Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 114: Chương 112.2

Giang thị Hàm Dung là một khuê tú cổ đại điển hình, dung nhan xinh đẹp, cử chỉ đoan trang tao nhã, khó được nhất là nói chuyện làm việc không có vì xuất thân nhà nho giáo cổ hủ mà xạo sự tỏ ra thanh cao, rất phóng khoáng, thân thiết, hoàn toàn phù hợp với tưởng tượng của Minh Phỉ.

Sau khi nàng vào cửa, đối đãi với Trần thị như bà bà nghiêm chỉnh, sáng chiều phụng dưỡng, lễ số chu toàn.

Trần thị vì để cho vợ chồng son sát lại gần nhau, chủ động đề xuất ra trên Kinh Thành cái gì cũng đắt, vốn là thuê phòng ở cũng không tiện, dự định mua lại cái viện này cho vợ chồng son ở.

Giang Hàm Dung lại bày tỏ, lúc này trong nhà chính là thời điểm cần dùng bạc, chức vụ mới của Thái Quốc Đống còn chưa có định xuống, Thái Quang Đình còn chưa lãnh bổng lộc, đệ đệ muội muội cũng nhiều, nàng nguyện ý lấy bạc trong đồ cưới của mình ra mua cái viện này.

Thái Quốc Đống có chút buồn bực: "Con dâu con mau thu lại đồ cưới của con đi. Chẳng lẽ Thái gia chúng ta ngay cả một cái viện như vậy cũng mua không nổi sao?"

Trần thị cũng rất vui mừng, nhưng vẫn cự tuyệt ý tốt của Giang Hàm Dung: "Lão gia làm quan nhiều năm, tiền tích cóp cho các con mua một cái viện vẫn được. Cũng không nên từ chối."

Giang Hàm Dung cũng không kiên trì nữa.

Nhà các nàng không phải là nhà đại phú đại quý gì, bạc trong đồ cưới của nàng cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng chừng ba ngàn lượng bạc mà thôi.

Trần thị tốn sáu trăm chín mươi lượng bạc mua viện, sang tay giao phòng khế đất cho Giang Hàm Dung giữ, lại giao tiền mừng và danh mục quà tặng mọi người cho hai người thành thân lần này cho Giang Hàm Dung, cười nói: "Hàm Dung, sau này chúng ta không có ở kinh thành, những thứ trả lễ lại này sẽ phải do hai người các con xem mà làm, nếu đã thành thân, thì nên học xử lý những chuyện này."

Sắc mặc Giang Hàm Dung trắng bệch, nhìn về phía Thái Quang Đình.

Tuy là ý tứ tin tưởng, lại giống như là muốn cùng hai người tách riêng lui tới trên phương diện kinh tế, nàng nhất thời nắm bắt không được rốt cuộc vị bà bà này đang suy nghĩ cái gì, Thái Quang Đình bình thản ung dung cười một cái: "Nếu mẫu thân đã giao chuyện này cho nàng làm, thì nàng cứ nhận đi."

Hắn đã sớm có tính toán, hắn ở Hộ Bộ, xem như là chức quan béo bở, so với làm Thất Phẩm Hàn Lâm biên tu dầu mỡ rất nhiều.

Mặc dù bổng lộc không cao, nhưng mà hàng năm các quan lại từ các tỉnh các nơi bên ngoài sẽ hiếu kính không ít, cộng thêm những việc hao tổn bạc, thật sự không nhiều.

Nuôi sống hai chủ tử như hắn và Giang Hàm Dung, có thể làm được rất dễ dàng.

Huống chi Trần thị đã lui một bước trước, mua phòng cho khế đất, lại để lại tiền mừng cho hai người bọn họ chi phối?

Trần thị đối với thái độ dứt khoát của Thái Quang Đình rất hài lòng, nên càng hào phóng, thương lượng cùng với Thái Quốc Đống: "Con mới vừa thành gia, lại mới nhận chức, cần phải dùng nhiều chỗ, lúc chúng ta đi không bằng chừa thêm chút bạc cho bọn nhỏ."

Thái Quốc Đống đáp: "Loại chuyện như vậy nàng xem đó mà làm là được rồi."

Rồi lại nghĩ tới để cho Thái Quang Nghi ở lại trong kinh thành, tìm thư viện tốt cho hắn học, đợi đến cuộc thi thì để cho hắn trở về, cũng không uổng công tới kinh thành một chuyến.

Có thể ném Thái Quang Nghi đi, Trần thị ngàn tán thành vạn tán thành, chỉ là sợ Thái Quang Đình mất hứng, cho rằng nàng ta cố ý.

Bản thân nàng ta không tiện đi tìm Thái Quang Đình nói, liền bảo Minh Phỉ đi: "Cha con muốn để Tam ca con ở lại kinh thành, đưa đi thư viện đọc sách, ta nghĩ đại ca con mới vừa nhậm chức, đại tẩu con lại mới vừa vào cửa, chỉ sợ không có tinh lực chiếu cố hắn, cũng không tiện nói với phụ thân con, sợ ông ấy đa tâm. Sớm biết như vậy, cũng không dẫn hắn tới rồi."

Minh Phỉ lập tức hiểu ý tứ của Trần thị, cười nói: "Mẫu thân từ trước đến giờ suy nghĩ đều chu đáo, ca ca tẩu tẩu đã biết đến, tính tình phụ thân chúng con đều hiểu rõ, luôn luôn trông mong con thành rồng thành phượng. Để con đi hỏi tẩu tẩu trước một chút, nếu tẩu ấy có thể chiếu cố, mẫu thân cũng không cần khó xử như thế."

Thái Quốc Đống đột nhiên nổi lên ý định muốn để Thái Quang Nghi lại, ai có thể thay đổi tâm ý của ông ta chứ? Còn không bằng thuận theo, tất cả đều vui vẻ.

Minh Phỉ đi đến tiểu viện Thái Quang Đình ở, đúng lúc Giang Hàm Dung và Thái Quang Đình đều ở đây, hai người đang vẽ tranh ở trong viện, một người chấp bút một người mài mực, cũng không có hạ nhân hầu hạ, tự mình thoải mái vui vẻ.

Thỉnh thoảng hai người liếc mắt nhìn nhau, tình ý liên miên.

Minh Phỉ vừa hâm mộ vừa vui mừng, không đành lòng cắt ngang hai người bọn họ, đang suy nghĩ đổi thời gian rồi trở lại, Hàm Dung lại phát hiện ra nàng.

Hai người rõ ràng không làm gì cả, lại đều đỏ mặt, Hàm Dung lấy cớ đi châm trà, lẫn mất vô tung vô ảnh.

Thái Quang Đình lúng túng ho khan một tiếng, nói: "Có chuyện gì à?"

Minh Phỉ làm bộ không thuận theo: "Không có chuyện thì không thể tới à? Ca ca bắt đầu chê muội phiền."

Thái Quang Đình vội giải thích: "Không thể nào, ta vẫn luôn đặt các muội ở trong lòng. . . . . ."

Minh Phỉ thấy hắn lại coi là thật, cười nói: "Muội và Minh Ngọc đều biết. Muội tới là có chuyện muốn nói với ca ca."

Rồi nói lại chuyện của Thái Quang Nghi một lần, áy náy nói: "Đều là muội và Minh Ngọc làm liên lụy tới ca, ca vốn không cần trôi qua mệt mỏi như thế. Muội thấy bộ dạng của mẫu thân, tương lai ở trên mặt đồ cưới tất nhiên nàng sẽ không bạc đãi muội và Minh Ngọc, nếu không thì ca cầm lấy phần lúc trước đã nói để lại cho muội dùng đi, hai người mới vừa đặt chân ở kinh thành, trong tay túng quẫn làm việc bất tiện."

Không có tiền rất khổ nàng rõ ràng nhất.

Thái Quang Đình cười nói: "Nha đầu ngốc nói càn cái gì đó! Cái gì gọi là liên lụy? Nếu như không phải có suy nghĩ để cho hai người các muội trôi qua cuộc sống thật tốt chống đỡ, sao ta đọc sách có thể thuận buồm xuôi gió như thế chứ? Ta một chút cũng không mệt mỏi, ta vui vẻ. Muội đó chút bạc kia muội cũng đừng nghĩ, không coi là cái gì, sau này ca ca có bạc, còn cho hai người các muội thêm, tương lai đến bà gia (nhà chồng), cho dù ai cũng không dám xem nhẹ các muội! Về phần chuyện của Tam ca, ta đang lo lắng lần này phụ thân thăng chức, không thể ở nhà, đang sợ hắn giở trò, hắn ở lại tốt hơn, không phải muốn đi thư viện sao? Đi thư viện cũng ở trong thư viện, ta và tẩu tẩu muội chỉ cần đến dịp tết hết năm quản lý hắn, không có việc gì!"

Minh Phỉ nhìn bộ dạng xuân phong đắc ý của hắn, nhỏ giọng nói: "Tẩu tẩu đối với ca tốt không?"

Thái Quang Đình vừa thẹn vừa cáu: "Muội không có chuyện làm à? Nhanh đi đến chỗ mẫu thân giúp một tay đi!"

Minh Phỉ nói: "Muội đang suy nghĩ lúc trước ca và mẫu thân đã giao hẹn tương lai không cần một đồng tiền trong nhà, hơn nữa hiện tại hình như mẫu thân đã chuẩn bị rồi, tẩu tẩu sẽ có ý kiến gì hay không?"

Thái Quang Đình mỉm cười: "Muội yên tâm, nàng không phải là



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT