây, hôm trước bọn họ có nhìn thấy một lần, dáng vẻ đó, làn da đó, không chỉ dùng chữ đẹp để hình dung. Phong cách xoay đầu nhấc chân lại càng không phải con nhà bình thường có thể làm được. Dung mạo khuynh quốc như vậy cũng khó trách có thể bắt được trái tim của Vệ Hầu đại Ngụy quyền thế ngập trời làm tù binh, tương lai đương nhiên sẽ không chỉ dừng ở vị trí quý phi trong cung. Nhưng nếu thế, thì thật đáng thương cho vị công chúa chưa vào phủ kia, không biết bộ dáng ngày thường thế nào, không biết có thể khép lại hoa tâm phong lưu của Thái phó đại nhân hay không

Vào phòng ngủ, công chúa đã được nghỉ ngơi đôi chút liền ngồi trước bàn chải đầu trang điểm lại. Thái phó không cho Xảo nhi tiến vào, muốn nếm thử cảm giác tự tay vẽ mày cho mỹ nhân, tuy rằng bàn tay có vẻ hơi cứng, nhưng bản lĩnh múa bút thành họa của Vệ Hầu rốt cuộc cũng không phải chuyện đùa, dọc theo nét mày sẵn có của Trứng gà dần dần tô thêm đậm nét, nhìn vào gương đồng thật không tệ.

Buông đôi mày, Thái phó vừa lòng nhìn xem tác phẩm của mình, đột nhiên như lơ đãng hỏi: “Trương Thị Ngọc đã tỉnh, công chúa không tới nhìn xem sao?”

Niếp Thanh Lân mân mê son phấn trong tay, khẽ nói: “Lang trung mà Thái phó mới đến nhất định là tốt nhất, sớm nghe Xảo nhi nói thương thế của Trương thái y đã khôi phục ổn thỏa, Bản cung sẽ không đi.”

Thái phó nghe được lời ấy, đi về phía sau lưng nàng, vuốt ve đùa lọn tóc trong tay, nhìn mỹ nhân trong gương, nói: “hắn lại cứu công chúa thêm mộtlần nữa, cũng coi như là có công, bản Hầu sẽ không so đo.”

Nếu không phải bị Thái phó nhìn chằm chằm, Niếp Thanh Lân thật sự cười khổ một tiếng, mới vừa rồi vị "huynh trưởng" nào đó nghiến răng nghiến lợi cảnh cáo tiểu muội muội nhớ đóng chặt cửa trái tim, lúc này lại nổi lên hào phóng, đáng tiếc nhìn lại bàn tay to đang nắm chặt có hơi chút căng thẳng không phải không so đo như lời vừa nói. Thái phó không hề đề cập tới chuyện mình với Cát Thanh Viễn ở doanh trướng, nhưng lại đối với Trương Thị Ngọc như lâm đại địch, có lẽ Thái phó cảm thấy nàng sẽ không yêu Cát Thanh Viễn, nhưng ở trong lòng lại chứa Trương đại ca chăng?

sự so đo lẫn đầu lộn đuôi như thế này, làm cho người ta khó hiểu, khiến cho nàng nhất thời không hiểu tâm tư như biển của Thái phó đại nhân.

Niếp Thanh Lân đem son mỏng trên môi lau đi, chậm rãi nói : “hắn vốn đã có vợ, vết thương phía sau lưng lại ở chỗ không tiện, Bản cung không tiện đến thăm, nhưng Bản cung đã đồng ý thưởng cho vợ chồng Xảo nhi ngàn lượng hoàng kim, chỉ là... Vừa lỡ miệng nói ra, mới nhớ là Phượng Sồ cung luôn luôn túng quẫn, chuyện này...”

Trong mắt của Thái phó, chuyện giải quyết bằng ngân lượng chỉ là chuyện nhỏ như con muỗi, nhưng Trứng gà cự tuyệt đi thăm bệnh không hề suy nghĩ, như vậy có thể thấy nàng đang suy nghĩ cho hắn, đồng thời cũng nói rõ, trong mắt nàng, Trương Thị Ngọc đã là mây khói. Tuy rằng lần này Trương Thị Ngọc liều mạng cứu giúp, nhưng ở trong mắt Trứng gà, hắn chẳng qua cũng chỉ là trượng phu thị nữ của mình mà thôi.

Thái độ của Niếp Thanh Lân làm cho Thái phó thật vừa lòng, liền mỉm cười nói : “Đừng lo lắng, lát nữa bản Hầu sẽ bảo Cố Tướng quân Thanh Long quan chuẩn bị bạc để thưởng, cũng không thể để công chúa bị một hạ nhân nói nàng chỉ biết nói suông, không giữ lời hứa.”

Nhìn Thái phó chậm rãi hòa hoãn thần sắc, Niếp Thanh Lân lại chậm rãi nói: “Nhìn bé con của Xảo nhi da thịt non mềm thật đáng yêu, chắc chắn sau khi lớn lên, nhất định sẽ là một cô nương thanh tú giống mẹ, chỉ là biên quan trời hanh gió lớn, hôm qua ta có gặp mấy đứa trẻ của hạ nhân sắc mặt không còn hồng hào, không hề mềm mại như những đứa trẻ khác, có thể thấy được nơi này không tốt để dưỡng dục đứa nhỏ... Nếu Thái phó thậttâm cảm tạ vợ chồng bọn họ, nên cho bọn hắn quay về trong Thanh Long quan này, ít ra cũng tiện nuôi ra được vài đứa bé béo tròn trắng mũm mĩm.”

Thái phó khẽ nghiêng thân hình cao to xuống, ngón tay dài, miết son môi trong hộp đỏ lên một chút, tô nhẹ lên môi của nàng: “Lời Công chúa nói, bản Hầu đều đồng ý.”

Giữa trưa đùa giỡn cùng nhau, buổi chiều Thái phó lại có việc ra khỏi phủ tướng quân.

An Xảo Nhi quay vào trong, thấy trang dung của công chúa tuy rằng được vẽ tinh xảo, nhưng bộ dáng lại đang vật lộn với cái lược, liền vội vàng chạy tới, đỡ công chúa ngồi xuống, dùng lược dính nước chải theo làn tóc dài, dùng dầu hoa quế bôi lên sau đó một lần nữa lưu loát búi tóc, đem mái tóc búi ngược ra phía sau, hơi cong lên, không cao quá cũng không thấp quá, nhưng lại giúp khí chất Niếp Thanh Lân trở nên hoạt Bát.

“Vẫn là Xảo nhi khéo tay, trong cung này, cũng chỉ có Xảo nhi cầm lược xuống tay mới có thể trở nên tinh tế như vậy.” Nghe thấy công chúa khen, Xảo nhi cảm thấy trong lòng ấm áp, bỗng nhiên lại nhớ hôm qua, Trương lang không ngừng hỏi tình hình công chúa, tay đang nắm chặt trâm hoa liền chần chờ: “Thương thế của Thị Ngọc mặc dù đã tốt, nhưng tâm vẫn rất lo lắng cho an nguy của công chúa, có cần... Nô tỳ tiện thể nhắn qua không?”

nói tới đây, Xảo nhi cảm thấy đầu lưỡi của mình có chút đắng chát, đứa con mình hạ sinh vốn là nghiệt chủng của tên Ngô Khuê đàng điếm, nhưng Trương lang lại coi như con của mình, cho tới bây giờ đều không mảy may bạc đãi đứa bé, thật ra còn quan tâm hơn cả mẹ ruột là nàng. Lúc trước là do Thái phó uy hiếp, Trương lang bất đắc dĩ cùng mình bái đường thành thân, nhưng cho đến bây giờ hai người vẫn rất thanh bạch, chưa bao giờ cùng phòng, ngay cả khi chính mình đã nói không xin làm chính thê, nguyện làm thiếp thất vì Trương lang sưởi ấm quạt nồng, lại bị hắn dịu dàng từ chối.

Vừa mới bắt đầu còn không biết, nhưng ở chung lâu ngày như vậy, nàng làm sao có thể không nhận ra người Trương lang giấu trong lòng là ai? Người kia giống như đám mây trắng trên bầu trời, phàm nhân có thể chạm đến sao? Huống hồ còn có một yêu giao, mũi hung tợn, sát khí bừng bừng công khai chiếm giữ, bảo bọc kín mít như thế, thì cuộc đời này đã khong còn hi vọng.

Nhưng Trương Thị Ngọc lại là một người si tình, mặc dù biết là không được nhưng vẫn cuồng dại không thay đổi, lần này gặp lại công chúa, thì ngọn lửa tình si dại đó càng cháy bừng lên, câu đầu tiên sau khi tỉnh lại chỉ hỏi: “Công chúa ở đâu, nàng có mạnh khỏe không?”

Lời này lọt vào trong tai Xảo nhi chính là một đêm nước mắt đầy gối, ngày thứ hai một đôi mắt sưng lên hỏi công chúa có muốn đi thăm trương thái y hay không, nhưng công chúa chỉ đem khăn lụa thấm thuốc mỡ mát lạnh, cẩn thận xoa quanh mắt giúp nàng nói: “Tỉnh là tốt rồi, xem ngươi lo lắng kìa, đôi mắt sưng như quả táo rồi, có ngươi chiếu cố Bản cung cũng an tâm, lần này liên lụy vợ chồng các ngươi chịu nhiều đau khổ như vậy, nhất định phải khen ngợi và bồi thường hai ngươi. hắn là trượng phu của Xảo nhi, sao Bản cung có thể đến thăm được? Xảo nhi đã lo lắng đến độ hồ đồ rồi sao?”

Những câu nói ra đó không thể nào phản bác lại được, nhưng Xảo nhi lại cảm thấy cặp mắt to của nàng đang mỉm cười nhìn mình, tựa hồ đã nhìn thấu suốt hết tất cả mọi chuyện, trong lòng thầm hổ thẹn, mình lại sinh ra ghen tuông đối với tiểu chủ nhân, liền cũng không nhắc tới chuyện này nữa.

không chịu nổi Trương lang luôn hỏi mãi, rốt cuộc phải đi lại đây hỏi một chút công chúa có muốn mình nói hộ gì không. Cho tới bây giờ nàng vẫn chưa nói với công chúa về thân thế nữ nhi của mình, lúc trước bởi vì mơ hồ nên mất đi danh tiết nên trái tim tan nát, Trương lang là người nhân hậu, vì muốn giữ lại đứa bé ở trong bụng của nàng, đồng thời cũng vì thanh danh của nàng nên chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài. Chính vì thế Xảo nhi càng cảm thấy áy náy với Trương lang, nên ngóng trông công chúa nói một câu ấm lòng, coi như là an ủi nỗi khổ tương tư của Trương lang.

Công chúa vừa lòng soi gương, sau đó một quyển sách tiểu thuyết lên nói: “Nếu có chuyện cần nói với hắn, cũng chỉ mong hắn có thể đối xử tử tế với Xảo nhi của ta, sinh ra vài đứa trẻ mập mạp. Thái phó thấy vợ chồng các ngươi có công hộ chủ, sẽ cho vợ chồng các ngươi quay lại trong quan, thưởng bạc đầy đủ, cuộc sống sau này cũng không phải lo lắng. Bản cung thấy vợ chồng của ngươi hòa thuận, cảm thấy mừng cho hai người.”

nói xong nàng liền thích thú ngồi trên xích đu giải trí xem sách.

Xảo nhi cũng không hiểu tâm tình mình như thế nào, chỉ nhẹ nhàng thở ra, lúc trước còn lo lắng đoạn thời gian ở suối hoa thôn kia, công chúa tuổi còn nhỏ nói không chừng được Trương lang ôn nhu săn sóc đã động tình ý, nếu thật sự như vậy, thật đúng là một đoạn nghiệt duyên không có kết quả. Nhưng hiện tại xem ra, hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, công chúa bây giờ lại giống như trước, không vì trải qua đoạn thời gian kia mà đối với Trương lang có ý khác.

Sau khi Xảo nhi bưng quần áo đi giặt, Niếp Thanh Lân mắt nhìn trang sách trong tay nhưng cả nửa ngày vẫn chưa lật được trang nào, nhớ đến hình ảnh Trương đại ca nhào tới che chắn, vết thương khắp người ngày ấy, cảm thấy hai má tựa hồ vẫn còn lưu lại máu tươi nóng bỏng của hắn, ngấn lệ đã dâng lên khóe mắt.

Vốn tưởng rằng trọn đời này vốn không thể có hay nhận được tình yêu, lại không ngờ mình lại gieo nợ tình vô số. Nàng từng hy vọng Thái phó kiếp sau trở thành huynh trưởng của mình, kết cỏ ngậm vành, tận tâm hầu hạ. Nhưng đối với Trương Thị Ngọc... Lại ngóng trông có kiếp sau, muốn cùng hắn làm một đôi phu thê bình thường nhà ở nông thôn, không màng danh lợi sống hết một đời. Nàng từng si ngóng có người giống như lão Trương thái y, thiệt tình lưu luyến si mê nàng. Nhưng từ đầu tới cuối mới biết, tình thâm ý trọng đó, không phải muốn nhận là được, lại còn cảm thấy nợ thậtnhiều. Nhưng loại tình vô vọng đó không hy vọng có kết quả, nếu đã như vậy, đành phải nhẫn tâm chặt đứt sợi tình, miễn cho người thanh niên kia phí nửa đời còn lại.

Thở dài một tiếng, từ trang sách rơi ra đóa hoa khô dùng để đánh dấu số trang, đã mất đi nét rực rỡ, chỉ còn lại chút màu hoa còn sót lại, đang lặng lẽ kể về thời kỳ rực rỡ của nó.....

Sau khi sáp nhập toàn bộ bộ tộc Mạt Nhi Cáp, Thiền Vu Hưu Đồ Liệt tuy rằng bên ngoài không cùng Vương gia Hưu Đồ Hoành đối chọi nhau, nhưng trong lòng ai cũng đã hiểu nhau, vẫn duy trì vẻ vua tôi hoà thuận bên ngoài.

Hưu Đồ Hoành bởi vì âm mưu dí mình vào chỗ chết của Hưu Đồ Liệt đã dần trở nên lạnh tâm, không còn tin vào cái gọi là huynh đệ hòa thuận, nhưng trong lòng vẫn còn canh cánh mối lo âu, tuy rằng cảm thấy Hung Nô Thiền Vu không có gì đáng ngại, nhưng Vương phi yêu dấu của mình đang có thai còn chưa lâm bồn, sợ Thiền Vu đột nhiên có hành động, mình không thể lo chu toàn ổn thỏa cho vợ và con, nên cùng Thái phó bí mật đạt thành hiệp nghị, lại lấy cớ Vương phi thai vị không ổn, cần đưa vào Trung Nguyên chữa trị, đem nàng và cả vài thê thiếp của mình cùng nhau đưa đến Thanh Long quan.

Niếp Thanh Lân đã rất lâu không gặp mặt Bát hoàng tỷ, nghe Thái phó nói Bát hoàng tỷ sắp tới, đương nhiên lòng tràn đầy vui mừng, vội vàng phân phó người bên cạnh cùng mình vào sân. Dọn dẹp một phòng gần đó cho tỷ tỷ ở lại.

Bên ngoài quan ải có tám chiếc xe ngựa chạy đến đang đứng trước phủ tướng quân, Niếp Thanh Lân cùng Xảo nhi sớm chờ ở trước cửa phủ, đến khi nhìn tỷ tỷ xuống xe ngựa thì chỉ thấy khuôn mặt xinh xắn của nàng ấy bởi vì mang thai mà trở nên mượt mà hơn, vòng eo nhỏ vốn dĩ thon thả vì mang thai lại nổi lên giống như cái trống, may mắn y phục Hung Nô dài rộng, nên nhìn qua không thấy cồng kềnh lắm.

Chuyện công chúa bị bắt cóc là chuyện trọng đại, đương nhiên không được truyền ra ngoài, ngay cả Xảo nhi trước mặt người khác đều gọi Niếp Thanh Lân là Vệ Tam phu nhân, công chúa Thiệu Dương cũng đại khái đã biết chuyện muội muội gặp phải, tuy rằng khi gặp muội muội thì đôi mắt đã đỏ lên như mắt thỏ, nhưng vẫn không hỏi đến, chỉ hành lễ hỏi: “Từ lúc từ biệt ở Kinh thành, Tam phu nhân vẫn khỏe chứ?”

Niếp Thanh Lân cũng làm y lễ cho Vương phi Hung Nô, nói: “Đều tốt, chỉ là nhớ Vương phi đến thắt cả lòng, cứ mãi nằm mơ nhìn thấy được chơi đùa cùng vương phi trong giấc mộng!”

Tỷ muội hai người gặp lại, e ngại nhiều người đang nhìn, không thể cầm tay nhau nói chuyện tri kỷ được, nhưng trong lòng vui sướng có chút khôngkiềm chế được. Đúng lúc này, phía trong chiếc xe ngựa, một phụ nhân quần áo Hung Nô hoa lệ được thị nữ dìu xuống xe ngựa, chậm rãi đi về hướng hai người.

Công chúa Thiệu Dương thấy nàng ta đến, ý cười trên mặt hơi thu lại, cụp đôi mắt đẹp xuống thấp giọng nói: “Tam phu nhân, vị này là Trắc phi của Hưu Đồ Vương gia, là nhị quận chúa của thủ lĩnh bộ lạc Hung Nô – Trắc phi Nô Lan.”

Niếp Thanh Lân nghe vậy khẽ liếc nhìn sang, vị Trắc phi này có dáng vẻ khác hẳn Bát hoàng tỷ, phong thái xinh đẹp của người Bắc, mày rậm mắt to vóc dáng cao gầy. Nhưng không thể không làm cho người khác chú ý tới cái bụng tròn xoe kia của nàng, so với Bát hoàng tỷ lại to hơn không ít! Đây là...

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của muội muội, công chúa Thiệu Dương cố giữ vững nụ cười, nhỏ giọng nói: “Trắc phi Nô Lan mang thai sớm hơn Bản cung một tháng, dự tính ngày sinh là tháng sau.”

Niếp Thanh Lân lặng lẽ không lên tiếng, nhưng trong lòng âm thầm thay tỷ tỷ lo lắng. Vị Trắc phi này xuất thân không thấp, lại mang thai trước tỷ tỷ. Phong tục Hung Nô thô tục, con nối dòng không phân biệt trưởng, thứ. Chẳng lẽ... Con trai trưởng của Vương gia Hưu Đồ Hoành là do vị Trắc phi mặt không quá quen thuộc này hạ sinh sao?

Lúc này, không khỏi tỉ mỉ liếc mắt đánh giá Trắc phi Nô Lan. Chỉ thấy nàng đi vào nơi đóng quân của người Hán, nhưng lại không hề có chút e lệ hay ngượng ngùng, tuy rằng nghe nói vị này là ái thiếp mà Định Quốc hầu của đại Ngụy cực kì cưng chiều, nhưng nàng ta sớm nghe nói, nữ tử này xuất thân không cao, ban đầu là thị nữ thông phòng, bởi vì biết cách hầu hạ nam nhân mà được danh phận thiếp thất mà thôi, trong lòng hơi có chút xem thường. Nàng ta tự nhiên rộng rãi hướng về phía Niếp Thanh Lân khẽ gật đầu, cũng không thèm nhìn công chúa Thiệu Dương, bước lướt qua, ưỡn lưng đi vào phủ tướng quân.

Khí phái cỡ này, giống như nàng ta mới là chủ nhân nơi đây.

Niếp Thanh Lân cẩn thận đỡ tỷ tỷ vào phủ, lấy lí do là ôn lại chuyện cũ, kéo nàng vào phòng của mình, sau khi đem Thiệu Dương an trí ở trên giường, mới hỏi nói: “không phải tỷ tỷ lúc trước nói, Vương gia chỉ có một thị thiếp, sau khi có tỷ tỷ liền không hề lại gần nàng ta nữa sao?”

Công chúa Thiệu Dương không rơi lệ, chỉ lặng lẽ nói: “Nô Lan kia vốn là do bộ lạc dâng lên, vốn dĩ cũng được Vương gia sủng ái, lúc ấy Vương gia điTrung Nguyên đón Bản cung, hắn cũng không biết Nô Lan đã mang thai, sau khi trở về mới biết. Sau lại nghe Vương gia nói, hình như là có một lần say rượu, bởi vì Bản cung sợ mùi rượu, liền ngủ chỗ nàng kia một đêm, hẳn là khi đó có tiếp xúc, đã có bầu tự nhiên được phong làm Trắc phi...”

Niếp Thanh Lân gật gật đầu, không hỏi gì nữa, Hung Nô coi trọng nhiều con, còn coi trọng hơn cả đại Ngụy, một Vương gia Hung Nô có hai thê thiếp đồng thời có thai, thật sự là một chuyện rất tốt, nếu người biết chuyện, đương nhiên sẽ đến chúc mừng, làm gì có ai quan tâm cảm xúc của một nữ tử dị tộc đi hòa thân chứ? Nhưng theo mắt nàng nhìn thấy, vị Trắc phi Nô Lan kia, không phải là người mà Bát hoàng tỷ của nàng có thể dùng nước mắt để giải quyết mọi chuyện.

Những chuyện tranh giấu giành giật nhau của nữ nhân trong hoàng cung Đại Ngụy, hai tỷ muội đã nhìn thấy từ nhỏ đến lớn. Khi chuyển qua triều đình Hung Nô, cũng chỉ là thay đổi trang phục và đạo cụ mà thôi, chứ không có gì khác nhau.

Giờ khắc này, Niếp Thanh Lân lại thực sự hy vọng Vương gia Hưu Đồ Hoành đừng bước cao lên thêm bước nữa. Bởi vì nàng thực sự sợ cho Bát hoàng tỷ mảnh mai của nàng phúc bạc, mạng sống mỏng manh, không thể chịu nổi những tranh đấu giành giật này!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT