Báo lỗi

Hào Môn Ẩn Hôn: Phúc Hắc Tổng Tài Nuông Chiều Bà Xã

Chương 190: Tốc độ và tình cảm mãnh liệt (2)

Thượng Quan Ngưng căn bản là không có trách anh, cô cảm thấy anh đã tới rất nhanh!

Cô buổi sáng biết Cảnh Dật Thần đã đi đến tập đoàn Quý thị, Cảnh Dật Thần còn cố ý dặn dò cô, đem hội nghị buổi sáng chuyển đến ngày mai.

Mà tập đoàn Quý thị cách Cục Dân Chính cách nửa thành phố A, anh có thể đến trước Cục Dân Chính không biết là rốt cuộc đã chạy xe nhanh bao nhiêu!

“Được, không phải em không có việc gì sao? A bkhông cần tự trách, là do em sơ suất quá, không nghĩ tới cha em sẽ giả bộ sinh bệnh gạt em trở về, về sau em sẽ không bị lừa. Anh lại không phải thần, làm sao đoán trước được hết mọi việc? Anh có thể xuất hiện đúng lúc ở trước mặt em thì em đã thỏa mãn rồi!”

Giờ phút này, Cảnh Dật Thần đem cô ôm chặt như vậy, xiết cô sắp không thở nổi.

Anh để ý cô như vậy!

Trong lòng Thượng Quan Ngưng lại rung động, nhịn không được ngẩng đầu hôn lấy bờ môi lạnh của anh.

Cảnh Dật Thần không nghĩ tới Thượng Quan Ngưng sẽ hôn mình, sửng sốt một giây đồng hồ sau, lập tức từ bị động sang chủ động, bàn tay to chế trụ cái gáy cô, dùng sức đem cô ôm sát chính mình, trằn trọc mút vào.

“A Ngưng, về sau bất luận phát sinh chuyện gì đi nữa, em đều không thể rời khỏi anh, càng không thể ly hôn với anh, rồi cùng người khác kết hôn, em chỉ có thể là của anh! Có nghe hay không?” Cảnh Dật Thần hơi thở hơi loạn, lại khống chế được tình cảm của chính mình, nghiêm túc nhìn đôi mắt Thượng Quan Ngưng, có chút bá đạo dặn dò cô.

Tưởng tượng đến việc Thượng Quan Ngưng hôm nay bị Cảnh Dật Nhiên mang đến Cục Dân Chính, Cảnh Dật Thần tâm tựa như bị đao cắt, rất khó chịu, anh căn bản không thể chịu đựng được việc người đàn ông khác ôm vợ mình vào ngực đưa đi đến Cục Dân Chính để đăng ký kết hôn!

Đây là ở muốn anh chết sao!

Thượng Quan Ngưng biết anh để ý cái gì, cô hô hấp có chút dồn dập gật đầu, dùng ngữ khí ôn nhu nói: “Em không rời xa anh, anh cũng không cho em rời xa anh! Vợ của anh chỉ có thể là em……”

Thượng Quan Ngưng hôm nay hít phải một chút mê dược, thân thể càng mẫn cảm hơn so với ngày thường, tình cảm bùng nổ càng thêm mãnh liệt, Cảnh Dật Thần bởi vì tự trách nên chậm chạp không có bước độc tác tiếp theo.

Cô cảm thấy thân thể mình càng ngày càng nóng, không thoải mái cọ cọi trên lồng ngực anh thậm chí tự cở áo trên của mình, đem da thịt nóng bỏng dán vào người anh để cảm nhận hơi lạnh.

Cô vừa xé rách áo sơmi của Cảnh Dật Thần vừa có chút vội vàng nói nhỏ ở bên tai anh: “Dật thần, en muốn anh, nhanh lên……”

Ngắn ngủn mấy chữ, hơn nữa âm thanh kiều nộn đầy mị hoặc, lập tức đốt cháy dục vọng của Cảnh Dật Thần!

Kết hôn lâu như vậy, từ trước tới nay Thượng Quan Ngưng còn chưa bao giờ chủ động như vậy, càng không có chuyện nói với anh như vậy, thật là làm cho anh huyết mạch phun trào!

Anh yêu cô tới tận xương, hận không thể đem cơ thể cô khảm vào cơ thể mình, làm gì có chỗ nào của anh có thể chịu được sự khiêu khóch như vậy!

Anh cởi áo sơmi của mình ra, làm lộ ra vòng ngực kiệm mỹ rắn chắc, sau đó đem nửa thân trần ở trên đè Thượng Quan Ngưng ở dưới thân, từng nụhoon chi chít như hạt mưa rơi vào khuôn mặt cô, rồi đến xương quai xanh, rồi đến hai nụ hoa no đủ trước ngực cô, chọc cho dưới thân của cô không khỏi rùng mình.

Bên ngoài xe nhìn có vẻ ca hoa và bình thường, nhưng ở trong xe thì vang lên nhưng âm thanh vụn nhỏ ngân nga, không khí trong xe trở nên nóng bỏng mà tràn ngập tình cảm mãnh liệt.

……

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Thượng Quan Ngưng cả người mềm mại vô lực nằm ở trong lồng ngực ấm áp của Cảnh Dật Thần, mệt mỏi không muốn cử động.

Cảnh Dật Thần rút chiếc khăn trong túi tây trang, cẩn thận lau mồ hôi trên trán cho cô, ôn nhu mặt quần áo cho cô.

“Phu nhân, mới vừa rồi là ai gấp gáp như vậy, không chờ nổi mà xé áo sơmi của anh? Làm cho áo sơmi đứt mất hai cức, hiện tại lại nằm bất động?"

Nhớ tới việc mình vừa mới chủ động, mặt của Thượng Quan Ngưng ngay lập tức liền đỏ, quẫn bách đem bản thân mình cuộn tròn, đem mặt chôn trong lồng ngực của anh.

“Câm miệng, anh đừng nói bậy, vừa rồi không phải em!”

Cảnh Dật Thần cười nhẹ không thôi: “Trừ em ra, còn có ai dám xé áo sơmi của anh? Không có việc gì, bảo bối, anh rất thích em như vậy, áo sơmi anh có rất nhiều, em tùy tiện xé cũng được, chẳng qua anh chỉ sợ làm tay em đau mà thôi.”

Thượng Quan Ngưng vẫn cứ ngượng ngùng ngẩng đầu, dùng âm thanh li ti không thể nghe thấy m nói: “Mau đưa em về nhà thay quần áo, chốc lát còn phải về công ty làm m!”

Cảnh Dật Thần không hề làm loạn nữa, mang quần áo mặc cho cô, rồi mặc chiếc áo sơ mi vừa bị cô dựt đứt hai cúc kia. Có chuat sủng ninh nói: “Chúng ta hôm nay không đi làm, phong cảnh nơi này quả thực không tồi, chồng của em sẽ đưa em đi chơi.”

Vẻ mặt đỏ ửng của Thượng Quan Ngưng biến mất, nghe được Cảnh Dật Thần nói không khỏi nhìn ra ngoài xe.

Xung quanh cây xanh phủ che thành bóng râm, hương thảo khắp nơi, các đóa hoa nở rộ ở xung quanh, cách đó không xa là ngọn núi cao nguy nga, có đám mây phiêu đãng ở sườn núi, giống như tiên cảnh vậy.

Thượng Quan Ngưng bị phong cảnh như họa như thơ trước mắt hấo dẫn, không khỏi kinh ngạc cảm thán nói: "Thật đẹp”

“Nhìn xem, chồng của em chọn nơi thật tốt, ít người cảnh lại đẹp, cỏ cây tươi tốt, không khí thoáng mát trong lành, rất thích hợp để ở trong xe làm một chút việc vận động, tiếp theo còn có thể tới chỗ này!”

Thượng Quan Ngưng xấu hổ buồn bực, thấp giọng nói thầm với anh: “Da mặt anh càng ngày càng dày!”

Người này sao lại khác với trước khi kết hôn thế này, Ngày thường luôn mang nghiêm trang lãnh khốc, bên trong lại lén lút dùng da mặt dày để dọa người, hoàn toàn đã không còn có con người cao cao tại thượng mọi khi, giờ chỉ là một người chồng bình thường.

Cảnh Dật Thần thính tai, đem Thượng lời Quan Ngưng nói nghe rõ, lập tức hợp lý hợp tình nói: “Loại việc này sao anh có thể để da mặt mỏng, da mặt em đã rất mỏng, da mặt anh cũng mỏng, thì khi nào mới có thể có con.”

Anh nói, cúi người đeo dây an toàn kỹ cho Thượng Quan Ngưng, nhân cơ hội lại mổ mổ mất cái vào môi cô, nhìn môi của cô càng thêm hồng nhuận thì lúc này mới vừa lòng ngồi vào chỗ cũ.

“Ngồi ổn định rồi, anh sẽ đưa em thử nghiệm một lần vùng núi xe bay!”

Tiếng nói của anh vừa dứt, xe liền đột nhiên bay ra ngoài, làm Thượng Quan Ngưng sợ tới mức thét chói tai.

Cảnh Dật Thần kỹ thuật xiếc xe đạp cực kì tốt, hơn nữa xe là cải tiến, tốc độ ở trên cỏ thế nhưng cũng phát huy hết giới hạn cực hạn, chỉnh chiếc xe giống như một con báo, chạy như bay vào rừng cây, rồi sau đó đạp lên trên sườn núi chênh vênh, đường dọc theo núi có chút gập ghềnh không ngừng xoay quanh đi.

Thượng Quan Ngưng cả đời đều không có kích thích giống hôm nay.

Bởi vì từ nhỏ đã không còn mẹ, hơn nữa có một đứa em ngoan ngoãn Thượng Quan Nhu Tuyết so sánh, cho nên cuộc sống của cô đều luôn có chút rụt dè cẩn thận, từ nhỏ đến lớn đều là nghe lời mà làm con ngoan, chưa bao giờ làm ra việc gì như đi chơi xe mạo hiểm mà kích thích như vậy.

Hơn nữa bởi vì cô đi cùng với Tạ Trác Quân bị sảy ra tai nạn xe cộ, cô tuy rằng chỉ là vết thương nhẹ, nhưng Tạ Trác Quân lại bị đâm thành người thực vật, cho nên về việc lái xe cô vẫn luôn rất cẩn thận, chưa bao giờ đi quá tốc độ.

Mà hôm nay đi theo Cảnh Dật Thần, lại được trải nghiệm qua cái TVì được gọi là kích thích.

Trách không được ngành kinh doang loại hình đua xe vẫn luôn phát triển như vậy, hóa ra là bở vì nó khiến mình hưng phấn thế này, khiến trong người sôi trào ý chí vận động.

Cảnh Dật Thần nhìn khuôn mặt nhỏ của vợ có chút hưng phấn, khóe môi không khỏi lộ ra ý cười.

Anh tuy rằng lái xem rất nhanh. Nhưng ngọn núi này anh đã lái qua nhiều lần, cho nên vẫn rất an toàn, nếu không anh cũng sec không dắt theo Thượng Quan Ngưng làm những việc nguy hiển như vậy.

“Ngồi yên, muốn xuống núi!”

Anh tâm tình vui vẻ nói một câu, liền thẳng tắp hướng dưới chân núi phóng đi, chọc được Thượng Quan Ngưng không ngừng thét chói tai.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT