Báo lỗi

Hỉ Doanh Môn

Chương 115: Chương 113

Edit: Beyours07

Ước chừng là cảm thấy có người nhìn chăm chú, nam tử kia quay đầu lại lơ đãng nhìn về phía dưới hành lang, lướt qua trên người Minh Phỉ , rơi xuống trên người Thái Quốc Đống, yên lặng nhìn qua, trên mặt lộ ra mấy phần kinh ngạc , qua lại quét nhìn ở trên người Thái gia nữ quyến .

Minh Phỉ cách một tầng diện sa nhìn thấy hết sức chân thiết, cho dù cách mấy năm rồi, nàng cũng có thể nhìn một cái là nhận ra người kia chính là Thanh Hư, trừ hai má vốn có chút mập mạp khi tuổi nhỏ giờ trở nên rõ ràng hình dáng ra, cặp mắt hồ ly kia một chút cũng không thay đổi.

Không biết tại sao, hắn không mặc trang phục đạo sĩ , mà là ăn mặc giống như một cậu ấm nhà giàu bình thường .

Áo màu thạch anh cổ tròn tay áo rộng, thắt đai lưng bằng gấm màu xanh , đeo miếng ngọc bội, thắt dây màu xanh ngọc, chân mang giày quan màu trắng.

Nghĩ đến những phong thư không giải thích được mỗi năm một bức của hắn, còn có tính khí cổ quái tham tiền này, Minh Phỉ chỉ sợ hắn nhận ra mình, yên lặng giấu mình ở sau lưng Thái Quang Đình, cúi đầu nhanh chóng lên cầu thang.

Mới lên được hai ba bậc cầu thang, đã nghe tiếng cầu thang bị người giẫm lên rung trời, một đại hán mặc áo khoác màu đỏ tím từ bên trên lầu lao xuống, lớn tiếng nói: "Hoa Hoàn huynh, Tuyết Đồng nói huynh muốn đem nhã gian của chúng ta cho người ta? Không thể nào, Tuyết Đồng nói láo phải không?"

Rồi sau đó như một cơn gió xông tới bên đám người Thái gia , thiếu chút nữa không đụng lảo đảo Kim Trâm.

Cung Viễn Hòa tay mắt lanh lẹ, kéo lại Kim Trâm xiêu vẹo chực đổ, cau mày nói với người kia: "Vị huynh đài này , đi chậm một chút ."

Đại hán này quay đầu lại nhìn Cung Viễn Hòa một cái, hung ác nói: "Lão tử thích đi nhanh thì sao? Làm phiền gì tiểu tử nhà ngươi?"

Thái độ phách lối ác liệt, làm người ta không thể không tức giận.

"Lầu bốn phòng chữ Giáp."

Cung Viễn Hòa ý bảo Thái Quang Đình đưa nữ quyến lên trên lầu, quay đầu lại cười nhạt : "Lão tử thích đi nhanh ngại không tiểu tử, chỉ là tiểu tử đi nhanh cũng là làm phiền lão tử."

Đại hán ầm trầm giơ ngón tay đâm chọt ở trước mặt Cung Viễn Hòa: "Tiểu bạch kiểm! Ngươi nói ai đó?"

Cung Viễn Hòa cũng không nhúc nhích, cười nói: "Vị tráng sĩ này, ta nói con ta, làm phiền ngươi sao?"

"Ngươi!"

Đại hán thô lỗ một tay đi qua túm lấy cổ áo Cung Viễn Hòa, một tay giơ lên quả đấm to như cái bát về phía mặt Cung Viễn Hòa.

Cung Viễn Hòa nâng gương mặt, cười nói: "Đánh nha, dùng sức vào, Đừng sợ ta đau."

Đại hán thô lỗ thấy hắn chắc chắn như thế , khuôn mặt tươi cười vụt tắt, ngược lại có chút cảm thấy không dễ xuống tay, chỉ sợ đánh lầm người không nên đánh, gặp phải phiền toái vô cùng .

Ai ngờ đang lúc ngây người, dưới chân chợt hoảng, thành tư thế chó gặm cứt, đập mặt xuống cầu thang ầm ầm trượt xuống.

Đường biểu huynh đệ Giang Hàm Dung rối rít vỗ tay cười lớn, lên tiếng châm chọc hắn.

Đại hán nhếch nhác bò dậy từ dưới đất , mặc dù nghe không hiểu trong miệng một đám thư sinh nói cái gì, nhưng cũng biết tất nhiên là không dễ nghe, dày mặt đứng ở dưới lầu rống với Cung Viễn Hòa: "Tiểu bạch kiểm, ngươi chơi xấu!”

Có điều hắn đứng chỗ thấp, muốn ngước đầu nhìn người, khí thế nhỏ đi không ít, liền tiện tay kéo một cái bàn tới, nhảy đến trên bàn đi mắng: "Không phải đồ hèn nhát thì xuống ngay đánh một chầu cùng gia gia ."

Cung Viễn Hòa khẽ mỉm cười, "Gia gia không chấp tôn tử "

Người đứng ở hành lang đều ầm ầm cười lớn.

Đại hán thô lỗ không nhịn được muốn xông lên đi tìm phiền phức với Cung Viễn Hòa , trong góc đi ra một nam nhân, nhẹ nhàng kéo hắn, nhỏ giọng nói: "Huyền tử, đừng quấy rối, vốn chính là ngươi không đúng, đi nói xin lỗi đi."

Thái Quốc Đống cùng Thái Quang Đình đưa đám người Trần thị Minh Phỉ lên nhã gian lầu bốn , vội vàng chạy xuống giúp một tay .

Trần thị trong lòng lo lắng, hỏi Minh Phỉ: "Sẽ không đánh nhau chứ, ta nhìn nam nhân kia thật là bộ dạng hung ác .

Minh Phỉ cười nói: "Không sao, người bên chúng ta nhiều, hơn nữa, phụ thân là quan, bọn họ không dám làm loạn."

Trong lòng cũng rất kỳ quái, Viên Mai Nhi như thế nào ở chung một chỗ với Thanh Hư rồi?

Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể nghĩ tới, Lão Đạo Sĩ xem bệnh cho Viên Tư Phác , hai người này quen nhau không kỳ quái.

Có lẽ là vô tình gặp thôi.

Minh Bội đã bắt đầu bát quái, thần thần bí bí nói: "Muội mới vừa rồi nghe giọng của Viên Mai Nhi, Muội tìm rồi lại tìm, lại nhìn thấy nàng và một người đàn ông nấp ở chỗ khuất ở đại đường nói chuyện.

Mặc dù mang theo mũ che mặt, nhưng muội cũng có thể nhận ra nàng ngay, còn có Triệu Tuyết di cũng ở đó."

Cái gọi là lời đồn "ba người thành hổ", nhiều người lặp lại người nghe sẽ tin là thật, bia miệng trơ trơ chính là như vậy mà có.

Viên Mai Nhi mặc dù nói chuyện với Thanh Hư, nhưng hai người cách xa mấy thước, chung quanh còn người, làm sao lại là nói thầm rồi?

Khóe miệng Minh Phỉ khẽ nhếch, thiếu chút nữa bật cười.

Trần thị giận tím mặt: “Đều là tiểu cô nương, nói gì vậy! Lời này phải nếu có người nghe được, còn không biết nói gì về nhà chúng ta đấy! Để ta bẩm báo phụ thân con, cho con gia pháp!"

Minh Bội bị dọa sợ, cúi thấp đầu nói: "Con cũng chỉ là không ưa bộ dáng của nàng mà thôi.Lại nói nhà chúng ta đối với nhà nàng còn có ân, nàng nhìn thấy chúng ta cũng giả bộ không nhìn thấy."

Hàm Dung vội khuyên Trần thị: "Mẫu thân bớt giận, Ngũ muội muội không hiểu chuyện, nàng đã biết sai, về sau cũng không dám nữa."

Minh Bội vội nói: "Nữ nhi biết sai rồi, mẫu thân thứ tội."

Lại hai tay dâng trà lên , Trần thị mới bỏ qua cho nàng.

Trần thị bởi vì thấy phụ tử Thái Quốc Đống ba người mãi không quay lại, trong lòng lo lắng, liền bảo Dư ma ma đi xem: "Khuyên nhủ chút, đừng để đánh nhau. Chuyện đang yên lành, nháo lên không còn ý nghĩa gì."

Dư ma ma đi không bao lâu liền cười hì hì trở lại: "Phu nhân, tốt lắm, lão gia cùng hai vị công tử, Cung công tử bọn họ đã lên tới lầu rồi."

Trần thị kinh ngạc: "Nhanh như vậy đã xong rồi?Ta thấy người kia nhất quyết không buông, khắp người bực dọc, còn tưởng rằng không làm khó một hổi sẽ không bỏ qua đấy."

Dư ma ma cười nói: "Đích xác là muốn náo loạn, chỉ là người kia có một bằng hữu kéo hắn lại, còn ép buộc hắn nói xin lỗi đấy."

Trần thị nói: "Bạn này của hắn coi như biết lý lẽ."

Khi đang khi nói chuyện, Thái Quốc Đống đi vào, trên mặt còn là mang theo ý cười tràn đầy : "Đều là người quen, chỉ là là một chút hiểu lầm mà thôi. Là bằng hữu của đồ đệ Thủ Chân Tử -Thanh Hư, cũng là đến xem pháp hoa .

Vốn là đặt nhã gian lầu ba phòng chữ Thiên , nhưng bởi vì vừa đúng lúc gặp gỡ người nhà Viên gia còn chưa đặt chỗ ngồi, chỉ ngồi trên xe ngựa dưới lầu xem, bởi thấy đa số là nữ quyến, liền nổi lên hảo tâm, để nhã gian đã đặt tặng không cho Viên gia. Đại hán kia mất hứng, túm lấy chúng ta trút giận, đang định làm ầm ĩ thì Thanh Hư khuyên nhủ rồi. Cái này mà, Viễn Hòa còn muốn mời tất cả mọi người đều sang sát vách. Chính là ta ở bên kia chỗ người người trẻ tuổi bọn họ không được tự nhiên, vẫn là quay lại đây cùng nàng ngồi."

Trần thị cười nói: "Đạo sĩ cũng tới xem pháo hoa? Hắn pháp hiệu gì? Ngọc Thanh cung cũng không quản?"

Trong lòng Minh Phỉ nói không ra là tư vị gì, chỉ sợ Thanh Hư đã nhận ra nàng, hôm nay lại xen lẫn trong một chỗ với đám người Cung Viễn Hòa, cũng không biết cái tính khí cổ quái kia có tốt hơn chút nào không.

Sau khi nàng tới Kinh Thành, không thể không nghĩ tới mau chóng đến thăm Tống đạo sĩ, chỉ tiếc nàng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT