Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 103: Chương 102

Editor: Thư

Trần thị nghe Đường đại phu nói xong, yên tâm một chút. Hiện tại liền chờ Thái quang đình nơi đó tin.

Lại nói Thái Quang Đình thu được tin của Trần thị, đột nhiên ý thức được thân phận của Minh Phỉ lúc trước đích xác không làm cho người ta vui thích được. Vì thế liền đi tìm Lý Bích, theo như thư của Trần thị mà nói cho hắn nghe, thăm dò nói: "Là ta sơ sót, ta nên nói chuyện trước đây của Minh Phỉ một lần cho huynh nghe."

Lại nói sau khi Lý Bích nghe xong, cười nhẹ một tiếng, nói: "Y như huynh nói, chẳng phải ta cũng khắc chết tất cả thân nhân của ta đó sao? Nhà các huynh tốt xấu gì vẫn còn gia đỉnh, cái gì cũng có, ta lại cái gì cũng không có rồi. Huynh phải suy nghĩ kĩ a...."

Thái Quang Đình ngẩn người, dùng sức vỗ vỗ đầu vai hắn: "Tốt lắm! Ta không nhìn lầm huynh!"

"A, nói như vậy, kỳ thật ta cũng là kẻ mang điềm xấu a." Cung Viễn Hòa đạp ánh trăng đi lắc lư đi tới, cố chen mình vào giữa hai người, đưa mắt liếc Thái Quang Đình: "Hắn là biểu đệ của huynh, hắn cầu huynh thì huynh liền chịu, còn ta thì sao? Xét tình cảm nhiều năm giữ chúng ta đi, vì sao huynh vẫn cứ thiên vị hắn chứ?"

Nghe thấy hắn giống như tiểu hài tử đang ghen tỵ làm nũng, Thái Quang Đình rót chén trà cho Cung Viễn Hòa: "Huynh lại ra ngoài lêu lổng với đám người kia nữa rồi hả? Lại uống vào bao nhiêu rượu đây?"

Cung Viễn Hòa không nói lời nào, đưa mắt nhìn Lý Bích, than thở nói: "Huynh quản ta làm gì! Các người mới đúng là người một nhà kia."

Lý Bích khoan dung cười: "Ta đi phòng bếp xem, liệu có thể nhờ người làm chút canh tỉnh rượu hay không."

Đợi đến khi Lý Bích đi xa, Thái Quang Đình mới nói: "Không phải ta đã nói với huynh rồi sao, cho dù có rốt ruột hơn nữa, cũng không cần tự chôn vùi chính mình như vậy, càng như vậy, huynh càng phải biết yêu quý thân mình mới đúng chứ."

Cung Viễn Hòa mở đôi mắt vừa rồi vẫn mờ mờ ảo ảo say lờ đờ để lộ ra một tia thanh minh, cười khổ nói: "Ta không vội, không vội thì được chắc? Khó khăn lắm mới có một cơ hội như vậy, đương nhiên phải cố mà nắm chắc."

Thái Quang Đình nói: "Kỳ thật huynh không ngại suy xét tìm một nữ nhi gia cảnh tốt chút, cũng sẽ có thêm nhiều người giúp huynh. Đã thế thì để ta thay ngươi dọ thám chút tình hình."

Cung Viễn Hòa khẽ cười một tiếng, giơ tay nói: "Đừng! Cảm tạ! Cho dù có tìm được một cô nương tốt, nàng gả cho ta cũng không có kết quả tốt đâu. Mặc dù thành đi, sau đó không bao lâu chỉ sợ cũng bị người tìm cách phế đi thôi, hà tất gì chứ." Nói đến đây, hắn chợt nhớ tới một người, sóng mắt lưu chuyển, cười huých Thái Quang Đình một phen, "Vốn là ta nhìn trúng một nàng lợi hại, kết quả đã lập tức bị huynh bán mất. Huynh không trượng nghĩa, không trượng nghĩa."

Thái Quang Đình nhíu mày nhìn Cung Viễn Hòa, thật lâu sau mới nói: "Huynh đừng trách ta. Huynh muốn cái gì của ta cũng đều được, nhưng các nàng không được. Quả thật là huynh không được tốt như hắn, mới trước đây nàng đã nếm trải nhiều khổ cực như vậy, mấy lần thiếu chút nữa toi mạng, hẳn là ta không đáp ứng để nàng lại đến nhà huynh chịu khổ."

"Nhà ta làm sao chứ? Ta sẽ ăn thịt người sao?" Mặt Cung Viễn Hòa trầm xuống trừng mắt nhìn Thái Quang Đình, Thái Quang Đình chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Cung Viễn Hòa suy sụp thở dài một hơi, thoát áo ngoài, không khách khí leo lên giường hắn nằm xuống, vô lại nói thêm: "Cái gì cũng đều có thể cho đúng không? Vậy đêm nay ta đây liền ngủ cùng huynh. Ngày mai lại kể cho huynh nghe chút nhàn thoại."

Thái Quang Đình cười khổ một cái, trịnh trọng hỏi han: "Huynh cảm thấy Lý Bích này như thế nào?"

Cung Viễn Hòa nhe răng cười: "Huynh thật sự hỏi ta à? Gần đây ta nhìn hắn không vừa mắt, nhất định phải nói hắn không tốt lành."

Thái Quang Đình nói: "Tính tình của huynh ta còn không biết? Nói mau!"

Cung Viễn Hòa nhắm mắt lại: "Ai có thể nói cho rõ ràng bây gio? Người vì tài mà chết, chim vì ăn mà chết, cho tới bây giờ tham niệm của con người không có cách nào ngăn chặn, không tới một khắc sau cùng ai cũng nói không rõ ràng được. Bây giờ thì trông rất thành thực, con người nhận thức được mười mấy năm còn có thể đột nhiên thay đổi bộ dáng, huống chi một kẻ mới quen hai năm? Ta đề nghị huynh vẫn cứ chờ thêm hai năm là tốt hơn."

Thái Quang Đình cau mày suy nghĩ một lúc, lại đẩy Cung Viễn Hòa đang buồn ngủ một cái: "Huynh với những người đó lui tới, có từng nghe danh Viên Hàn Lâm không? Lão Tam nhà ông ta như thế nào?"

Cung Viễn Hòa thấp giọng nói: "Danh tiếng không sai, là thần đồng, chỉ tiếc lại là một ma ốm sống không lâu. Nhà nhà người người ở kinh thành không nguyện gả con gái cho hắn. Tuổi còn trẻ, một bức họa ở bên ngoài phải bán từ năm trăm lượng bạc trở lên, mọi người đều nói là thực đáng tiếc cho hắn." Nói đến đây, hắn đột nhiên ngồi dậy, "Trong nhà ngươi hẳn không phải..."

"Là nhà hắn có ý kia. Mẫu thân ta còn chưa đáp ứng." Thái Quang Đình thở dài, "Thật sự không khỏe mạnh à?"

"Ta cũng không phải đại phu, sao biết hắn có thể đột nhiên khỏe lên không? Tóm lại nếu ta có tỷ muội, làm thế nào ta cũng không gả các nàng cho người như thế." Cung Viễn Hòa chuyển người lại, lẳng lặng nằm ngủ.

Lý Bích bưng canh giải rượu trở về, Thái Quang Đình đang ngồi ở dưới đèn viết thư, Cung Viễn Hòa ngủ say nồng từ lâu. Lý Bích hỏi: "Phải đánh thức huynh ấy dậy uống canh sao?"

Thái Quang Đình nói: "Không cần, huynh ấy đã ngủ thì cho ngủ đi." Một phong thơ viết xong, đóng chặt miệng thư lại, đứng dậy dăn dò gã sai vặt rất chiếu cố Cung Viễn Hòa, lại không đề cập đến chuyện Cung Viễn Hòa và hắn nói trong phòng ngủ lúc nãy.

Lập thu ngày hôm đó, Viên nhị phu nhân đặc biệt thỉnh nữ quyến Thái gia đến biệt viện tham gia Thu Diệp yến.

Sáng sớm Minh Bội vận váy áo mới hoàn toàn, cười hì hì đến Ỷ Tú viện, ồn ào muốn cho Minh Phỉ xem váy mới của nàng ta như thế nào. Trên người nàng ta là

váy dài màu thanh trúc, thắt lưng được án theo quần áo kiểu dáng mới nhất lưu hành trong kinh thành của Triệu Tuyết Di mà làm, khó có được khi nào mà Trần thị cũng không cắt xén những thứ này, muốn làm có thể làm, đương nhiên nàng ta rất hưởng thụ.

Minh Bội liếc mắt nhìn thấy Minh Phỉ mặc áo màu tím nhạt, nhạt đến cơ hồ nhìn không thấy màu xanh tím của váy, tiện tay chọc chọc: "Tam tỷ tỷ, tỷ ăn mặc cũng quá đơn thuần đi. Nhìn xem tay áo mép váy này cả hoa văn cũng không thêu. Bằng không thì cài thêm đóa hoa lên đầu được không? Đổi cái váy dài hồng xuyến kia của tỷ đi?"

Minh Phỉ soi gương sửa sang lại tóc, tỏ ra không sao mà nói: "Như vậy là được rồi. Ta thấy đã nhiều ngày thu hanh khô, nhìn những màu đỏ tía thì trong lòng lại không thoải mái."

Minh Bội có chút kỳ quái, ngày thu hanh khô cùng màu sắc quần áo có quan hệ sao?

Trần thị thấy bộ dạng của Minh Phỉ, thoáng sửng sốt, lập tức gật đầu: "Đi thôi."

Viên gia phong nhã nhất, nhân dịp lập thu, lá phong diệp chưa hồng, đột nhiên gió thu chợt nổi, có vài cây cối hơi mẫn cảm lúc này đã hơi hơi ngả vàng, càng điểm thêm lên màu sắc trời sinh vốn đã sặc sỡ của lá cây, nhìn cũng rất đặc biệt. Biệt viện này của nhà họ được kiến tạo ở lưng chừng núi, đứng từ một tầng lầu được tu dựng nào nhìn xuống cũng có thể vừa vặn bao quát được hết các loại lá cây lưng chừng núi vào trong mắt, đậm đà nhợt nhạt, vàng vàng xanh xanh, nhìn qua cũng có một vẻ đẹp đầy ý thơ.

Viên nhị phu nhân thấy cách ăn mặc của Minh Phỉ, chỉ cảm thấy nàng vừa thanh lệ đoan trang tao nhã, chỉ là quá mức đơn thuần, tiện thể cười nói: "Cách ăn mặc này của Minh Phỉ quả nhiên là thanh nhã động lòng người, bất quá tiểu cô nương cũng quá đơn thuần đi, nếu là lại thêm một áo ngoài hồng anh đào kèm theo, nói vậy càng tôn màu da hơn." Nàng là người cao tuổi, huống chi tình hình trong nhà lại như vậy nên thích màu sắc nóng bỏng nổi bật nhất.

Minh Phỉ ôn hòa cười, bày tỏ nàng đã ghi nhớ.

Trần thị cười nói: "Đứa nhỏ này xưa nay không thích những màu sắc đỏ tía kia."

"Là sao?" Viên nhị phu nhân cảm giác kinh ngạc, bảo Viên Mai Nhi dẫn ba tỷ muội Minh Phỉ cùng đi dạo chơi ở hoa viên, lại nhắc tới đề tài trọng tâm lần trước với Trần thị, tuy Trần thị vẫn không thu được tin của Thái Quang Đình, nhưng cũng nhìn ra ý tưởng của Minh Phỉ, nhìn chén trà nói: "Thực không dám đấu diếm, phía trên đứa nhỏ này còn có một ca ca, nguyên bản ta muốn tìm kiếm mối cho nàng, nhưng lão gia nhà ta nói phải chờ ca ca thành thân rồi nói. Cứ như vậy, mấy đứa bé khác đều bị trì hoãn, còn không biết phải kéo dài tới thời điểm nào nữa. Nàng còn nhỏ không sợ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT