Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 102: Chương 101

Edit: beyours07

Minh Phỉ cầm thư trong tay, có chút dở khóc dở cười, thư của Thanh Hư mỗi năm có một bức, le que mấy chữ, đơn giản chính là thân thể Tống đạo sĩ mạnh khỏe, hắn lại bị khen ngợi , đã lên tới Từ Thất Phẩm rồi, thư báo bình an tin không giống thư báo bình an, thư thăm hỏi lại không giống thư thăm hỏi.

Tốc độ thăng thiên của hắn trái lại rất mau, Minh Phỉ cũng tin tưởng hắn nhất định hòa đồng tốt. Chỉ là Minh Phỉ không hiểu, thân là một đạo sĩ, suốt ngày tưởng nhớ viết thư cho nàng là sao, hơn nữa thư này còn có rất nhiều nhân tố có thể mang tới nguy hiểm cho nàng , vì vậy mỗi lần nàng xem xong đem tin đốt, không lưu lại một chút dấu vết.

Một đóa trà mi cuối cùng của mùa hè đã nở rồi tàn, trời sáng trong không gió, Kim Trâm mang chừng mười bức họa treo đến nơi thông gió ở cuối hành lang, vừa treo vừa cười: "Tam Tiểu Thư, nô tỳ nghe nói trong kinh thành tranh của Viên Tam công tử vẽ là nhất tuyệt, rất nhiều người đi cầu, có người cầm bạc đi cầu, hắn thường là không cho, nhưng nếu là nói chuyện hợp ý, hắn không cần cái gì cũng sẽ tặng. Những người đó nếu là biết nơi này của tiểu thư có chừng mười bức họa, không biết sẽ hâm mộ thành cái dạng gì? Xem xem, những bức họa này vẽ thật đẹp."

"Ta cũng chỉ là dính chút hào quang của Viên tiểu thư mà thôi, đám người chúng ta có mấy người không nhận được tranh của huynh ấy vẽ cơ chứ? Đừng nói là mấy ngườitỷ muội chúng ta , chính là trong phòng lão gia cùng phu nhân cũng có treo tranh huynh ấy vẽ." Minh Phỉ tựa bên cửa sổ nhìn những bức tranh vẽ các loại chim hoa tôm cá, thầm nghĩ , Viên Tam công tử Viên Tư Phác thật là một người quái tính, nàng nếu là hắn, nhất định phải mang tranh này bán giá cao, không nói cái khác, đổi chút tiền tiền thuốc thang của mình cũng tốt. Dĩ nhiên, ngàn vàng khó cầu là đúng, nhưng cũng chỉ là vì bán được cao giá hơn mà thôi.

Kim Trâm suy nghĩ một chút, khẽ mỉm cười: "Tất nhiên, tất cả mọi người có." Rồi lại bồi thêm một câu: "Chỉ là tiểu thư là nhiều nhất."

Minh Phỉ hơi nhíu lông mày: "Rốt cuộc là ngươi muốn nói cái gì?"

Kim Trâm thấy nàng trầm mặt xuống, lập tức ngừng miệng, yên lặng cúi đầu ra vẻ rất bận. Tam Tiểu Thư tuổi lớn rồi, nhưng hình như không có người nào tới cầu hôn, chứ đừng nói gì tới môn đăng hộ đối.

Viên phu nhân cùng Viên tiểu thư đối với Minh Phỉ rất bất đồng, bọn họ đều có thể nhìn được, thật ra thì trừ thân thể Viên Tam công tử không tốt lắm, không có công danh , người là thật tốt, gia đình không tồi, tối thiểu sẽ không có những chuyện ngổn ngang kia.

Minh Phỉ úp mặt trên mặt bàn nhìn ngoài cửa sổ ngẩn người.

Thái Quốc Đống sau khi xem xét hôn sự cho Thái Quang Nghi, là sẽ đến phiên nàng.

Nàng không biết nàng sẽ được gả cho nam nhân như thế nào, nhưng có thể chắc chắn sẽ không quá tốt, bởi vì rất tốt sẽ không tới phiên nàng.

Khi còn bé vẫn không cảm giác được, nhiều chuyện nghĩ đến quá mức đơn giản, sau khi lớn lên mới hiểu được, thân thếnàng như vậy, ngay cả oanh oanh liệt liệt nói sửa lại mệnh, ngay cả Thái Quốc Đống thăng quan phát tài, Thái Quang Đình lên thẳng mây xanh, Trần thị sinh con trai mập mạp, nhưng người xung quanh biết gốc tích vẫn tâm tồn kiêng kỵ. Những thứ không nói khác, chính là Minh Bội đều có người tới hỏi han, chỉ có nàng giờ còn không người tới hỏi tới.

Nàng luôn là phải gả , đến tuổi, Thái Quốc Đống cho dù như thế nào cũng sẽ nghĩ cách gả nàng đi, nếu như gả cho một nam nhân cặn bã , hoặc là làm tái giá cho người ta , nàng đều gặp phải tình cảnh giống nhau, đó là đối phương thê thiếp thành đoàn, nam nữ thành đoàn. Cùng đối phương đấu giống như Trần thị ? Kinh nghiệm đối địch của nàng ngược lại phong phú, thế nhưng loại cuộc sống như vậy thật làm người ta ghê tởm.

Nhưng nếu nàng không thể không gả cho một nam nhân tương tự như Thái Quốc Đống, nàng không thể trơ mắt nhìn một đống lớn con thứ thứ nữ hắn sinh ra xâm phạm lợi ích của con nàng , nàng cũng không dám bảo đảm mình sẽ tạo ra chuyện gì nữa. Hết cách rồi, mỗi người đều có cuộc sống của mình, đều cố gắng vì mình tranh thủ lợi ích quyền lợi lớn nhất , muốn sống được tốt hơn, sống đến cuối cùng, so chính là lực lượng cùng quyết tâm.

Nghĩ đến dữ tợn đáng sợ, không thể không giết chết rất nhiều người liều mạng, Minh Phỉ không nhịn được rùng mình một cái, đó không phải là cuộc sống mà nàng muốn , nàng không muốn một Trần thị tiếp theo. Ánh mắt nàng một lần nữa quay lại mấy tấm họa này, hồi tưởng cũng đếm được hơn một năm nay có mấy lần gặp mặt Viên Tư Phác, mấy câu đối thoại thật là ít ỏi . Ánh mắt người thiếu niên kia trầm tĩnh dịu dàng, tình huống gia đình cực kỳ đơn giản , cha mẹ cũng là người có kiến thức giảng đạo lý, người duy nhất khó đối phó là Viên Mai Nhi thì sớm muộn cũng phải lập gia đình, một điểm chủ yếu nhất là, nhà bọn họ không có thiếp!

Nhưng mà, người thiếu niên kia, sắc mặt tái nhợt như thế , thân thể gầy yếu như thế ,có thể dựa vào cả đời sao? Nhưng những cái này đều là suy tính về sau , vấn đề trước mắt là người taa căn bản sẽ không tới cầu hôn, mặc dù tranh tặng nàng xác thực rất nhiều rất tốt, nhưng những người khác cũng có, hơn nữa còn là Viên Mai Nhi lấy ra tặng. Viên Tư Phác thân thể kém như vậy, Viên gia sẽ không sợ nàng khắc chết hắn rồi hả ? Nàng cười tự giễu một tiếng, liền nghĩ tới Lý Bích.

Nàng có ý với Lý Bích, không liên quan đến tình yêu nam nữ, đơn thuần là muốn tìm một người sống qua ngày cùng bạn hợp tác. Nàng mượn việc chăm sóc Thái Quang Đình, âm thầm chăm sóc tốt ăn uống cuộc sống thường ngày của Lý Bích , thật ra thì chính là muốn cho Lý Bích biết năng lực của nàng, nói cho hắn biết, nàng sẽ làm một thê tử phù hợp có khả năng. Nàng muốn làm chính là, là một tiểu muội muội thật lòng tôn kính đối đãi, chìa tay giúp đỡ khi hắn gặp rủi ro.

Lúc ấy nàng nghĩ, chuyện như vậy là quan trọng duyên phận, điều nàng nên làm cũng đã làm, kết quả phía sau nên do hắn tới sắp đặt. Bởi vì cho dù là lúc nào thì, đối với người chủ động đưa tới cửa, quá dễ có được, thường thường đều sẽ không quý trọng. Cho nên nàng có thể chủ động chăm sóc hắn, tận tình biểu diễn ưu điểm của nàng ở trước mặt hắn, lại vĩnh viễn sẽ sẽ không chủ động cầu xin gả cho hắn.

Hiện tại nàng lại có chút hối hận. Nàng nên tìm cách đưa mình cho hắn, tối thiểu hắn không cha không mẹ, tự ái tự mình cố gắng, biết tốt xấu. Lý Bích thích con gái nhu nhược thì thế nào? Con gái nhu nhược cũng là con gái, nếu như nàng có được cuộc sống nàng muốn, thỉnh thoảng giả bộ nhu nhược một chút không phải là chuyện khó khăn gì.

Nàng biết mình đây là chọn kẻ cao trong đống người lùn, nhưng nàng thì có cách nào? Nàng bị giam ở mảnh trời đất nho nhỏ này, người có thể thấy được trừ người thân cũng chỉ có người làm, tổng cộng chính là vài người như vậy, mấy nam nhân cùng lứa cũng chỉ có mấy người như vậy. Nàng không phải là không hy vọng có thể tìm được một người nàng hứng thú, chỉ là nàng không ôm bất kỳ hy vọng xa vời nào. Kiếp trước cơ hội tốt như vậy, nàng đều không thể làm được, thế đạo này nàng còn có thể làm được cái gì? Nàng yêu cầu cũng chỉ là một người có thể làm bạn sống qua ngày, tận lực khiến cuộc sống trôi qua nhẹ nhõm đơn thuần vui vẻ một chút mà thôi, không liên quan tới phong hoa tuyết nguyệt, lấy phải cụ thể làm chính yếu.

Kim Trâm thấy Minh Phỉ lại bắt đầu mất hồn, vốn định khuyên nàng đôi câu, nhưng không biết vì sao lại nói thế, không khỏi khẽ thở dài một hơi, ngồi vào dưới hành lang làm việc thêu thùa.

Trần thị ôm Thái Quang Hoa đã hơn một tuổi , chỉ mang theo Dư ma ma cùng bà vú, lúc chậm rãi đi Ỷ Tú viện, nhìn thấy chính là một tình cảnh như vậy . Trong tiểu



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT