Báo lỗi

Hầu Môn Kiêu Nữ

Chương 32-2: Tranh phong (2)

Cao Cường sửng sốt một lúc lâu, quay đầu hỏi thị vệ đứng bên cạnh:

- Hắn là Vĩnh Ninh hầu phủ nhị công tử?

- Dạ, nghe nói hôm nay phụ thân của hắn là Khương nhị gia chính thức ký danh đích tử, có lời đồn đãi, nói là Vĩnh Ninh hầu chuẩn bị thỉnh phong Khương nhị gia làm thế tử, cho nên Khương Mân Cẩn mới có thể ở Thiên Nhiên Cư yến khách.

Sắc Mặt Cao Cường càng khó coi, Khương Mân Cẩn dựa vào Triệu Đạc Trạch, hiện giờ hắn không thể đụng.

Nếu ở Đại Minh triều muốn tìm ra người có thể chống chọi với thái Tử điện hạ, thì người đó chỉ có thể là Tần vương thế tử.

Thái tử ốm yếu lại có vài vị huynh trưởng như lang như hổ, ai cũng không dám cam đoan thái tử có thể thuận lợi kế thừa đế vị.

Nhưng Tần vương thế tử lại khác, chẳng sợ Tần vương có thêm nhiều nhi tử, đều không thể cướp được tước vị từ trên tay Triệu Đạc Trạch.

Bởi vì Triệu Đạc Trạch có ngoại tổ là trung liệt Dương môn!

Hoàng thượng luôn áy náy sâu đậm với Dương gia, dựa theo tin tức từ trong cung truyền ra, gần đây hoàng thượng luôn mơ thấy người Dương gia đi vào giấc mộng kêu oan…

Bởi vậy hoàng thượng càng ân sủng Dương gia, coi Tần vương thế tử như hoàng tôn mà đối đãi.

- Tần Vương thế tử định nhúng tay vào chuyện này? Nữ nhân được thái tử điện hạ …

- Câm miệng.

Khương Mân Cẩn nhấc chân đá bay cục đá trên mặt đất, vừa lúc đánh trúng miệng Cao Cường:

- Tiêu tiểu thư băng thanh ngọc khiết, khi nào là nữ nhân của thái tử? Ngươi bớt dùng ô ngôn uế ngữ vũ nhục người!

- Khương Mân Cẩn…

Cao Cường hộc ra bốn cái răng cửa bị cục đá gõ rụng, giận dữ nói:

- Ngươi…… Ngươi thật to gan.

Há miệng gió thổi vào nói ra lời rất lao lực, hơn nữa vì không có răng cửa, trong miệng đầy máu, nhìn Cao Cường cực kỳ chật vật.

Tần vương thế tử ở trên lưng ngựa cười lớn:

- Rất hay, ai bảo ngươi ăn nói không biết suy nghĩ? Ngươi không chỉ bại hoại danh tiết của Tiêu tiểu thư, đồng thời cũng bại hoại tài đức sáng suốt của thái tử. Chẳng lẽ thái tử là người cường ép dân nữ nhập phủ sao?

- Ngươi…… Các ngươi cùng phe?

Cao Cường la hét:

- Triệu Đạc Trạch, ta nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi đừng mơ tưởng vì Khương Mân Cẩn mà ra mặt.

- Thật làm khó ngươi rồi, đến giờ ngươi mới biết ta với hắn cùng một phe?

Tần Vương thế tử cười trào phúng, đôi mắt lạnh băng:

- Bổn thế tử chính là vì hắn mà ra mặt, ngươi làm khó dễ được ta? Ngươi muốn khiến cho Kinh Triệu phủ doãn tới bắt ta? Hay là nương nhờ thái tử cáo trạng bệ hạ? Mặc kệ là nha môn đại đường, hay là Kim Loan Điện, bổn thế tử đều phụng bồi.

Nói xong liền xoay người nhảy xuống ngựa, Tần vương thế tử đi đến bên người Khương Mân Cẩn, vỗ vỗ đầu vai hắn, quan tâm nói:

- Ngươi đừng sợ, có ta ở đây, ai cũng khi dễ không được ngươi.

- Ta cùng ngươi…

- Quan hệ phỉ thiển.( không xa lạ)

Đương nhiên Tần vương thế tử sẽ không để Khương Mân Cẩn nói ra mấy câu mất hứng, nhìn Tiêu Chước Hoa, cười nói:

- Ánh mắt của ngươi cũng không tồi, khó nhất tiêu thụ ân mỹ nhân.

- Ta…

Khương Mân Cẩn đỏ mặt ngay cả vành tai cũng đỏ, thì thào nói:

- Ta cùng nàng…… Chỉ là nhận thức, nhận thức.

- Về sau sẽ quen thuộc.

Tần Vương thế tử càng lúc càng cảm thấy Khương Mân Cẩn thú vị, rõ ràng lớn lên như một lão hổ, hành sự lại thiên chân, thiên chân…

Lúc hắn ba tuổi, đã từ bỏ thiên chân, thiện lương!

Nắm chặt phú quý trong tay, mới là hắn, hắn ở trước mộ thân mẫu phát lời thề, sẽ không khẩn cầu bất luận kẻ nào.

Triệu Đạc Trạch che chắn trước người Khương Mân Cẩn cùng Tiêu Chước Hoa, bộ dạng ngạo mạn kiêu ngạo nhìn Cao Cường đứng đối diện đang tức hộc máu:

- Như thế nào? Ngươi suy xét kĩ chưa? Ngươi muốn làm gì, bổn thế tử đều tiếp, nếu muốn luận về bản lĩnh gây hoạ, bổn thế tử nhận đứng thứ hai, không ai dám nhận đứng thứ nhất!

Lời này tuyệt đối không giả, hai năm gần đây Tần vương thế tử mới an phận một chút.

Năm hắn mười bốn mười lăm tuổi, toàn bộ đám công tử ăn chơi trác táng trong kinh thành đều dưới cơ hắn.

Hắn đã từng đạp đổ cổ kiệu nội các thủ phụ, từng tát nội các thứ phụ.

(Yul: Nội các thủ phụ là Đại học sĩ đứng đầu chỉ có quyền ghi phiếu nghĩ, theo ý đại thần học tấu chương, biên soạn được hoàng đế phe duyệt sẽ thi hành.)

Từng kéo người đến nha môn, mắng chửi Tả Đô Ngự Sử, đánh luôn Tư Đô Đốc đang chấp chưởng binh mã ngũ thành.

Thậm chí Cẩm Y Vệ Đô Chỉ Huy Sứ cũng bị Tần vương thế tử đá gãy chân!

Làm chuyện như vậy ai còn giữ được mạng?

Tần vương thế tử dám làm, hơn nữa còn làm cho mọi người biết, nhưng hoàng thượng chỉ xem như tiểu hài tử không hiểu chuyện.

Nói với người bị Tần vương thế tử làm thương tổn:

" Các ngươi là đại nhân, là trọng thần triều đình, đừng so đo với tiểu hài tử."

Ngay cả hoàng thượng cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Cao Cường cũng biết rõ Triệu Đạc Trạch kiêu ngạo ương ngạnh, hừ lạnh một tiếng:

- Ta đi tìm thái tử điện hạ, ngươi có bản lĩnh thì chờ ta!

- Đi đi, ly khai thái tử, ngươi chỉ là Trường Thế hầu đích quý tử mà thôi, ngươi mong chờ dựa dẫm thái tử là có thể làm thế tử? Trên ngươi còn có thân huynh trưởng.

- Triệu Đạc Trạch.

- Không phải ai cũng có mạng tốt như bổn thế tử.

Cao Cường tức giận muốn té xỉu, đỡ cánh tay của thị vệ, thở hổn hển nói:

- Đi, đi.

Sau khi Cao Cường được người nâng đi, Tần vương thế tử xoay người hỏi Khương Mân Cẩn:

- Lại đi vào uống hai ly? Cùng ta nói về muội muội của ngươi…

Khương Mân Cẩn đẩy Tần vương thế tử:

- Ngươi giúp ta, ta rất cảm kích, ta có thể đem mệnh của ta bồi cho ngươi, nhưng ngươi đừng mơ tưởng nhờ sự cảm kích của ta mà tiếp cận tiểu muội.

- Ta muốn mệnh ngươi làm gì?

Tần vương thế tử lắc đầu:

- Đầu đất! Muội muội ngươi như thế nào lại có ca ca như vậy? Ta nói, cả nhà các ngươi có phải đều đặt hết tâm tư lên người muội muội ngươi?

Phụ tử Khương nhị gia đều là ngốc tử!

- Sao ngươi biết?

Khương Mân Cẩn bị Tiêu Chước Hoa nhéo một cái, vẫn cố nói:

- Ta cảnh cáo ngươi lần nữa, đừng có đánh chủ ý lên người muội muội ta.

Tiêu Chước Hoa làm lễ với Tần vương thế tử:

- Hôm nay đa tạ người, thế tử điện hạ.

Không thể để Khương biểu ca ngây ngốc bị Tần vương thế tử chọc tức, Tiêu Chước Hoa cảm kích cười nói:

- Ngày khác gia huynh sẽ tới cửa nói lời cảm tạ.

- Ngươi không cần cảm tạ ta.

Lúc này Triệu Đạc Trạch mới nghiêm túc đánh giá Tiêu Chước Hoa, là tiểu thư khuê tú cũng không tồi, tự nhiên hào phóng, dung mạo minh diễm, tính tình cũng sảng khoái...

Nhưng công phu của Tiêu Chước Hoa so với Khương Lộ Dao còn cao thâm khó đoán hơn.

Triệu Đạc Trạch càng thiên vị mỹ nhân nhu nhược dịu ngoan, mặc hắn cần thì cứ lấy.

Hắn tự nhận cũng không phải lớn miệng, hắn có thể đánh bại Khương Lộ Dao, nhưng đối mặt với Tiêu Chước Hoa, hắn không thể tự tin như vậy.

Nữ tử như vậy vẫn nên để lại cho Khương Mân Cẩn ngốc tử hưởng thụ đi.

- Bổn thế tử bất quá chỉ là thích bênh vực lẽ phải, không giống người nào đó trực tiếp cầm gậy gộc xông tới, Tiêu tiểu thư vẫn nên nhớ rõ người nào đó cho thỏa đáng.

Tần vương thế tử cười lạnh nói:

- Nếu người nào đó thiếu bổn thế tử, bổn thế tử sẽ tìm nàng đòi lại, ngươi không cần để ý, có người sẽ vì ca ca của nàng mà trả giá, sẽ khiến cho bổn thế tử vừa lòng.

- Ta nói rồi chuyện này không liên quan đến muội muội của ta, ngươi muốn mệnh của ta thì lấy đi.

Khương Mân Cẩn trừng mắt, hắn đột nhiên bùng nổ, khiến Tiêu Chước Hoa cùng Triệu Đạc Trạch có chút khiếp sợ, rốt cuộc bọn họ cũng hiểu ra, là Khương Mân Cẩn nghe không hiểu.

- Có phải chuyện gì liên quan đến muội muội của ngươi, thì ngươi liền trở nên thông minh?

Triệu Đạc Trạch giơ tay, tùy tùng đưa dây cương, hắn xoay người lên ngựa, từ trên cao nhìn xuống, hạ người gần tai Khương Mân Cẩn, mỉm cười ở bên tai hắn nhẹ giọng nói:

- Dao Dao, bổn thế tử định rồi, đại cữu tử( anh vợ), ngươi nhận mệnh đi.

- Giá.

Không đợi Khương Mân Cẩn nổi bão, Triệu Đạc Trạch xoay người rời đi, chạy đi rất xa, Khương Mân Cẩn còn có thể nghe được tiếng cười sang sảng của hắn……

Tiêu Chước Hoa chỉ có một ý niệm, huynh trưởng của nàng gặp phiền toái lớn.

Tần vương thế tử hoàn toàn không giống như lời đồn đãi kiêu ngạo bừa bãi khiến người chán ghét.

Tiêu Chước Hoa cảm thấy hôm nay huynh trưởng không bảo hộ Khương Mân Cẩn, có khả năng sẽ thua trận.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT