Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 110: Chương 109

Editor: Thư

"Ngày thứ năm, thuyền của Thái gia đến Ninh Nghi, bỏ thuyền đổi xe, dọc theo phía đông quan đạo mà đi, đi xe suốt ba ngày, rốt cục cũng nhìn thấy được tường thành cao lớn mà lạnh lùng của kinh thành. Ánh mặt trời cuối mùa xuân ôn hòa cũng không thể khiến tòa thành kinh lịch trăm năm mưa gió này tăng thêm một phần ấm áp cùng nhu hòa, ngược lại càng làm cho người ta nhìn thấy liền có thêm vài phần chói mắt.

Chợt nghe được tiếng vó ngựa vang lên, "Đại công tử đến tiếp lão gia phu nhân tới!" Tôi tớ phía trước vui mừng hô lên một tiếng, xe ngựa dừng lại, Minh Ngọc kéo màn xe một cái, ló đầu ra bên ngoài tìm kiếm, chỉ thấy Thái Quang Đình toàn thân mặc trường bào màu xanh ngọc hoa văn chìm đứng bên ngoài xe ngựa nói chuyện với Thái Quốc Đống cùng Trần thị, sắc mặt tươi cười nói chuyện.

Minh Ngọc lớn tiếng quát lên: "Ca ca! Bọn muội ở trong này!"

Thái Quang Đình hồi đầu, khóe mắt đuôi mày đều chứa ý mừng, đi nhanh tới chỗ xe ngựa của tỷ muội ba người. Lập tức bắt gặp ba nụ cười sung sướng tươi như hoa của ba muội muội, Thái Quang Đình ngẩn người, cười nói: "Tất cả đều trở thành đại cô nương rồi."

Minh Phỉ nghịch ngợm cười nói: "Ca ca biến thành đại nam nhân rồi." Ba năm không thấy, Thái Quang Đình đã thành nam tử hán.

"Ta thì sao? Ta thì sao?" Cùng với giọng nam nhu hòa dễ nghe, một phiến quạt Sơn Thủy đột ngột xuất hiện ở ngoài cửa xe, ở sau cây quạt hé ra một gương mặt tuấn tú cười tươi như hoa.

Cung Viễn Hòa mặc trường bào sắc Thu Hương tay áo cổ tròn dài, bên hông thắt đai lưng gấm đen, dáng vẻ ôn hòa như nước, mặt giống như hoa đào, hai hàm răng trắng chỉnh tề lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh mặt trời.

Đúng vậy, là ánh sáng lạnh lẽo, Minh Phỉ xác nhận từ mà chính mình hình dung không hề sai. Hắn đang cười, cười đến cực kỳ vui vẻ, cực kỳ sáng lạn, trên thực tế răng nanh của hắn đích xác khiến cô có cảm giác rằng, chỉ cần nó bị cắn trúng thì ít nhất cũng sẽ mất đi một miếng thịt, lại càng có khả năng chạy không thoát được nó. Trang phục vẫn cực kỳ ngăn nắp, chỉ là không lấp lánh ánh vàng giống như trước nữa, có lẽ là bị người ta xem như dê béo mà làm thịt nên sợ rồi thì phải đi? Nói đến chiều cao, trước kia hắn đã đủ cao, hiện giờ rất cao, còn cao hơn cả Thái Quang Đình, chỉ là không lại gầy như thế nữa, hắn cũng đã trả qua những năm như ca ca.

Minh Phỉ cười nói: "Cung đại ca, huynh khỏe." Ánh mắt của nàng nhìn phía sau Thái Quang Đình cùng Cung Viễn Hòa mà tìm kiếm, không có thấy Lý Bích, chỉ nhìn thấy vài ba tên Tiểu Tư.

"Muội cũng khỏe ha." Cung Viễn Hòa tiêu sái thu hồi phiến quạt: "Truy Phong của ta sao rồi? Vừa rồi ta tìm khắp nơi cũng không thấy, chẳng lẽ muội đem nó đi đổi bạc rồi hả?"

"Không có! Cung đại ca ca huynh yên tâm, Tam tỷ tỷ ta rất yêu quý Truy Phong, nàng phó thác nó cho Tam Di Nương chiếu cố, Tam Di Nương làm việc cẩn thận nhất đấy, nhất định có thể chiếu cố hảo." Người nói chuyện đích thị là Minh Bội, ánh mắt tiểu cô nương nhìn về phía Cung Viễn Hòa tỏa sáng lấp lánh giống như một chọi một trăm vạn bóng đèn.

"Quang Nghi gặp mặt đại ca, Cung đại ca." Thái Quang Nghi thành thành thật thật hành lễ vấn an với Thái Quang Đình cùng Cung Viễn Hòa.

Trong dĩ vãng, cho dù Thái Quang Đình thấy Thái Quang Nghi mà không nhíu nhăn mặt cũng tuyệt đối không có chút hoà nhã, hiện giờ lại cười còn xán lạn hơn cả hoa, nhiệt tình nắm đầu vai hắn: "Tam đệ, chuyện của đệ ca ca đã nghe nói, đệ yên tâm, ca ca nhất định tìm tiên sinh tốt cho đệ."

Thái Quang Nghi miễn cưỡng cười cười: "Tiểu đệ khiến ca ca mất mặt rồi."

Cung Viễn Hòa cười lớn một tiếng: "Huynh đệ nhà mình mà nói những lời xa lạ này làm cái gì? Mau tiến vào thành đi."

"Cung đại ca ca, huynh xem cái này!" Minh Ngọc cố sức kéo Kim Sa ở bên cạnh chỗ ngồi trên xe ngựa lên cao, để bên cửa sổ cho hắn xem: "Huynh xem, muội nuôi Kim Sa có tốt hay không?"

Cung Viễn Hòa lấy tay lật đi lật lại làn da đầy nếp nhăn của Kim Sa, mặt đầy ý cười nói: "Nuôi cũng không tệ, loại chó này khó nuôi nhất là lông của nó, nhưng thấy lông sáng bóng thế kia, có thể thấy được muội dụng tâm rất nhiều vào."

Minh Ngọc đắc ý nói: "Đó là đương nhiên, Tam tỷ tỷ chỉ bảo muội cách nuôi cơ mà, lam sao có thể không tốt?" Cực kỳ lấy việc được Minh Phỉ chỉ bảo làm vinh dự.

Cung Viễn Hòa nhìn Minh Phỉ cười cười, nói: "Hỉ Phúc thì sao?"

Minh Phỉ khom lưng sờ sờ Hỉ Phúc ỉu xìu nằm bên chân nàng: "Nó say tàu lại say xe. Đáng thương lắm, ít nhất tụt mất 3, 4 cân."

Xe ngựa tiến vào đế đô Đại Phong phi thường náo nhiệt, mấy nữ hài tử giấu mặt ở sau rèm cửa, xuyên thấu qua khe hở trên mành nhìn lén ra bên ngoài, thỉnh thoảng lại phát lên từng tiếng cảm thán môth. Minh Phỉ nhập gia tùy tục, cũng phối hợp cùng tỏ ra cảm thán theo một lúc, bất quá đối tượng mà nàng cảm thán không giống Minh Bội, Minh Ngọc, thứ mà nàng cảm thán đích thị là đường phố lại có thể rộng rãi như vậy, vượt xa khỏi tưởng tượng của nàng.

Nơi ở của Thái gia đã được Thái Quang Đình thuê lại, ngay ngõ Bạch Mã cách Lại bộ không xa, để Thái Quốc Đống đến Lại bộ cho thuận tiện.

Nhà cửa không lớn không nhỏ, có ba gian, lại thêm hai tiểu viện khóa, Thái Quang Đình đã sớm bỏ thời gian sai người dọn dẹp tốt, Trần thị cùng Thái Quốc Đống mang theo Thái Quang Hoa trụ ở nhà giữa, ba tỷ muội Minh Phỉ ở chung một cái tiểu khóa viện, khóa viện còn lại là tân phòng của Thái Quang Đình, Thái Quang Nghi lại tiến vào gian nhà nhỏ còn lại.

Trần thị thấy hoa cảnh cây cỏ trong vườn sum xuê chỉnh tề, chung quanh nhà cửa sáng sủa sạch sẽ, bày biện ở nhà giữa rõ ràng tốt hơn những nơi khác rất nhiều, cực kì vừa ý, đặc biệt là thái độ của Thái Quang Đình càng tôn kính với nàng hơn trước. Tiện thể chỉ vào Thái Quang Đình mà nghiêm túc chăm chỉ nói với Thái Quang Hoa: "Đây là đại ca con, về sau con phải tôn kính hắn, kính yêu hắn, nghe hắn nói, cũng phải có tiền đồ như hắn."

Thái Quang Hoa tò mò nghiêng đầu nhìn xem Thái Quang Đình, một ít miếng bọt lấp lánh nhỏ từ cái miệng nhỏ phấn nộn xuống, Thái Quang Đình cười lau đi giúp bé, bế bé lên cao xoay một vòng, rồi lại chạy như điên trong vườn mấy vòng.

Thái Quốc Đống đã già, mấy người bên người đa số đều là hạng nữ lưu, chưa từng có người nào chơi với Thái Quang Hoa những trò như thế này, Thái Quang Hoa lập tức bị chinh phục, bé hưng phấn dùng tay béo ôm chặt khuỷu tay Thái Quang Đình mà cười sằng sặc, không cho Thái Quang Đình thả bé xuống, Thái Quang Đình chỉ đơn giản để bé ngồi trên đầu vai mình, khiêng bé đi nơi nơi xem việc vặt.

Trần thị cực kỳ vừa ý với chuyện này. Nàng không cần Thái Quang Đình yêu thương Thái Quang Hoa bao nhieu, chỉ cần Thái Quang Đình nhớ rõ điểm tốt của nàng, đồng ý để Thái Quang Hoa trong lòng, nàng liền thỏa mãn, nàng quay đầu lại, trông thấy Thái Quang Nghi đứng sừng sững bất động bên cạnh cửa như bóng ma, thấy nàng trông lại, lộ ra một nụ cười với nàng, không lí do nào, nàng lại cảm thấy được một luồng khí lạnh cực mạnh theo lòng bàn chân đi lên.

Trần thị không lùi bước nhìn Thái Quang Nghi cười: "Quang Nghi, đường dài bôn ba mệt nhọc vất vả, con không cần ở đây hầu hạ, trở về nghỉ ngơi đi."

Thái Quang Nghi thi lễ, từ từ lui ra.

Trần thị híp mắt đứng rất lâu ở trong sân chỉ huy nha đầu ma ma bưng bê đống quà tặng của Thái Quốc Đống cho đồng liêu quan trọng đâu vào đấy rồi mới vào nhà.

Minh Phỉ cực kỳ thích cái viện này, cửa sổ lớn hơn ở Ỷ Tú viện của nàng, trong phòng rất sáng sủa, ngoài cửa sổ có hoa cùng hoa hạnh nở rộ, sinh khí bừng bừng. Gia cụ đương nhiên không được tinh xảo như ở nhà, nhưng đệm chăn trên giường nàng lại là tơ lụa tốt nhất, đệm lót thật sự mềm mại, mặt trên vẫn còn lưu lại hương vị ánh mặt trời do Thái Quang Đình cẩn thận chuẩn bị.

Minh Phỉ vừa tỉnh ngủ, sắc trời cũng vừa sập tối, Kim Trâm đốt lên ba cây nến đỏ, hầu hạ nàng rửa mặt thay đổi y phục, chải tóc lại một lần, cầm lấy mấy cây trâm cài toàn châu cùng tơ vàng khoa tay múa chân trên đầu Minh Phỉ: "Tam tiểu thư thích cái nào?"

Minh Phỉ tiện tay lấy một cây xinh xắn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT