Báo lỗi

Giấc Mộng Đế Vương

Chương 95

Nhìn thấy là Thái phó đại nhân, Niếp Thanh Lân vội vàng muốn cầm tấm chăn nhỏ che lại thân thể quần áo không chỉnh tề: “Thái phó không phải nóicông vụ bận rộn, nhiều ngày nay không thể hồi phủ tướng quân sao?” Nếu như không phải nghe Đan ma ma nói hắn không quay lại, nàng cũng sẽkhông có gan làm loạn sáng sớm cởi quần áo bôi hương cao.

“Vội vàng xử lý xong, liền trở về làm bạn với công chúa, tránh cho công chúa cô đơn lạnh lẽo lại nảy ra những ý nghĩ không hay.” Niếp Thanh Lân thấy lời này rõ ràng là đang nói đùa, nhưng Thái phó lại tỏ vẻ nghiêm trang, khuôn mặt tuấn tú lạnh băng căng như mặt trống, thấy công chúa vẫn vùi gương mặt nhỏ nhắn của mình vào trong trốn, bàn tay to dùng sức kéo đuôi chú cá nhỏ trơn tuột này ra ngoài.

Niếp Thanh Lân chống đỡ trước ngực cường tráng của Thái phó đại nhân vội vàng hô: “một lát nữa phu nhân tướng quân tới tìm Bản cung có chuyện cần bàn luận, thỉnh Thái phó đừng làm càn...”

Nhưng miếng thịt thơm đã vào tay há có thể buông tha?

Bàn tay to khẽ lật, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức chuyển xuống bên dưới, sau đó bôi lấy dầu thoa thơm ngát, cởi áo ngoài, nằm đè lên. Những lời bậy bạ mà con nhóc xấu xa này nói đêm qua, dám đem tên khốn kiếp không lên được mặt bàn là Cát Thanh Viễn tuyển chọn vào hậu cung, Thái phó đại nhân cảm thấy cơn ghen đang dâng trào, cảm thấy phải dùng thêm chút sức lực mới có thể thể hiện ra bản lĩnh của mình, cắt đứt ý nghĩ xằng bậy “lật thẻ bài sủng hạnh” của nữ tử dạy mãi mà vẫn không thông “Nữ Giới” này!

Kết quả Thái phó đại nhân không hề nương tay, một đường thúc ngựa điên cuồng, khiến giường vang, đất rung núi chuyển, công chúa Vĩnh An tiếng kêu đứt quãng, thẳng đến khi cho nàng hiểu được sau khi hưởng dụng qua “trước nửa đêm”, thì sẽ không còn phúc để tiêu thụ phần từ “nửa đêm về sáng”.

Nhưng có người nào đó bụng dạ không được rộng lớn cho lắm, chiếm hết tiện nghi còn hẹp hòi ích kỉ, đến khi xong việc, Thái phó lộ ra cánh tay cường tráng, dựa vào trên giường, dáng vẻ vẫn còn như cảm thấy chưa được thỏa mãn, nghiêm trang giáo huấn công chúa: “Công chúa tuổi còn nhỏ, khó tránh khỏi sẽ có ý nghĩ kỳ lạ mà nổi lên lòng tham, trải nghiệm chuyện trên giường nhiều cũng sẽ khiến thân thể mình bị thương, đừng vì gian dâm mà đục khoét sức khỏe, ảnh hưởng không tốt đến bản thân.”

Niếp Thanh Lân tuy rằng nhỏ tuổi, nhưng vẫn biết cái gì gọi là “ăn miếng trả miếng”, cái miệng nhỏ nhắn thở gấp nhíu mi, tức giận nói: “Thái phó cũng biết làm như vậy sẽ ảnh hưởng đến thân thể, tuổi tác đã lớn, cũng không biết tiết chế lại...”

Nếu là bình thường nói giỡn như vậy, có lẽ Thái phó đại nhân chỉ thâm thúy nhếch mắt phượng lên, khóe môi nở nụ cười xấu xa dùng thân thể hung hăng xử lý nàng. Nhưng hôm qua đêm dài không người bên cạnh, Thái phó ở trong quân doanh xử lý công vụ trong lúc rãnh rỗi, nhìn hơi nước trà lài ấm áp bốc lên trong cốc, soi mình trong nghiên mực trong vắt đặt trên án thư, tỉ mỉ so sánh mình với “Cát tài tử” kia một phen, nhìn tới nhìn lui, nhìn cả xuôi lẫn ngược cũng thấy mình không hề thua kém tên kia ở chỗ nào, nhưng luận về tuổi tác lại không có cách nào ép xuống nên để thua Cát tặc kia một bậc, hơi hơi rơi xuống thế hạ phong.

Tuy rằng tuổi tác hiện giờ chính là thời điểm sung mãn của nam nhân, vóc người khí phách đều hùng vĩ oai phong, nhưng nghe thấy suy nghĩ của công chúa đang độ tuổi xanh mướt trong lòng muốn tìm nam nhân trẻ tuổi. Cho dù nuốt cả bình trà lạnh, cũng khó dập tắt đố kị trong lòng.

hiện tại nghe Trứng gà ghét bỏ mình “lớn tuổi”, đúng là chọc hắn tức đến nổ phổi, đem chú cá nhỏ còn chưa hết mồ hôi kéo vào trong lòng, mười ngón tay tung bay, bắt đầu sử dụng thủ đoạn bức cung khuê phòng, rốt cuộc đã làm cho Trứng gà rơi lệ, khóc lóc xin tha...

Thời gian làm chuyện bừa bãi dần dần trôi qua, đợi cho Thái phó buông tha xuống giường thì đã gần giữa trưa. Niếp Thanh Lân nằm trên giường lười biếng nghỉ ngơi một lát, sau đó gọi Đan ma ma vào hầu hạ rửa mặt, sau đó lại lần nữa bôi phấn chải tóc chỉnh tề, mới nghe Đan ma ma nói: “Cố phu nhân khi nãy sai người tới bẩm báo, nếu công chúa đã rảnh, nàng vẫn đang ở trước sảnh chờ công chúa cùng nhau dùng trà.”

Thưởng trà sáng sớm là chuyện đã bàn từ trước. Niếp Thanh Lân lại bị Thái phó càn quấy nhất thời không thể phân thân, thiếu chút nữa đã quên mất. không nghĩ tới giờ này chén trà vẫn chưa cạn, phu nhân Cố Tướng quân lại đợi mình một lúc lâu, nghĩ đến nguyên do lỡ hẹn, da mặt nàng có chút nóng lên, liền nhanh chóng thay đổi người quần áo trên người, mang theo ma ma chạy tới sảnh trước.

Vị Cố phu nhân này tuy đã hơn ba mươi, nếp nhăn ngay khóe mắt đã có một ít, nhưng do bộ dáng được bảo dưỡng tốt, nên khí chất thoạt nhìn tốt hơn rất nhiều. Đừng thấy nàng chỉ là thê tử của tướng quân biên quan thủ thành, nhưng xuất thân lại không tầm thường, vốn là đích tôn nữ của Đệ nhất Hầu gia có công khai quá biên cương đại Ngụy – Tuyên Bình Hầu Tào Long.

Nhưng trải qua thế hệ cha nàng, gia cảnh đã dần suy thoái, phụ thân nàng tuy rằng đang ở trên đỉnh cao của hầu tước, nhưng không có quyền lực thực sự tại triều đình, bởi vì đắc tội với cháu trai của Vinh thượng thư quyền quý, nên bị tiên hoàng giảm lương bổng, tước đoạt đất phong, lại bị đày ra khỏi kinh thành, cuối cùng khó khăn chống đỡ lắm mới chống đỡ được vẻ bề ngoài nhưng ngay cả thân hào nông thôn cũng không bằng.

Trong nhà lại có ý dựa vào quan hệ thông gia, để nàng gả vào phủ biểu ca An Vinh Vương làm thiếp thất, cũng coi như là leo lên được cửa hoàng gia quyền quý.

Nhưng đích tôn nữ của công thần có công mở rộng biên quan kia lại cũng là người ngang bướng. Gã An Vinh Vương là cái loại nam nữ đều ăn, đã vậy còn mang theo mấy tên tiểu quan ngông nghênh trên phố, thanh danh quả thối nát, nàng cực kì xem thường tính tình của tên biểu ca ăn chơi trác táng kia nên liều mạng, van xin phụ thân gả mình cho tú tài Cố Thuận lúc ấy vẫn chưa là tướng quân.

hiện tại xem ra, Cố phu nhân vẫn là có mắt nhìn người, tên An Vinh Vương Niếp Thắng kia bởi vì mắt vụng về không biết nhìn người, chiêu cháu ngoại trai của An Tây Vương làm con rể để cả nhà bị liên lụy. Sau khi Thái phó đại nhân bình định phiến loạn ở An Tây, cho dù đã từng cùng Thái phó đi dạo tửu lâu, kết giao chút tình nghĩa, nhưng Thái phó lại không nể tình xưa, nhớ tới An Vinh Vương này từng tặng nam thiếp, còn phao tin khắp nơi là Thái phó yêu thích nam sắc, làm cho nổi giận, không nể tình nghĩa từng ăn nhậu khi xưa, bắt giam và chém đầu, ngay cả cái danh cũng không còn tồn tại.

Cố Thuận này, là thuộc hạ cũ của Vệ Lãnh Hầu, lại có chút văn thao võ lược, được Thái phó khen ngợi ủy thác trọng trách đóng giữ ở Thanh Long quan, tiền đồ về sau phát triển không ngừng. Cố phu nhân tuy rằng nhà cửa bị mất, nhưng cũng là tiểu thư khuê các con nhà danh giá lớn lên ở kinh thành phồn hoa, nên việc đối đãi đương nhiên khác hẳn với thê thiếp nhỏ ở vùng biên cương xa xôi này. Hôm nay ở tiền thính lên kế hoạch thưởng trà tỉ mỉ khoản đãi bảo bối của phủ Thái phó.

Đợi đến khi Tam phu nhân Vệ phủ vào sảnh, Cố phu nhân mỉm cười đứng dậy nghênh đón. Nàng đã là một phụ nhân sinh ba người con, nhìn Tam phu nhân yểu điệu yêu kiều, tóc được búi vội trên mái tóc vẫn còn ánh hơi nước chưa kịp khô, trong lòng liền biết đây là do vừa mới ngủ dậy chải tóc, liên tưởng đến Thái phó mới sáng sớm đã trở về phủ tướng quân, lập tức đã hiểu được nguyên do Tam phu nhân trễ hẹn, trong lòng âm thầm oán thầm: Thái phó đại nhân luôn lấy đại sự làm trọng, vậy mà lại bị thiếp thất ban ngày câu dẫn đóng cửa lại hồ nháo, có thể thấy được tỳ nữ xuất thân tam phòng này chính là Ðát kỉ yêu mị. Cho nên tuy dù lo lắng con đường làm quan của tướng công, vẫn phải khách khí mỉm cười thịnh tình chiêu đãi, nhưng trong lòng cảm thấy không tôn trọng cho lắm.

“Nhất thời có việc trì hoãn, làm cho Cố phu nhân đợi lâu.” Niếp Thanh Lân sau khi ngồi xuống, cười nói.

“Ta vốn là một nữ nhân chốn khuê phòng, không bận rộn gì nhiều, chỉ hay thêu thùa may vá cho qua thời gian, nên cũng đâu thể gọi là chậm trễ. Chỉ là mấy hôm trước đây được tặng mấy loại trà ngon, công chúa Thiệu Dương đang có thai không thể uống trà, nên không muốn quấy nhiễu công chúa, vừa vặn cùng Tam phu nhân thưởng thức.

nói xong, vài thị nữ bên cạnh bắt đầu từ sau bình phong bưng dụng cụ dùng để pha trà ra bày trên chiếc bàn bằng gỗ Lim. Có thể nhìn thấy Cố phu nhân thật sự yêu thích trà đạo, bỏ công sức một phen, chuẩn bị trà cụ thật là tinh xảo, nhiều hơn mười dạng.

Niếp Thanh Lân tiện tay cầm lấy một cái chung trà, lấy tay hơi hơi vân vê, phẩm chất tinh tế, nhìn thấy lạc ấn riêng là một chữ “Thanh”, không khỏi khen ngợi: “Trách không được cứ cảm thấy này trà cụ hình dạng rất khác biệt, nhìn tỉ mỉ thì ra đây chính là thủ pháp của Thận Tư Công.”

Lời vừa nói ra, làm cho Cố phu nhân lắp bắp kinh hãi, mọi người đều biết Thận Tư Công triều trước thư pháp hoàn mỹ, lại không biết hắn kỳ thật là một người lành nghề chuyên chế tạo đồ gốm uống trà, chỉ là Thận Tư Công thích nhất là những món đồ gốm hắn tự tay làm, nhưng lại sợ thế nhân bởi vì qua yêu mến danh tiếng của hắn mà mù quáng thỉnh cầu, chiếm hữu, nhưng không tỉ mỉ xem kỹ sẽ không biết đến vẻ đẹp của những hoa văn ẩn trong đó, nên đã viết tục danh ẩn ở trong gốm, nhưng chỉ viết mỗi một chữ “Thanh” theo kiểu chữ Triện. Thận Tư Công chế tạo dụng cụ bằng gốm cũng tỉ mỉ cẩn thận như chữ hắn viết, cả đời lưu lại trà cụ chỉ có ba bộ, còn lại bởi vì hắn tự cảm thấy có chút tỳ vết, đều dùng nghiên mực trên bàn đập vỡ, để tránh lưu lạc bên ngoài bêu xấu.

Bộ trà cụ này là đồ cưới mang đến từ nhà mẹ đẻ, bởi tiên phụ cùng Thận Tư Công là bạn tri kỷ, nên được tặng một bộ di vật trân quý, riêng nàng thấy phụ thân yêu mến như trân bảo, cứ cách mỗi tháng lại lấy ra rửa lau sạch sẽ, đốt lửa nấu nước trà để dưỡng bình trà, khi nhà cửa sa sút cũng khôngchịu bỏ quên thói quen đốt tiền này.

Hôm nay bày ra trà cụ này, vốn là muốn chiêu đãi công chúa Thiệu Dương, bởi vì nghĩ nàng xuất thân cao quý ở trong cung, đương nhiên bày ra trà cụ đắt tiền mới có thể đầy đủ uy danh của phủ tướng quân. Nghĩ tới công chúa mang thai không thể nước trà, chủ yếu chuẩn bị đến đây ngồi mộtchút nói chuyện phiếm, nhưng do đường xa xóc nảy, thân mình hơi khó chịu, mới vừa rồi đã phái người đến từ chối thưởng trà.

Trà cụ tốt, nhưng lại bày ra để tiếp đãi thiếp thất xuất thân hèn mọn, Cố phu nhân ảo não không thôi, lại không tiện thay đổi trà cụ trước mặt hạ nhân để người ta đồn đãi, rước lấy sóng gió không nên có. Nhưng trong lòng lại đau xót không khác gì đem khuê nữ quần áo lụa là mình nuông chiều vào bên trong miệng hổ.

Ai ngờ, cô nương yêu mị như hồ li này xuất thân từ nữ tử nhà nghèo lại biết cách phẩm trà, lại còn biết cả xuất xứ của trà cụ, làm cho Cố phu nhân kinh hãi: “Tam phu nhân thật là có mắt nhìn, xem ra cũng là người trong trà đạo!”

Khó kiếm nhất chính là tri kỉ, tất cả tri âm là ở chữ “âm”, một khi có chung chí hướng, đâu còn để ý xuất thân của ngươi là tiều phu hay thiếp thất, chỉ còn hứng thú bừng bừng muốn khoe ra, lập tức liền lấy trà ngâm vào trong nước rồi cùng Niếp Thanh Lân thưởng thức đánh giá.

Niếp Thanh Lân kỳ thật yêu thích trái cây ăn vặt hơn trà đạo, đơn giản có hứng thú này là do lục hoàng huynh. Trước kia khi vào học đường bị bắt cùng lục ca ngồi nghiêm chỉnh đánh giá, khắp nơi đều cống nạp vật phẩm, đầu lưỡi thật sự linh mẫn muốn quên cũng không quên được.

Tích góp từng chút điểm nhỏ ấy cũng là một của cải đủ dùng có thể lấy ra cùng Cố phu nhân đối ẩm, tiếp nhận muỗng trà bằng trúc tía, quan sát màu sắc, lại dùng mũi ngửi sau đó nói: “Cố phu nhân không phải người thường, tuy rằng nguyên liệu trà này không phải thuộc loại trà nổi danh, nhưng nhất định là do lão sư phụ cao tay làm ra, sấy vừa đúng, nhiều hơn một phần sẽ cháy, thiếu một phần lại chưa chín, nếu là dùng mai tuyết lộ ngâm, hương vị nhất định như rượu ngon.”

Nếp nhăn ở khóe mắt Cố phu nhân giãn ra, cười nói: “Suy nghĩ của Tam phu nhân lại có cùng ý tưởng với ta, có một bình hoa mai tuyết lộ tích góp từng chút của năm trước chôn ở trong viện dưới tàng cây mai, mới vừa rồi đã mở nắp, vừa vặn có thể cùng Tam phu nhân bình luận thưởng thức.”

Đợi đến khi nước sôi, bên trong phòng đốt trầm hương, Cố phu nhân thi triển thuần thục thủ pháp pha trà cho tri kỷ, để trà vào bình, rót một ít nước ngâm trà, mùi hương bay lan toản trong không gian.

Khi nàng nhìn thấy Tam phu nhân tự nhiên phóng khoáng đón nhận chén trà, hé đôi môi anh đào khẽ nhấp nhẹ một ngụm trà thì sự khinh thị ban đầu cũng đã trôi theo ngụm trà nóng biến mất không còn.

Trong lòng thầm nghĩ: Cũng khó trách Vệ Hầu gia mắt cao hơn đầu kia lại yêu nữ nhân này, dung mạo vốn đã khuynh sắc khuynh thành, kiến thức trong đầu cũng không bình thường, một cái giơ chân nhấc tay đều mang khí chất cao nhã, lại không mất đi sự yểu điệu dịu dàng của nữ nhân, khônghề có chút thua kém với bất kỳ quý nữ xuất thân danh giá nào. Nếu nàng là đấng tu mi, có được dung nhan tuyệt sắc cả trong lẫn ngoài đều bất phàm thế này, chỉ sợ cũng sẽ yêu như trân bảo, triền miên trên giường, lười để ý triều chính đấy thôi?

Chỉ không biết với dung nhan tuyệt sắc này sẽ được Thái phó sủng ái được bao lâu, giống như mình vậy, xuất thân từ gia đình danh môn gả cho vị hôn phu, lúc tuổi còn trẻ tình cảm vợ chồng vẫn đầm ấm, vợ chồng tôn trọng nhau. Nhưng sau khi mình sinh được ba đứa con trai, dáng người thay đổi, nhan sắc phai tàn thì tình yêu cũng nhạt, trong phủ cũng có hai thiếp thất còn non trẻ. May mà trượng phu vẫn còn tôn trọng mình là chính thất, sau lại bởi vì thiếp thất sinh ra đều là nữ nhi, cho nên vị trí chính thê của mình vẫn còn vững vàng, nên cũng không xảy ra trò cười là sủng thiếp diệt thê, lòng tuy có chua xót nhưng ít ra vẫn còn chút an ủi.

Đây chính là bi ai của nữ nhân, cho dù trí tuệ có cao không thua đấng mày râu, thì cũng vẫn phải luôn dựa vào nam nhân mới có thể làm nên sựnghiệp, danh vang khắp nơi.

Có đôi khi rảnh rỗi, ngồi nhấm nháp ngụm trà ngon thì cũng khó tránh khỏi suy nghĩ vu vơ: Nếu trượng phu không thăng chức, vẫn là một tên lính quèn vô danh ở quê nhà, thì cuộc sống của nàng có thoải mái an nhàn hơn bây giờ không?

Nhưng hôm qua khi gặp tình cảnh của công chúa Thiệu Dương khi nhập phủ, thì trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm, khuây khỏa hơn rất nhiều. Công chúa là con gái của tiên hoàng, tôn quý là thế, nhưng vẫn bị ép tái giá với con riêng, chịu nhiều khổ sở. Các thiếp thất trong phủ của Hoành vương gia còn kiêu ngạo ngang ngược hơn cả Vương phi chính thất, đúng là xem như mở rộng tầm mắt, nhất thời cảm thấy phủ trạch của mình ít ra còn yên bình, cuộc sống hàng ngày vẫn thoải mái nhẹ nhàng.

Kỳ thật hôm nay ngoài việc thưởng trà vẫn còn có việc quan trọng hơn muốn cùng công chúa Thiệu Dương thương lượng.

Mấy ngày nữa đó là lễ “Tất Khắc Cáp” quan trọng của người Hung Nô, nghe nói đây là ngày hội do tổ tiên Hung Nô sáng chế ra. Niếp Thanh Lân thích đọc những quyển sách kì bí cổ xưa, từng xem qua một đoạn, nghe nói Hung Nô chính là hậu duệ của hôn quân hạ triều Hạ Kiệt. Sau khi Hạ Kiệt mất nước, lưu đày ba năm mà chết, con hắn là Huân Dục mang theo đám thê thiếp xinh đẹp của phụ vương háo sắc, di chuyển về phương Bắc cư trú, chăn dê thả bò sống cuộc sống du mục. Mà lễ “Tất Khắc Cáp” đó là dựa theo truyền thuyết là sau khi Huân Dục ngủ với vài vị mẹ kế của mình, gieo "giống" không ngừng và cảm tạ thượng thần phù hộ bộ tộc Hạ thị không bị diệt vong, ban hơn mười đứa con trai trong một ngày, từ đó về sau càng ngày càng phồn thịnh, súc vật sinh sản tốt, bộ lạc không ngừng sinh ra dũng sĩ.

Năm đó sau khi Niếp Thanh Lân đọc xong đoạn này vẫn còn cảm thấy hoang đường, một người nam nhân có thể làm cho các mẹ kế đang ở goá trong vòng một ngày đồng thời sinh con, thấy thế nào cũng là trò cười cho luân thường đạo lí, loại “công cán” đó ngay cả phụ hoàng của nàng lấy tuyên dâm làm mục tiêu trong cuộc sống vẫn không dám so sánh! Nhưng hiện tại xem ra, loại phong tục Hung Nô thượng cổ trong truyền thuyết này, lại được đám con cháu nghiêm túc chấp hành... Ít nhất cách làm của Hưu Đồ Hoành hiện giờ cũng tương đối giống với vị tổ tiên Huân Dục kia.

Bởi vì người Hung Nô cho rằng lễ “Tất Khắc Cáp” có thể phù hộ cho súc vật của bộ lạc trong năm sẽ không bị bệnh mà chết, lại có thể làm cho các nữ nhân trong bộ lạc sinh càng nhiều con, cho nên ở ngày hội này, sẽ có đồ tể giết trâu bò, hiến tế thần linh, có thêm hai nữ nhân mang thai toàn thân được bôi dầu vừng đi ba vòng xung quanh doanh trướng, cầu nguyện cho bộ lạc thịnh vượng.

Hai thê thiếp của Hoành Vương đều đang có thai, nên lễ Tất Khắc Cáp lần này ở Thanh Long quan không thể làm qua loa được. Trắc phi Nô Lan vừa vào phủ đã sai người thông báo cho quản gia của phủ tướng quân, nhờ hắn nói với tướng quân sắp xếp đồ vật dùng cho nghi lễ.

Cố Tướng quân không thích người Hung Nô, nhưng phải nghe theo mệnh lệnh của Thái phó, có thể không cần quan tâm đến yêu cầu của thê thiếp Hung Nô này, nhưng cũng lười so đo nên chỉ quăng lại cho phu nhân của mình xử trí. Đồ ăn của phương Bắc và của vùng Trung Nguyên không giống nhau, vì muốn chiêu đãi thật tốt cho các vị thê thiếp của Hưu Đồ Hoành, Cố phu nhân làm việc tới sứt đầu mẻ trán, bởi vì nữ nhân Hung Nô đều muốn tham gia lễ hội, lại càng bận rộn đến mức gà bay chó sủa, thiếu chút nữa rối loạn hết cả trình tự.

Hôm nay, công chúa Thiệu Dương tuy rằng không tới. Nhưng Cố phu nhân cũng nhận ra công chúa Thiệu Dương cùng vị Tam phu nhân này có quan hệ thân thiết, nhất là chuyện tiếp đãi công chúa Thiệu Dương, bây giờ muốn cùng Tam phu nhân thương lượng, sẵn tiện mượn cơ hội hỏi Tam phu nhân, không biết bên phía Thái phó có gì nhắn nhủ hay không.

Niếp Thanh Lân không hiểu phong tục của Hung Nô, sau khi tiệc trà kết thúc liền đi hỏi Bát hoàng tỷ. Nhưng Bát hoàng tỷ nghe xong cũng cau mày, không vui nói: “Lễ hội gì đâu? Chỉ là một cách chà đạp sỉ nhục nữ nhân của bộ tộc họ thôi, đã mang thai trong người lại còn bảo phải để bụng trần đivòng quanh doanh trại, xấu hổ chết được...”

Trong lòng Niếp Thanh Lân biết rõ tỷ tỷ không quen phong tục của Hung Nô, liền nói: “Nếu tỷ đã trở về Thanh Long quan thì coi như đã trở về nhà mẹ đẻ, loại lễ tiết này không tham gia cũng được, để muội nói Cố phu nhân chuẩn bị người cho vị Trắc phi Nô Lan kia là được.”

Cố phu nhân sau khi nghe Niếp Thanh Lân trả lời, liền chuẩn bị đồ tể giết trâu bò, dựng lên một lều trại bên trong phủ, để cho Trắc phi Nô Lan kia sử dụng.

Nhưng sắp xếp này đến tai Trắc phi Nô Lan thì lại tìm đủ mọi cách để bắt lỗi.

Ngay tại buổi sáng của lễ Tất Khắc Cáp, Trắc phi Nô Lan mang theo hai thị thiếp cùng một đám người, hung hăng chạy vào phòng của công chúa Thiệu Dương.

Khi đó, Niếp Thanh Lân đang cùng hoàng tỷ chơi bài hoa, Trắc phi Nô Lan không hề thông báo đã xông vào phòng, công chúa Thiệu Dương nhìn thấy bị hù tới mức bàn tay trắng nõn run lên, khiến bài hoa trên tay rớt xuống đất.

“Tất Khắc Cáp chính là ngày lễ rất quan trọng của người Hung Nô, thế nhưng phu nhân của tướng quân triều Ngụy lại chỉ chuẩn bị lều trại đơn sơ nhỏbé, chính phi ngài lại nói thân thể yếu ớt không tham gia nghi thức đi quanh trại. Đây không phải là muốn gây tai họa cho Vương gia sao?” Trắc phi Nô Lan vào phòng cũng không thèm hành lễ, chỉ cất giọng lên hỏi như đang xét hỏi tội phạm.

Niếp Thanh Lân ngồi thẳng người, từ từ buông bài hoa đang cầm trong tay, đôi mắt to lạnh lùng nhìn vị Trắc phi kia.

Đan Thiết Hoa vừa từ Bắc cương trở về, cho nên hiểu rõ nội tình cục diện chính trị bên trong Bắc cương, Hưu Đồ Hoành cùng Hưu Đồ Liệt tuy rằng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ duy trì hòa thuận, nhưng hiện tại hai phe cánh lớn của mỗi bên đã bắt đầu xếp hàng chuẩn bị.

Sau khi phụ vương Nô Lan cân nhắc mọi chuyện, cuối cùng vẫn quyết định đứng bên con rể Hưu Đồ Hoành, thực lực của bộ lạc không được coi thường, Hưu Đồ Hoành hiện tại đối với thủ lĩnh bộ lạc Cách Nhĩ Phiên chính là khách quý cần được tôn trọng, Nô Lan càng lo lắng, nếu như mình sinh ra trưởng tử, mà phu quân lại được phụ vương giúp đỡ ngồi lên ngai vàng của Thiền Vu, như vậy vì để lôi kéo bộ tộc của phụ hoàng, ắt phải lập mình làm Yên Thị, mà công chúa hòa thân nho nhỏ người Hán kia chỉ là ỷ vào thể trạng yếu đuối mà khiến Vương gia nhất thời mê hoặc muốn nếm thử mà thôi, tạp chủng mang hai dòng máu Hán - Hung của nàng ta tuyệt đối không trèo leo lên được ngôi vua của Hung Nô!

Nghĩ tới ngày trước tiểu yêu Thiền Vu ngày đêm quyến rũ mê hoặc Vương gia, khiến cho nàng hàng đêm cô độc thê lương, nghĩ vậy trong lòng Nô Lan không nén được sinh ra một trận oán hận, nếu không phải hôm ấy Vương gia say rượu đi nhầm phòng, mãnh liệt yêu mình một đêm, nhờ vậy mà đãmang thai, may mắn cho nàng nếu không thiếu chút nữa là vô duyên với sự sủng ái của Vương gia. Sau khi mang thai Vương gia đối đãi với mình đãtốt hơn, nhưng vẫn nên phòng ngừa chuyện không may xảy ra, không bằng thừa dịp hiện tại là lúc Vương gia đang bận cho việc đoạt ngôi vị ở bắc cương xa xôi, phải làm cách nào khiến cho vương phi mảnh mai sinh non, tránh cho việc nàng ta thực sự sinh con trai trưởng, sau đó lại dùng thủ đoạn dụ dỗ Vương gia sủng ái.

Lễ đi quanh trại kia thực sự là một tập tục xấu của phương Bắc, ngày hội lại gần thời điểm mùa đông, thời tiết rét lạnh, nếu như phơi bụng trong gió rét đi quanh trại thì thực sự là một khảo nghiệm không nhỏ đối với phụ nữ có thai. Hàng năm, những phụ nữ mang thai có thân thể không tốt vì đi bộ trong gió nên bị cảm lạnh mà sinh non, thậm chí có khi phát sinh thảm kịch một xác hai mạng. Nhưng người dân phía Bắc lại rất dũng mãnh, rất tôn trọng những người sống sót, bọn họ nhất quyết cho rằng nếu không trải qua được hoạn nạn này mà sinh non, thì chỉ xứng với con sơn dương yếu đuối dành cho con sói uy mãnh ăn thịt, trải qua một thời gian dài nhưng tập tục xấu vẫn chưa bị phá bỏ.

Thân thể Nô Lan rất khỏe mạnh, cho dù đang mang thai cũng vẫn kiên trì dùng nước lạnh chà lau thân thể, hiển nhiên không sợ ảnh hưởng gì tới thai nhi. Nhưng công chúa Thiệu Dương thì ngược lại, có lẽ do vóc người nhỏ nhắn, thai nhi lại to lớn bất thường, từ khi mang thai tới nay thật sự rất vất vả, uống thuốc an thai đến bây giờ vẫn chưa thể ngừng lại, nếu như ở trong gió lạnh mà đi bộ vài vòng phụ họa theo nhạc của nghi thức tế lễ, khẳng định sẽ khiến cho nàng ta sinh bệnh.

Nếu như công chúa Thiệu Dương bởi vì nguyên nhân này mà sinh non, như vậy nếu truyền tới tai Vương gia, ai cũng không nói được gì, lại không thể giận chó đánh mèo mà trách cứ Nô Lan nàng. Dù sao người này chỉ là do Vương gia vâng theo ý chỉ của tổ tiên mà cưới, điều này có thể nói lên thân thể cô gái này không xứng sinh con có huyết thống vương tộc Hung Nô. Nếu như cuối cùng nàng ta vẫn không chịu đi, như vậy toàn bộ người trong tộc sẽ biết nữ nhân đại Ngụy được gả tới này xem thường tổ tiên Hung Nô, ở ngày hội thần thánh thiêng liêng chọc giận tới thần linh. Như vậy trong năm nay, cho dù trong bộ tộc có một con sơn dương chết, thì dân chúng cũng sẽ đem việc này đổ hết tội lên người vị Vương phi không chịu làm theo lễ, sau này cho dù Vương gia có dành cho nàng ta bao nhiêu ân sủng, nàng ta cũng đã làm mất hết lòng dân, không đáng để mình bận tâm!

Nghĩ vậy Nô Lan khẽ nhướng mày, hôm nay mới mờ sáng thế mà sương lạnh đã bắt đầu phủ xuống, hơi thở như đông lại trong mũi, miệng, lạnh đến khác thường! thật sự là được thần linh trên cao phù hộ, chỉ cần nàng dùng một chút thủ đoạn, yêu cầu phủ tướng quân đổi doanh trướng thật to, kéo dài lộ trình một chút, để nữ tử của đại Ngụy phơi bụng trong gió, sẽ làm sẩy thai đứa con chưa đủ tháng!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT